Hệ thống livestream tử vong

Chương 95: Tất cả mọi người đều rớt hố



Lý Khai Sơn thấy minh sắp được cứu, nhẹ nhàng thở phào.

"Vậy anh còn chờ gì nữa? Cứu tôi nhanh lên!"

Hoàng Bắc Khoa nhìn bộ dạng nhẹ nhõm của hắn, lạnh lùng nói: "Anh nghe không hiểu à. Muốn sống thoát khỏi mấy ống thép kia, nhất định phải để lại một tấm da mặt!"

Thân thể Lý Khai Sơn mạnh mẽ chấn động, đầu óc rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt.

"Thằng khốn nạn! Nhà Thiết Kế Tử Vong! Tao thao cmn..."

"Anh đồng ý dùng da mặt đổi mạng?" Ngữ khí Hoàng Bắc Khoa trở nên mười phần lạnh lùng.

Lý Khai Sơn nổi giận, lẩm bẩm nói: "Không phải vẫn còn biện pháp khác sao? Anh chỉ cần kiên trì nâng thanh thép trong vài phút, vượt qua, chúng ta sẽ thắng!"

"Tôi hết sức rồi!"

Hoàng Bắc Khoa không nắm chắc, bất quá cũng nên thử một lần, thực sự không được, đến khắc cuối lại nâng tay cầm lên vị trí cao nhất.

Nghĩ đến đây, Hoàng Bắc Khoa lần nữa hạ bả vai xuống, ánh mắt nhìn về phía hộp thuỷ tinh.

"Oa dát -- "

Tay cầm được nâng lên, rãnh thép bắt đầu kéo ra hai bên.

Quả nhiên là thế!

Không sai! Chính là như vậy!

Đau đớn trên hai mạn sườn cũng không thể ngăn nổi sự hưng phấn của Hoàng Bắc Khoa.

"1. 2. 3... 7. 8. 9-- "

Khi khi!

Tay cầm rơi xuống.

Hô hô hô...

Hoàng Bắc Khoa hung hăng hít một hơi thật sâu, quá nặng, hắn càng ngày càng không chịu nổi sức nặng này.

"1, 2... 6. 7-- "

Khi!

Tay cầm lại rơi xuống, lần này ngắn hơn hai giây.

Thân thể Hoàng Bắc Khoa mệt mỏi vô lực, hai sườn chảy máu giàn giụa, tốc độ khôi phục khí lực căn bản không đủ dùng.

"Nhanh nhanh, tiếp tục, đừng buông ra, sắp đâm tới tôi rồi, a a a..." Lý Khai Sơn gầm thét, nhìn những cái ống nhọn hoắc chậm rãi hạ xuống, hàn khí ác liệt đánh tới khắp người.

Giờ khắc này, Vũ Kiện đang một mực nhìn kỹ màn hình livestream, lông mày bỗng nhiên nhíu lại.

"Tôi biết bí mật của trò chơi này rồi!"

"A? Bí mật gì?"

"Trong này có bẫy?"

Vu Kiện nói: "Còn nhớ rõ sau khi lão Hoàng vượt qua trò chơi thứ nhất, Nhà Thiết Kế Tử Vong có nói một câu? Hắn nói, anh rất dũng cảm, cũng rất quả quyết, tôi hi vọng anh có thể tiếp tục bảo trì, điều này sẽ giúp ích cho trò chơi tiếp theo của anh!"

"Câu nói này thì sao? Có vấn đề?"

"Đúng vậy, đâu có ẩn ý gì đâu? Anh bị tẩu hỏa nhập ma à?"

Hàn Khả Tâm một bên cũng hoàn toàn mờ mịt. Một chuyên gia tâm lý như cô cũng không phát giác ra điều gì dị thường.

Vu Kiện đáp: "Dũng cảm, quả quyết là điểm mấu chốt để hoàn thành trò chơi thứ hai! Với thiết kế của trò chơi thứ hai, kỳ thật lão Hoàng không có khả năng nâng tay cầm năm phút đồng hồ. Phương pháp duy nhất là, phải quả quyết nhấc tay cầm đến vị trí cao nhất, lột da mặt của Lý Khai Sơn, cứu hắn! Nhưng bây giờ, đã chậm, Lý Khai Sơn phải chết không nghi ngờ!"

Triệu Thiên Lâm lắc lắc đầu: "Sao lại thế, chẳng phải bây giờ vẫn còn thời gian sao? Thực sự kiên trì không được, đến khắc cuối lột cũng được mà."

"Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy. Nhà Thiết Kế Tử Vong từng đề cập qua, phải nhớ kỹ, không nên để thời gian lừa gạt, nhưng chúng ta vẫn luôn bị lừa." Vu Kiện nhìn mọi người một chút, thấy trên mặt tất cả đều như đang trong mây, không hiểu lắm, liền tiếp tục giải thích.

