Harry Potter và câu chuyện học hạng nhất

Chương 62: Khu rừng khổng lồ

Translator: Waveliterature Vietnam

"Đừng lo lắng, Gaia, chúng ta sẽ thành công." Ellen nhìn ra được nội tâm rụt rè của Gaia, không có gì lấy làm lạ, đối với những điều này có sự sợ hãi là chuyện bình thường. Huống hồ, những tiểu Độc Giác thú kia, Gaia chỉ là một người vừa mới trưởng thành mà thôi.

Thế nhưng đối với Ellen mà nói, đối với một việc, nếu không làm thì nhất định sẽ làm đến cùng và tốt nhất. Giải cứu Độc Giác Thú, đó là một điều nên được thực hiện bằng tất cả tâm trí, toàn lực ứng phó.

Càng đi sâu vào trong, càng nhận được sự âm u của khu rừng gỗ khổng lồ này. Đột nhiên, Ellen dừng bước lại, cảm thấy như mình như sững sờ như bị một lời nguyền. Anh thấy một đôi mắt, sáng lên màu xanh của lá cây, và tỏa sáng trong bóng tối chăm chú nhìn vào bọn họ.

Nỗi sợ hãi của bản năng của một con thú đột nhiên chạy lên não. Ellen cầm chặt đũa phép thuật, và nhìn chằm chằm vào đôi mắt phát sáng.

"Đó là cái gì?" Gaia cũng phát hiện đôi mắt này, giọng cô nghe có vẻ sắc bén và gay gắt, hơn nữa còn có chút mất kiểm soát.

Ellen lặng lẽ dùng áo choàng che lấy sự mê muội mà không cần đũa phép thuật, duỗi ra, chạm vào một đồ vật gì đó mềm. Ngay lập tức, đôi mắt với ánh sáng màu xanh lục chiếu sáng một bên và rồi đón lấy một đồ vật màu trắng bay đến từ Ellen.

Ellen gật đầu và nhìn thấy một tiểu động vật hình người kỳ quái, hình thù cổ quái cụp đầu rên rỉ và nhảy từ ao qua một khu rừng phía sau Ellen. Trong hoảng loạn, nó đâm vào một cây gỗ khổng lồ và phát ra một mùi cá nồng nặc, lảo đảo chạy vài bước sang một bên, trong nháy mắt nó trốn trong bóng tối của một khu rừng khác.

Gehlis đi ở phía trước cũng nghe thấy tiếng động, nên lập tức qua đầu lại và hỏi chuyện gì đã xảy ra. Ellen miêu tả những suy nghĩ của mình một cách chi tiết. Gehlis ra lệnh bảo các Độc Giá Thú cảnh giác cẩn thận, tập hợp lại cùng một chỗ, dự phòng bất trắc xảy ra.

Quyết định này không thể nghi ngờ được nữa nó vô cùng sáng suốt, rất nhanh, một đôi màu xanh lá cây lóe lên trong khu rừng rậm rạp, giống như một ngọn lửa lơ lửng.

"Ánh sáng huỳnh quang lấp lánh, xuất hiện ánh sáng huỳnh quang." Ellen thắp sáng cây đũa phép thuật trước mặt mình, sau đó, biến ánh sáng thành một quả bóng rồi biến ném nó ra ngoài. Khi quả bóng phát sáng lơ lửng trên không trung, những con mắt màu xanh lá cây kia lui về phía sau, phát ra một tiếng kêu chói tai.

Vào thời điểm này, mọi người cuối cùng cũng thấy rõ hình dạng của con quái vật. Cơ thể của nó hiện lên một màu xanh lá cây, nhưng cái bụng thì có màu trắng. Các bộ phận của cơ thể đều phát sáng và trơn, nhưng trên sống lưng có một cái vảy cao. Thân hình mơ hồ tựa như con người, mà đầu thì lại giống loài cá, con mắt thì không bao giờ khép lại, lồi ra bên ngoài và to lớn. Ở hai bên cổ, có những cơn run liên tục, tay và chân đều rất dài và có màng vẩy. Chúng nhảy về phía trước một cách hỗn loạn, đội khi chỉ chạm đất bằng hai chân, đôi khi thì bằng cả tứ chi…Giọng của chúng khan, âm thanh lại rất sắc nhọn.. Truyền tải hết tất cả những cảm giác đen tối mà khuôn mặt của chúng biểu hiện.

Những con người cá này – chúng tạm thời được gọi là người cá, nhưng sau tất cả chúng hoàn toàn khác với những con cá bên trong hồ Đen cũ ở Hogwarts – trong chốc lát đung đưa, rồi lại tập hợp lại với nhau. Xem ra, chúng đã tức giận vì bàn tay bất ngờ của Ellen.

Một số người cá giương nanh múa vuốt lao thật nhanh về phía các Độc Giác Thú, tốc độ nhanh đến khó có thể bắt được bóng dáng của chúng. Bất ngờ không đề phòng, một số ít Độc Giác Thú né tránh không kịp và cơ thể của chúng đã bị cào trúng tạo ra một vết máu thật sâu, một số con Độc Giác thú thì may mắn uyển chuyển né tránh được.

