Hãy nhắm mắt khi anh đến 2: Sóng ngầm

Chương 48


Type: Lê Nguyên

Mỗi sáng, Lạc Lang đều tập thể dục, trời không mưa thì chạy bộ bên ngoài hai giờ, trời mưa thì dùng máy tập trong nhà để rèn luyện sức khỏe. Bảy giờ sáng nay, anh ta vừa tập thể dục xong, mặc áo ba lỗ trắng và quần dài thể thao, ngồi trên sô pha. Vóc dáng cao lớn, cơ bắp rắn chắc, mồ hôi nhễ nhại, không hề giống hình ảnh một quý ông nho nhã bình thường anh ta vẫn thể hiện mà toát lên vẻ đẹp khỏe khoắn, nam tính.

Dĩ nhiên, trên người anh ta vẫn có đặc trưng của một người làm kinh doanh. Ví dụ như giờ phút này, Lạc Lang vừa thong thả lau mồ hôi trên trán vừa xem đủ loại tin tức tài chính, kinh tế, xã hội trên bản tin thời sự buổi sáng. Dáng vẻ Lạc Lang ung dung như cả thế giới ngoài kia đều không đáng để tâm, ngoại trừ cô gái họ Giản kia.

Lúc tin thời sự xuất hiện địa danh thành phố Tuân, anh ta liền ngẩng phắt đầu lên. Nếu Lạc Lanh nhớ không nhầm thì hiện giờ, Giản Dao đang tra án ở đó.

Những thông tin tiếp theo càng khiến Lạc Lang cau chặt hàng mày. Vụ án bươm bướm giết người.

Bởi vì bên phía cảnh sát không chính thức công bố thông tin nên lời khai của những người dân được phỏng vấn trong bản tin càng khiến vụ án này thêm mơ hồ, bí ẩn. Nào là sát thủ liên hoàn luôn xuất hiện trong đêm mưa, chuyện giết những người phụ nữ mặc đồ đỏ, sau đó dùng người thật tạo nên một con bươm bướm…

Bản tin thời sự kết thúc, sắc mặt Lạc Lang vẫn đọng vẻ nặng nề. Lát sau, anh ta bỗng cúi đầu cười giễu. Tên nhãi nhép chẳng biết ở đâu ra, tỏ vẻ thần bí, còn kinh động cả thành phố, chắc hẳn đã khiến Giản Dao của anh ta mệt mỏi rồi.

Bất chợt, gương mặt Lạc Lang trở nên lạnh lùng, đè nén. Nếu nói đời này còn có việc gì khiến anh ta phải tập trung mọi sự chú ý, chắc chỉ có Giản Dao thôi.Kể từ sau vụ án kia, Lạc Lang thề sẽ không để cô bị thương bởi bất cứ việc gì, bất cứ khi nào nữa. Và… bản thân anh ta cũng không chịu uất ực thêm nữa.

Lạc Lang nhanh chóng tắm rửa, thay áo phông và quần dài màu đen, đội mũ lưỡi trai, đeo ba lô rồi gọi cho thư ký: “Tôi đi công tác vài hôm. Mấy ngày này đừng gọi cho tôi. Mọi chuyện cứ tìm những cộng sự khác… ”

Lạc Lang đi xuống lầu, lái chiếc xe bình thường không bao giờ dùng đến, chạy một mạch rời khỏi Bắc Kinh.

***

Xe của An Nham đỗ ở trong bãi gửi xe của Cục Cảnh sát. Cậu ngồi vào ghế lái, đúng lúc này, bỗng nghe Giản Dao khẽ gọi: “Phương Thanh, chúng ta ngồi hàng sau đi.”

Phương Thanh và An Nham ngẩng đầu nhìn nhau, anh “ừ” một tiếng rồi ngồi vào hàng sau với Giản Dao. Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh khẽ cắn môi, cố gắng giữ vẻ bình thản ngồi vào ghế lái phụ.

Xe chạy đi. Ban đầu, mọi người đều im lặng. Lát sau, Giản Dao lại ho khan hai tiếng. Phương Thành và An Nham đều không để ý, chỉ có Bạc Cận Ngôn hơi cúi đầu, lúc xe rẽ cua, anh chợt lên tiếng hỏi: “Sao lại ho vậy?”

