Hẹn đẹp như mơ

Chương 13

Giai Kỳ nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng vẫn quyết định nhắn tin cho Nguyễn Chính Đông.

"Dưỡng bệnh cho tốt."

4 chữ, dùng phiên âm, từng chút từng chút, rất chậm, chữ cuối cùng có âm mũi hay không cô cũng không chắc nữa, người miền nam ít nhiều cũng có sự lúng túng thế này. Trong lúc đang do dự, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên, số điện thoại vô cùng quen thuộc, cô còn cho rằng đó là một khách hàng nào đó, ai biết được đó lại là Mạnh Hòa Bình.

Anh hỏi: "Có thời gian không?" sau đó hơi ngừng lại: 'Có thể ra ngoài gặp nhau không?

Giai Kỳ cảm thấy đầu gối mềm đi, bởi vì không ngủ được, cả cơ thể mềm nhũn, giống như là bị sốt, nhưng vẫn đồng ý.

Cô tan ca tương đối muộn, chỉ có một vài việc vặt mà dường như không bao giờ có thể làm xong, Châu Tịnh An trước khi về hỏi: "Sao cô cứ lề mà lề mề thế, vẫn còn chưa đi về à?" Một câu nói làm cho cô hơi sững sờ, có lẽ cô muốn chạy trốn, muộn một khắc là một khắc——Thực ra cũng chẳng có gì để sợ, anh và cô, sớm đã là người qua đường.

Lúc đi ra khỏi tòa nhà thấy xe của Mạnh Hòa Bình, cô đã trấn tĩnh, anh đến tìm cô, có lẽ cũng chẳng có việc gì khác.

Mạnh Hòa Bình lái xe đưa cô đến một nhà hàng Triều Châu mới mở, ăn một miếng món ốc nướng cảm thấy rất khoan khoái, mùi vị tương quả thanh mai chính hiệu, món cua lại càng thơm ngon hơn. Gọi quá nhiều thức ăn, một bàn đầy, chỉ có mỗi hai người bọn họ. Trước đây anh không hề như thế, trước đây cô xào một đĩa rau xanh anh cũng ăn rất ngon lành——đã nhiều năm như vậy, rất nhiều việc sớm đã thay đổi.

Giai Kỳ không có khẩu vị, cả một bàn thức ăn ngon nhưng không hề có tâm trạng để ăn, trên chiếc đũa ngà voi có khắc hình rất tinh xảo, đầu đũa còn buộc một sợi dây bạc mỏng, giống như là đũa trong các gia đình thời xưa, có một cảm giác xa xỉ và mùi vị trong sinh hoạt gia đình. Sợi dây bạc đung đưa trong tay phát ra âm thanh rào rào, giống như một cơn mưa vội vã giữa mùa thu, lạnh lẽo mỏng manh.

"Giai Kỳ," Dáng vẻ anh dường như là đang suy nghĩ gì, cuối cùng bỏ chiếc khăn ăn xuống: "Tại sao em lại không ăn?"

Cô cố gắng hết sức mình, mới có thể giữ được nụ cười trên khuôn mặt: "Em đang giảm cân." Đặt đũa xuống một cách dứt khoát, "Có gì muốn nói, anh nói đi."

Anh trái lại hơi sững sờ, một lúc sau mới nói: "Anh đính hôn với Nguyễn Giang Tây rồi."

Từng từ từng tự chảy vào tai cô, Giai Kỳ cố gắng nối những chữ đó thành câu, trong đầu dường như trống rỗng trong giây lát, nghĩ đi nghĩ lại hai lần, mới hiểu ra.

Cô mỉm cười nhẹ nhàng, nói một câu: "Chúc mừng", tiện tay múc một thìa thức ăn Triều Châu xanh xanh vào miệng, vừa mới cho vào miệng mới biết, bát canh nhìn như không hề nóng một chút nào, lại nóng đến mức kinh khủng, bỏng đến mức làm cổ họng săn lại, bị nóng đến nỗi dường như chảy cả nước mắt.

May mà cốc nước bên cạnh là nước lạnh, cô im lặng uống hớp một ngụm, sự lạnh buốt chảy vào bụng, đã cảm thấy dạ dày âm ỉ đau.

"Tình trạng của Đông Tử rất không tốt," Anh nói chầm chậm: "Cho nên Giang Tây hy vọng có thể nhanh chóng kết hôn."

