Hệ thống đang cộng hưởng

Chương 33: Thoát khỏi trói buộc



"Đã lâu lắm rồi anh không vào đấu rồi ạ." Một nhân viên đi vào trong phòng nghỉ của Thằn Lằn, hắn cảm thấy rất tò mò về chuyện Thằn Lằn dự thi đột ngột này.

Thằn Lằn là một tuyển thủ cũ của võ đài dưới mặt đất, hắn lại chuyển thành công từ tuyển thủ dự thi thành nhân viên làm việc, trong nhóm khán giả cũng có không ít người là fan của hắn. Khác với bộ dáng đáng thương co vuốt ôm đầu kêu thảm để mặc người khác liên tục giật vảy trên người hắn xuống trên sân thi đấu năm đó, bây giờ hắn không dễ gì tham gia thi đấu đâu, trừ khi có lão đại của võ đài hoặc khán giả cực kỳ giàu có nào đó đòi để hắn dự thi thôi.

Hơn nữa cũng luôn là mấy trận với con dấu đặc biệt, cuối cùng Thằn Lằn đang nghĩ gì vậy? Sau khi cải tạo bản thân, không phải hắn đã giết hết mấy tên đã tổn thương mình năm đó hả? Đối thủ lần này của hắn chỉ là một người mới thôi, dù có thắng liên tục hai trận thì cũng không phải là chuyện gì đáng để tâm tới cả.

"Tao chỉ muốn xem thử chút thôi." Tên Hề cũng chính là tuyển thủ Thằn Lằn đã đổi thành bộ đồ màu sắc rực rỡ lên người, tẩy sạch vệt màu trên mặt, lộ ra cơ thể và khuôn mặt đầy vảy.

Sau khi gỡ kính áp tròng xuống, đôi mắt của Thằn Lằn khác hẳn với đồng tử của con người, là một con ngươi thẳng đứng màu vàng kim.

Dù là nhân viên làm việc quen biết hắn nhưng vẫn có chút sợ hãi khi đứng bên cạnh Thằn Lằn, không chỉ là vì sức mạnh của Thằn Lằn mà còn vì vẻ ngoài của hắn nữa, vẻ ngoài phi nhân loại khiến cho người ta sợ hãi đó.

Thằn Lằn chớp mắt nhìn về phía nhân viên làm việc đang thò đầu sang, con ngươi thẳng đứng của loài động vật máu lạnh chẳng có chút tình cảm nào, dọa người nọ sợ đến nỗi lùi lại vài bước.

"Sợ phải không?" Thằn Lằn hỏi.

"Không, không sợ ạ." Nhân viên làm việc chậm rãi lui về sau, tấm lưng kề sát trên vách tường, tay từ từ mò về phía chốt cửa.

"Gương mặt này sao mà không đáng sợ được chứ." Thằn Lằn giơ tay sờ mặt mình, "Sơn dầu được tô trên mặt Tên Hề trông giống người hơn nhỡ."

Hắn không hề nhìn tới tên nhân viên, tùy ý để kẻ nhát gan này chạy ra khỏi phòng. Thằn Lằn nhìn mình trong gương, sờ lên khuôn mặt đầy vảy và thấp giọng nói: "Mày chỉ là một tên hề thôi."

Cũng không biết đã nhìn gương suốt bao lâu mà giờ thi đấu cũng đến, Tên Hề đi qua hành lang âm u nhỏ hẹp thật dài và bước vào sân thi đấu vừa rộng lớn vừa áp lực, thấy đối thủ mặc đồ đỏ của mình đã chờ trên võ đài.

Một Kirates rất có dã tâm cùng với một Tên Hề vô cùng căm hận.

Đối với người Liên Minh, Kirates chỉ là một sinh vật đã bị tuyệt chủng, nhưng đối với Tên Hề mà nói, nó là......

"Anh là Anh Xấu thật hả?" Phong Liên Trúc hỏi.

Hình thể và động tác thì thấy hơi giống, bôi đi vệt màu thì có lẽ sẽ là như thế này, chỉ là Tên Hề không có đuôi, mà đằng sau tuyển thủ Thằn Lằn lại có một chiếc đuôi rất dài đang giơ lên.

Khác với tuyển thủ khác, Thằn Lằn không đeo mặt nạ, nhưng với vẻ ngoài của hắn, có đeo mặt nạ cũng vô dụng thôi. Phong Liên Trúc nhìn cổ Thằn Lằn, trên lớp vả màu xanh lá là một vệt màu đỏ chói mắt, đây là con dấu đặc biệt.

Sau khi nhìn thấy Thằn Lằn, cả khán đài sôi động lên ngay.





