Hệ thống livestream của nữ đế

Chương 640


Kịch bản của thư sinh rất hoàn hảo, tiếc rằng gã cầm nhầm rồi.

Một nhân vật phản diện khiếm khuyết não mà đòi hưởng đãi ngộ của nhân vật chính: Màn đêm buông xuống, mọi âm thanh đều bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn tiếng gào thét của gió núi.

Kỳ Quan Nhượng đã dẫn quân vào đường núi, nhìn bản đồ rồi chỉ vào một vách núi.

“Chỗ này.

” Anh ta vừa nói dứt lời, binh lính phía sau đã xếp chồng đá ở đây, phủ kín đường thông đến huyện Phong Hổ.

Sở dĩ làm vậy là lo Hồng Liên Giáo sẽ chia binh làm hai đường, một chặn đường vào một chặn đường ra, mai phục cả hai hướng.

Giờ Kỳ Quan Nhượng lấp đường ra để chặn quân mai phục ở phía này.

Anh ta muốn xem xem rốt cuộc ai mới là con ba ba bị vây bắt trong rọ.

Bằng sự cố gắng và nỗ lực của các binh lính, chỉ nửa canh giờ sau, một bức tường đá đã được dựng lên ngay giữa đường núi hẹp.

Kỳ Quan Nhượng để binh lính nghỉ ngơi trong chốc lát, có biến thì đánh trống thông báo ngay.

Đêm đã khuya, vầng trăng trên cao tản ra ánh sáng trắng vừa trong trẻo lại vừa lạnh lẽo, không khí mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt.

Nhiệt độ vào ban đêm vốn dĩ thấp hơn so với ban ngày, giáo chúng Hồng Liên Giáo đa phần là dân nghèo, số người bị quáng gà rất nhiều.

Vì thế, cứ đến đêm là chúng lại như người mù.

Vừa lạnh vừa không nhìn thấy gì thì đánh thế nào? Vốn bọn chúng cũng không muốn đánh trận vào ban đêm đầu, nhưng thư sinh quá nóng vội, gã muốn xuất binh ngay lập tức, không nghe lệnh sẽ bị xử lý theo quân pháp, chúng không thể không tuân theo.

Hồng Liên Giáo cử ba nghìn lính đến tòa thành nhỏ, vốn định đánh lén, nhưng sau đó lại phát hiện bên trong không có một ai.

Thủ lĩnh dẫn quân rất bất an, gã sợ đấy là một cái bẫy.

Nhưng đó cũng rất có thể là độc kế của Liễu Hi.

Không chừng tên Liễu Hi ấy muốn đánh lén huyện Phong Hồ ngay trong đêm, nhưng không ngờ bị chúng mèo mù vớ cá rán, phá vỡ âm mưu! Trong hai suy luận ấy, Hồng Liên Giáo đương nhiên sẽ chọn suy luận có lợi cho mình nhất.

Vì thế, tên thủ lĩnh vỗ đùi cái đét, nói như vừa được giác ngộ lý tưởng cách mạng: “Liễu tặc chắc chắn muốn đánh lén trong đêm đây mà!” Người bên gã vội vàng nịnh hót: “Đương nhiên là thế rồi, tôi cái là hắn quá ngu dốt và vụng về, không biết Thánh giáo chúng ta được thần linh phù hộ, mọi nguy cơ đều có thể giải quyết dễ dàng.

Liễu tặc là kẻ phàm tục, sao có thể đọ lại được thiên binh thần tướng của Thánh giáo chúng ta được chứ?” Gã thủ lĩnh nghe vậy thì ưng bụng lắm, gã trầm mặt xuống ra vẻ nghiêm túc, ra lệnh: “Đuổi theo cho ta, phải bắt sống Liễu tặc!” Chúng không hề hay biết, trong bóng tối có một đôi mắt sáng ngời đang lẳng lặng nhìn chúng.

Trinh thám đã dò la được tin tức, bèn vội về báo cho Khương Bồng Cơ đang mai phục ở bên kia.

“Chủ công, chúng đã tiến quân vào đường núi rồi” Khương Bổng Cơ ngậm một nhánh cỏ khô, một tay bưng chậu cho Tiểu Bạch ăn.

Các binh lính xung quanh cô đang luân phiên nhau nghỉ ngơi và chỉnh đốn hàng ngũ, có sức khỏe và tinh thần mới đánh trận được.

Gió trên đường núi rất lớn, nhiệt độ thì lại thấp, dù họ có mặc quần áo giữ ấm thì vẫn thấy lạnh, nên chỉ có thể rúc vào nhau để sưởi ấm.

Nghe thì thảm đấy nhưng so với Hồng Liên Giáo thì như vậy đã tốt lắm rồi.

Khương Bồng Cơ nghe trinh thám báo tin thì gật đầu, rồi sai người gọi các tướng sĩ dậy.

Điển Dân mạnh mẽ và quyết đoán, chấp hành mệnh lệnh của phương Bồng Cơ một cách tuyệt đối.

Đều hành quân và mai phục trong đêm, nhưng tình hình bên Khương Hồng Cơ khá hơn Hồng Liên Giáo rất nhiều.

Đường núi gập ghềnh và hiểm trở, khi cả đội đã vào hết thì tên thủ lĩnh Hồng Liên Giáo hạ lệnh đốt đuốc chiếu sáng.

Theo kịch bản thì chúng đã chặn lối vào và lối ra, giờ châm đuốc cũng không sợ bị bọn Khương Bổng Cơ phát hiện.

Phát hiện thì có sao đâu? Trước mặt thì không có lối ra, sau lưng cũng không biết lui đằng nào, Liễu tặc có chạy đằng trời.