Giản Dao ngẩng đầu nhìn anh: “Không sao, khô miệng thôi.”

Bạc Cận Ngôn im lặng, An Nham lập tức lấy hai chai nước suối chưa mở nắp đưa cho cô. Giản Dao cảm ơn rồi nhận lấy. Phương Thanh cười trêu: “Tôi cũng khô miệng.”

An Nham phũ phàng: “Hết rồi.”

Giản Dao uống một hớp, lại khẽ ho hai tiếng. Bạc Cận Ngôn lo lắng: “Có phải em lại đá chăn buổi tối không?”

An Nham và Phương Thanh đều vờ như không nghe thấy. Giản Dao không biết trả lời anh thế nào, vừa gượng gạo vừa buồn bã. Hóa ra, anh vẫn như trước đây, nói mấy lời thân mật một cách điềm nhiên mà không hề bận tâm người xung quanh nghĩ gì.

“Không liên quan đến anh.” Cô nhẹ giọng đáp.

An Nham và Phương Thanh đều nhìn ra cửa sổ. Bạc Cận Ngôn yên lặng chốc lát mới tự trách: “Liên quan đến anh chứ! Vì anh không ở bên đắp chăn cho em.”

Anh nói lời này bằng giọng điệu khá thương cảm, nhưng An Nham và Phương Thanh lại có chút buồn cười khó hiểu.

Giản Dao cắn môi dưới, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Em không cần người đắp chăn giúp mình nữa.”

Lúc này, Phương Thanh xen lời: “Việc này tôi có thể làm chứng. Mỗi ngày, Giản Dao đều thức khuya dậy sớm rèn luyện, chạy bộ, đấu vật, bắn súng… Bây giờ có thể xem cô ấy là nữ cảnh sát hình sự ngầu nhất trong Cục rồi, một mình có thể đánh ba tên đàn ông to khỏe. Một chút cảm cúm vặt vãnh này hoàn toàn không ảnh hưởng đến sức khỏe của cô ấy đâu.”

An Nham cũng khá bất ngờ: “Lợi hại vậy sao?”

Phương Thanh tự hào: “Bây giờ, cô ấy vật ngã hai anh em cậu chỉ là chuyện nhỏ.”

An Nham trợn mắt: “Vậy sao chị dâu? Khi nào chị em mình so tài một trận nhé.”

Giản Dao mỉm cười: “Được.”

Bạc Cận Ngôn hùa theo: “Anh cũng so tài thử.”

Giản Dao không thèm để ý đến anh.

Chẳng bao lâu, họ đã đến trung tâm thương mại mà Nhiếp Thập Quân thường ghé qua. Giản Dao và Phương Thanh mở cửa xuống xe, An Nham gõ tay lên vô lăng, hỏi Bạc Cận Ngôn: “Anh chờ trên xe hả?”

Bạc Cận Ngôn “ừ” một tiếng.

Ba người Giản Dao bước vào trung tâm thương mại. Không gian trong xe trở lên yên tĩnh. Bạc Cận Ngôn vẫn lặng người ngồi đó, cảm nhận được ánh nắng chiếu qua ô cửa sổ. Trong đầu nhớ lại từng câu đối thoại khi nãy với Giản Dao, anh chợt thấy ấm lòng hơn bao giờ hết. Một năm qua, anh đã phong bế bản thân bằng sự lạnh lùng và tỉnh táo, không muốn để bất cứ ai đến gần. Nhưng giây phút đầu tiên gặp lại cô, trái tim anh dường như có sóng cả cuộn trào. Anh sắp không thể khống chế được mình nữa rồi, muốn ôm chặt cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn nồng nàn, say đắm. Đó là người anh yêu, là người anh không thể đưa tay ôm chặt trong một năm xa cách đằng đẵng. Anh muốn có được cô, muốn thân mật với cô, mong được cô lượng thứ, mong được cô dịu dàng quan tâm.

Ba người mau chóng quay lại. Tuy Nhiếp Thập Quân chi trả bằng tiền mặt, nhưng cô ấy có thẻ thành viên ở trung tâm thương mại nên họ dễ dàng kiểm tra được lịch sử tiêu dùng.

