Hệ thống game tại dị giới

Chương 611: Độ ta không độ nàng!


Chuyện này làm sao không khiến Hoàng Minh cùng Thanh niên kia kinh ngạc đây. Gần một tháng qua, hoà thượng này cũng coi như là quen với hai người, đã không còn mở miệng ra là đuổi người nữa. Một mực yên tĩnh ngồi uống rượu, không có chuyện gì mà khiến hắn để ý cả. Vậy mà hiện tại chỉ một tiếng rao bán hồ lô cũng khiến hắn thất thần như vậy.

- Cũng là một cái có cố sự người!

Hoàng Minh thở dài trong lòng. Bất tri bất giác hắn liền nhớ lại một câu chuyện tình bi thương mà hồi học cấp ba hắn đã từng đọc qua. Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới liền cảm xúc ùa về, Hoàng Minh không nhịn được lại có hứng muốn hát. Trước sự kinh ngạc của hoà thượng kia cùng thanh niên bên cạnh. Toàn bộ Ngân An tửu lâu đều phát hiện ra trên tay Hoàng Minh đã xuất hiện một cây càm kì quái từ lúc nào.

Ngân An Tửu lâu từ khi Lập Phi xuất hiện tại đây cùng tổ hợp kì quái ba người Hoàng Minh thì dần trở nên nổi tiếng. Quán lúc nào cũng chật ních người, thế nhưng không một ai ngồi bàn trong góc bên này. Bởi vì bọn hắn biết cái bàn đó từ buổi chiều liền xuất hiện bốn người tổ hợp ngồi uống rượu trong yên lặng.

- Sao ta lại cảm thấy có chút quen thuộc a, đây là cầm ư?

- Chính là, vị công tử kia không lẽ là muốn đàn một khúc sao?

- Ta thiệt là mong chờ nha, tóc cũng nhuộm xuống giống y chang cầm thánh rồi. Cầm cũng có tại trong tay, anh tuấn phong lưu không biết hát một khúc có hay hay không?

Tiếng bàn luận lại vang lên phía sau đám người, toàn bộ tửu lâu cũng đã dời ánh mắt về phía bên này rồi. Lập Phi càng là hai mắt toả sáng. Ở đây ngoài nàng ra thì không một ai biết được thân phận thật của Hoàng Minh. Hắn lại chính là cầm thánh hàng thật giá thật đấy.

Hoàng Minh nhắm hai mắt hồi tưởng một hồi, ngón tay bắt đầu gảy nhẹ, tiếng nhạc nhẹ nhàng nổi lên, âm thanh du dương mà dễ nghe. Tửu lâu vốn ồn ào lại lập tức yên lặng trong thoáng chốc. Trên mặt ai cũng tràn đầy vẻ kinh ngạc cùng khó tin. Thanh niên ngồi cạnh Hoàng Minh chính là hai mắt toả sáng hữu thần. Hoà thượng kia thì trầm mặc, Lập Phi thì ngây ngốc nhìn Hoàng Minh.

Từng câu hát du dương, Hoàng Minh khẽ gằn giọng xuống, giọng của hắn liền biến sang hơi khàn. Thế nhưng với một bài hát bi thương thế này, nó lại càng làm cho người ta run lên vì đồng cảm:

- Phật ở trên kia cao quá, mãi mãi không độ tới nàng.

Vặn dặm tương tư vì ai, tiếng mõ vang lên phũ phàng!

Chùa này khôgn thấy bóng nàng, bồ đề chẳng muốn nở hoa.

Dòng kinh còn lưu vạn chữ, Bỉ Ngạn phủ lên mấy thu.

Hồng Trần hôm nay xa quá, ái ô không thể giãi bày.

Hỏi người ra đi vì đâu, chắc chắn không thể quay đầu.

Mộng này tan theo bóng phật, trả lại người áo cà sa. Độ ta vì sao không độ nàng??

- Vì Người hoa rơi hữu ý, khiến nước chảy càng vô tình!

Một thửa niên hoa hợp tan, tiếng mõ xưa rối loạn.

Bồ đề không nghe tiếng nàng, hồng trần đã mấy độ hoa.

Mắt còn vương màu máu, hồng nhan chẳng trông thấy đâu?

Lại một tay ta gõ mõ, phá nát cương thường biến hoạ.

Vài độ xuân thu vừa qua, có lẽ không còn thấy nàng.

Hỏi phật trong kiếp này, ngày ngày gõ mõ tụng kinh.

Vì sao độ ta không độ nàng!

Từng câu hát như một lời giãi bày chân thực nhất của một người nam tử vốn quy y cửa phật. Hoàng Minh mỗi câu hát lên như một lưỡi dao đâm vào tâm linh của mỗi người tại đây. Tại sao trên thế gian lại có một mối lương duyên như thế?

Chỉ cần nghe một chút người ta cũng có thể hình dung ra một mối tình oan trái nhưng đầy đẹp đẽ của một hoà thượng trẻ cùng một thiếu mĩ nhân.

Đã có những tiếng thút thít vang lên, tại Ngân An tửu lâu đã đông nghịt bóng người. Nam nhân lệ rơi đầy mặt, nữ nhân thút thít nấc từng tiếng.

Hỏi thế gian tình ái là chi?

Mỗi câu hát của Hoàng Minh như chứa trăm ngàn từ ngữ cùng cảm xúc. Mỗi câu lại như một lời tự trách, như ánh văn thiên cổ chất chứ bao nhiêu nỗi niềm cùng câu chuyện. Nhất là phối hợp với âm điệu du dương, giọng hát khàn của Hoàng Minh càng làm cho bài hát đong đầy bi thương, oán trách.

- Nhất niệm thành phật, nhất niệm thành Ma. Chỉ là ta thà phụ trời xanh chẳng phụ nàng!

Hoàng Minh rốt cuộc kết thúc. Không khí vẫn còn lắng đọng dư âm của bài hát. Chỉ một bài hát, đưa con người ta rơi vào bi thương tột cùng, cũg là tiếc thương cho một mối tình.

- Không phải ta không biết yêu nàng, mà là ta không biết nên yêu nàng hay để nàng không yêu ta nữa. Nhưng chính sự mơ hồ đó đã khiến nàng phải chết. Nếu có thể giết cả thiên hạ này để nàng có thể sống lại thì ta quyết không chối từ!

Hoà thượng lúc này đã hai mắt ướt nhoè. Hai tay nắm chặt, toàn thân dựa vào bàn, thật sự như muốn gục ngã.

Chỉ một khúc này, hắn vẫn không thể tin được, chỉ một khúc ca này toàn bộ ứng trên người hắn. Không hề có một chút nào sai cả, phải chăng đây chính là số mệnh hay sao?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.7 /10 từ 9 lượt.

Mặt trái của xã hội phát triển ngày nay là cuộc sống hiện đại luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như những nghề tạo nghiệp xấu nên tránh, gan muc thi den gan den thi sang Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của quý vị.

loading...
DMCA.com Protection Status