Hẹn kiếp sau gặp lại chàng

Chương 460

Chương 460: Tặng bạn một món quà

 

Tôi nhìn vào đôi mắt khó hiểu của Tiết Xán, do dự, và nói, "Em sợ anh sẽ làm điều gì đó bốc đồng."

Tôi nói rất mơ hồ, nhưng anh nhanh chóng hiểu ý tôi.

“Em lo lắng sau khi anh biết chuyện, anh sẽ trực tiếp đi gặp Ninh Trác sao?” Tiết Xán nói ra suy nghĩ của mình. “Còn ma lực gần đây của anh đột nhiên trở nên dị thường khiến em lo lắng nếu anh đi gặp hắn sẽ mất mạng sao?"

Đây quả thực là những gì tôi nghĩ, tôi nghiến răng gật đầu, nhưng tôi đã nghĩ đến lời của Hạ Lẫm, ngay lập tức động viên Tiết Xán: " Hạ Lẫm đã nói rằng đan điền của anh không sao cả. Có thể chỉ là tạm thời tắc nghẽn. Sau một thời gian sẽ ổn thôi."

Tiết Xán không nói mà chỉ nhìn tôi, một lúc lâu sau, anh thì thầm: "An Tố, sao tối hôm qua khi đi cáp treo, em lại vội vàng chạy ra ngoài?"

Tôi sững sờ một lúc mới nhận ra những gì Tiết Xán nói là khi anh bị Ninh Uyển Uyển bắt đi , tôi trực tiếp bay ra ngoài và đuổi theo bọn họ.

“Đương nhiên là em phải nhảy ra ngoài rồi.” Tôi cau mày. “Không lẽ em cứ trơ mắt đứng nhìn anh bị bắt đi sao?

“Nhưng đây rõ ràng là cái bẫy của nhà họ Ninh ” Tiết Xán nhẹ giọng nói, “Mục tiêu của bọn họ ngay từ đầu là em , còn anh chỉ là con mồi mà bọn họ dùng để dụ em vào tròng."

Tôi nhìn Tiết Xán còn chưa kịp trả lời, anh đột nhiên hất cằm tôi ra, khóe miệng giật một cái, "Không ngờ có một ngày anh lại phải để cho em đứng ra giải cứu."

Tôi sửng sốt, nhưng lập tức nói: "Không phải , Tiết Xán sao anh có thể..."

Tôi muốn nói với anh rằng , anh ấy không hề yếu ớt đến nỗi phải để cho một cô gái cứu nhưng Tiết Xán nhanh chóng ngắt lời tôi và nói, "Thuận Nhi như thế nào?"

Tất nhiên tôi biết rằng anh sẽ không lo lắng cho Thuận Nhi, anh chỉ không muốn tiếp tục chủ đề này với tôi.

Nhưng tôi chỉ có thể làm theo lời của anh, "Cậu ấy không sao, nghe nói đã về Hạ gia."

Tiết Xán gật đầu và không trả lời.

Tôi muốn nói điều gì đó, nhưng trông anh có vẻ mệt mỏi nên tôi không nói gì cả.

Tôi nghĩ: một thời gian nữa, đợi đan điền của anh hoàn toàn bình phục thì mọi chuyện sẽ ổn thôi ... Lúc đó tôi thực sự ngây thơ nghĩ vậy, mà không biết sau này còn xảy ra nhiều chuyện vượt quá suy nghĩ của mình từ đây

Tiết Xán được xuất viện một tuần sau đó, nhưng đan điền vẫn còn phần nào tổn thương, chúng tôi quyết định nghỉ ngơi ở biệt thự của Tiết Gia ở thành phố C vài ngày.

|Mấy ngày nay, Tiết Xán rất bình tĩnh khiến tôi luôn thắc mắc trong lòng. Lần đầu tiên, tôi thấy rằng tôi không thể đoán được anh đang nghĩ gì.

Mặc dù ngoài mặt anh vẫn bình thường, vẫn ôm tôi ngủ , đêm về bên tôi nhưng tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn ở anh.

Chẳng hạn, đôi khi tôi chợt mở mắt vào ban đêm, tôi thấy anh nằm bên cạnh, nhìn tôi với tư thế tựa đầu, nét mặt có chút buồn bã.

Khi chúng tôi sống trong biệt thự ở thành phố C được một tháng, có một đêm Tiết Xán đột nhiên nhận được một cuộc gọi.

"Mua hết chưa? Được rồi, gửi tài liệu cho tôi."

Nhìn thấy Tiết Xán cúp điện thoại, không khỏi có chút tò mò: "Anh mua cái gì?"

“Một món quà cho em.” Tiết Xán nói đơn giản.

Mắt tôi sáng lên. Anh và tôi đã ở bên nhau đã một thời gian dài, nhưng anh ấy dường như chưa bao giờ tặng tôi một món quà gì.

Sao tự nhiên con ma già lại lãng mạn thế này?

