Hiền thê khó làm

Chương 97


A Nan bị Thái hậu đuổi ra vẫn tâm bình khí hòa, dù sao trước kia cũng bị đuổi không ít lần. Hơn nữa Thái hậu đuổi ngày càng nhanh, chứng minh lão nhân gia nghẹn uất càng nhiều. A Nan vì không muốn làm con dâu tức chết bà bà, thực nhu thuận nghe lời cáo từ rời đi.

Vừa ra khỏi Trọng Hoa cung, A Nan đang thương lượng với tiểu nha đầu ôm nàng rời cung, tổng quản thái giám Lưu công công đến, thỉnh bọn họ đến Tử Thần điện, Hoàng thượng cho mời.

“Túc Vương phi, tiểu quận chúa, bên này, thỉnh.” Tổng quản thái giám Lưu công công cười thân thiết lại không nịnh nọt, không hổ là người bên người Hoàng đế, khiến người ta cảm thấy tương đối thoải mái.

A Nan gật đầu, sau đó hơi sầu não nhìn bánh bao nhỏ đang cầm tay nàng.

Tiểu hài tử giống cha tuyệt đối không tốt, đặc biệtgiống cha quật cường càng không tốt!

Bánh bao nhỏ lặng lẽ nhìn Lưu công công, lại nhìn nhìn mẫu thân nhà mình.

A Nan ngồi xổm xuống, ôm lấy nàng, cười nói: “Sở Sở, nương ôm con đi gặp Hoàng bá phụ, được không?”

Tiểu nha đầu nghĩ nghĩ, nhìn Lưu công công đang cười tủm tỉm, nhu thuận ôm cổ mẫu thân, nói được.

A Nan nhẹ thở ra, rốt cục thu phục được tiểu tổ tông. A nan có thể cho Thái hậu chờ, dù sao Thái hậu có bực bội thì còn Vương gia thay nàng chống. Nhưng A Nan không dám để Hoàng đế chờ, đó là quân vương một nước, người thống trị cao nhất ở xã hội phong kiến, nàng là tiểu dân chúng ra đời ở thành phố nhỏ, thật sự là có chút hoảng sợ, không tự chủ được ngoan ngoãn nghe lời.

Lộ trình từ Trọng Hoa cung đến Tử Thần điện ước chừng khoảng hai khắc thời gian. Đoạn đường dài, A Nan đương nhiên không có khả năng ôm cái bánh bao mập đi hết, khi nàng mệt chỉ có thể giao bánh bao nhỏ cho bà vú ôm, gần tới Tử Thần điện, A Nan mới ôm bánh bao nhỏ qua, xoa xoa đầu trấn an bé, để bé ngốc gặp Sùng Đức Hoàng đế đừng làm ra chuyện 囧 gì, đó là đòi mạng đó a.

Đi đến trước Tử Thần điện, A Nan thả bánh bao nhỏ xuống, nắm tay bé đi vào trong điện.

Trong Tử Thần điện không chỉ có một mình Hoàng đế, còn có một vị Vương gia.

A Nan thấy Sở Bá Ninh đứng trước ngự án, thở phào nhẹ nhõm, đối mặt với Sùng Đức Hoàng đế cũng bớt khẩn trương.

A Nan dắt tiểu bánh bao thỉnh an Sùng Đức Hoàng đế, bánh bao nhỏ nhanh chóng bị Sùng Đức Hoàng đế ôm đi.

A Nan nhìn Vương gia bình tĩnh, lại nhìn người hai gò má ửng đỏ —- bị vây trong kích động, vẻ mặt vẫn uy nghiêm – Sùng Đức Hoàng đế, phát hiện hai huynh đệ này không hổ là thân sinh, bản lĩnh giả vờ giả vịt cũng giống nhau.

“Nào, Uẩn nhi, gọi Hoàng bá phụ…..” Sùng Đức Hoàng đế ôm bánh bao nhỏ chơi đùa.

