Hẹn kiếp sau gặp lại chàng

Chương 1056



Chương 1056: Gió nổi mây phun

By Như Oanh

Tôi ngơ ngác nhìn người phụ nữ và uống hết trà trong tách trà.

Sau đó, nàng còn cảm thấy chưa đủ, lại liên tục cho mình thêm mấy chén nước.

"Hừ, ta khát quá."

Khi vừa dứt lời người phụ nữ đột ngột lắc lư trở lại từ góc bàn.

Sắc mặt tôi đột ngột thay đổi, tôi vội vàng chuẩn bị chạy lại đón cô ấy.

Hạ Lẫm thân hình so với ta nhanh hơn, rất nhanh bắt được nữ nhân ngã về phía sau.

"truyện gì đã xảy ra?"

Tiết Phong bât thình lình còn chưa tỉnh khỏi cảnh nữ nhân ngã xuống đất, Hạ Lẫm bế nữ nhân bất tỉnh liền chạy tới Hạ gia viện.

Ta bối rối đáp lại Tiết Phong : "Ta không biết."

Trong lòng có chút bối rối, ngữ khí run lên, vừa định cùng Hạ Lẫm bận rộn rời đi phòng làm việc, lại bị ánh mắt nghiêm nghị của Hạ Lẫm nhìn lại.

"Cô trong nhà đợi, ta trở về lại tìm cô ."

Ta cảm thấy Hạ Lẫm dường như phát hiện cái gì, trong mắt hiện lên một tia nghi vấn.

Ngay khi anh rời khỏi phòng làm việc, những người trong phòng bàn tán xôn xao.

Nhất là khi anh nhìn tôi với vẻ nghi ngờ khó tả.

Tôi không hiểu tại sao họ lại nhìn tôi với ác ý.

Tôi cau mày, khó chịu rồi vội vàng rời khỏi phòng làm việc.

Nghĩ đến việc Tôi đột nhiên xông vào phòng làm việc và ngăn Hạ Lẫm uống trà, sau đó, người phụ nữ không biết kia đã vô tình uống nước trong tách trà và bất tỉnh.

Họ đang nghi ngờ là chất độc của tôi?

Khi tôi rời khỏi phòng làm việc, tim tôi đột ngột nhảy lên, những ý nghĩ xấu cứ lởn vởn trong đầu, thần kinh tôi căng thẳng.

Tôi do dự trước cửa phòng ngủ của mình, đã không vào trong một lúc lâu.

Một lòng bàn tay mạnh mẽ vỗ vỗ vai tôi thoải mái: “Cô đừng nghĩ nhiều, Ninh Mộng Dao đột nhiên ngã xuống đất ngất đi không phải do cô gây ra, không cần tự trách mình ở đây.

Vừa quay đầu lại, đụng phải Tiết Phong nhẹ nhõm một hơi, mi tâm nhíu chặt.

Tôi nghĩ, Ninh Mộng Dao mà Tiết Phong nói chắc là người phụ nữ xinh xắn dễ thương xông vào phòng vừa rồi.

Tôi giả bộ dửng dưng xua tay: "Em biết là không sao, nhưng ... thôi, em cũng nghĩ nhiều rồi, mong không có truyện gì xảy ra với người phụ nữ đó".

Có trời mới biết tôi vừa nói gì, lòng tôi đang hoảng hốt .

Tôi đã thu hết can đảm nhắc nhở Hạ Lẫm đừng uống trà, lại bị một người phụ nữ xa lạ lấy uống cạn.

Không ai biết là trà có vấn đề, nhưng ta biết, không thể cam đoan ta không bị nghi hoặc.

Người đàn ông mắt cáo ở góc sân sau biệt thự bỏ đi trong tâm trí tôi .

Tất cả đều là xui xẻo mà ông trời mang lại cho tôi.

Chuyến đi của Hạ Lẫm là một đêm dài .

Tôi trằn trọc trằn trọc cả đêm, không tài nào chợp mắt được, tâm trí tôi là những ánh mắt nghi ngờ kỳ lạ của những người Hạ gia trong phòng làm việc.

Khi Hạ Lẫm trở lại, tôi đã ngồi loay hoay trong phòng khách với hai quầng thâm dưới mắt.

"Bùm ——"

Cửa phòng khách đóng mở.

Tôi bật người khỏi sô pha như một phản xạ có điều kiện, vừa nhìn ra cửa, thì ra là Hạ Lẫm đã trở lại.

"Hạ Lẫm, anh có truyện gì sao? Sao cả đêm không về nhà, lúc này mặt đã tái nhợt thế ?"

Hạ Lẫm hồi lâu sau mới trở lại, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy.

Cũng giống như khi anh ấy trở lại mỗi lần sau một ca phẫu thuật lớn, khuôn mặt anh ấy tái đi thấy rõ.

Tôi định đỡ Hạ Lẫm ở phía sau, nhưng anh ấy còn không cho tôi chạm vào, giống như lần đầu tiên gặp tôi.

