Hệ thống livestream của nữ đế

Chương 456


Bốn người trong sảnh chính vụ, Phong Cẩn, Kỳ Quan Nhượng, Từ Kha và cả Khương Bồng Cơ dăm ba hôm mới đến một lần.

Ngoại trừ Phong Cẩn, đồ len của anh là do Tĩnh Nhàn đan cho, còn những người khác là dựa vào đòi hỏi mới có được.

Ừ, đúng rồi đấy, là đòi hỏi, mà đối tượng đòi hỏi cũng khá là dị...

“Đan len cũng gây nghiện ra trò nhỉ.” Từ Kha cười gượng.

Nói thật là, chính Lý Uân cũng biết trò đan len này rất dễ nghiện.

Trời trở lạnh nên không phải khai hoang nữa, mỗi ngày luyện thương hai canh giờ xong là hết việc để làm, thế là ôm len ngồi đan thôi.

Nhưng bên ngoài gió lạnh, ngồi ngoài đan len có mà chết cóng.

Thế là anh mặt dạn mày dày tới sảnh chính vụ ké lò sưởi. Kỳ Quan Nhượng tự giễu rằng mình có vợ mà như không, cằn nhằn Phong Cẩn suốt ngày quàng khăn ống vợ đan cho khoe khoang với anh ta, anh chàng thật thà Lý Uân nghe vậy bèn mở miệng bảo có thể đan cho Kỳ Quan Nhượng một bộ.

Kỳ Quan Nhượng: “...”

Từ Kha cười đau cả bụng, nói đùa với Lý Uân rằng: “Ơ kìa, Hán Mỹ làm cho Văn Chứng một bộ hả, thế tiện làm thêm cho Kha một bộ nhé?”

“Được.”

Từ Kha: “...”

Cậu chỉ nói đùa thôi mà.

Ngón tay của Lý Uân rất linh hoạt, tốc độ đan cũng gần bằng phụ nữ có tay nghề thành thạo, áo đan ra vừa có hoa văn họa tiết đa dạng vừa đẹp đến từng đường kim mũi chỉ.

Vài ngày sau, Kỳ Quan Nhượng và Từ Kha đều nhận được thành quả từ tay Lý Uân, suy nghĩ của hai người lúc ấy khá là khó tả.

Hiền lương thục đức đến thế cơ chứ, thôi, gả đi được rồi!

“Chủ công có muốn một bộ không?”

Độ hảo cảm của Lý Uân với Khương Bồng Cơ đã bùng nổ từ lâu, biết cô cũng độc thân nên chủ động mở lời.

Nhưng mà bị từ chối thẳng thừng luôn.

Khương Bồng Cơ lười biếng đáp: “Không cần đâu, chủ công của huynh đâu phải hai kẻ không ai cần kia, đến bộ quần áo cũng không ai làm cho.”

Đùa chứ, mấy chị gái trong sảnh chính vụ còn đang tranh nhau làm cho cô đây này.

Quan trọng hơn là...

“Ta võ công cao cường, thế gian hiếm có người địch lại, nóng lạnh bất xâm từ lâu rồi. Sao giống mấy con chim cút mặc ít chút là run bần bật chứ.” Khương Bồng Cơ cười xấu xa, nói một câu mà đả kích liền ba vị mưu sĩ trong sảnh.

“Lời của chủ công không đúng lắm đâu...”

Tuy tố chất thân thể của họ đúng là không sánh bằng bọn Mạnh Hồn nhưng cũng không đến mức yếu nhớt như vậy.

Khương Bồng Cơ liếc qua: “Mấy người có thể sáng sớm dậy chạy bộ không?”

Ba người im re, chăn ấm nệm êm không cho họ thức dậy, nên không chạy.

Lông cừu liên tục chuyển từ Bắc Cương đến huyện Tượng Dương, vì không để bên Bắc Cương nghi ngờ, cũng tránh bị Thanh Y Quân và Hồng Liên Giáo cướp bóc, mỗi lần vận chuyển đều đi theo các con đường khác nhau.

Quần áo len không chỉ được bán cho dân huyện Tượng Dương, hàng dư còn có thể xuất qua Sùng Châu.

Về giá thì đương nhiên không rẻ như ở đây, ít nhất cũng gấp mười lần.

Sùng Châu lạnh hơn Tượng Dương nhiều.

Chỉ là ban đầu cũng không bán được bao nhiêu, về hình thức thì không vấn đề gì, chủ yếu là chất liệu lạ.

Nhưng ai bảo châu mục Sùng Châu - Liễu Xa là cha của Khương Bồng Cơ chứ.

Có cha đích thân đi chào hàng, quan chức dưới trướng cũng phải nể mặt mua một bộ.

Vừa mặc lên người đã thấy vừa ấm áp vừa mềm mại thoải mái, rất đáng đồng tiền bát gạo.

Dần dần, quần áo len có nguồn tiêu thụ cố định, nhưng số lượng có hạn, cơ bản là hàng vừa đến Sùng Châu đã bị mua sạch.

Trận tuyết đầu mùa của năm nay bắt đầu mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Từng hạt tuyết rơi xuống nhân gian, đất trời một màu trắng xóa.

Khương Bồng Cơ ban hành quy định, nhà nào để tuyết đọng trên nóc nhà hoặc trước cửa dày hơn một tấc sẽ bị phạt tiền.

