Hệ thống truy diễm của ma thần

Chương 179: Ân đoạn nghĩa tuyệt


Gân xanh bạo khởi, Huyết Minh trầm giọng quát lớn một tiếng, cắt ngang lời nói của Hứa Tiểu Đoá. Một bàn tay cũng giơ lên, trên đó cuồn cuộn hỏa nguyên tố, tỏa ra nhiệt khí nóng bỏng.

Bị bộ dạng này của Huyết Minh dọa đến, Hứa Tiểu Đoá theo bản năng rụt cổ lại. Nhưng là, ngay sau đó, nàng liền ngẩng đầu, mở to mắt nhìn hắn. Nhưng con ngươi lại không ngừng run lên, phủ lấy một tầng sương mỏng.

Rốt cuộc, một chưởng này của Huyết Minh vẫn là không có vỗ xuống. Bàn tay thu hồi về, lòng ngực đang phập phồng liên tục cũng theo đó bình ổn xuống. Hắn chỉ yên lặng không nói một lời, nhưng động tác lại càng thêm thô bạo. Vận dụng linh khí đem y phục trên người nàng xé nát.

"Tránh ra...Buông ta ra...Đừng mà!!!" Lần này, mặc cho Hứa Tiểu Đoá có đấm đá hắn thế nào đi nữa. Thì hắn vẫn chỉ cúi đầu, yên tĩnh đến kỳ dị. Thấy hắn rõ ràng là không muốn phản ứng nàng nữa, nàng liền không nhịn được mà nức nở ra tiếng.

"Ô ô...đừng mà...ngươi tránh ra..."

Cơ thể hoàn toàn bại lộ trước mặt Huyết Minh, Hứa Tiểu Đoá không khỏi thấy thẹn khôn cùng. Từng nơi bị hắn chạm vào, nàng chỉ cảm thấy tởm lợm, hận không thể đem một lớp da đều lột xuống chà xát sạch sẽ.

Lúc này, trên người nàng chỉ còn duy nhất một mảnh vải chính là tiết khố. Mắt thấy hắn sắp sửa đem vòng bảo hộ cuối cùng trên người mình cởi ra, Hứa Tiểu Đoá liền tuyệt vọng gào lên một tiếng:"Phu quân, cứu ta..."

Tiếng gọi này, giống như một xô nước lạnh đổ xuống đỉnh đầu Huyết Minh, đem hỏa khí trong người hắn đều triệt để dập tắt. Từ mặt, đến từng ngón tay, thậm chí là tâm can, đều lạnh đến thấu thấu. Nhất là khi hắn ngẩng đầu, nhìn đến đôi mắt ẩn chứa lệ quang cùng thù hận kia của nàng.

Giơ tay đỡ trán, Huyết Minh chỉ cảm thấy vô số ác ý đang lan tràn trên người mình. Đúng vậy, phu quân của nàng đang nằm trong quan tài ở ngay bên cạnh. Nàng thì ở đây. Vậy còn hắn? Hắn là ai, đóng vai gì trong cuộc đời của bọn họ?

Hiện tại, hắn cùng những tên binh lính đã cưỡng bức nàng trước kia...lại có gì khác nhau?

Từ từ đứng dậy, Huyết Minh lại rơi vào trầm mặt đem Hứa Tiểu Đoá thả ra. Lúc này, hắn cảm thấy vô cùng mệt mỏi, vô cùng đau đầu. Hắn cần một khoảng không riêng để ổn định lại tâm tình của mình.

"Nhớ kỹ, hôm nay ngươi giữ được danh tiết, cũng không phải là Bồ tát hay phu quân của ngươi cứu ngươi. Mà là Huyết Minh ta tha cho ngươi." Nhưng, hắn cũng không cam tâm mà lạnh lùng để lại lời này, ống tay áo phất qua, đem bài vị cùng nhang nến ở trước linh cữu quét rơi. "Cạch", bài vị rơi xuống sàn, hương khói nhang đèn cũng theo đó vương vãi khắp nơi.

Nhìn thấy bài vị trượng phu nằm trên mặt đất, Hứa Tiểu Đoá liền trừng lớn mắt. Vội vàng sửa sang lại quần áo một chút. Hoa dung thất sắc bò về trước, nhanh chóng đem linh vị của Trình Đàm nhặt lên.