Nữ sĩ S thét chói tai: "Thằn Lằn, anh giết chết Kirates cho tôi, giết chết thằng nhóc kiêu ngạo này đi. Tôi bỏ ra mười triệu, tôi muốn xem Thằn Lằn xét nát Kirates. Quao~ Nhưng nếu Kirates bằng lòng tháo mặt nạ xuống và gương mặt đó cũng đủ bảnh trai thì tôi sẽ sẵn lòng bỏ tiền giữ lại Kirates, chỉ cần cậu ta bằng lòng ở bên tôi thôi."

Tiên sinh P thì lại cười bảo: "Há, Thằn Lằn, Thằn Lằn bé nhỏ của tôi ơi, lâu lắm rồi tôi chưa thấy được cậu. Tôi thích bộ dáng bị đánh đến nỗi trốn khóc trong góc dữ lắm, dây thanh quản của cậu có bị cải tạo chưa vậy, tiếng khóc bén nhọn đó dễ nghe ghê luôn. Hình như tên Kirates này rất mạnh, đã thắng liên tục hai tuyển thủ mạnh nhất rồi đó, nhanh nhanh nhanh, tôi đã gấp đến độ không chờ nổi nữa rồi đó."

Trên khán đài có kẻ ủng hộ Thằn Lằn mà cũng có người theo phe Phong Liên Trúc, còn có người hi vọng hai người giết chết nhau, đánh đến nỗi máu thịt bay tùm lum rồi cả hai bị thương hết cũng được.

Giọng nói của bọn họ khiến cho Phong Liên Trúc nhíu mày.

Trọng tài kích động nói: "Hỡi các vị tiên sinh và nữ sĩ, tuyển thủ Thằn Lằn đã chưa lên đài một năm rồi. Hắn được biết đến với lực phòng thủ cừ nhất cũng như chiếc đuôi mạnh mẽ mà. Mỗi trận đấu của tuyển thủ Thằn Lằn đều là một bữa tiệc máu thịt long trọng hết, tôi đã nghe thấy tiếng hoan hô của các vị khán giả rồi nhé. Vị tuyển thủ còn lại là Kirates, dường như cơ thể của cậu ta đã được cải tạo một cách thần bí, có thể tấn công tuyển thủ khác bằng điện giật và còn khiến người ta sôi máu nữa chứ, không biết một động vật máu lạnh là tuyển thủ Thằn Lằn có thể phòng bị được công kích của cậu ta không, chúng ta hãy rửa mắt chờ đợi nhé! Trận đấu, bắt đầu!"

Tiếng huýt sáo chói tai không ngừng vang lên bên tai, vô số hoa tươi bị chọi xuống như trứng gà, hai vị tuyển thủ trong sân lại không hề nhúc nhích.

Thằn Lằn nhìn chằm chằm vào Phong Liên Trúc như thể đang chờ cậu chủ động ra tay, mà Phong Liên Trúc vẫn không động đậy chút ít, cậu cũng nhìn Thằn Lằn bằng một đôi mắt không có bất cứ cảm xúc gì cả.

Phong Liên Trúc đã tiếp xúc với đám người Chó 16 nên biết rõ đối thủ trước mặt cậu là một người phản tổ.

Là người phản tổ vốn phải lớn lên trong viện mồ côi rồi bị đưa tới Sao Nguyên Thủy. Đám người Chó 16 khá xui xẻo, bọn họ vừa đến tinh cầu là đã bị rồng Kirates cải tạo và bị năng lượng sống ngấm sâu vào người, mà cũng vì tinh cầu có rất nhiều quái thú nên mới sống khổ đến cỡ đó. Nếu ở Sao Nguyên Thủy bình thường, có lẽ Thằn Lằn sẽ sống rất tốt với thể chất này của mình rồi.

Nhưng Thằn Lằn không bị đày tới Sao Nguyên Thủy mà lại là võ đài dưới mặt đất.

Làn gió đưa giọng nói của rất nhiều người vào trong tai của Phong Liên Trúc, cậu nghe thấy không ít kẻ đang bàn luận về thành tích thi đấu của tuyển thủ Thằn Lằn. Lúc vừa đến võ đài dưới mặt đất, hắn chỉ là một con thằn lằn cao 160 cm, thể trọng gầy nhom chỉ có 40 kg, lần đầu lên sâu khấu lại có con dấu đặc biệt nữa chứ. Hôm đó, đuôi của hắn bị người ta chém đứt, cả lớp vảy trên người bị lột sạch, nhóc thằn lằn bất lực khóc lớn trên sân thi đấu.

Nhưng hắn vẫn còn sống, gien tái tạo của hắn là loại ưu tú nhất trong đám người phản tổ, chống đỡ suốt 30 phút và chỉ còn lại một nhóc thằn lằn với một hơi thở cuối, hắn tự hồi phục, hôm sau lại bị trét con dấu đặc biệt lên người và đưa lên sân thi đấu.