"Hai lần màn hình phóng to chiếu tới, khả năng mọi người đều không phát hiện ra. Sau mỗi lần rãnh thép bị kéo sang hai bên, khoảng cách giữa hai rãnh thép đều bị thu nhỏ một chút. Hiện tại khoảng cách này đã nhỏ đi rất nhiều so với lúc đầu. Nếu suy đoán của tôi không sai, bây giờ cho dù lão Hoàng nhấc tay cầm đến vị trí cao nhất, hai thanh thép kia cũng không thể rớt xuống, bởi vì khoảng cách giữa hai rãnh thép đã quá nhỏ, Lý Khai Sơn không còn cơ hội nữa."

Nghe xong lời giải thích này, tất cả mọi người lần lượt mở to hai mắt nhìn.

Ngay cả Hàn Khả Tâm, cũng hiện lên biểu cảm không thể tưởng tượng nổi.

Tư duy bẫy rập!

Lại là tư duy bẫy rập!

Trong một trăm người, chỉ sợ cũng chẳng có ai dám quả quyết nhấc tay cầm lên, lột đi toàn bộ da mặt. Bởi vì thứ nhất mục tiêu livestream sẽ kêu thét, thứ hai là đau đớn của người giải cứu cũng bị gia tăng. Con người đều có tâm lý may mắn, cho nên sẽ muốn thử kiên trì một chút, dùng biện pháp đơn giản nhất, ít tổn thương nhất.

Nhưng chính loại tư duy đại chúng này, mới tạo cơ hội để Nhà Thiết Kế Tử Vong lợi dụng!

Vì sao!

Vì sao hắn mỗi lần đều có thể thiết kế ra đủ loại bẫy tư duy tinh xảo như vậy?

Hơn nữa còn có thể một lần lại một lần giết chết mục tiêu livestream trước khi trò chơi kết thúc.

Tự tin!

Huyễn kỹ!

Xuất kỳ bất ý!

Nhà Thiết Kế Tử Vong, anh đến tột cùng là ai!

Hàn Khả Tâm có chút thở hổn hển. Cô không cách nào tưởng tượng, cũng không dám tưởng tượng. Cô sợ bất luận suy đoán nào, đều sẽ phá hỏng hình ảnh như thần linh của Nhà Thiết Kế Tử Vong trong mắt mình.

Một bên, Phục Cường oán hận kêu: "Nói như vậy, lão Hoàng bây giờ làm gì cũng vô dụng!"

Từ Đào đáp: "Nếu như anh ta có thể chống đỡ tới..."

"Không được đâu, nhìn trạng thái bây giờ của anh ta là biết." Tần Lãnh trả lời.

Vu Kiện thở dài một tiếng: "Tiếp tục xem đi, hy vọng có thể có kỳ tích!" Nhưng trong lòng hắn rất rõ, kỳ tích sẽ không tồn tại.

Ong ong ong...

Thời gian bên trên máy bấm giờ trôi qua vài phút, còn lại hai phút đồng hồ, nhưng ống thép sắc bén đã chạm tới quần áo của Lý Khai Sơn.

"CMN! Nhanh lên! Nâng lên! A..."

Hoàng Bắc Khoa nói: "Tôi không kiên trì được nữa, hiện tại chỉ có thể nhấc tay cầm đến vị trí cao nhất!"

"Nhấc đi nhấc đi! Nhanh!" Lý Khai Sơn không thèm đếm xỉa. Khuôn mặt, một cái mạng, cái nào nhẹ, cái nào nặng? Chỉ cần được cứu ra, lấy trạng thái của Hoàng Bắc Khoa, hắn có thể dễ như trở bàn tay đánh giết đối phương rồi chạy trốn. Hiện tại, sống sót mới là trọng yếu nhất.

Hoàng Bắc Khoa hít một hơi thật sâu, vận dụng toàn bộ lực lượng của bản thân.

"A!"

Oa dát --

Tay cầm được nâng lên, càng ngày càng cao, rãnh thép dần dần được kéo ra...

Bên Lý Khai Sơn, lưỡi dao liền đâm vào da mặt của hắn, từ từ tiến về giữa, da thịt bị bóc ra khỏi xương, máu tươi cuồn cuộn.

"A... A a... CMN..."

Lý Khai Sơn kêu như heo chọc tiết. Hoàng Bắc Khoa thì chịu đựng đau nhói hai bên sườn, dựa vào một hơi cuối cùng, thành công nhấc tay cầm đến vị trí cao nhất. Thế nhưng tình huống phát sinh, Hoàng Bắc Khoa trợn tròn mắt, thanh thép vừa vặn nằm trên biên giới giữa hai rãnh thép, bất quá không hề rơi xuống!

"Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ mình sai rồi?" Khuôn mặt Hoàng Bắc Khoa mờ mịt, hiện thực cho hắn một cái miệng há to.

"Không thể nào! Không thể như vậy! Nhất định còn có thể nhấc cao hơn!"

Hoàng Bắc Khoa gầm thét, liều mạng nhấc tay cầm lên, thế nhưng vô dụng, tay cầm đã đạt vị trí cao nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.8 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dantaichinh.com ví dụ như vay tiền trực tuyến, ke toan tien luong những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.