Hệ thống đi lạc tu tiên kí

Chương 522: Xuống núi


Triệu Vô Cực chữa thương một đêm, sáng ngày hôm sau tỉnh lại trên cơ bản đều đã tốt, hắn không còn cảm giác được khó chịu cùng mệt mỏi suy yếu nữa.

Ngồi gần đó là Tiếu Mị Mị, nàng đang yên tĩnh luyện công, phía trước lều vải đốt một đống lửa, lửa thiêu rất nhỏ, bên trên còn có một cái nồi đang được đặt lên bên trên hầm nhỏ lửa.

Triệu Vô Cực đứng lên, Tiếu Mị Mị cũng cảm giác ra được mở mắt ra.

Nàng kinh hỉ nói:

“ Vô Cực, ngươi tỉnh lại rồi a. thế nào, vết thương có vấn đề gì không?”

Triệu Vô Cực lắc đầu nói:

“ không có gì, vết thương bởi chiến đấu cơ bản đều tốt. Ta chỉ là mất máu quá độ, ăn uống bổ sung một chút liền tốt.

Dù sao công pháp của ta tu luyện đến cấp độ này thỉnh thoảng còn phải tự xuất huyết để kích thích tăng tốc độ tu luyện, đây cũng coi như là một lần lấy huyết đi!”

Tiếu Mị Mị xanh mặt:

“ có ai lấy huyết như ngươi sao? Một lần lấy liền là một phần ba lượng máu. Đổi người khác đã sớm chết rồi!”

Triệu Vô Cực cười hì hì:

“ không phải ta vẫn còn sống tốt sao? Ta trước hết ăn vào chữa thương đan rồi mới dám xuất huyết a, nếu không mất nhiều máu như vậy cho dù ta nhục thân cường đại cũng ăn không tiêu! Không cần lo lắng, mấy lần liền quen thuộc!”

Tiếu Mị Mị không vui hừ lạnh nói:

“ còn muốn mấy lần? Một lần thôi cũng đủ khiến ta hết hồn rồi, ngươi nếu còn dám tới mấy lần cũng đừng nhìn mặt ta nữa!”

Nói xong Tiếu Mị Mị tức giận quay người đi, Triệu Vô Cực nhìn bóng lưng nàng đành phải cười khổ, hắn đi tới từ phía sau lưng nàng xuyên tay qua eo thon nhỏ của nàng, ở bên tai nàng nhẹ giọng thì thầm:

“ Mị nhi a, được rồi, ta nghe ngươi! Nhưng ngươi cũng phải hiểu, võ giả chính là vì chiến đấu mà sinh, ta không tìm người gây chuyện cũng sẽ có người tìm ta gây chuyện. Lúc trước hành tẩu trên giang hồ, ngươi cũng không lạ gì cái này a! bởi vậy ta sẽ hạn chế lớn nhất cùng người liều mạng, nhưng nếu cần liều mạng, vậy thì ta cũng không thể không làm a!”

Tiếu Mị Mị khó chịu lúc lắc người một cái, nhưng nàng nhận ra Triệu Vô Cực cánh tay tuy không ôm nàng quá chặt làm nàng khó chịu nhưng rất chắc chắn, nàng có muốn giãy cũng giãy không ra đành tức giận nói:

“ nhớ lấy lời của ngươi, chỉ cần ngươi không tìm người khác gây sự, ai dám tìm ngươi gây sự? Được rồi, ăn sáng thôi!”

Nói xong nàng tiên phong mở đường hướng ngoài lều đi tới, Triệu Vô Cực cũng đành phải buông tay.

Trên tay hắn còn lưu lại trên cơ thể nàng mùi thơm, khiến hắn cái này khí huyết phương cương thiếu niên sáng sớm đúng là muốn làm một chút hoạt động mạnh động tác a.

Nhưng cuối cùng vẫn là nhịn được, hai người vui vẻ ăn sáng.

Triệu Vô Cực lúc này nói:

“ kế tiếp mấy ngày chúng ta tạm thời ở đây tu luyện một chút, sau đó xuống núi tìm một cái thành thị lớn, ta muốn mua Hồng bì lân quả giúp ngươi hoàn thành nốt bước cuối cùng cường hóa nội tạng, tuy bây giờ có chút muộn nhưng có vẫn hơn không, dù sao cũng không thể để cho nội tiết của ngươi mất cân bằng được. Ta cũng muốn tìm kiếm một chút xem có thể mua được huyết linh chi không!”