Cứ như vậy suốt hơn một năm, nhóc thằn lằn lại kiếm được rất nhiều fan thích xem hắn bị thương, vì vậy đối thủ của hắn cũng không ra đòn chết với hắn để lấy lòng khán giả. Hắn trưởng thành trong nỗi thống khổ và giãy giụa. Hai năm sau, tuyển thủ Thằn Lằn cao hai mét được võ đài dưới mặt đất cải tạo. Vảy của hắn là vật liệu phân tử hóa học tiên tiến nhất nên rất kiên cố, trong chiếc đuôi được lắp thêm thiết bị thúc đẩy, lực quất nặng tới mấy chục tấn.

Cả người hắn toàn là dấu vết người khác đã tạo ra, khó ai có thể chịu nổi kiểu cải tạo giày vò như thế này, nhưng Thằn Lằn lại còn sống.

Sau khi sống sót, hắn khiêu chiến từng tuyển thủ đã đấu với mình năm đó và giết hết cả đám bọn họ. Từ một kẻ yếu hay bị khi dễ trở thành một kẻ hay bắt nạt người.

Phong Liên Trúc nhìn vào đôi mắt của Thằn Lằn, nghe mấy tiếng "sao còn chưa đánh nữa" trên khán đài mà cười khẽ một cái.

Cậu nhớ ra vì sao mình lại được thức tỉnh rồi.

Sáng sớm hôm bị giết không biết bao nhiêu lần đó, tia nắng đầu tiên của Ngao Du Thái Hư chiếu vào U Trúc Cốc, Phong Liên Trúc vừa sống lại đứng trong rừng trúc và nói ra một câu không nằm trong kịch bản cố định của mình: "Nếu tôi là người thì tốt rồi."

Sau khi nói ra những lời này, cậu đã bị cách thức hóa. Phong Liên Trúc quên mất chuyện đó rồi lại có thêm một hệ thống ở trong đầu.

"Thì ra là vậy." Cậu lẩm bẩm.

Cậu muốn biến thành người, rồng béo cũng phải biến thành người nếu muốn trưởng thành, nguyện vọng của hai người bọn họ giống y như nhau, đó là lột xác.

Thay đổi bản thân của hiện tại và khiến mình vượt trội hơn xưa, chỉ đơn giản thế thôi.

Hệ thống nói không sai, cậu và rồng béo là người thích hợp để hợp tác với nhau nhất trong cơ sở dữ liệu.

Mười phút trôi qua, Thằn Lằn không hề ra tay, Phong Liên Trúc cũng chẳng nhúc nhích, tiếng người nổi giận bùng nổ trên khán đài, có người hét: "Nếu còn không bắt đầu đánh nữa thì bật mode tấn công của sân thi đấu đi, tấn công cả hai luôn một lượt!"

Đối với mấy tuyển thủ không nghe lời, võ đài có thể bao vây và tra tấn bọn họ bằng đủ loại thủ đoạn, ví dụ như điện giật, lửa đốt, đao nhọn, laser và khí độc rồi ép tuyển thủ phải ra tay.

Nghe thấy tiếng rống giận trên khán đài, Phong Liên Trúc nâng giọng cao lên: "Đủ rồi, câm miệng!"

Làn gió thổi giọng của cậu đến mỗi ngóc ngách của khán đài. Trong không gian khổng lồ này, giọng nói của cậu truyền rõ vào tai của mỗi người, bao gồm cả Thằn Lằn.

Dưới tầm mắt của mọi người, Phong Liên Trúc để tay lên mặt nạ và nhẹ nhàng gỡ mặt nạ xuống, để lộ một khuôn mặt thanh lịch và khôi ngôi.

Ngay lúc lộ mặt, tiếng mắng trên sân thi đấu cũng biến mất. Ai cũng không ngờ là sẽ có tên lính mới nào dám can đảm lộ mặt mình ra, cũng không ai có thể nghĩ đến khuôn mặt dưới mặt nạ của kẻ đã đánh thắng hai tên mạnh khủng trông lại dịu dàng như vậy.

"Tôi không đánh trận này đâu," Phong Liên Trúc nhàn nhạt nói, "Mấy người cứ trừ đại, tiền thưởng, mấy người cứ tìm, định vị, thoải mái. Muốn giết tôi, thì cứ tới tinh cầu của tôi, đón tiếp bất cứ lúc nào."

Trong sân ồ lên một đám, trọng tài lại hét lên: "Trận đấu của võ đài dưới mặt đất không cho phép nhận thua đâu, phải có một kẻ ngã xuống và không thể đấu nữa mới được! Thằn Lằn, anh còn không mau ra tay đi chứ?"