Điện thoại trong túi xách cô đang reo lên, cô nói một tiếng "Xin lỗi", lấy chiếc điện thoại trong túi ra, màn hình sáng lên: "Nguyễn Chính Đông gọi điện có nghe hay không?"

Cô hoảng loạn nhìn hàng chữ đó: "Nguyễn Chính Đông gọi đến có nghe hay không?"

Cuối cùng cô vẫn nghe, nói xin lỗi với Mạnh Hòa Bình, sau đó đứng dậy rời bàn ăn, đi ra ngoài hành lang nghe.

Hành lang không có người, lúc đầu trong điện thoại Nguyễn Chính Đông hơi do dự, gọi một tiếng "Giai Kỳ", Cô lại vẫn như trước, hỏi anh: "Ồ, là anh à, hôm nay có gặp mấy cô y tá xinh đẹp nào không?" Nói những chuyện đâu đâu bên ngoài lề. Cho nên Nguyễn Chính Đông dường như cũng thoải mải trở lại, cứ thế nói mấy chuyện linh tinh bên lề, từ trước đến nay anh cứ vô công rồi nghề như thế, chẳng có một câu nghiêm chỉnh nào. Một lúc lâu sau cô mới ừ một tiếng, thể hiện rằng mình đang nghe. Cô cứ đi đi lại lại, từng vòng từng vòng, hai bên là vô số các cánh cửa phòng ăn, lộ ra ánh sáng chóng mặt, sau những cánh cửa kính mờ, còn có tiếng cười nói loáng thoáng. Nhà hàng vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng có người phục vụ nâng chiếc khay đi qua người cô, những anh chàng mặc đồng phục tuấn tú, nghiêng người tránh cô, trên tay là một chiếc đĩa thức ăn tỏa hương thơm mê người..........Giai Kỳ đột nhiên thấy đói, có sự kích động muốn lập tức ăn một bữa thật no. Chỉ nghe thấy Nguyễn Chính Đông đang nói chuyện phiếm trong điện thoại——Hành lang dán dấy dán tường màu xám bạc, trên giấy dán tường có những bông hoa nho nhỏ, bị ánh sáng chiếu rọi, mỗi cánh hoa đều như lồi ra, Giai Kỳ dùng tay sờ sờ, mới biết kỳ thực là bằng phẳng. Cô sờ sờ mấy bông hoa đó, những cánh nho nhỏ, nền màu bạc hoa màu xám bạc, cô nhìn một lúc lâu, mới nhận ra đó là hoa hông, từng bông từng bông, chen chúc theo thứ tự, nở ra trên tường. Cô lại nhất thời cảm thấy hoài nghi, lại cảm thấy nửa đêm ngày hôm đó, mình không hề nhận được điện thoại của Nguyễn Chính Đông, anh cũng không hề nói câu nói đó, mọi thứ đều chưa từng xảy ra——Nhưng cuối cùng cô ngắt lời anh, hỏi: "Buổi tối muốn ăn cái gì?"

Nguyễn Chính Đông đờ ra một lúc.

Cô nói tiếp: "Một lát nữa tôi đến bệnh viện, mang cho anh một ít đồ ăn đêm, anh muốn ăn gì?"

Anh không trả lời, chỉ hỏi: "Cô ở nhà không?"

Cô nói: "Ừ, đang ở nhà, hay là tôi làm cho anh ít há cảo."

Anh im lặng rất lâu, mới nói: "Tôi muốn ăn há cao nhân cây tể thái."

Giai Kỳ cuối cùng cười lên, chỉ nói: "Mùa này, tôi tìm đâu là cây tể thái mà làm há cảo cho anh chứ."

Anh lập tức trả lời vui vẻ: "Vậy nhân rau cải thảo cũng được."

Giai Kỳ nói: "Anh ngốc thế, làm gì có há cảo nhân rau cải thảo chứ, chỉ có sủi cảo nhân rau cải thảo thôi."

Anh ngập ngừng một lúc: "Giai Kỳ?"

"Ừ?"

"Em đang khóc à?"

Cô nói: "Đâu có." Bây giờ mới phát hiện ra giọt nước mắt lạnh lẽo đã rơi xuống mu bàn tay, từng giọt từng giọt long lanh trong veo, vốn cho rằng đang khóc thật, lấy tay lau, kết quả là nước mắt càng chảy nhanh hơn, cô cũng không biết vì sao, chỉ cảm thấy buồn, dù thế nào cũng không thể kìm được nước mắt, ngồi xuống dứt khoát, chỉ im lặng không nói.

