Hệ thống livestream của nữ đế

Chương 1146: Đánh hứa bùi, chém chư hầu (18)


“Tạ Hiệu úy, thu quân thôi.”

Hàn Úc không chút do dự, thậm chí còn chấp nhận3 từ bỏ miếng thịt đã dâng đến tận miệng, miễn cưỡng thả Dương Tư đi.

Tạ Tắc2 đang chỉ huy thuộc hạ chém giết quân địch, đột nhiên phải nhận mệnh lệnh như vậy, 0tâm trạng hụt hẫng như rơi từ vách núi xuống, suýt chút nữa thì hộc máu.

Ph0ó tướng kích động đến nỗi hai mắt đỏ au, buột mồm nói: “Quân sư hồ đồ quá!”

Tạ Tắc nghiến chặt răng, lựa chọn tuân theo phán đoán của Hàn Úc, hạ lệnh lui quân.

“Quân sư làm như vậy nhất định là có lý do riêng của ngài. Ngươi cứ tuân theo là được.” Gương mặt Tạ Tắc trở nên căng cứng, đôi mắt nhuốm máu vì chém giết kẻ thù. “Cho dù trong lòng có bất mãn như thế nào nhưng quân lệnh như núi, sao có thể chất vấn ngay lúc lâm trận được? Không cần nhiều lời, lập tức rút lui.”

Phó tướng tức giận đến suýt hộc máu.

Chức vị quân sư này mặc dù có quyền giám sát quân đội nhưng nói thẳng ra cũng chỉ là cấp dưới của tướng quân, chủ yếu là tham mưu, đưa ra mưu sách chiến lược.

Quân sư dưới trướng của những chư hầu khác nhau cũng khác nhau. Một số người là tham mưu, không nắm binh quyền. Một số người có thể nắm một phần binh quyền trong tay. Một số khác lại có quyền chỉ huy quân sự và thống lĩnh xây dựng toàn quân. Hàn Úc không phải quân sư thông thường, nhưng Hứa Bùi cũng không hoàn toàn giao hết quyền lực để anh ta trở thành quân sư tướng quân.

Nói tóm lại, kẻ làm chủ soái là Tạ Tắc không cần phải răm rắp nghe theo Hàn Úc.

Người anh em, hãy có chính kiến của mình được không?

Tạ Tắc làm phó tướng tức muốn chết, nhưng phó tướng cũng không dám kháng lệnh, chỉ có thể chấp nhận lui quân.

Lúc rút quân, hắn mới phát hiện, đội quân phía sau dường như đã bị địch đánh cho tan tác, trong lòng không khỏi cảm thấy rùng mình.

Rốt cuộc số lượng quân địch đánh úp có bao nhiêu người?

Mười nghìn hay là hai mươi nghìn?

Thực tế, Khương Bồng Cơ chỉ dẫn theo ba nghìn quân tiếp viện, bảy nghìn còn lại vẫn đang trên đường, cần nửa khắc nữa mới tới nơi.

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng xác người chồng chất, đá tảng, tên bắn và dầu nóng lẫn lộn khắp hẻm núi Cô Tư, cơn giận của cô đã lên tới đỉnh điểm.

“Chủ công, xác người trong hẻm núi chưa đến mười nghìn, trong số đó có rất nhiều thi thể vẫn mang hơi ấm, có thể thấy chiến sự tàn khốc mới xảy ra cách đây không lâu.” Mặt Khương Lộng Cầm vô cùng nghiêm túc, nhíu mày, đôi mắt lạnh lùng không mang nhiều cảm xúc nói: “Xin chủ công hãy cho mạt tướng dẫn quân đuổi theo.”

Khương Bồng Cơ cười nhạt một tiếng, nói: “Không cần, để ta.”

Sau đó cô dẫn theo ba nghìn người đi trước, sử dụng tốc độ nhanh nhất có thể.

Nhưng điều khiến người ta khó xử là, ba nghìn binh mã không theo kịp được tốc độ nhanh như tên bắn của Tiểu Bạch, dần dần bị Tiểu Bạch bỏ xa hàng trăm trượng.