Thằn Lằn nhìn chằm chằm vào mặt của Phong Liên Trúc và bảo: "Tao tưởng mình điên rồi, không nghĩ tới mày còn điên dữ dội hơn tao nữa chứ."

Thằn Lằn không biết rốt cuộc Kirates đang nghĩ gì, chắc cậu đã biết Tên Hề luôn hại mình rồi, vậy vì sao lại không chịu ra tay chứ? Vì sao lại bày ra bộ dáng cao cao tại thượng như vậy hả? Võ đài dưới mặt đất là một nơi như vầy, vì sao cậu ta lại chẳng biến đổi gì được thế nhỉ?

"Khờ quá đi, khờ dễ sợ luôn, hì hì hì hi~" Thằn Lằn chợt cười rộ lên, "Hai trận trước, đối thủ muốn giết mày, mày lại chỉ đánh ngất người ta rồi thôi. Trận này, mày biết rõ tao chẳng có ý tốt gì, cơ hội trả thù cũng để sẵn vào trong tay mày, vì sao mày lại không giết tao hả? Vì sao! Tao còn cố ý kêu người đặt không ít vũ khí trên võ đài để bắt mày ra tay nữa đó."

Phong Liên Trúc nhìn xung quanh, quả nhiên có không ít vũ khí lạnh bằng hợp kim được chất thành một đống to đến vậy trong một góc của võ đài, trông cực kỳ sắc bén.

"Tao biết rồi, có phải mày đang muốn nói bản thân đến với võ đài dưới mặt đất chỉ vì thiếu tiền, kiếm đủ thì rồi thì cứ rời khỏi thôi, mày không phải người xấu, dù ở trong hoàn cảnh như vầy thì mày cũng phải giữ nguyên tắc của mình không? Đừng có nằm mơ nhé!" Thằn Lằn nhào về phía Phong Liên Trúc, chiếc đuôi bự khủng dùng sức quất tới, "Dù mày có nghĩ như vậy thật, chờ tới lúc mày bị tao đánh đến nỗi tàn phế, mày cũng sẽ từ bỏ cái suy nghĩ ngây thơ này thôi!"

Chiếc đuôi của hắn cực dài, tốc độ lại rất nhanh, phạm vi tấn công cũng rộng, gần như bo tròn Phong Liên Trúc ở trong đó, cậu căn bản không thể trốn thoát.

Một chiêu này có lẽ sẽ trực tiếp đánh chết người đàn ông gầy yếu ở trước mắt này, con ngươi đứng thẳng của Thằn Lằn gần như biến thành một cọng dây nhỏ, sức mạnh trên đuôi hắn không hề giảm bớt.

Nếu muốn chết như vậy thì cứ chết đi nhé.

Thấy cuối cùng rồi Thằn Lằn cũng ra tay, khán giả kêu ầm lên, "Đánh chết cậu ta", "Đá cậu ta hộc máu đi", "Quất cậu ta đến nỗi lăn lộn trên đất luôn" "Phá nát khuôn mặt xinh đẹp đó của cậu ta đi" cùng với những tiếng hét ác độc vang lên ở khắp nơi, hành động của Phong Liên Trúc đã thành công kích thích được khán giả rồi.

Nhưng lúc đuôi của Thằn Lằn sắp đụng vào người Phong Liên Trúc, cậu lại hơi lắc người một cái và biến mất.

Thằn Lằn nhào vào khoảng không, đứng thẳng không được nên không thể không lảo đảo mà chạy như điên vài bước để rút lại lực trên đuôi. Hắn tìm Phong Liên Trúc khắp nơi rồi lại nghe thấy một giọng nói thản nhiên truyền xuống từ trên không: "Cũng không phức tạp như lời của anh đâu, tôi chỉ đang nghĩ, nếu tôi biến thành người mà vẫn không thể làm được chuyện mà mình muốn, vậy hoàn thành nhiệm vụ cho khổ vô còn ý nghĩa gì nữa đâu chứ."

Thằn Lằn không hiểu ý cậu nói là gì, hắn ngẩng đầu lên và nhìn thấy Phong Liên Trúc lại đang đứng lơ lửng trên trời, dưới chân không có bất cứ vật gì chống đỡ cả.

Gió không biết từ nơi đâu thổi bay ống tay áo của cậu, trông cậu như một đóa hoa màu máu đang nở rộ giữa sân đấu.