Anh hỏi: "Em sao thế?"

"Em không sao." Giai Kỳ hít một hơi: "Lát nữa em đến."

Vội vàng ngắt điện thoại, đi vào phòng vệ sinh trang điểm lại rồi mới đi vào phòng ăn, Mạnh Hòa Bình đang hút thuốc. Ánh đèn ảm đạm trong phòng ăn, khói thuốc trắng đục bao vây lấy anh, không nhìn rõ khuôn mặt anh.

Cô chầm chậm đi lại gần, giống như là sợ làm kinh động cái gì đó.

Hộp thuốc bị anh tiện tay vứt trên bàn, khói thuốc, vỏ bao màu tím hồng, cô nhớ đến bông hoa trà trên hộp thuốc năm đó,

Trong một khoảng thời gian rất dài, mỗi lần nhìn người bên cạnh hút loại thuốc này, cô đều không kìm được nhìn. Nhưng về sau loại thuốc này dần dần ít đi, cuối cùng ngừng sản xuất rút ra khỏi thị trường.

Có rất nhiều rất nhiều thứ trên thế giới này, cuối cùng đều dần dần mất đi theo thời gian, bị con người lãng quên, không còn nhớ đến nữa.

Anh nói với cô "Xin lỗi", dập điếu thuốc trong tay, cô mỉm cười, nói: "Không sao."

Khách sáo như vậy, lịch sự tôn trọng nhau như khách, nhưng ở giữa lại ngăn cách bỏi một con đường dài đau khổ, không thể nào trở về trước đây được nữa.

Cuối cùng anh lái xe đưa cô về, Giai Kỳ nhìn tòa siêu thì ánh đèn rực sáng ở xa xa, nói: "Cho em xuống ở đây, em đi mua chút thức ăn."

Anh nói: "Đã muộn như vậy rồi?"

Cô gật gật đầu, không hề giải thích.

Cô mua cần tây và nhân thịt, còn có vỏ bánh, sau bắt taxi về nhà rửa tay, rồi bắt đầu làm há cảo.

Trải vỏ bánh ra, đặt nhân và, sau đó túm lại, những cái há cảo hình tròn, gọn gàng xếp vào trong đĩa, đếm một lát đã có 20 cái, liền không làm nữa. Đứng dậy đun nước, không có canh gà, đành dùng bột gia vị gà, cho vào rong biển, cuối cùng há cảo chín hết mới cho thêm một chút ràu ngò màu xanh, đặt vào trong chiếc bình giữ nhiệt, lại mặc áo khoác lên đi ra ngoài,

Đến bệnh viện đã là hơn 10h, hành lang yên ắng, cô đứng ngoài phòng bệnh gõ cửa, cứ cảm thấy mình hơi ngốc, còn cầm theo bình giữ nhiệt.

Sau cánh cửa không chút tiếng động, cô lại gõ một lần nữa, vẫn không có trả lời.

Liền đi đến chỗ mấy y ta hỏi, y tá trực ban nhẹ nhàng nói với cô: "Hình như đã ra ngoài rồi."

Giai Kỳ nhìn đồng hồ, đã 10h40 rồi, muộn như vậy đi đâu chứ? Không phải không tức cười, anh ta vẫn là một bệnh nhân.

Cô lấy điện thoại ra, tìm tên Nguyễn Chính Đông trong danh bạ, chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn không ấn phím gọi đi. Thế là ngồi ở hàng ghế hành lang đợi, ôm chiếc bình giữ nhiệt, giống như ôm một con mèo, ấm ấm. Tầng này không có bệnh nhân nào khác, cho nên yên lặng đến kỳ lạ, mấy cô y tá đứng ở đầu kia nói chuyện loáng thoáng, một lúc sau, lại yên tĩnh trở lại.

Hành lang cũng có không khí ấm, ngồi trên hàng ghế dài, ấm ấm khiến cho người ta trở nên mệt mỏi, cô dường như buồn ngủ, nhưng ý thức vừa mới mơ màng, đầu bất giác cúi xuống, đúng lúc cằm đập vào nắp chiếc bình giữ ấm. "Bing" một tiếng, đau đến thở phù phù. Một nơi không xa có tiếng đóng cửa, người cô vẫn hơi mơ màng, trong lòng nghĩ hay là đã đến phiên thay y tá trực ban rồi, do dó đặt chiếc bình giữ nóng xuống ghế, một tay xoa xao cằm, nâng tay còn lại lên nhìn đồng hồ, đã 12h rồi.