Lúc này, Huyết Minh đã quay người rời đi, nghe thấy âm thanh từ sau lưng truyền đến, hắn vẫn như cũ nhìn thẳng về trước. Bỗng dưng, phía sau lại truyền tới một loạt tiếng bước chân gấp gáp. Sau đó, cước bộ của Huyết Minh liền không khỏi dừng lại. Trong mắt hiện ra vẻ khó tin.

Ngực phải của hắn lúc này đã bị một thanh dao găm đâm xuyên qua. Máu tươi từng giọt, từng giọt không ngừng điểm xuyến trên bạch y trắng muốt. Bàn tay của Hứa Tiểu Đoá lập tức run lên, nhanh chóng đem dao găm rút ra.

Dao găm trượt khỏi tay nàng, rơi xuống, phát ra tiếng leng keng chói tai. Máu tươi dính trên lưỡi dao cũng văng ra. Khi nhìn thấy huyết động đang không ngừng chảy máu trên ngực của hắn. Lòng ngực nàng không khỏi thắt lại, không tài nào thở nổi.

Cũng không nhìn nàng dù chỉ một giây. Bước chân có chút không vững, nhưng hắn vẫn như thế cố chấp đi ra ngoài. Thấy vậy, theo bản năng, Hứa Tiểu Đoá lại đưa tay nắm chặt lấy tay áo của hắn, muốn đem hắn giữ lại.

Nhưng rồi, bước chân của hắn vẫn như cũ tiến về trước. Mà tay áo cũng bởi vì lôi kéo mà "xẹt" một tiếng, rách ra. Nhưng, lúc này, hắn bỗng dưng lại dừng chân. Từ từ xoay người lại nhìn nàng, trên môi cũng hiện ra một nụ cười tự giễu.

"Nàng... hận ta đến vậy sao? Ta cứ nghĩ, vòng luân hồi chỉ xóa đi ký ức của nàng. Nhưng không ngờ, nó lại càng tẩy rửa luôn cả tình yêu mà nàng dành cho ta..."

"Đoá Đoá, nếu không có nàng, Huyết Minh ta cũng không có ngày hôm nay. Vì vậy, sau khi nàng chết, ta đã dùng cả đời mình để trả thù cho nàng. Nàng đợi ta trăm vạn năm, ta vì cứu nàng suýt chút hồn phi phách tán. Ta đi tìm nàng, nàng tát ta một cái, lại đâm ta một dao..."

Giọng nói của hắn vô cùng bằng phẳng, cũng không hiện ra một chút mất khống chế nào. Từ đầu tới cuối, hắn chỉ lẳng lặng nhìn nàng, từng câu một trần thuật:"Huyết Minh ta, cũng không phải là một người tốt. Ta giết vô số người, cũng tính kế rất nhiều người, trong đó thậm chí còn có bản thân ta. Nhưng từ đầu tới cuối, ta chưa từng làm hại nàng bao giờ..."

"Cho nên, nàng hội đối xử với ta như vậy sao? Một dao này của nàng, đâm đủ tàn nhẫn a...."

Từng lời nói của Huyết Minh, bỗng dưng lại khiến tâm của Hứa Tiểu Đoá không ngừng nhảy lên. Đau đớn cùng khống khổ, khiến nàng muốn mở miệng giải thích:"Ta...ta..."

Nhưng là, Huyết Minh cũng không có cho nàng cơ hội này nữa. Nâng lên ống tay áo rách rưới, hắn liền chết lặng nói ra. Bình tĩnh, không dao động, tuyên án kết thúc cho bọn họ:"Hứa Tiểu Đoá, từ nay về sau, ta và ngươi cũng giống như ống tay áo này. Ân - đoạn - nghĩa - tuyệt."

Từng chữ một nói ra, Huyết Minh liền xoay lưng lại rút ra Hy Tà kiếm. Sau đó, ánh kiếm vụt qua, lưỡi kiếm sắc bén liền đem mái tóc của Huyết Minh cắt đến chấm lưng. Từng sợi tóc đen mảnh lất phất trong không khí, ánh vào trong mắt của Hứa Tiểu Đóa.

"Ta hưu* ngươi. Từ nay về sau, ta và ngươi sẽ là kẻ thù của nhau. Nếu để cho ta gặp lại ngươi một lần nữa, ta sẽ dùng chính đôi tay này giết chết ngươi để trả thù cho vết dao hôm nay."

( *Hưu: bỏ. Hưu thê: bỏ vợ.)
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...