Cô chẳng thèm để ý đến tiền quân hậu quân của kẻ địch, chỉ cần nhìn thấy địch là giết, không hề nương tay.

Sắc mặt của Khương Bồng Cơ u ám chưa từng thấy, đao Trảm Thần không có lúc nào ngừng, lưỡi đao vung lên đoạt lấy vô số mạng người.

“Choang!”

Chỉ nghe thấy một tiếng va chạm nặng nề, hậu quân của địch lập tức phản ứng, dùng đao và khiên chống đỡ.

Mỗi khi cổ tay của Khương Bồng Cơ dùng lực, mấy tấm khiên đồng mặt hổ liền bị đao Trảm Thần chém cho đứt đôi, lưỡi đao sắc lẹm và nhanh gọn.

Tiểu Bạch giơ cao chân, mạnh mẽ xông lên đạp chết lính mang khiên của địch.

Lưỡi đao Trảm Thần vẫn sắc lẹm như mới, không có một vết xước hay một lỗ thủng nào.

“Tìm chết!”

Khương Bồng Cơ đã xông vào trận địch, đối với tình huống này, kẻ địch sẽ luôn tấn công con ngựa trước tiên.

Hàng chục tên lính nấp sau tường khiên sắt, tay thủ sẵn giáo dài, đồng loạt đâm về phía chân Tiểu Bạch của Khương Bồng Cơ.

Quân địch nhận thấy, Tiểu Bạch là ngựa của cô, mặc dù được trang bị chiến giáp đầy đủ nhưng nếu thật sự đâm trúng được nó, sẽ khiến nó đau đớn rồi mất kiểm soát, gián tiếp ảnh hưởng đến Khương Bồng Cơ ngồi phía trên. Chỉ cần mất ngựa, tên tiểu tướng giáp bạc này có chạy đằng trời.

Thật không ngờ, người nọ vốn dĩ vẫn luôn ở trên trời, chưa từng hạ xuống.

Ý đồ của bọn chúng bị Khương Bồng Cơ nhìn thấu. Cô lật cổ tay, đao Trảm Thần vung lên.

Tốc độ của cô xuất quỷ nhập thần, lưỡi đao hướng về phía mũi giáo của địch chém ngang chém dọc, chỉ còn chừa lại cán gỗ trơn nhẵn.

Những chiếc cán gỗ này vẫn không giảm tốc độ, đâm chọc vào cơ thể đang mang bộ giáp vảy cá của Tiểu Bạch, giống như một người bình thường đang đi trên phố bỗng bị đập cho một gậy. Tiểu Bạch đau đớn thở mạnh một cái, lửa giận ngùn ngụt, điên cuồng xông lên, mỗi lần tung cước lại có thêm kẻ địch chết dưới đôi vó ngựa.

“Giết!”

Khương Bồng Cơ xông vào trận địch quá mười trượng thì ba nghìn binh mã mới tới nơi.

Kẻ thù gặp nhau lửa giận ngùn ngụt, quân đội hai bên xông vào đánh nhau, ta sống ngươi chết, âm thanh chém giết vang tận góc trời.

Tinh thần quân đội bên phía Khương Bồng Cơ dâng cao ngùn ngụt, bọn họ phục kích hậu quân của địch, chiếm lợi thế bất ngờ, quân địch bị đánh cho không kịp trở tay.

Như vậy đã đành, đằng này Khương Bồng Cơ thể hiện quá xuất sắc, một mình náo loạn một phương, đánh cho thế trận của địch tan tác.

Binh sĩ dưới trướng cô vốn đã kìm nén lửa giận, nay tận mắt chứng kiến cảnh đồng bào mình bỏ mạng ở hẻm Cô Tư lại càng phẫn nộ.

Hiện giờ, cảm giác đau đớn cùng cực này đã hóa thành sự tàn bạo.

Chỉ với ba nghìn binh mã mà họ đã diệt tới bảy nghìn hậu quân của địch.