“Tuy trong huyện đa phần là nhà mới, nhưng tuyết đọng quá nhiều vẫn có khả năng làm sập nhà, cứ phòng cho chắc. Ta không mong nơi ta trị vì tái diễn lại thảm cảnh nạn tuyết như Thượng Kinh năm đó. Mong rằng dân huyện đều có thể an toàn qua mùa đông này.”

Quy định vừa được ban hành, có khá nhiều dân huyện phàn nàn. Nhưng ở huyện Tượng Dương huyện lệnh là nhất, họ có thể không chấp hành lệnh đã ban, nhưng huyện lệnh có quyền thu hồi nhà ở, đuổi họ ra ngoài đường.

Trước mệnh lệnh cứng rắn ấy, dân chúng chỉ có thể nén giận mà đi dọn tuyết.

Trong mỗi viện đều được cấp cho một chiếc thang, nhà cũng không cao, dọn tuyết không gặp nguy hiểm gì nhiều.

Phong Cẩn nhìn khuôn mặt ngày càng tuấn tú của Khương Bồng Cơ mà nói: “Dân chúng sẽ hiểu cho nỗi khổ tâm của chủ công thôi.”

Khương Bồng Cơ gật đầu, sau đó nói: “Không việc gì phải ngại, muốn ăn gì thì tự nướng đi...”

Vào mùa đông, tụ tập ăn lẩu ăn thịt nướng là tuyệt nhất.

Đông này, sảnh chính vụ ngày ngày chỉ có tụ tập ăn uống và tăng ca.

Về phần bao giờ tụ tập ăn uống thì phải xem hôm ấy Khương Bồng Cơ có săn được con gì to to không, nếu không thì không đủ ăn.

Khương Bồng Cơ làm một cái giá nướng than, một cái bàn nướng và một nồi lẩu.

Nhiên liệu là một chậu than, ghép vài cái bàn lại, ai muốn ăn gì thì tự nướng.

Hơn mười loại gia vị được để vào các đĩa thủy tinh khác nhau, rất quan tâm đến khẩu vị của cá nhân mỗi người.

Mùa đông không có rau xanh, đồ nhúng lẩu đều là mấy loại nấm, thịt khô và vài món dân dã khác.

Phong Cẩn nhìn Khương Bồng Cơ cầm bút lông chấm vào gia vị rồi phết lên cánh gà mà hoàn toàn cạn lời.

Có chủ công như vậy, anh dám mở miệng nói câu “quân tử xa nhà bếp” không cơ chứ?

Thấy Mạnh Hồn sốt sắng muốn thử, anh cũng không nỡ nói ra mấy câu ném đá hội nghị như thế.

Ài, tụ tập bạn bè ăn uống thôi mà, so đo tính toán nhiều mà làm gì...

Phong Cẩn thầm nghĩ, trộm thò đũa gắp một chiếc chân gà mà Lý Uân vừa nướng xong lên gặm, vừa gặm vừa thở dài. Anh vốn nghĩ, anh chàng Lý Uân này phải là thương thần tung hoành chốn sa trường, thế nhưng theo lầm chủ công, quá trình trưởng thành có hơi vặn vẹo, làm ruộng, đan len, giờ còn tuyệt chiêu nướng thịt cực ngon nữa, ngoài giòn trong mềm, vàng óng thơm phức, gia vị vừa vặn, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Lý Uân tai thính mắt tinh, đương nhiên phát hiện ra hành động của Phong Cẩn. Nhưng anh chàng thích hưởng thụ quá trình nướng thịt hơn là ăn uống, rất có cảm giác thành tựu.

Vì là bí mật tổ chức ăn uống nên Khương Bồng Cơ càng không câu nệ gì. Kỳ Quan Nhượng cũng ném luôn quy củ gì đó qua một bên, yên lặng hưởng thụ mấy miếng thịt do Mạnh Hồn nướng: “Chờ năm sau tình hình trong huyện ổn định rồi, Nhượng muốn đón vợ con đến đây sống cùng.”

Từ Kha nghe vậy cũng động lòng, nhưng vẫn còn chưa nhổ được Đạp Tuyết, nếu đón Tầm Mai qua thì chỉ sợ cô sẽ bị hại.

Vậy nên, cậu chỉ có thể chôn sâu ý định này, lẳng lặng làm một thính giả.

Mạnh Hồn độc thân, sang năm chỉ muốn giúp Khương Bồng Cơ chiếm quận Phụng Ấp.

La Việt muốn trở về, nhưng giờ đã trèo lên lưng hổ rồi thì khó xuống, chỉ có thể thở dài chấp nhận thôi.

Lý Uân hớn hở nói: “Mong là năm tới sư phụ sẽ về sum họp cùng Uân, sau đó tìm được một người vợ hiền cho Uân, tranh thủ cuối năm là được làm cha rồi.”

Từ khi lô thủy tinh đầu tiên được bán ra, Khương Bồng Cơ đã thành người có tiền.

Cô cũng hào phóng hơn với cấp dưới, thanh toán hết lương tăng ca cho họ.

Lý Uân giờ cũng được coi là người có của ăn của để rồi đấy, có nhà có tiền có xe (ngựa).

Mọi người muốn cười mà phải cố nhịn lại, Khương Bồng Cơ ho khẽ một tiếng rồi khen: “Ừm, rất có chí hướng.” >
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như mieng doi gian ac minh du cuoi xuyen viet 2017, hai kich cay cau dua tran thanh ft anh duc official rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.