Giai Kỳ đi ra khỏi bệnh viện, không khí ban đêm lạnh lẽo, lạnh đến nỗi cô bất giác run cầm cập. May mà vẫn có taxi đứng ở ngoài cổng đợi khách, sau khi lên xe mới phát hiện mình quên chiếc bình giữ nhiệt trên ghế, vội vàng nói với lái xe: "Thật là xin lỗi, tôi quên đồ." May mà lái xe rất ôn hòa: "Không sao không sao, cô đi lấy đi."

Cô vội vội vàng vàng chạy đi, từ cổng bệnh viện đến phòng bệnh cách nhau một đoạn rất xa. Đi vào buổi tối, lại càng xa hơn, may mà trên lầu có thang máy. Ra khỏi thang máy men theo hành lang rẽ một góc, từ xa đã thấy trên chiếc ghế trống không, không có gì cả.

Bước chân cô bất giác chậm lại, hai bên hành lang cách rất ca mới có một cánh cửa, dường như tất cả các cánh cửa đều đóng, chỉ có một cách cửa khép hờ, từ khe cửa chiếu ra một ánh sáng vàng, cô đi nhẹ nhàng, nín thở.

Nhìn vào từ kẽ hở rộng 2,3 tấc, khung cảnh hẹp hẹp giống như trong phim, Cả cơ thể Nguyễn Chính Đông đang chìm sâu vào trong chiếc ghế sôpha, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của anh, chắc chắn là anh đã ngồi đó rất lâu rồi, bởi vì điếu thuốc mà anh ngậm trong miệng đã có một đoạn tàn thuốc rất dài, cũng vẫn chưa rơi xuống. Dường như cô không dám động đậy, chỉ có nhìn theo ánh mắt anh ngó vào trong, trên bàn trà nhỏ đặt chiếc bình giữ nhiệt, thân bình màu vàng nhạt, bên trên còn trang trí hai con vịt con bằng len, dưới ánh đèn màu vàng cam, ấm áp giống như là hai cuộn len nhỏ.

Cũng không biết là qua bao lâu, anh mới ngồi dậy, Giai Kỳ cho rằng anh sẽ đứng dậy, nhưng anh chỉ dập điếu thuốc, lại châm một điếu nữa, quẹt diêm châm lửa.

Đốm lửa nho nhỏ, chiếu trên khuôn mặt anh, màu xanh thậm vừa mới đung đưa, lại bị anh dập tắt.

Anh đưa tay ra, dùng ngón tay trỏ chạm vào hình hai con vịt được chạm trổ bên ngoài chiếc bình giữ nhiệt, động tác rất nhẹ, giống như đó là hai con vịt thật sự, đầu ngón tay lần theo đường viền hai cuộn len đó, cẩn thận tỉ mỉ. Một lúc sau, cũng không biết là nghĩ đến cái gì, mỉm cười một mình.

Lúc anh cười rất đẹp, khóe mắt chìm sâu vào trong mái tóc, đường viền môi cong lên, độ cong dịu dàng.

Giai Kỳ cúi đầu xuống cánh cửa, bỗng nhiên rơi nước mắt.

Ai ngờ rằng Nguyễn Chính Đông lại có thể quay đầu lại: "Ai thế?"

Cô giật mình, không kìm được ho một tiếng, giọng nói vẫn còn khào khào: "Là em."

Cửa bị mở ra hoàn toàn, cả người cô bị chìm vào trong ánh sáng màu vàng cam nhàn nhạt, anh không hề quay người lại, vẫn cứ ngồi nghiêng mặt với cô. Một lúc lâu sau anh mới hỏi: "Sao em lại quay lại?"

Cô chầm chậm tiến đến gần, nói: "Em không đợi được anh."

Anh im lặng không nói.

Cô cũng không nói gì nữa.

Cuối cùng, anh nói: "Hà tất phải quay lại, thật ra rất nhiều lúc vĩnh viễn cũng không đợi được."

Giai Kỳ cố chập nói nhỏ: "Nhưng anh luôn luôn ở đây."

Cuối cùng anh mỉm cười, nhưng lại quay mặt đi: "Có lẽ một ngày nào đó sẽ không còn ở đây nữa."