Tiếu Mị Mị khó hiểu:

“huyết linh chi?”

Triệu Vô Cực gật đầu:

“ đúng vậy là huyết linh chi. Ta tu luyện cảnh giới này cần vật phẩm phụ trợ chính là huyết linh chi giúp ta bổ huyết luyện tủy. Nhưng không phải một cái liền có thể thành, ít nhất phải ba cái.

Mà ba cái này còn phải là ngàn năm huyết linh chi, như vậy mới có tác dụng!”

Tiếu Mị Mị hiếu kì hỏi:

“ trước đây ngươi chưa hề tìm thấy qua sao?”

Triệu Vô Cực lắc đầu:

“ Thiên Vân Thành tuy đã đủ lớn, nhưng ở đây kinh doanh nghiệp vụ chính không phải là dược liệu mặt hàng, hơn nữa ta cũng đã tìm khắp Thiên Vân Thành, không thể nào tìm thấy đồ vật này.

Cho dù là tiệm lớn hay tiệm nhỏ, cơ bản đều là như thế mà thôi!”

Tiếu Mị Mị tiếp lời:

“ bởi vậy tiếp theo chúng ta cần tìm một chỗ là trung tâm buôn bán, mặt hàng đa dạng, lại có được kinh doanh dược liệu phong phú con đường đúng không?”

Triệu Vô Cực gật đầu khen ngợi:

“ thông minh!”

Tiếu Mị Mị suy nghĩ một chút nói:

“ thế gần đây Biện kinh thành không phải thích hợp tìm kiếm của ngươi sao?”

Triệu Vô Cực gật đầu:

“ ta chính là muốn tới Biện kinh xem thử, dù sao ở đó buôn bán so với Thiên Vân Thành nhộn nhịp rất nhiều. Hơn nữa chúng ta cũng có chuyện cần giải quyết ở đó!”

Triệu Vô Cực vừa nói Tiếu Mị Mị lập tức hiểu.

Lưu gia cùng Cụ gia gây sự với hắn, đừng nghĩ như thế liền xong chuyện.

Triệu Vô Cực lúc trước chính là không có thời gian mà thôi, nhưng bây giờ hắn lại có rất nhiều thời gian, lại thuận đường tới Biện kinh, bởi vậy lúc này đừng trách hắn tại sao lại trả thù.

Triệu Vô Cực có thù tất báo tính cách, Tiếu Mị Mị cũng xem như là hiểu được phần nào.

Hắn đôi lúc sẽ không tận lực truy cứu tới cùng, nhưng nếu thuận tay, vậy thì liền làm, không thể bỏ qua.

Bởi vậy Lưu gia cùng Cụ gia, lần này phải xui xẻo.

Nàng là bạn gái của hắn, hắn làm gì chỉ cần đúng, nàng đương nhiên phải ủng hộ.

Lưu gia cùng Cụ gia trước tìm hắn gây chuyện vậy thì chết đáng đời.

Hai người vui vẻ ăn sáng xong, Triệu Vô Cực bắt đầu ở trước lều vải đánh lên cơ sở luyện thể trảo pháp, rèn luyện khí lực cho mình.

Trên tay cùng chân của hắn lại đeo lên phụ trọng để tiện chọ việc tu luyện.

Triệu Vô Cực cứ như vậy tu luyện xong nghỉ ngơi, lại cùng Tiếu Mị Mị song tu, hai ngày thời gian nhanh chóng trôi qua.

Ngày thứ ba, hai người thuận đường xuống núi.

Đến chỗ cũ, hắn xa xa nhìn thấy đám người vẫn chưa hề tản đi mà còn đang đứng ở đó ngóng nhìn.

Bọn hắn chính là muốn chờ xem ai sẽ là người cuối cùng xuống núi cùng hỏi một chút chính xác thông tin.

Dù sao bản thân ở đây suy đoán, cũng không thể so với người tỏng cuộc biết được càng nhiều nội tình.