"Hạ Lẫm, anh sao vậy? Tôi đã làm sai cái gì, anh trở về liền mặc kệ tôi ?"

Tôi đã trở nên rất nhạy cảm kể từ khi tôi suýt bị xúc phạm đêm qua.

Thái độ phớt lờ người khác của Hạ Lẫm khiến tôi cảm thấy khó chịu.

Phải có lý do cho sự thay đổi đột ngột của anh ấy.

Tôi không khỏi nghĩ đến tình huống xảy ra trong phòng làm việc tối hôm qua?

Chắc chắn, sau khi nghe câu trả lời của Hạ Lẫm lần nữa, trái tim tôi đột nhiên lạnh đi.

"Thuốc trong tách trà đêm qua là của cô sao?"

Hạ Lẫm giọng nói lạnh lùng tràn đầy xa lạ, khiến ta sửng sốt.

Tôi nghĩ đến nhiều lý do, và cũng nghĩ là do cô gái kia hôn mê trong phòng.

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng anh ấy thực sự nghi ngờ tôi.

"Anh nghi ngờ ta hạ độc?"

Tôi lảo đảo cách Hạ Lẫm khoảng cách, để lúc này có thể nhìn rõ hơn nét mặt của anh.

"Không phải cô?"

Một câu hỏi lại, làm cho tôi phất tay áo liền muốn rời khỏi.

"Tôi đối với người xa lạ không thể hạ độc, chưa kể trà này vốn là cho anh."

Sau khi tôi nói điều này, tôi cảm thấy đau nhói, liền quay lại bước lên tầng hai.

Đi một lúc lâu, không thấy Hạ Lẫm dỗ tôi trở về, mặt mày nhăn lại, nghĩ thầm tại sao Hạ Lẫm không đợi gặp tôi, còn không bằng trở về thu dọn đồ đạc về sa mạc.

Trong lòng nghĩ gì, bước đi không khỏi nặng nề.

Từ tận đáy lòng, ta không chịu nổi Hạ Lẫm lại như thế.

"chờ đã."

Đi đến đầu cầu thang lầu hai, Hạ Lẫm trong phòng khách trầm mặc một hồi, đột nhiên ngăn tôi lại.

Tôi nghĩ anh ấy đã thay đổi quyết định và lựa chọn tin tưởng tôi, quay đầu lại hưng phấn, những gì tôi nhìn thấy lại là đôi mắt lạnh lùng của anh.

"Thu dọn đồ đạc lập tức trở về tộc, tôi một khắc cũng không muốn gặp lại cô!"

“Không bao giờ muốn gặp lại tôi dù là một khắc!”

Những lời cuối cùng của HL đã hoàn toàn dìm tôi xuống đáy vực sâu.

Ta đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hạ Lẫm trong phòng khách , anh còn không ngẩng đầu.

Anh ấy hoàn toàn muốn rủ sạch quan hệ với tôi, và không bao giờ muốn gặp tôi nữa.

"Anh ghét tôi lắm à?"

Ta nhìn Hạ Lẫm phía dưới, muốn xác nhận lại ý tứ trong lời nói của anh.

Anh ta cúi đầu suy nghĩ điều gì đó, tôi chỉ có thể nhìn thấy mái đầu đen nhánh, không nhìn thấy vẻ mặt của anh ta khiến tôi cảm thấy trong lòng nhói đau không thể giải thích được.

"Đúng."

Hạ Lẫm dường như mất kiên nhẫn đối với ta, từ trên sô pha ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng cao ngạo, không thương xót ta.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt lành lạnh của anh, trong lồng ngực dâng lên nỗi uất hận vô hạn, nhưng cuối cùng tôi buộc lòng phải kìm nén.

Ta nắm chặt tay, đáp lại Hạ Lẫm lửa giận lan tràn toàn thân.

"Được, để tôi đi."

Thời gian này, không có ai hoặc bất cứ điều gì đáng để giữ.

Ta xoay người, không để ý tới Hạ Lẫm bên dưới, đáy mắt chợt lóe lên một tia không đành lòng.

Tôi đầy tức giận và ngột ngạt, và trở về phòng ngủ tạm thời của mình.

Tôi không có nhiều đồ, thu dọn nhanh gọn lẹ, lấy túi nhỏ cất tạm bộ quần áo đã mua là có thể rời đi ngay.

Lúc xuống lầu, dù thế nào cũng không chịu thua, trong mắt lạnh lùng cũng trở nên mờ mịt.

Anh ấy đã nói như vậy rồi, làm xong việc này, tôi còn ý gì nữa.

Mở cửa, đóng cửa.

Cách một cánh cửa, có nhiều thứ rốt cuộc không thể quay về.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 1555 lượt.

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như cha me hien lanh de duc cho con muon con cai duoc huong phuc bao cha me hay song thien tam 3, tuoi gia dua vao ai cung khong bang dua vao chinh minh hay nho 5 dieu sau de quyet dinh cuoc song cua ban sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status