“Món quà gì vậy?” Tôi vui vẻ hỏi, vẻ thích thú.

Nhìn thấy tôi như vậy, Tiết Xán không khỏi nở nụ cười, nhưng không có trả lời trực tiếp câu hỏi của tôi, chỉ nói: "Em sẽ sớm biết thôi."

Tôi tự nghĩ tại sao anh lại cố tình làm tôi tò mò như vậy, thì tôi nghe thấy có người bấm chuông.

Có thể là món quà của tôi đến sao?

Tôi vui mừng khôn xiết, nóng lòng chạy ra mở cửa, liền thấy một người giống như trợ lý đứng ở cửa, trên tay cầm một xấp tài liệu dày cộp.

Tôi không khỏi thất vọng.

Hóa ra nó không phải là một món quà, mà là một tập tài liệu.

Người đàn ông đưa cho tôi túi tài liệu và kính cẩn nói: "Tiết phu nhân, đây là thứ chủ tịch Tiết cần."

“Cảm ơn.” Tôi cầm lấy danh mục đầu tư, đóng cửa lại, thản nhiên nói: “Tiết Xán, có người gửi cho anh một văn kiện.”

“Đây là quà của em.” Tiết Xán nói nhẹ trên ghế sô pha.

Tôi đã rất ngạc nhiên.

"Cái này ..." Ta sững sờ, hoàn toàn không có phản ứng. “Em xem đi.” Tiết Xán chậm rãi đi tới, ôm lấy tôi từ phía sau, cúi đầu ngậm lấy dái tai của tôi.

Tôi bị sốc và xem tiếp tài liệu thứ hai trong túi hồ sơ. Hóa ra lại là giấy tờ mua bán khu vui chơi của thành phố B.

Tôi ngạc nhiên khi xem qua từng tài liệu thì thấy đều là tài liệu mua bán của các khu vui chơi, hầu như tất cả các khu vui chơi lớn trong nước đều được mua.

Tiếp tục là các tài liệu bằng tiếng Anh, tiếng Nhật và tiếng Đức. Tôi chỉ có thể đọc các tài liệu đó bằng tiếng Anh. Tôi hầu như không thể nhận ra đó là tài liệu mua bán. Hầu hết tất cả các sân chơi lớn của Châu Âu và Mỹ đều có ở đây!

Mặc dù tôi không hiểu các ngôn ngữ khác, nhưng tôi không cần phải suy nghĩ về điều đó. Đó phải là tài liệu bán các công viên giải trí ở các quốc gia khác.

“Anh có điện không?” Tôi sững sờ “Anh mua nhiều khu vui chơi như vậy làm gì? Tiết gia cóphải muốn đầu tư phát triển lĩnh vực này không?”.

Tiết Xán nói nhỏ bên tai tôi, “Những thứ này đều là của em”

“Đều là của em?” Tôi trợn tròn mắt “Tại sao lại cho em?

“Lúc trước anh đã hứa với em sẽ cùng em ngồi đu quay vòng quanh thế giới.” Tiết Xán nói nhẹ, xoay người tôi về phía anh, “Vậy nên anh mới mua hết để cho em ngồi.”

Tại thời điểm này, tôi hoàn toàn choáng váng trước những gì anh đã làm, và thậm chí không nhận ra, khi anh nói điều gì đó, anh gọi "em" thay vì "chúng tôi".

"Tiết Xán ... anh ... thật giàu có và cứng đầu ..." Tôi bị sốc không thể nói gì khác.

Nhưng Tiết Xán chỉ cười, hôn nhẹ lên trán tôi rồi nói nhỏ: "Chỉ cần em thích là được, anh có quà khác cho em"

Tôi trừng mắt nhìn anh, tự hỏi hôm nay anh uống nhầm thuốc gì, còn có quà nữa, "Quà gì?"

“Anh muốn đưa em đến một nơi.” Tiết Xán cười nhạt một tiếng, đột nhiên ôm lấy tôi.

"Đi đâu , mà đã muộn thế ... á!"

Tôi còn tưởng rằng anh nói muốn đi ra ngoài, anh đi xuống lầu lấy xe hay sao đó, không ngờ anh lại trực tiếp ôm tôi rồi nhảy ra khỏi cửa sổ.

Gió vù vù xẹt qua tai, tôi nhanh chóng theo Tiết Xán đáp xuống đất, tôi sợ đến mức ôm lấy cổ anh.

Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của tôi, Tiết Xán chỉ cười thầm , thì thầm vào tai tôi: "Thế nào, cảm giác khi đi tàu lượn siêu tốc mà anh đã lái như thế nào?



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1545 lượt.

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn có thể thư giãn với hàng ngàn truyện cười từ trang truyencuoiviet ví dụ như truyen cuoi vova, tin tuong vao hoc tro rất nhiều chuyện cười hay và hài hước giúp bạn xả sì trét.

loading...
DMCA.com Protection Status