Người trong Tử Thần điện nhìn động tác của Hoàng đế, ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng sớm đã chấn kinh. Ngay cả hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra cũng chưa từng được Hoàng đế ôm trong ngực chơi đùa như vậy, xem ra Túc vương như được lòng Hoàng đế, hơn nữa tương lai tiểu bánh bao có lẽ cũng là tôn vinh vô hạn.

A Nan vốn đã chuẩn bị tâm lý với bệnh cuồng em trai của Sùng Đức Hoàng đế, giờ xuất hiện một cái bánh bao nhỏ cực kỳ giống đệ đệ, chắc chắn sẽ kích động. Do đó, A Nan thực bình tĩnh nhìn tình huống này, biết đây là bộ dạng của kẻ cuồng em trai không thể kháng cự tiểu bánh bao y như đệ đệ lúc nhỏ, cũng không phải hắn sủng ái bánh bao nhỏ linh tinh này nọ.

“Hoàng, bá, bá…..” Bánh bao nhỏ nhả từng chữ, hơi mơ hồ, nhưng so với “Trư mẫu” nói với Thái hậu thì tốt hơn nhiều.

A Nan âm thầm lau mồ hôi, nhẹ nhõm thở ra.

“Mời từ Trọng Hoa cung đến?” Sở Bá Ninh nhìn hai gò má nàng đỏ bừng, đương nhiên nhìn ra nàng mệt.

A Nan cười hắc hắc, trong biểu tình nghiêm túc của bạn Vương gia mà cúi đầu, bộ dạng phục tùng nói: “Thần thiếp là con dâu, sao có thể vì mệt mà lười biếng? Nghỉ ngơi môt ngày là đủ rồi, tất nhiên phải đi thỉnh an Mẫu hậu.” A Nan cẩn thận giải thích, tận lực làm cho mình có vẻ thật vô tội, miễn cho làm nam nhân này nổi giận.

Sở Bá Ninh thật sâu nhìn nàng, mím môi không nói gì.

Sùng Đức Hoàng đế chơi với bánh bao nhỏ một lát rồi buông bé xuống, bé như con gấu ngốc nghếch xiêu xiêu vẹo vẹo đi về phía cha mẹ mình, khuôn mặt tươi cười thản nhiên có vài phần thân thiết.

“Túc Vương phi, Trẫm rất thích Sở Uẩn, Trẫm phong nàng làm công chúa, ngươi thấy sao?”

A Nan mở to mắt, không biết Sùng Đức Hoàng đế có ý gì? Không khỏi nhìn về phía Sở Bá Ninh.

“Hoàng huynh, việc này không ổn!” Sở Bá Ninh thản nhiên nói: “Uẩn nhi là con gái Vương gia, không có nguyên nhân đặc thù khó phong công chúa. Hoàng huynh nếu muốn phong công chúa, có thể chọn con gái của các huynh đệ khác để phong, ban thưởng cung cho các nàng ở.”

Nghe thanh âm vừa lạnh vừa kiên định, một chút cũng không chừa mặt mũi, cung nữ thái giám trong Tử Thần điện đều cúi thấp đầu, A Nan lòng chảy mồ hôi ròng ròng, thật hết cách với Vương gia nhà nàng. Dù đó là huynh đệ thân sinh nhưng không thể quên hắn vẫn là Hoàng đế, sao có thể không chừa mặt mũi cho hắn a?

Nhưng Sùng Đức Hoàng đế chỉ là sửng sốt, nhanh chóng phản ứng lại: “Ha ha, Hoàng đệ, ngươi hiểu lầm, Trẫm chỉ là thích Uẩn nhi mới muốn phong nàng làm công chúa, không phải muốn tứ hôn cho nàng hay để nàng đi hòa thân này nọ, càng không muốn cướp con gái ngươi đến tiến cung ở đây. Thôi, chờ Uẩn nhi lớn hơn, Trẫm hạ chỉ phong nàng làm công chúa sau.”

Sở Bá Ninh nhíu mày, miễn cưỡng gật đầu, xem như bỏ qua chuyện này.