Vừa thấy Triệu Vô Cực cùng Tiếu Mị Mị đi xuống, Bách Hiểu Sinh lập tức đứng ra nói:

“ chúc mừng Triệu công tử, chúc mừng Triệu công tử.

Ngài cho thể ở lâu như vậy mới xuống núi, hẳn là kết quả không tệ a.

Thế nào? có thể nói cho chúng ta biết một chút nội tình trận chiến sao?”

Theo hắn thấy Triệu Vô Cực xuống muộn như vậy nếu không phải là tham gia ngũ tuyệt chi chiến thì cũng là lén lút ở một bên quan sát, nếu không cũng sẽ muộn như vậy mới trở lại.

Đám người kia sớm đã ở năm ngày trước xuống núi, nếu không xui xẻo gặp phải ngũ tuyệt cấp cường giả bọn hắn sẽ không thương tiếc đồ sát bản thân, bởi vậy cũng không ai dám ở lại.

Ngược lại Triệu Vô Cực Tiếu Mị Mị tài cao gan lớn, nếu bọn hắn dám ở lại thì cũng không có gì lạ.

Nếu Triệu Vô Cực mà tham gia ngũ tuyệt chi chiến, thì Bách Hiểu Sinh mới cảm giác được giật mình đây.

Dù sao ngũ tuyệt cấp cường giả đều là đỉnh phong viên mãn thành danh đã lâu, võ công vô cùng thâm sâu tinh diệu, muốn dùng cảnh giới của Triệu Vô Cực có thể đánh bại đối phương, quả thật người mơ nói mộng.

Bởi vậy hắn vẫn là nghiêng về phương án, Triệu Vô Cực chính là ở một bên ẩn nấp nhìn xem trận chiến mà thôi!

Triệu Vô Cực hứng thú nhìn hắn nói:

“ ngươi thấy qua Âm hậu cùng Hiền Tụ Nghĩa đám người kia đi qua chỗ này sao?”

Bách Hiểu Sinh lắc đầu nói:

“ bình thường bọn hắn lên từ đường nào sẽ xuống ở đường đấy, khó mà lệch đi được.

Ngài chính là chỗ này đi lên, sau này đi xuống cũng là thuận đường này a, bọn hắn cũng là như thế.

Bởi vậy chúng ta muốn gom góp thông tin, chỉ có thể chờ sau khi Hoa Sơn luận võ kết thúc tổng hợp lại tin tức, hoặc là trức tiếp đến hỏi ngài những người này tham gia!”

Triệu Vô Cực nhìn xung quanh một chút, có không ít gương mặt hắn từng thấy qua.

Đám người này lúc trước vừa gặp hắn liền cao chạy xa bay không dám tiến gần, bởi vậy hắn cũng không có cơ hội cùng bọn hắn giao thủ.

Lúc này bọn hắn chính là ở đây chờ xem kết quả, xem hai mươi năm một lần Hoa Sơn luận võ rốt cuộc sẽ có kết quản như thế nào.

Triệu Vô Cực hắng giọng một cái nói:

“ cũng không có gì. Các ngươi hẳn là biết hai mươi năm trước người tham gia a!”

Bách Hiểu Sinh lập tức cười nói:

“ biết biết biết, đương nhiên biết. Bách Hiểu Sinh ta nếu còn không biết thì cũng không cần mang tên Bách Hiểu Sinh nữa rồi!”

Triệu Vô Cực gật đầu nói:

“ ừm, như thế năm nay Hiền Tụ Nghĩa thay sư phụ hắn tham gia, bên kia Thánh Chủ chết, Âm hậu lại đột phá, nàng thay Thánh Chủ tham gia, Ma Tiêu Quỷ Kiến Sầu cùng Kiến Đức đại sư không có thay đổi!”

Bách Hiểu Sinh liếc mắt hỏi:

“ thế Nhất Cái Hồng Thiên Tửu thì sao? Sao ta không thấy ngài nhắc tới a!”

Triệu Vô Cực nở một nụ cười bí ẩn nhìn hắn nói:

“ Nhất cái sao, ha ha ha!”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về dinh nghia ke toan la gi, y nghia kinh te phat trien chan nuoi chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.