"Tôi không biết giới hạn sức mạnh của mình là gì," Phong Liên Trúc hơi giơ tay lên, "Có lẽ tôi còn sẽ bị phạt trừ điểm nếu làm vậy nữa, nhưng điều đó cũng chả sao cả. Dù sao thì tôi cũng chẳng thể nhịn nổi mấy vụ bị hành hạ đến chết rồi còn bị người ta dòm ngó cảnh mình bị đùa bỡn này mà."

Gió xoáy cuốn lên xung quanh sân thi đấu và thổi bay Thằn Lằn giữa đống vũ khí trong sân. Võ đài là một khối hình lập phương dài rộng cao đều là 1000 mét, Thằn Lằn cũng không biết nghĩ gì mà lại dọn hết mọi vũ khí trong khu chờ tới đây, hơn một nghìn loại vũ khí phản trọng lực đang lơ lửng ở trên không.

"Trời ơi!" Tiếng cảm thán đầy vẻ kinh ngạc của nữ sĩ S truyền tới, "Kirates, xử lý hắn đi, tôi xin cậu hãy xử lý hắn đi, nếu nhiều vũ khí như thế cắm trên người Thằn Lằn, cảnh tưởng đó sẽ đẹp tới cỡ nào cơ chứ!"

"Câm miệng." Phong Liên Trúc nói một cách ngắn gọn hùng hồn.

Cậu giơ bàn tay ở giữa có không biết bao nhiêu tia điện đang chớp nháy, nó rõ ràng là không gian mạng tinh tế giả thuyết, mây đen tụ lại trên trần nhà của võ đài hư ảo, một tia sét lớn hơn một người bổ thẳng về phía Phong Liên Trúc.

Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, từng hoa văn hình lửa lóe lên trên quần áo của Phong Liên Trúc, đóm lửa hừng hực bọc lấy cả người cậu, áng mây lửa chặn ngang tia sét từ trên trời đánh xuống.

Sức mạnh của tia sét cũng không yếu bớt, nhưng nó đã bị ngọn lửa phân tán, dưới sự hấp dẫn của những vũ khí hợp kim lạnh ở xung quanh, tia sét này bị chia thành một nghìn tia nhỏ hơn và quấn quanh lấy vũ khí.





"Nước." Phong Liên Trúc còn nói thêm.

Một dòng nước không biết từ đâu ra chảy vào xung quanh võ đài trên mạng, đẩy hơn một nghìn vũ khí vào trong sân, đáng sợ tới mức có thể phá hủy cả tấm lưới bao quanh võ đài luôn.

Gió xoáy quấn quanh vũ khí điện quang và nhào về phía vô số đôi mắt trên trời.

Dù có bị tấn công lúc không đeo vòng tay lượng tử thì khán giả cũng không bị tổn thương gì thật cả. Nhưng dưới sự tấn công đáng sợ của một nguồn năng lượng có thể thổi bay cả không gian, tấm lưới trông chẳng khác gì một chiếc lồng sắt đang giam cầm tuyển thủ trên võ đài bị ngăn cản tầm nhìn lên trời lại biến mất.

Tấm chắn giấu mất mặt mày của khán giả đã mất bóng, tiếng hô vang lên đợt này lại đến đợt khác, Phong Liên Trúc ngẩng đầu lên và ghi tạc hết từng khuôn mặt trên khán đài vào trong lòng. Dù không thể nhớ kỹ ngay lập tức nhưng cậu vẫn có thể xem lại băng ghi hình của hệ thống. Hôm nay 70% người đến xem đấu võ đài không đeo mặt nạ vì tính riêng tư trong VIP khá mạnh, 30% còn lại tuy có đeo thì cũng bị Phong Liên Trúc ghi nhớ hét những đặc điểm dáng dấp.

Dù biện pháp của Pang Kirates thô bạo thật, nhưng hơn ở chỗ là nó có ích.

Nghĩ đến đây, Phong Liên Trúc nở một nụ cười tươi tắn như gió mát, cậu chỉ lên chiếc vòng trên cổ tay mình và nói, "Mời đến luôn đó, định vị đi."

Hành động kiêu ngạo chọc giận mọi người, trọng tài muốn khởi động mode xử tội của sân thi đấu nhưng lại phát hiện cả lớp phòng ngự của sân đã bị phá hỏng sau trận sấm sét vừa rồi.

"Giết cậu ta! Giết cậu ta!" Khán giả vội che mặt lại và giận dữ hét lên, "Thằn Lằn, giết cậu ta đi!"

Thằn Lằn, cũng là Tên Hề, đẩy ngã Phong Liên Trúc xuống đất bằng một tay nhưng cũng không tấn công mà lại trừng mắt bảo: "Cuối cùng mày muốn làm gì thế! Bọn họ sẽ tìm được mày, giết chết người nhà của mày đó. Thế lực của bọn họ rất lớn, mày sẽ chết một cách lặng lẽ thôi, tất cả mọi người còn nhớ đến mày cũng biến mất hết luôn đấy!"