Từ đầu tới cuối A Nan đứng ở một bên như bích họa, Sùng Đức Hoàng đế tuy hỏi nàng nhưng ánh mắt không nhìn nàng. Hơn nữa nàng là em dâu, Sùng Đức Hoàng đế cũng không thể nhìn chằm chằm nàng, với lại người ta là Hoàng đế, tam cung lục điện mỹ nhân vô số, diện mạo của nàng đúng là không hấp dẫn nổi lực chú ý của một Đế vương. Đành phải an phận đứng một bên làm vật trang trí, không phát sinh chuyện cẩu huyết gì.

Rất nhanh, Sở Bá Ninh mang theo vợ con cáo lui.

Sùng Đức Hoàng đế nhìn theo bóng dáng ba người rời đi, nụ cười bên môi như có như không, đến khi bọn họ đi khỏi, nhịn không được cười ra tiếng, càng cười càng lớn, dọa đến tất cả cung nữ thái giam trong điện đều trợn to mắt, không biết đây là tình huống gì.

“Hoàng thượng, cẩn thật đừng suyễn khí.” Lưu công công bưng trà lên.

Sùng Đức Hoàng đế uống ngụm trà, nén ý cười nói với Lưu công công: “Lưu công công, ngươi nói xem, nếu Trẫm phong Sở Uẩn thành công chúa, đem nàng thượng triều, có nhìn giống như Hoàng đệ làm công chúa không? Đám đại thần sẽ nghĩ sao? Lúc cùng trẫm đối nghịch, thấy khuôn mặt Uẩn nhi, chân cũng mềm đi vài phần hử?”

Lưu công công: =__=! Vạn tuế gia của ta, chuyện cười này của ngài rất lạnh…… với lại, tiểu quận chúa thật sự không phải linh vật a!

“Xem đứa nhỏ kia cứ như nhìn thấy Bá Ninh lúc nhỏ, thật sự quá giống. Xem ra hôn nhân sau này của Sở Uẩn thật sẽ khiến người lo lắng! Nếu Trẫm phong thành công chúa, sau này có thể cho nàng thêm đồ cưới, để nàng thuận lợi gả đi…… Nói lại, thế gian này có nam nhân nào dám thú nữ nhân bộ dạng y như Túc vương? Lấy về nhà như cưới Vương gia về nhà, chỉ sợ không nam nhân dám cưới.” Sùng Đức Hoàng đế tự nhủ, “A a, Lưu công công, sao càng nói Trẫm càng cảm thấy tiểu quận chúa của Túc vương sau này rất khó gả đi”

Lưu công công: “………..”

*******

Trên xe, sắc mặt của bạn Vương gia thật không tốt.

A Nan ôm bánh bao nhỏ làm lá chắn, vẻ mặt chột dạ. Bất quá, đảo mắt nghĩ, bản thân là đi thỉnh an lão nương của hắn, chột dạ cái rắm! Vì thế lập tức thẳng lưng, ra vẻ không xảy ra cái gì cả.

“Nương, đau……..”

Tiểu bánh bao vươn tay khều A Nan, ý bảo nàng ôm mình đau. A Nan vội buông tay, ôm bé thổi vù vù vài cái. Hết cách, tuy nàng cảm thấy mình không làm sai, nhưng ánh mắt ulãnh của bạn Vương gia không phải ai cũng chịu nổi, da nàng không dày, cảm thấy được bị đông thật lạnh a.

Hồi phủ, ăn cơm trưa xong, A Nan giao bánh bao nhỏ ngủ gà ngủ gật cho bà vú, để nàng mang tiểu tử kia đi ngủ trưa. Tiểu hài tử tuy tinh lực tràn đầy, hôm nay dậy sớm, ở trong cung còn đi một đoạn đường dài, cũng mệt rồi.

A Nan đi theo Sở Bá Ninh về phòng, đã có nha hoàn bưng thuốc đến cho nàng.