Phương Thanh cầm tờ biên lai dài ngoằng, vừa kéo cửa xe phía sau thì giật mình đứng sững.

Bạc Cận Ngôn cầm cây gậy, ngồi ở hàng ghế sau với dáng vẻ kiêu ngạo và ung dung. Phương Thanh không nhịn được cười, liếc mắt nhìn Giản Dao. Giản Dao chỉ bất động nhìn Bạc Cận Ngôn, Phương Thanh huých cô một cái rồi ngồi vào ghế lái phụ. An Nham cười tủm tỉm đề số.

Tên đạo mạo lạnh lùng kia ngồi ngay cạnh Giản Dao. Cô ngẩng đầu là có thể thấy tay áo vest màu đen và những ngón tay thon dài sạch sẽ của anh, thậm chí còn thấy được vết thương cũ nho nhỏ trên ngón tay anh.

“Kết quả điều tra thế nào?” Bạc Cận Ngôn hỏi.

Phương Thanh lật xem tư liệu lấy được trong tay, hờ hững đáp: “Mỗi tháng, Nhiếp Thập Quân đều chi tiền một, hai lần mua mỹ phẩm, trang sức, quần áo…Vào dịp Trung thu, Tết âm lịch hay ngày lễ gì đó, cô ta sẽ mua mấy món đắt hơn.”

An Nham thắc mắc: “Điều này có nghĩa là gì?”

Giản Dao từ tốn đáp: “Bản thân Nhiếp Thập Quân rất giản dị, không dùng những đồ này. Lần trước, sau khi lấy lời khai của Phùng Duyệt Hề, chúng ta cử người lục soát nhà trọ của hai người họ cũng không tìm thấy những món này…”

Còn chưa nói xong thì cô bỗng giật thót, bởi vì Bạc Cận Ngôn đang nắm tay cô, nắm rất chặt, nhưng vẻ mặt anh lại tỉnh bơ.

“Cô ấy mua tất nhiên sẽ có tác dụng gì đó.” Bạc Cận Ngôn nhàn nhạt tiếp lời. Ánh nắng sớm mai tôn lên gương mặt trầm tĩnh như điêu khắc của anh. Thỉnh thoảng có bóng râm giao thoa do xe di chuyển qua chỗ khuất nắng.

Giản Dao muốn rút tay lại nhưng anh siết rất chặt, không cho cô được như ý.

Phương Thanh chia sẻ quan điểm: “Không chứng cô ấy mua những món này để sưu tầm thì sao? Mấy ngày trước, tôi xem được một bản tin, có cô gái luôn đến trung tâm thương mại trộm đồ hiệu nhưng không hề mặc đến, chỉ ăn diện ở nhà rồi len lén soi gương, đi ra ngoài vẫn mặc áo phông và quần jeans giá rẻ.”

Suy đoán này khá thú vị. Có điều trước mắt, Bạc Cận Ngôn cũng không có kết luận. Mà điều này có liên quan đến việc cô ấy bị sát hại hay không thì vẫn chưa biết được.

“Có khi nào mua cho mẹ cô ấy không?” An Nham phỏng đoán.

Phương Thanh bác bỏ: “Cậu ngốc à? Đều là các thương hiệu mấy cô gái trẻ hay dùng, làm sao mua cho mẹ cô ấy được? Hơn nữa, làm gì có cô gái nào mỗi tháng đều tặng quà cho mẹ mình chứ?”

Giản Dao có chút xao động, luôn cảm thấy lời nói của Phương Thanh nhắm vào điểm gì đó, nhưng cô vẫn chưa thể nắm bắt được chính xác. Tay cô bị Bạc Cận Ngôn nắm chặt, muốn rút lại mà không được.

Thế nhưng lúc này, trong lòng Bạc Cận Ngôn lại xúc động và thỏa mãn vô cùng. Cảm nhận được cô muốn tránh né nhưng anh vờ như không biết, ngược lại còn khẽ cọ ngón tay cái vào mu bàn tay cô. Cô đành cúi đầu ngoan ngoãn mặc cho anh nắm tay, không giãy giụa gì nữa.