Con ngươi của hắn rung lắc mạnh mẽ như có động đất, nếu Thằn Lằn có tuyến lệ thì chắc lúc này hắn sẽ không có tiền đồ mà khóc rồi, may là hắn không có.

"Tôi có một tinh cầu," Phong Liên Trúc nhìn Thằn Lằn rồi cười nói, "Trên tinh cầu có một căn cứ nhỏ còn đang trong quá trình xây dựng thôi, nghèo dữ lắm, mọi người phải đi làm để kiếm tiền học đại học trên mạng."

"Mày đang nằm mơ đó hả?"

"Trên tinh cầu có 362 người phản tổ, họ đang cố gắng xây dựng một ngôi nhà mới cho bản thân, anh muốn tới đó không?" Phong Liên Trúc hỏi.

Thằn Lằn ngây ngẩn cả người.

Phong Liên Trúc đẩy Thằn Lằn ra và nói: "Định vị được vị trí của tôi chưa? Rất khó nhỡ, dù sao thứ tôi dùng cũng là thiết bị lên mạng tinh tế có biện pháp phòng hộ mà. Mà thôi khỏi cần làm gì cho nhiều, Sao Nguyên Thủy số 419 của Tinh hệ Xanh Thẳm, đến chỗ đó tìm tôi nhé."

Nói xong, cậu thoải mái bước ra khỏi võ đài đã vỡ nát, trọng tài muốn tới cản lại nhưng vừa nhớ đến sức mạnh của Phong Liên Trúc mới nãy, gã không dám nhúc nhích gì ngay.

Phong Liên Trúc rời khỏi võ đài dưới mặt đất, đăng nhập khỏi tài khoản lên mạng tinh tế và chờ hệ thống gửi nhắc nhở trừ điểm.

Quả nhiên, trong bảng điều khiển hệ thống của cậu có vài tin chưa đọc.

[Kí chủ Phong Liên Trúc quậy hết cả võ đài dưới mặt đất, tự tiện sửa nhiệm vụ ẩn náu thành nhiệm vụ phá hư, nhận được 5000 điểm, kỹ năng "mũi tên trúc" bị xóa bỏ trước đó cũng được trả lại.]

Phong Liên Trúc: "???"

Cậu nhìn số điểm nhiều lần, luôn là +5000 chứ không phải -5000.

Vụ gì thế này, cậu đánh người mà còn có lý nữa hả? Rồng béo thỉnh thoảng sẽ bị trừ điểm nếu phá hư thế giới game mà? Sao tới lượt cậu lại tặng điểm khen thưởng vậy nè?

Nhấn mở tin chưa đọc tiếp theo: [Chúc mừng kí chủ Phong Liên Trúc đã tìm lại được nguyện vọng của mình, nhận được một nguồn năng lượng nguyện vọng lớn, hệ thống sẽ hấp thu 50% năng lượng nguyện vọng, kích hoạt lối đi cộng hưởng.]

[Lối đi cộng hưởng đã được kích hoạt, kí chủ Phong Liên Trúc có thể sử dụng vũ khí được rèn từ vảy rồng mà Pang đã tặng cho, với vũ khí này, ngài có thể sử dụng một chút sức mạnh cộng hưởng của rồng, nhưng điều kiện tiên quyết của việc đó phải là được Pang Kirates cho phép.]

[Độ khó của nhiệm vụ võ đài dưới mặt đất đã tăng cao, để trợ giúp kí chủ làm xong nhiệm vụ, kí chủ Phong Liên Trúc nhận được một cơ hội kêu gọi rồng Kirates, cần phải xài mất 2000 điểm, xin kí chủ hãy thận trọng trong việc sử dụng cơ hội lần này và hãy chọn lúc cần đến nó nhất.]

Phong Liên Trúc: "......"

Thông báo cả màn hình hệ thống, cái nào cũng là phần thưởng, chúc mừng và những thứ cậu nhận được vân vân chứ lại chẳng có trừng phạt gì cả!

"Tại sao lại không phạt tôi vậy?" Phong Liên Trúc hỏi vì thấy kinh ngạc, "Pang Kirates còn bị trừ điểm trong thế giới game cơ mà."