A Nan vẻ mặt đau khổ, nhìn nhìn Sở Bá Ninh ngồi xuống uống nước, nói: “Vương gia, không cần uống được không? Vừa ăn cơm xong, rất no a, hơn nữa thần thiếp cũng không có bệnh……..”

“Đến khi nàng dưỡng lại số thịt gầy đi thì không cần uống.” Sở Bá Ninh thản nhiên nói.

A Nan nhận mệnh, cảm thấy nam nhân này chắc chắn là quái thai. Thẩm mỹ của toàn bộ dân chúng vương triều Đại Sở là loại hình Triệu Phi Yến nhẹ nhàng, mà vị Vương gia này cố tình ngược đời, thích Vương quý phi đẫy đà, vì thế, nàng xui xẻo chỉ có thể vì sở thích của Vương gia mà cố gắng dưỡng béo……

Hứ! Nàng không mập, nàng chỉ là đầy đặn, tuyệt đối không mập!

Bất quá vì hành trình trở về bị say xe, nàng nhanh chóng gầy đi, so với thể dục giảm cân còn hiệu quả hơn, A Nan vô cùng vui sướng, bảo trì bộ dáng đó là được rồi. Nhưng mới hồi phủ, vừa thở được ngụm khí, bạn Vương gia liền bắt đầu kế hoạch nuôi heo dành cho nàng, mỗi ngày lại uống các loại thuốc dinh dưỡng. Tin rằng không lâu nữa, nàng sẽ trở lại châu tròn ngọc sáng……. thật đau khổ!

“Hôm nay thân gì có gì không khỏe không?”

A Nan lắc đầu, ý bảo chính mình rất tốt.

Dưới sự theo dõi của bạn Vương gia, nàng uống hết bát dược, ngoan ngoãn đi về phía hắn, để hắn ôm vào lòng.

Sở Bá Ninh ôm người con gái nhu thuận tựa vào lồng ngực mình, lòng mơ hồ thở dài.

Hắn giận nàng không tự thương tiếc mình, nhưng có thể làm gì? Phạt không được, mắng không xong, ngậm trong miệng sợ ta, cầm trong tay sợ té, tâm tình cẩn thận này không ai hiểu nổi. Mà nàng chỉ cần ngoan ngoãn đến gần, nhu thuận dựa vào lòng hắn, cơn giận lớn cách mấy cũng biến mất vô tung.

Nàng dường như cũng học xấu, mỗi lần làm việc xấu sẽ bày ra bộ dạng nhu thuận, tùy ngươi xử trí thế nào cũng không oán nửa lời, làm sao nói gì được nữa?

“Sau này chú ý một chút, đừng tổn hại thân thể chính mình.” Hắn cúi đầu dùng môi gặm môi nàng, ôn nhu nói.

Chẳng lẽ nam nhân này đã cho rằng việc nàng đi thỉnh an Mẫu hậu hắn là hành vi tự tổn hại? Thật đúng là…… rất bất hiếu!

Nghe thanh âm ôn nhu của hắn, A Nan oán thầm trong lòng, đồng thời cũng biết cảnh báo được giải trừ, vui vẻ ôm lấy cổ hắn, ngẩng đầu chủ động hôn nhẹôi hắn, tỏ vẻ chính mình sẽ thực ngoan thực nghe lời.

******

Ngày thứ ba hồi kinh, A Nan dắt theo bánh bao nhỏ về nhà mẹ đẻ.

Tuy không có tay trái một con gà, tay phải một con vịt, lưng địu tiểu oa nhi, nhưng nàm dắt bánh bao nhỏ cũng rất giống trong ca xướng.

Lão quản gia phủ Thừa tướng Kiều thúc thấy nàng, không dám tin, theo bản năng nhìn nhìn xem bạn Vương gia có đi theo lão bà về không, khi thấy chỉ có Túc Vương phi và bánh bao nhỏ, lòng thở ra khẩu đại khí, cung kính mời A Nan vào phủ.