Trận chiến giữa người cá và Độc Giác thú bắt đầu. Ellen được những con Độc Giác thú bảo vệ ở chính giữa, anh ta có mấy lần muốn lao ra chiến đấu nhưng điều bị Gehlis ngăn cản, ông ấy có lý do rất hợp lý, "Ellen, vừa rồi bạn sử dụng quả bóng ma thuật của nữ thần may mắn ở bức tượng Sphinx, cho nên phép thuật chữa bệnh của phù thủy sẽ tạm thời đóng lại. Do đó, sự tồn tại của bạn là rất quan trọng đối với chúng tôi, cả đội có được bình an hay không là nhờ vào bạn! Nếu như các chiến binh Độc Giác Thú chiến đấu thất bại những con người cá kia một sinh viên có thể nói lên tác dụng gì chứ?"

Mặc dù bị Gehlis bị đánh giá ma lực thấp, thế nhưng Ellen vẫn tận tâm tận lực cố gắng chữa trị cho con Độc Giác Thú bị thương. Phép thuật của anh rất chính xác, cho nên anh có thể áp dụng cho Độc Giác thú ngay lập tức khi nó cần, ngay cả khi thỉnh thoảng điều trị có những sai lầm cũng có kỹ thuật bù đắp lại.

Những người cá dựa vào tốc độ và móng vuốt sắc bén của nó, trong khi đó các Độc Giác Thú lại linh hoạt hơn những con người cá này, hơn nữa chúng lại có sừng sắc nhọn và có một bàn chân vô cùng khỏe mạnh. Hai bên đánh nhau khí thế, nhờ Ellen cứu chữa kịp thời thương tích và vô cùng có hiệu quả. Cuối cùng, cán cân chiến thắng được chuyển sang bên Độc Giác Thú. Gehlis đích thân kết thúc người cuối cùng, ra sức vật lộn, ép cho các con người cá đi đến thất bại.

Người cá tới cũng nhanh mà rút lui cũng nhanh. Khu rừng gỗ khổng lồ lại yên tĩnh trở lại, chỉ còn những cành và lá cây gãy rụng, bị giẫm đạp lộn xộn trên thảm có, những con Độc Giác Thú bị thương vẫn đang được điều trị, những chiến binh sau một trận chiến đấu kịch liệt vẫn đang ngồi thở dốc.

Trong một khoảng thời gian nghỉ tối tăm và không rõ ràng, cả đội Gehlis lại xuất phát một lần nữa.

Phía trước vẫn không nhìn thấy ánh sáng, trong mê cung rừng rộng lớn này, chỉ có thể tiến về phía trước, ngay cả khi muốn tìm đường cũng không thể tìm thấy được.

Không biết đã qua bao lâu, một âm thanh xào xạc bên trong rừng vang lên, như tiếng gió thổi lá và tiếng con tằm nhai lá dâu. Trong không gian tối tăm, kỳ lạ không lường này, không có một chút cảm giác tốt đẹp nào, ngược lại khiến người ta sởn tóc gáy.

Ellen một lần nữa cho thấy ánh sáng huỳnh quang của mình, khi âm thanh của ánh sáng truyền đến thì cả lông tóc dựng lên ngay lập tức. Thật sự quá kinh khủng, những con nhền nhện nhỏ bé chằng chịt từ trên cành cây bò xuống rất nhanh, rồi bao vây cả đoàn người đang đi.

Chỉ trong một thời gian ngắn, một cơ thể màu đen gấp vài lần, một con nhện lông xù từ từ leo tới chính giữa bầy nhện nhỏ, đôi mắt to sáng lóe kia nhìn chằm chằm vào Ellen và điều này khiến người khác nhìn mà rét run.

Nó quả thật chính là con nhền nhện, bốn chân trước giơ lên và cơ thể được trụ ổn định trên bốn chân. Mỗi chi có một mạng gai chằng chịt dày đặc, và dưới ánh sáng của lời nguyền của Ellen, một màu đen tối như mực được chiếu sáng bóng.

"Những thứ lén lén lút kỳ thật kinh tởm!" Gaia dường như cảm thấy khó chịu với những cảnh vật như vậy, nhịn không được nên lên tiếng phàn nàn.

Những âm thanh phàn nàn nhẹ nhàng này dường như đã thành lệnh chiến đấu, bầy nhện kéo ùa lên. Đối với Độc Giác Thú mà nói để thoát khỏi những động vật nhỏ như thế này rất khó, một khi cơ thể bị bám đầy nhện sẽ nhanh chóng cắn nát làn da của nó rồi chui vào thân thể của hút máu ăn thịt Độc Giác Thú.

Vấn đề phức tạp hơn là, ba con Độc Giác Thú bị nhện bám vào, hốt hoảng, lảo đảo ngã xuống.

Trong nháy mắt, những con nhện dày đặc bao phủ cơ thể của chúng, cứ như thế mà chúng bị những con nhện kéo đi!

"Clara, Northmore, CaseyLiz!" Gaia phát ra một nỗi đau lòng, "Ellen, hãy nhanh nghĩ ra biện pháp, bạn là một phù thủy mà, hãy cứu lấy họ!" Giống như bắt được cây thuốc cầu cứu mạng, Gaia nhìn về Ellen cầu khẩn.

"Nhện có thể sợ lửa, nhưng lửa mà đốt trong rừng thì sẽ dễ bị cháy, không khác gì tự thiêu mình.

Như vậy, ngoại trừ lửa, chúng còn có thể sợ điều gì?" Ellen buộc trấn an chính mình, nhất định phải có cách.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 2 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài nhạc Phật giáo hay của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng từ trang nhạc Phật giáo chẳng hạn như guong ngai duc thich ca ca si hoang duy, goc nhin pg ky 13 ba noi sat hai chau gai vi nghe loi thay boi tt thich nhat tu những giai điệu âm nhạc Phật giáo giúp bạn giải tỏa căng thẳng, tịnh tâm hơn, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.