[Vì kí chủ đã thức tỉnh nên đã có thể giải khóa được một vài thông tin có liên quan. Nguyện vọng của kí chủ và Pang Kirates đều là "lột xác thành người" hết, mấu chốt trong quá trình lột xác của Pang Kirates là kiềm chế, nhẫn nại, lý trí chiến thắng bản năng; còn của Phong Liên Trúc là tự do, nghe theo con tim, thoát khoải cài đặt lúc đầu của nhân vật và hành động dựa theo ý muốn của bản thân. Pang Kirates phá hư trò chơi, đã vi phạm nguyên tắc tiến hóa nên bị trừ điểm và nhận được trừng phạt; Phong Liên Trúc phá hư võ đài dưới mặt đất, phù hợp với nguyên tắc tiến hóa nên được khen thưởng.]

Thì ra là vậy, Phong Liên Trúc hơi hiểu rồi đó.

Cậu và rồng béo đứng ở hai đầu của một vạch ngang rồi cùng đi về phía điểm giữa. Vấn đề của rồng béo là bản năng cực đoan còn vấn đề của Phong Liên Trúc là trói buộc cực đoạn. Nếu rồng béo không ngừng hành động theo bản năng, anh sẽ cách điểm giữa ngày càng xa, vậy nên mới bị trừ điểm; còn Phong Liên Trúc mà làm việc theo bản năng thì sẽ bước thêm một bước về phía điểm giữa, vì thế mới được khen thưởng.

Khó trách hệ thống lại nói rằng căn cứ vào kết quả tính toán mọi dữ liệu lớn, cậu là người thích hợp nhất để thực hiện nhiệm vụ của Pang Kirates, thì ra là thế.

Rồng béo là +1 còn cậu là -1, hai người cộng lại với nhau mới bằng 0 được, một khởi đầu hoàn hảo.

Phong Liên Trúc gỡ vảy rồng màu đen mà mình luôn đeo ở trước ngực xuống, dưới ánh nắng mặt trời, nó phản chiếu ra những tia sáng rực rỡ, đấy là vẻ đẹp của sinh mạng.

Có thể biến thành vũ khí và sử dụng một chút sức mạnh của rồng hả, biến thành vũ khí gì nhỉ?

Phong Liên Trúc cầm lấy một sợi tóc dài, cậu từng đánh mất kỹ năng tóc dài rụng trúc này vì rồng béo, bây giờ đã tìm về lại, trông vậy mà vẫn còn phù hợp lắm.

"Chắc là mi rồi." Phong Liên Trúc nói.

Cậu vừa nói xong, vảy đen biến thành từng vệt sáng vụn vỡ rồi lẳng lặng hòa vào trong mái tóc đen của cậu, biến mất chẳng thấy đâu nữa.

Nhưng vẫn phải nhận được sự đồng ý của rồng béo mới sử dụng được, Phong Liên Trúc mở hệ thống ra, sử dụng một chút giá trị xin giúp đỡ rồi gửi tin đi: Tôi dùng vảy của anh, cần mượn sức mạnh của rồng ạ.

Lúc này, rồng béo lại trả lời rất nhanh: Không thành vấn đề.

Khác hẳn với con rồng hay buồn ngủ, không làm việc, không chịu học, không hoàn thành nhiệm vụ trước đó, Phong Liên Trúc nhìn thấy câu trả lời dứt khoát này mà không khỏi bật cười.

"Hệ thống, chắc Pang Kirates còn nợ hơn 7000 điểm nhỉ, bảo hắn chỉ cần 2000 điểm nữa thôi, cầm 3000 điểm đi trả nợ đi." Phong Liên Trúc nói, "Sau này nhận thêm điểm nữa thì sẽ trả tiếp phần còn thiếu nhé."

[Điểm bây giờ của Pang Kirates là -1257 điểm, không cần 3000 điểm đâu, muốn trả nợ hay không?]

Phong Liên Trúc: "......"

Rồng béo lại hoàn thành nhánh nhỏ của nhiệm vụ gì mà lại nhận được một số điểm lớn đến vậy thế?

"Vậy không trả gì trước nhé, tôi cảm thấy bản thân hắn rất biết kiếm điểm đó chứ......." Phong Liên Trúc đổi ý.

Con rồng kia thần kỳ ghê ta.

Sau khi được rồng béo cho phép, Phong Liên Trúc quyết định thử vũ khí mới một lần. Cậu không biết sức mạnh của nó bự bao nhiêu nên dọn chiến giáp đánh xa ra khỏi hang ổ, phòng ngự của chiếc chiến giáp này cực cao, nghe bảo có thể chống lại sức va chạm nổ mạnh của bom nhạt nhân, chịu đựng được 500,000 độ nóng trở lên, có thể ngừng bay hơn một tiếng trên bề mặt của Mặt Trời.

Lực phòng ngự cao đến vậy, có thể thử xem sao.

Phong Liên Trúc quyết định làm từng bước nhỏ, thử một mũi tên trúc nhỏ trước đã. Cậu điều khiển để một sợi tóc rụng xuống, nó biến thành một mũi tên đen, đây không phải là mũi tên trúc, nó đã trở thành một chất liệu khác, trông giống với vảy của rồng béo hơn.