“Kiều thúc, đã lâu không gặp, phụ thân và mẫu thân, tổ mẫu vẫn khỏe chứ? Ca ca, tỷ tỷ vẫn ổn?

Kiều thúc đi một bên, vừa đi vừa nói: “Lão phu nhân, lão gia, thái thái đều khỏe, thiếu gia, tiểu thư cũng tốt lắm. Đúng rồi, đại thiếu gia hồi kinh nhậm chức, phu nhân lớn nhỏ và tiểu thiếu gia cũng cùng trở về; tam thiếu gia năm ngoái thành thân, mang theo tam thiếu phu nhân điều nhiệm đến Duyễn châu nhậm chức. Còn nhị thiếu gia vẫn chưa có ý thành thân, không biết kén chọn gì, làm cho phu nhân thật nóng vội, ngay cả lão thái thái nói cũng vô dụng, ngược lại còn bị nhị thiếu gia dỗ đến mặt mày hớn hở, còn lên tiếng bảo hôn sự của nhị thiếu gia tùy hắn tác chủ, lão gia phu nhân cũng không được can thiệp, không được thúc giục……… Còn có nhị gia kinh doanh đến kinh thành, Thiếu Nam thiếu gia của nhị gia cũng mang theo gia quyến đến định cư ở kinh thành, mua tòa nhà ở thành tây…….”

A Nan nghe Kiều thúc liên miên cằn nhằn, không mất kiên nhẫn. Những việc này chỉ có vài chuyện Lục Thừa tướng viết thư nói cho nàng, chuyện khác coi như chuyện nhỏ xem nhẹ, nàng nghe cũng thật sự nghiêm túc.

Kiều thúc lải nhải trong chốc lát, đột nhiên thở dài, nhìn A Nan muốn nói lại thôi.

A Nan chớp mắt, cười nói: “Kiều thúc, có gì không thể nói với ta sao? Tuy ta đã xuất giá, nhưng nơi này là nhà mẹ đẻ của ta, nếu có chuyện phiền toái, có thể giúp đỡ được gì thì nói với ta.”

“Ha ha, tứ tiểu thư vẫn thông cảm cho lão nô như vậy, lão nô thật xấu hổ. Kỳ thật cũng không có gì, hai tháng trước, lục tiểu thư nhà đại gia từ Ninh thành đến, bị lão thái thái giữ bên người chiếu cố…….”

A Nan giật mình, lục nương tử đại gia…… không phải là đích nữ của đại bá Lục Phỉ Đình sao? Có thể khiến Kiều thúc lộ ra biểu tình buồn rầu, hẳn là có ẩn tình. A Nan cười, không thúc giục, tùy lão quản gia tự rối rắm.

“Ai, tứ tiểu thư, lục tiểu thư nàng…. nàng có chút hồ đồ, nếu ngài thấy nàng, cách xa nàng một chút, đừng……” Lão quản gia làm hạ nhân, không thể nói những điều không tốt của chủ tử, bèn im lặng.

Bất quá, nhắc nhở vậy cũng đủ rồi.

A Nan cười cười, ôn hòa nói: “Kiều thúc, ta đã biết, cảm ơn thúc nhắc nhở. Đúng rồi, phụ thân khi nào trở về?”

“Lão gia biết hôm nay ngài sẽ trở về, nói là hạ triều xong sẽ hồi phủ, mời ngài đợi một chút.”

Đang nói chuyện, Thừa tướng phu nhân đã nhận được tin đến nghênh đón, trừ Thừa tướng phu nhân, A Nan còn thấy nhị tỷ Lục Phỉ Dung.

Lục Phỉ Dung đã sinh hai đứa con trai, xinh đẹp thêm vài phần nhu hòa quyến rũ, so với trước khi lấy chồng nữ tử lanh lẹ nhu mì, nhìn qua cảm thấy nàng đã lột xác từ cô nương đơn thuần thành nữ tử thành thục ổn trọng.