Giai Kỳ cảm thấy hoảng hốt không yên, trong lòng trống rỗng, trống đến nỗi làm cho người ta cảm thấy khó chịu, khiến cô không thể yên lặng, lại ho một tiếng nói: 'Ăn há cảo đi." Cúi xuống mở nắp chiếc bình giữ nhiệt, há cảo để quá lâu đã tan ra canh. Vỏ bánh đều đã tan hết, nhân chìm trong canh, trên mặt canh có một lớp dầu, ngay cả rau thơm cũng bị đen đi, mặt canh nhẹ nhàng lay động, gợn sóng nhỏ lăn tắn, hóa ra là bản thân mình lại rơi nước mắt, cô ho một tiếng che giấu, nâng chiếc bình giữ nhiệt lên quay người lại: "Không ăn được nữa, ngày mai em làm tiếp cho anh, ngày mai em lại đến."

Đi đến tận cửa, cô cũng không quay đầu lại.

Anh đột nhiên đuổi theo mấy bước ôm cô từ phía sau, bất ngờ không kịp phòng bị như vậy, sức lực lớn như thế, chiếc bình giữ nhiệt bay ra khỏi tay cô, lăn đi rất xa, nước canh chảy tràn ra đất.

Anh quay mặt cô lại, hôn cô mạnh mẽ, dường như là dùng hết tất cả sức lực, hôn cô, trói chặt cô lại, chặt như thế, nếu có thể, dường như muốn nuốt cả vào trong bản thân mình.

Nước mắt có vị mặn, nụ hôn có vị đắng, máu có vị chát, tất cả các mùi vị hòa quyện vào trong miệng, cô dường như không thể thở được, toàn bộ không khí trong ngực bị ép ra ngoài, còn anh thì gấp gáp như vậy, giống như là không kịp, tất cả mọi thứ trong đời này đối với anh đều không kịp.

Cuối cùng anh cũng buông tay xuống, nhưng đôi mắt anh vẫn rất gần gũi, âm u như thế sâu như thế, phản chiếu lại đôi mắt của cô, ở phía đầu có một lớp sương trong vắt, dường như ngưng tụ: "Hãy tha thứ cho anh."

Anh nói: "Hãy tha thứ cho sự ích kỷ này của anh, anh không muốn từ bỏ em nữa."

Đây là lần đầu tiên trong đời, cô nhìn thấy nước mắt của một người đàn ông, một giọt rất lớn, roạt một tiếng rơi xuống. Anh bối rối quay mặt đi, cô chậm rãi mà cố chấp quay mặt anh lại, chần chừ, chần chừ kiễng chân lên.

Vệt nước mắt ẩm ướt thấm xuống đôi môi ấm áp, anh chầm chậm cúi đầu, đôi môi anh rất nóng, Giai Kỳ cảm thấy giống như là mỏ hàn, còn bản thân cô là băng, mỗi phần nóng bỏng, đều làm cho bản thân tan ra một phần, giống như có giọt nước, lạnh lạnh rơi xuống trong màn đêm, thăm dò mà chần chừ. Anh lại ôm cô một lần nữa, thật chặt, thật mạnh, đôi môi và lưỡi của hai người hòa quyện vào với nhau, nụ hôn đó sâu mà dài, đem theo vị thuốc lá khô lạnh, mùi vị thuốc trên người anh, mùi thơm dịu dàng trên người cô, đốt cháy hai người từng tấc từng tấc. Giống như là pháo hoa nở rộ, rõ ràng biết rằng sẽ trở thành tro bụi, nhưng vẫn cố sức bùng cháy cố sức rực rỡ, nở ra những ánh lửa đẹp đẽ nhất chói mắt nhất.

Cuối cùng cô dùng sức đẩy anh ra, trong mắt anh có sự ngỡ ngàng rối loạn, ngực mãnh liệt nhô lên, dường như vẫn muốn ôm cô vào lòng một lần nữa.

Co dùng tay cản anh, nói nhỏ: "Y tá đến rồi."

Y tá đã đến từ sớm, cầm dụng cụ đo huyết áp và cốc thuốc, trên khuôn mặt trẻ trung tràn đầy lúng túng: "Một lát nữa tôi đến." Quay người giống như cao chạy xa bay.

Giai Kỳ cũng vô cùng lúng túng, vội vàng đóng cửa, im lặng một lúc, cuối cùng anh cười lên, đầu tiên là mỉm cười, sau đó cười thành tiếng, cuối cùng cười lớn.

Cô vừa bực vừa lúng tứng: "Anh còn cười!"

Anh chỉ cười: " Này, em đưa há cảo đây để anh ăn, anh đói rồi."

