Hệ thống chém gió: Thần chém gió

Chương 307: “nhột”


Một bài “Dạ Khúc Nửa Vầng Trăng” bản tiếng Quảng Đông, Nhậm Hồng Hiên khiến tất cả mọi người trong hội trường đều chấn động!

Bất kể là độ trầm của thanh âm, hay là nắm giữ giai điệu, cùng với tình cảm trong ca khúc, Nhậm Hồng Hiên có thể nói là khiến người ta không thể xoi mói được một tì vết nào cả!

“Bốp bốp bốppp!” “Bốp bốp bốp bốp!!!” “Bốp bốp bốp!!!”

Tất cả mọi người đều tặng cho hắn một tràng vỗ tay cực kỳ nhiệt liệt!

Đây là hắn nên đạt được!

Hắn ca hát có thể nói là trùng kích thẳng vào tâm linh của mọi người, đó là sự rung động chân chính từ trong linh hồn!

- Quá tuyệt vời!

Bốn vị giám khảo ngồi bên dưới đều đứng dậy, giám khảo nam bên trái cảm thán:

- Cả bài hát tôi không thể tìm được dù chỉ là một lỗi nhỏ. Bất kể là đê âm ban đầu, đến bộ phận điệp khúc nối tiếp, có thể nói hoàn hảo! Cho nên tôi cho mười điểm.

Một điểm mười!

Giám khảo thứ hai nói:

- Độ dày của thanh âm cực kỳ tốt, hơn nữa khó được là gần như không nghe thấy tiếng thở. Tôi cũng mười điểm.

Giám khảo thứ ba là một người phụ nữ ba lăm – ba sáu tuổi. Chị hơi mỉm cười nhìn Nhậm Hồng Hiên:

- Chúc mừng em. Năng khiếu của em khiến tôi kinh diễm. Tôi cũng giống họ, mười điểm.

Giám khảo thứ tư bất đắc dĩ nhún vai, cười nói:

- Bị bọn họ nói hết rồi, tôi thật sự không biết nên nói gì nữa. Mười điểm.

Bốn điểm mười!

Điểm tối đa!

- Cám ơn các huấn luyện viên.

Nhậm Hồng Hiên rất lễ phép khom người chào bốn vị giám khảo, sau đó mỉm cười đi xuống sân khấu.

Hết thảy đều tự nhiên như vậy, tự nhiên đến mức cứ như thể sân khấu này được chuẩn bị dành riêng cho hắn vậy.

Lúc này mọi người chỉ có thể làm ra một hành động duy nhất, ngẩng đầu nhìn.

Sau đó dâng lên vỗ tay nhiệt liệt cho hắn!

Trong khoảnh khắc, tất cả thí sinh dự thi đều áp lực như núi!

- Xong xong, sao bây giờ?

Lúc này Vân Vân thật sự sốt ruột:

- Hắn vừa lên sân khấu đã được điểm tối đa rồi! Vậy phải làm sao bây giờ?! Không ngờ lại gặp phải đối thủ mạnh như vậy! Trương đại sư, Trương đại sư anh nói gì đi chứ!

- Tôi có thể nói gì được đây?

Trương Tiểu Kiếm nhún vai:

- Lúc trước tôi đã nói gã này chính là một thiên tài âm nhạc chân chính, kỹ xảo của hắn có thể nói là không kẽ hở. Ít nhất hiện nay Chu Chỉ Kỳ hoàn toàn không thuộc cùng đẳng cấp với hắn.

- Em trai…

Chu Chỉ Kỳ nhìn Nhậm Hồng Hiên trở về bên cạnh bạn học của hắn, gian nan quay đầu nhìn Trương Tiểu Kiếm nói:

- Đối mặt với hắn, có phải là tôi không có cơ hội không?

- Thật ra thì cũng có.

Trương Tiểu Kiếm ngẫm nghĩ rồi nói:

- Nếu hắn có chút sai lầm, nhưng cô lại phát huy vượt trội, sau đó lại trải qua đặc huấn thì ước chừng có thể có được… 10% cơ hội!

- Thế không phải là không có phần thắng sao?!

Phương Phương kinh hô:

- Chẳng lẽ chúng ta chỉ có thể cầu nguyện cho hắn phạm sai lầm sao?!

Tiêu Thần Tâm hung tợn giơ nắm đấm nhỏ lên:

- Không bằng em gọi đám Đại Đường đến trao đổi “thân thiết” với hắn? Em nghĩ tụi nó sẽ rất vui vẻ đấy!

Trương Tiểu Kiếm: “…”

Em bạo lực thế ba em biết không?

Chu Chỉ Kỳ lập tức cảm thấy toàn thân không tốt, lẩm bẩm:

- Sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Có hắn ở thì mình nhất định không thể lấy hạng nhất được…

- Đừng nghĩ nhiều quá.

Trương Tiểu Kiếm mỉm cười nói:

- Cô đây là điển hình còn chưa học bò đã đòi học chạy. Nếu cứ có suy nghĩ như vậy thì cô sẽ té chết. Cô cũng không nghĩ mà xem người ta làm gì, học viện âm nhạc Thiên Kinh, ca hát chuyên nghiệp. Còn cô? Tính kiểu gì thì lúc trước cũng chỉ là thí sinh KTV thôi, mấy ngày nay mới bắt đầu tiếp xúc đến âm nhạc nghiêm túc. Cô còn muốn bay lên trời sao?