Nhờ đuốc chiếu sáng và sưởi ấm, Hồng Liên Giáo tiến bước thuận lợi hơn nhiều, tốc độ cũng vì thế mà nhanh hơn.

Kỳ Quan Nhượng đã chuẩn bị sẵn sàng, cách một đoạn lại cử một người đứng canh.

Anh ta thật sự cạn lời khi biết Hồng Liền giáo đốt đuốc để chiếu sáng.

Chúng vẫn còn nghĩ mình nắm chắc phần thắng trong tay, cho rằng sẽ nuốt được con mồi là họ ư? Chúng không sợ nghẹn à? Đường núi rất hẹp, cùng lắm chỉ đi song song hai chiếc xe ngựa.

Nếu Hồng Liên Giáo đánh lén cho họ không kịp trở tay thì ít ra còn có thể tạo thành tổn thất, nhưng giờ đèn đuốc sáng tưng bừng thế này, có khác nào nói với kẻ địch rằng, ê mày, tao tới rồi này hể hế! Đúng là ngu có tổ chức luôn! Đánh lén cũng phải có tính chất của đánh lén chứ.

Kỳ Quan Nhượng ra lệnh: “Lệnh cho các đội chuẩn bị sẵn sàng, ngăn chặn kẻ địch” Đường nhỏ nên ưu thế số đông không phát huy quá nhiều tác dụng.

Kỳ Quan Nhượng dẫn dắt quân chủ lực, Lý Vân là hiệu úy quận cánh phải, nhiệm vụ chủ yếu là bảo vệ quân chủ lực và phối hợp với đội tiên phong.

Đội tiên phong có Khương Hồng Cơ và Điển Dần, Lý Vân ở lại trợ giúp cho quân chủ lực.

Nhận được lệnh từ Kỳ Quan Nhượng, anh truyền lệnh cho mấy hàng lính cầm khiến ngăn cản, tạo thành phòng tuyến đầu tiên, phòng ngừa Hồng Liên Giáo tấn công bằng cung tên, rồi bày cung thủ ở đằng sau bắn nỏ, cản lại đợt mai phục mạnh nhất.

Nếu kẻ địch dùng chiến thuật thi thể để đột phá phòng tuyến này hoặc là tên của phe ta không đủ, phía sau vẫn còn lính cầm trường thương, bảo đảm phòng tuyến của quân chủ lực không bị phá vỡ.

Đường núi là địa hình đặc biệt, rất nhiều vũ khí cỡ lớn không có đất dụng võ, chỉ có thể dựa vào sự phối hợp của binh chủng, tạo thành nhiều lớp bảo vệ.

May là mọi binh lính đều trải qua huấn luyện đầy đủ, bài tập phối hợp là một trong những bài tập hàng ngày của họ.

Phe ta nghiêm túc chờ đợi, Hồng Liên Giáo thì vẫn phè phỡn trong giấc mộng đẹp đẽ của chúng mà không biết rằng đằng trước là đầm rồng, phía sau là hang hổ.

Khương Hồng Cơ dẫn đầu đội tiên phong chậm rãi tiếp cận mục tiêu, để đề phòng bị bại lộ nên khoảng cách giữa các nhóm khá xa.

Giờ chỉ chờ Hồng Liên Giáo chạm trán quân chủ lực là đội tiên phong sẽ lập tức ra tay từ đằng sau.

Điển Dần căng thẳng nghiến răng, gân xanh nổi đầy trán.

Đang giữa mùa đông lạnh lẽo mà anh ta toát hết mồ hôi.

Khương Hồng Cơ thấp giọng: “Chớ căng thẳng, đây chỉ là trận đánh nhỏ thôi, có ta trấn thủ, nhất định sẽ không có bất kỳ sai sót nào? Điển Dần thử thở chậm lại, từ từ điều hòa tâm trạng.

Gió lạnh thổi qua, mồ hôi nóng hóa thành mồ hôi lạnh, khiến anh ta run bần bật.

Trong núi, quân của Hồng Liên Giáo chỉ nghe thấy tiếng gió thét gào và tiếng bước chân của mọi người.

Thi thoảng có tiếng đá vụn rơi xuống, phát ra tiếng sạt sạt.

Nhưng con đường có dài đến nhường nào thì vẫn có điểm cuối, mà con đường thông đến huyện Phong Hổ không được tính là dài.

Lính truyền tin bẩm báo: “Phía trước có biến, dường như bọn Liễu tặc đã phát hiện tung tích của chúng ta.

” Thủ lĩnh cũng không ngạc nhiên, gã cười mắng: “Chúng ta giơ đuốc sáng trưng thế này, bọn chúng có mù đầu mà không phát hiện ra.

Bày trận thì sao? Chẳng qua là đang giãy chết thôi.

Các huynh đệ, xông lên, bắt sống Liễu tặc, muốn gì có nấy!” Chỉ cần chúng dẫn dắt được quân chủ lực của Liễu Hi, các huynh đệ bên Phong Hồ sẽ đánh lén hậu phương yếu ớt của Liễu Hi từ lối ra, vậy hắn trong thế gọng kìm, khiến hắn loay hoay như rắn mất đầu, thế mới sướng chứ.

Nhưng hiện thực lại như cái tát trời giáng vào lý tưởng của chúng.

Kỳ Quan Nhượng nham hiểm như vậy sao có thể không có biện pháp dự phòng? Nhìn thấy bức tường đá anh ta sai người dựng lên chưa? Ngạc nhiên không? Bất ngờ không? Kích thích không? >
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như gian phoi thong minh, san pham phong khach rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.