Giai Kỳ nói: "Tan hết rồi, đều tại anh cả."

Anh rất ngoan ngoãn thừa nhận: "Đều tại anh." Không thể ngờ tới, lại nhẹ nhàng hôn lên một cô, không kìm được, lại hôn tiếp. Giai Kỳ đẩy anh ra, nói: "Sao anh vẫn không thôi đi hả."

Anh lẩm bẩm nói: "Anh đói quá, hay là chúng ta ra ngoài ăn đi."

Giai Kỳ phớt lờ anh: "Đã nửa đêm rồi, anh nên đi ngủ rồi, vẫn còn là bệnh nhân, em cũng đã phải về."

"Anh đói nhất định sẽ không ngủ được, chúng ta ra ngoài ăn đêm."

Khi anh bất chấp phải trái giống như một đứa trẻ, nhất định phải được cái kẹo đó mới thôi.

Cuối cùng hai người trốn ra ngoài, chân tay khẽ khàng, lúc đi qua chỗ y tá, dường như động tác chậm chạp giống như là ăn trộm.

Người lái xe đó vẫn còn đợi cô, dừng xe ở bên đường, nằm ngáy trong xe, Giai Kỳ thấy vô cùng cảm động, anh lái xe lại cứ cười ha ha: "Không sao không sao, cũng chẳng có việc gì mà." Nhìn Nguyễn Chính Đông một cái từ gương chiếu hậu, nói: "Ồ, hóa ra là quên mất một đồ vật quan trọng, chẳng trách quay lại tìm lâu như thế."

Giai Kỳ phì cười, cảm thấy lái xe taxi của thành phố này đều có tài ăn nói danh bất hư truyền.

Đi ăn món canh cay và đồ nướng, hơn nửa đêm của hàng nhỏ chỉ có mấy người ít ỏi, Nguyễn Chính Đông chưa đến những nơi như thế này bao giờ, chỉ lo dò xét cái bàn trơn mỡ. Giữa bàn khoét một lỗ tròn, ném vào trong nồi nước luộc từng xiên từng xiên những thứ đồ có hình dáng đáng nghi, hình như là mấy thứ như rong biển đậu phụ, còn có cái gì giống như xiên thịt, một bàn ba bốn học sinh vây quanh, trời lạnh như vậy mà vẫn uống bia, chơi oẳn tù tì ca hát, có sự vui vẻ của họ, Một bàn khác có một đôi tình nhân, rất trẻ, chắc chưa đến 20 tuổi. Cô gái chắc là phục vụ ở một quán bar nào đó, vừa tan ca trên mặt còn lớp trang điểm đậm chưa tẩy trang, ánh mắt xanh thậm đầy mệt mỏi, khi cười trông giống như trẻ con, ăn thịt dê với người yêu, người bạn trai quan tâm giúp cô ấy thổi nguội cháo bát bảo nóng, đặt trước mặt cô ấy. Hai người nói chuyện thì thầm, thỉnh thoảng cười đến mức rung cả người.

Chiếc bếp than kêu xì xì, mùi hương thơm mùi thịt dê mùi khói, dầu trên xiên thịt dê chảy xuống bếp, bốc lên khói sặc. Giai Kỳ lại gọi đậu phụ thối, Nguyễn Chính Đông nghi hoặc: "Ăn đồ ăn ở những nơi như thế này liệu có bị đau bụng không?"

Giai Kỳ hết sức an ủi anh: "Em đã ăn rất nhiều lần rồi, chắn chắn không sao, anh thử xem, đảm bảo còn ngon hơn vây cá ấy chứ."

Đậu phụ sau khi rán xong, Nguyễn Chính Đông hơi chau mày, dáng vẻ thích thú nhưng không muốn đến gần. Giai Kỳ cũng không ép buộc anh, tự mình gắp một miếng to. Anh nhìn cô ăn rất ngon lành, cuối cùng không nhịn được: "Em ăn xong cái đó, đừng có mà hôn anh nữa."

Bởi vì cay, cô cứ thổi phù phù, uống một ngụm lớn nước trái cây rồi mới nhìn anh khinh thường: "Ai muốn hôn anh hả?"

Anh kề sát vào cô, cười rất xấu xa: "Anh muốn hôn em."
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như ht thich giac khang so luoc tieu su hoa thuong thich giac khang phan 12/ht thich giac khang so luoc tieu su hoa thuong thich giac khang phan 12 2, nhac phat giao trung hoa 2 những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status