A Nan cũng nghe nói nhị tỷ sau khi lập gia đình cuộc sống hạnh phúc. Thân thế của nàng cao, xem như gả thấp, bà bà không dám làm khó dễ gì nàng, trượng phu kính yêu nàng, không nạp thiếp, chỉ sủng một mình nàng. Ai ngờ lúc trước nàng chọn một người thân phận thấp hơn gả cho, bao nhiêu người nhạo báng, giờ lại có kết quả hạnh phúc như vậy? So ra thì Lục Phỉ Tễ kém xa.

“Mẫu thân, nhị tỷ.”

Thừa tướng phu nhân cười nói, “Về rồi, mau vào ngồi.”

Lục Phỉ Dung cũng cười đến gần, kéo tay màng dắt vào cửa, “Chúng ta vừa nhắc muội nha, không nghĩ muội đến rồi, thật trùng hợp.”

A Nan ngượng ngùng cười, “Hôm kia trở về, nhưng thân thể không khỏe nên nghỉ ngơi một ngày, hôm nay mới rảnh đến đây, thật không nghĩ nhị tỷ đã ở, thật đúng lúc.”

Vào thiên thính, A Nan thấy thê tử Hứa thị của đại ca nàng, vội vàng đến ân cần thăm hỏi.

Mọi người hành lễ thỉnh an linh tinh xong, mới ngồi xuống uống trà.

“Yo, đây là tiểu quận chúa ư, thật giống Vương gia nha ~~”

Tiểu bánh bao bị bà vú ẵm đến, Lục Phỉ Dung lập tức nói. Nữ nhân trong phòng đều gặp qua Túc vương, rất đồng ý lời này của Lục Phỉ Dung.

Tiểu bánh bao được bà vú thả xuống đất, thấy nhiều người như vậy, lập tức dịch thân hình nhỏ bé vào lòng A Nan, dính trong lòng mẫu thân, mở to đôi mắt đen nhánh nhìn mọi người trong phòng, mặt bánh bao nghiêm túc, y hệt như tiểu Túc vương.

A Nan xoa xoa đầu nàng, bắt đầu dạy nàng gọi mọi người.

“Sở Sở đây là bà ngoại, dì hai, đại cữu mẫu…….” A Nan chỉ từng người, dạy bánh bao nhỏ gọi.

Tiểu bánh bao rất nghe lời, gọi từng người một, bất quá “bà ngoại” gọi thành “ngoại bá”, “dì hai” gọi thành “hai y”, “đại cữu mẫu” gọi thành “đại củ mẫu”, khiến người ta ôm bụng cười to một trận, nói vài lần mới sửa đúng lại. Từ đó có thể thấy, tiếng “trư mẫu” của Thái hậu thật tình không phải bánh bao nhỏ cố ý a.

Nhận thức hết mọi người, Lục Phỉ Dung ôm một đứa bé khoảng bốn tuổi đến cho A Nan nhìn, đây là con lớn của nàng, phấn điêu ngọc mài, ngũ quan xinh đẹp giống mẫu thân, đôi mắt như ngọc ôn ôn nhuận nhuận, vừa nhìn đã biết là đứa bé tính tình tốt, nghe nói đôi mắt này giống cha đứa bé, nam nhân tính khí ôn nhuận kia mới có thể bao dung nhị tỷ mạnh mẽ tỉnh táo nhà nàng.

Tiểu bánh bao tên Lăng Khách vô cùng hữu hảo gọi một tiếng “Muội muội”, ôn hòa cười. Sau đó, tiểu bánh bao tên Sở Sở một tay chắp sau lưng bày ra bộ dáng thâm trầm, một tay không khách khí vươn đến véo mặt thịt của tiểu bánh bao Lăng Khách.

“Oa ——-”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 5.8 /10 từ 3 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như 16 khoản thu nhập miễn thuế thu nhập cá nhân, tiếng anh chuyên ngành kế toán chắc chắn những kiến thức này sẽ ít nhiều hỗ trợ cho công việc của bạn, giúp bạn làm việc hiệu quả hơn.