- Tôi…

Chu Chỉ Kỳ thật sự hận không thể bóp chết thằng này, nhưng ngẫm lại cũng đúng, bà mày mới học mấy ngày thôi, nếu có thể vượt qua gã đó dễ dàng như vậy thì hắn dứt khoát lấy cọng bún treo cổ lên cây ớt chết quách cho xong…

- Cho nên!

Trương Tiểu Kiếm cũng không biết lấy đâu ra một ly sữa đậu nành lại bắt đầu hút. Mấy ngày nay hắn phát hiện thứ này uống rất ngon.

- Việc cô cần làm bây giờ là phát huy cho tốt, trước tiên vượt qua vòng sơ khảo, như vậy chờ tới trận chung kết khu vực thì cô còn thời gian mấy ngày để đặc huấn. Nếu hôm nay cô không qua được thì còn đòi tranh thắng thua với người ta cái búa ấy! Quyết đoán về nhà ngủ đi!

- Có lý! Được, tôi nghe cậu!

Nghe Trương Tiểu Kiếm nói vậy, Chu Chỉ Kỳ lập tức cảm thấy yên lòng hơn.

Cô vẫn còn cơ hội!

Luận năng khiếu, giọng của cô cũng không thua kém Nhậm Hồng Hiên là mấy. Còn kỹ xảo thì chỉ cần có thời gian thì dù gì cũng có thể tập luyện được!

Dù sao ở đây còn có Trương Tiểu Kiếm trâu bò như thế, đồng nghĩa với việc ít nhất còn có hy vọng!

Trong lúc họ đang bàn luận, thí sinh dự thi tiếp theo cũng đã lên sân khấu.

Có thể thấy được, số một Nhậm Hồng Hiên ca hát đã gây sức ép rất lớn cho các thí sinh dưới sân khấu. thí sinh dự thi thứ hai lên sân khấu rõ ràng là phát huy thất thường, chỉ được 26 điểm, cơ bản xong đời.

Thí sinh thứ ba cũng không tốt là mấy, 28 điểm.

Sau đó 29, 31, 32, 27, 29…

Liên tục mười thí sinh không phải căng thẳng quá mức thì cũng phát huy thất thường, khiến các khán giả lắc đầu ngao ngán… Có Nhậm Hồng Hiên sáng ngời đằng trước, các thí sinh dự thi đằng sau ca hát không thể nghe nổi…

Ba mươi người đằng trước ca hát xong, chỉ có một người phát huy coi như không tệ, lấy 35 điểm.

Còn lại hầu như đều quỳ.

Nhậm Hồng Hiên nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài nói:

- Đáng tiếc, hoàn toàn không có đối thủ…

- Tiếp theo, xin hãy chào đón thí sinh thứ ba mươi sáu lên sân khấu: Chu Chỉ Kỳ!

Lúc này, MC cầm micro, bắt đầu đọc tư liệu của Chu Chỉ Kỳ cho khán giả:

- Free lancer, bài hát dự thi lần này của cô là --- “Nhột”, mọi người vỗ tay hoan nghênh!

“Nhột”!

Vừa nghe thấy thí sinh thứ ba mươi sáu lại chọn bài hát này, khán giả toàn trường lập tức cảm thấy ngứa ngáy….

- Ái chà bài này được, bài này đỉnh!

- Trâu bò nha, còn có người chọn bài này, thế thì chắc râm lắm!

- Đương nhiên rồi, càng râm càng nhột càng nhột càng râm mà!

- Không biết ai hát bài này, nhất định là em gái nào đó rồi!

Mọi người đang bàn tán, Chu Chỉ Kỳ nhận lấy micro, lên sân khấu.

Không thể không nói đây là thế giới nhìn mặt, khi khán giả nhìn thấy Chu Chỉ Kỳ bất kể là khuôn mặt hay dáng người đều có thể nói là nghịch thiên thì mọi người đều im lặng, sau bỗng vang lên vô số tiếng huýt sáo!

- Mỹ nữ, cố lên!

- Cô nàng xinh đẹp!

- Hát thật hay anh cổ vũ em!

Thậm chí ngay cả Nhậm Hồng Hiên cũng nhìn mấy lần, nói:

- Hình tượng đúng là khá được, cũng không biết thực lực thế nào.

Tiêu Thần Tâm kéo tay Trương Tiểu Kiếm, cười hì hì nói:

- Thầy cho rằng chị Chu có thể lấy được bao nhiêu điểm? Em cảm thấy ít ra cũng phải 36 điểm trở lên nhỉ?

- Ừm, thầy đoán ấy à...

Trương Tiểu Kiếm sờ cằm:

- Tầm 37.5 điểm.

Mọi người nhanh chóng im lặng.

- Rồi, xin hãy bắt đầu buổi biểu diễn của em.

Giám khảo bên dưới nhìn nhau, đồng thời gật đầu.

Chu Chỉ Kỳ biểu diễn, chính thức bắt đầu!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat một số bài hay như hanh phuc khong phai bay gio thi bao gio, song tiet kiem rất hay và hữu ích để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập của quý vị.