Khí huyết trong người Bạc Cận Ngôn cuồn cuộn một cách khó hiểu. Yên lặng hồi lâu, anh mới lên tiếng: “Gọi Phùng Duyệt Hề đến hỏi lần nữa.”

Một câu nói hời hợt của anh khiến nhóm Giản Dao sững sờ trong giây lát. Trong đầu họ hiện lên hình ảnh Phùng Duyệt Hề trang điểm xinh đẹp, mặc toàn đồ hiệu. Điều này có liên quan gì đến thói quen sinh hoạt khác thường của Nhiếp Thập Quân không?

***

Một lần nữa bị mời đến Cục Cảnh sát, Phùng Duyệt Hề tỏ rõ thái độ bản thân không hề hay biết chuyện này. Trông cô ấy đã trầm tĩnh hơn nhiều so với vẻ bi thương và bàng hoàng lần trước, nhưng sắc mặt tiều tụy và đôi mắt thâm quầng chứng tỏ ban đêm, cô ấy ngủ không yên giấc.

“Tôi không rõ nữa.” Phùng Duyệt Hề đan hai tay vào nhau, mờ mịt nhìn họ. “Thỉnh thoảng, chúng tôi cùng nhau đến trung tâm thương mại, nhưng tôi không biết cô ấy mua nhiều đồ như vậy, cũng không thấy cô ấy dùng đến lần nào.”

Phương Thanh hỏi: “Có phải cô ấy mua cho người khác không?”

“Tôi không biết.”

Phương Thanh đổi câu hỏi: “Cô ấy có từng tặng mấy món đồ như vậy cho cô không?”

Phùng Duyệt Hề im lặng chốc lát mới đáp: “Có. Sinh nhật tôi, cô ấy tặng một bộ quần áo, năm mới thì tặng thỏi son. Nhưng lúc sinh nhật cô ấy, tôi cũng mua bánh kem và tặng quà lại.”

Cảnh sát lại hỏi thăm người nhà và đồng nghiệp của Nhiếp Thập Quân, nhưng họ đều tỏ ý không biết về thói quen tiêu xài này của cô ấy. Manh mối chỉ tra được đến đây, tạm thời không có tin tức giá trị nào. Bạc Cận Ngôn và Thiệu Dũng đều cho rằng nếu tìm hiểu chuyện trước kia, ví dụ như lúc Nhiếp Thập Quân học đại học thì có thể sẽ tìm được điểm mấu chốt. Bởi vậy, Thiệu Dũng đã cử một đội đi theo hướng điều tra này, sau đó quả thật có thu hoạch, nhưng đây là phần sau của câu chuyện.

Đêm xuống, nhóm điều tra sơ bộ tại khu vực lân cận nhà trọ của Nhiếp Thập Quân đã hoàn thành nhiệm vụ, không tìm được đối tượng khả nghi rõ ràng.

Vầng trăng tròn như chiếc đĩa bạc tỏ sáng, treo lơ lửng trên bầu trời đem. Giản Dao sắp xếp và chỉnh lý lại các ghi chép điều tra của nhóm cảnh sát hình sự, vừa cầm vào văn phòng đã thấy Bạc Cận Ngôn một mình dùng máy đọc tài liệu. Phương Thanh và An Nham đều không thấy đâu.

Cô chợt nhớ đến cảnh tượng ngồi trong xe lúc sáng. Mãi tới lúc xe chạy vào Cục, anh mới buông tay cô ra. Tâm tư cô hỗn loạn vô cùng, vội vã quay người xuống xe. Thật ra cô cũng không biết mình đang kháng cự điều gì, có lẽ là chút giận dỗi đột nhiên muốn phát tác.

Bạc Cận Ngôn vốn đọc tài liệu đến xuất thần, nghe thấy tiếng bước chân của cô cũng không ngẩng đầu lên, tựa như những ngày tháng còn ở Bắc Kinh, trong mái ấm của họ, anh xem hồ sơ còn cô ở bên bầu bạn.

“Giản Dao!” Anh bỗng cất lời: “Có thể miêu tả tướng mạo của Nhiếp Thập Quân cho anh không? Cảm giác của em đối với cô ấy thế nào?”

Giản Dao hơi giật mình: “An Nham không nói với anh sao?”