Riêng Khương Bồng Cơ không biết đã diệt bao nhiêu tên, đao Trảm Thần trong tay nhuốm đầy máu, càng nhìn càng thấy lạnh lùng đáng sợ.

“Kẻ đó rốt cục là ai?”

Phó tướng của Tạ Tắc kinh sợ tới mức run rẩy, lúc này cũng không kịp trách Tạ Tắc quá nghe theo mệnh lệnh của Hàn Úc.

Hắn hỏi Tạ Tắc, Tạ Tắc biết trả lời thế nào?

Hàn Úc cách đó rất xa, chỉ có thể nhìn thấy bóng người mờ ảo, nhưng hình dáng đó lại khiến anh ta cảm thấy cực kỳ quen thuộc.

Bỗng nhiên, Hàn Úc nắm chặt nắm đấm.

Khi nhìn thấu kế hoạch của Dương Tư, anh ta đã biết Hoàn Châu thế nào cũng sẽ phái quân tiếp viện, có điều anh ta chưa từng nghĩ tới việc người dẫn quân đến lại là Liễu Hi.

Chư hầu một phương vì cứu thuộc hạ mà không màng an nguy của bản thân, xông vào trận địch.

Thật không biết nên nói Dương Tư may mắn hay đen đủi.

Một chủ công hành động theo cảm tính như thế này, đối với kẻ tham mưu mà nói tuyệt đối không phải là chuyện tốt.

Nhưng mà…

Trong thâm tâm Hàn Úc lại nảy sinh một chút ngưỡng mộ dành cho Dương Tư.

“Tạ Hiệu úy, phân phó các cung thủ, nhất định phải lấy được mạng tên tiểu tướng giáp bạc kia.”

Điểm yếu lớn nhất bên phía Khương Bồng Cơ chính là về lâu về dài không đủ lực lượng chiến đấu.

Suy cho cùng cũng chỉ là đem quân tới chi viện kịp thời, rất nhiều vũ khí quân nhu không thể mang đi.

Tạ Tắc không hề do dự, trực tiếp làm theo.

Dương Tư phát hiện động tĩnh bên phía Hàn Úc đầu tiên, tức đến nỗi mặt đen sì, tên Hàn Văn Bân kia đã nhận ra thân phận của chủ công rồi.

“Tần Hiệu úy, cậu mau đến bảo vệ chủ công, điều khiển binh mã khống chế quân địch, tuyệt đối không được để Hàn Văn Bân toại nguyện.”

Tần Cung nghe lệnh, cưỡi ngựa xông vào trận địch, một lúc sau mới hiểu được Dương Tư nói gì.

Bảo vệ chủ công?

Khoan đã...

Chủ công ở đây sao?

Nét mặt Tần Cung lạnh lùng vô cảm nhưng trong lòng kinh ngạc đến mức run rẩy.

Không thể trách Tần Cung không nhận ra Khương Bồng Cơ, dù sao thì hắn mới chỉ gặp Khương Bồng Cơ có hai lần.

Hai lần đó Khương Bồng Cơ đều mặc trang phục nữ, nếu không mù thì chắc chắn không thể nhầm giới tính của cô được.

Bây giờ lâm trận lại mặc đồ nam, khoác lên mình bộ giáp uy nghiêm dày nặng, lại thêm thế trận hỗn loạn, giết người như ngóe, Tần Cung nhận ra được mới lạ. Sau một hồi kinh ngạc, Tần Cung vừa cảm động lại vừa lo lắng, chỉ lo Khương Bồng Cơ gặp chuyện bất trắc.

Chẳng trách quân sư phái hắn đi bảo vệ chủ công, kẻ địch bắt đầu lui binh cũng phái người phóng tên, bọn chúng đã phát hiện ra thân phận của chủ công rồi.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống hiện đại và tiện nghi nhưng đầy áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niem phat chẳng hạn như stt hay về cuộc sống, ban dang hanh phuc hon rat nhieu nguoi Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác rất hay và ý nghĩa để ứng dụng vào cuộc sống và sự tu tập mỗi ngày của quý vị.