Dựa theo ý muốn của Phong Liên Trúc, mũi tên vảy đen bay về phía chiếc chiến giáp loại nhỏ đó với một tốc độ mà mắt thường khó thể thấy được. Khi mũi tên sắp chạm vào chiến giá, trong lòng Phong Liên Trúc mơ hồ nổi lên một cảm xúc nguy cơ, cậu lập tức trốn vào sau cửa hang. Trong nháy mắt này, chiến giáp loại nhỏ nổ "ầm" một phát.

Gió mạnh hơn cấp 12 cuốn lên từ giữa nơi vụ nổ, thổi bậc gốc mấy hàng cây trong phạm vi mười dặm xung quanh hang ổ và bị khuấy vụn giữa trời. Phong Liên Trúc trốn sau cửa hang trợn mắt há mồm nhìn gió to gào thét hơn một tiếng mới biến mất, chiến giáp loại nhỏ đã biến thành một đống... kim loại bể nát vô dụng, nằm đầy ra trên đất, xung quanh hang ổ cũng chẳng còn cọng cỏ nào hết.

Nếu vừa rồi không phải đã trốn vào trong hang ổ thì không biết bây giờ cậu đã bay theo cây đại thụ bên cạnh mình tới chỗ nào luôn rồi.

"Hệ thống, đây là "một chút" sức mạnh của rồng đó hả?" Phong Liên Trúc sợ ngây người, nếu sử dụng vũ khí này, cậu cũng có thể chống lại cả quân đội của đế quốc luôn ấy chứ!

[Sức mạnh vũ khí của kí chủ phụ thuộc vào chuyện Pang Kirates bằng lòng cho ngài mượn bao nhiêu sức mạnh của rồng ạ.]

Vậy ngốc béo cho cậu mượn hết sức mạnh luôn hả ta?

Như vậy cũng quá mạnh rồi, sử dụng không đàng hoàng thì ngay cả bản thân Phong Liên Trúc cũng sẽ bị ảnh hưởng đến chết mất.

Nhưng sau khi lẳng lặng câu thông với vũ khí một lát, Phong Liên Trúc phát hiện bản thân có thể điều khiển được sức lực thông qua việc huấn luyện, chỉ cần cậu không muốn mượn sức mạnh của rồng thì thứ xuất hiện vẫn là mũi tên trúc vốn có thôi. Nếu cậu muốn tấn công bằng tất cả sức lực, vậy mũi tên vảy đen đó có thể xử lý cả một chiến hạm luôn.

Sức mạnh của rồng béo đáng sợ quá đi!

Sau khi quậy sạch cả võ đài dưới mặt dất, cậu chỉ sợ rằng Sao Nguyên Thủy số 419 sẽ lọt vào trong tầm ngấm tấn công đáng sợ thôi. Nhưng Phong Liên Trúc không phải người không có mưu kế, lúc ấy cậu đã nghĩ đến biện pháp để giải quyết rồi, dù mối nguy hiểm vẫn rất lớn nhưng xác suất chiến thắng cũng cao không kém.

Mà bây giờ, vũ khí tiến hóa và một cơ hội kêu gọi rồng béo đã tăng xác suất chiến thắng của Phong Liên Trúc gấp hai lần rồi.

Cậu điều khiển phi thuyền đến căn cứ của người phản tổ, trực tiếp tìm được Cá Heo 66 đang tích cực học hỏi cách hack từ mấy nhân viên kỹ thuật.

Sau khi đuổi nhân viên kỹ thuật đi, Phong Liên Trúc nói với Cá Heo 66: "Giúp tôi liên lạc với một người, sau khi mọi chuyện đã xong, mấy anh sẽ nhận được một lượng tinh tế lớn để đi học."

Cá Heo 66 cảm thấy hôm nay Kirates đáng sợ hơn trước nhiều, nhưng vừa nghe thấy sẽ có tiền, hắn vẫn đánh bạo hỏi: "Liên hệ với ai ạ?"

"Quân đế quốc, Trung tướng Laurie, có chút việc cần bàn."

Tác giả có lời muốn nói:

Rồng béo: Phải sử dụng sức mạnh của ta hả? Cho bao nhiêu đây nhỉ? Thôi suy nghĩ gì mà phiền quá đi, cho hết vậy.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Planning a trip to Vietnam? This is absolutely everyting you need to know when planning a trip to Vietnam - Visas, weather, flights, currency exchange, budget, itinerary and more. Please visit the blog vietnam visits such as best places to visit in dalat, tourist attractions all there informations will help you to have a good trip in Vietanm