“Nói rồi. Nhưng kỹ năng quan sát của cậu ta thô thiển quá, còn thiếu cảm nhận về nhân tính, không kỹ càng giống như em.” Anh thoáng ngập ngừng. “Nhiều khi, chỉ có cảm giác của em là giống với anh thôi.”

Giản Dao im lặng hồi lâu mới mở lời: “Được. Nhiếp Thập Quân có vẻ… yên tĩnh, trầm mặc, hướng nội, lông mày ngang, mũi rất thẳng, môi mỏng. Trông bình thường không có gì nổi trội, nhưng… cá nhân em cảm thấy, cô ấy không phải là kiểu người nhu nhược, dễ bắt nạt. Đôi mắt cô ấy cho người ta cảm giác có chút u sầu, giống như ẩn chứa điều gì đó, luôn tạo cho em cảm giác kỳ lạ.”

Bạc Cận Ngôn tưởng tượng trong đầu, ngón tay gõ nhịp nhàng xuống mặt bàn, chậm rãi nói: “Hiện giờ, trong lòng anh có một vài suy đoán, nhưng lại thiếu một vài điểm chứng thực. Chi tiết anh có thể “quan sát” được quá ít.” Anh thoáng ngừng lại. “Nếu anh có thể thấy được mặt Nhiếp Thập Quân thì phán đoán đặc điểm hành vi của cô ấy sẽ chính xác hơn, từ đó xác định được suy đoán của mình.”

Gian Dao im lặng.

Lát sau, anh khẽ nói: “Giản Dao, anh xin lỗi. Anh sẽ trở lại nhưng không phải hiện tại. Anh thề phải mang thi thể của những hung thủ kia trở về.”

Nước mắt Giản Dao tuôn trào. Cô ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt anh tuấn quật cường và tái nhợt của anh. Bóng đêm phía sau lưng anh vẫn lấp lánh ánh sao. Trong phút chốc, anh như hóa thành một bức tranh vĩnh hằng, ngưng đọng trong tầm mắt cô. Sau đó, anh vịn tay vào cạnh bàn, từ từ lần đường đi đến. Anh tháo cặp kính râm ra, nhắm mắt lại, cúi đầu hôn cô. Giản Dao chưa bao giờ từ chối nụ hôn của anh, giờ phút này lại càng không thể. Môi anh lần theo gương mặt cô, theo dòng nước mắt nóng hổi và mặn chát của cô, tựa như quả bom đã chôn giấu thật lâu sắp sửa nổ tung trong cơ thể họ. Nụ hôn của anh càng ngày càng nồng nhiệt, bàn tay giữ lấy vai cô cũng siết chặt hơn.

Qua hồi lâu, môi anh rời đi, Giản Dao bật khóc nức nở, vươn tay vuốt ve đôi mắt anh thật khẽ.

Phương Thanh vừa xuất hiện ở cửa, thấy vậy liền sửng sốt. Nhưng anh vẫn phải phá vỡ bầu không khí hòa hợp của hai người: “Phát hiện thi thể thứ hai, lại là sát thủ hồ điệp.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Đà Lạt được du khách yêu mến gọi với các tên gọi Thành phố tình yêu, thành phố ngàn hòa, thành phố sương mù,… Cho dù với tên gọi nào, Đà Lạt vẫn luôn có sức quyến rũ đặc biệt đối với du khách khắp nơi bởi không khí trong lành, khung cảnh nên thơ và những truyền thuyết tình yêu lãng mạn. Tất tần tật kinh nghiệm du lịch Đà Lạt từ ăn chơi ngủ nghỉ được chia sẻ từ trang yêu đà lạt chẳng hạn như du lich da lat thang 12, Cánh đồng hoa lavender đẹp nhất ở Đà Lạt Đà Lạt đẹp mê hồn với một chút se lạnh trầm buồn, đủ để bạn diện đồ mùa đông, lang thang trên những con đường thơm mùi hoa lá, hay cùng nhau ngồi trong quán cà phê nhỏ xinh mà ngắm dòng đời chầm chậm trôi,… Bấy nhiêu đó thôi cũng khiến cho bất cứ ai đều phải khao khát được ghé thăm Đà Lạt dù chỉ một lần trong đời.