Hồ đồ

Chương 26



Trình Đoan Ngọ cố kìm nén nhưng cuối cùng cô không thể chịu đựng được nữa. Cậu chất vấn của Đông Thiên giống như vô số bàn tay tóm chặt lấy trái tim khiến cô có cảm giác nghẹt thở.

Cô cứ nghĩ rằng mình dù tàn nhẫn. Trong thời gian lâu như vậy, cô đã cố không nghĩ đến, cũng không hỏi han gì, cố kiềm chế bản thân để có thế yên lòng từ bỏ tất cả.

Cô cứ nghĩ mình dù tàn nhẫn. Trong thời gian bao lâu như vậy, cô đã cố gắng che mắt mình để trở nên lạnh lùng và vô tình nhưng rốt cuộ cô vẫn không làm được. Khi Lục Ứng Khâm đưa cô đến gần nơi này, đưa cố đến gần đứa con của cô thì cô không thể thản nhiên được nữa.

Cô tự trách mình. Ý thức về trách nhiệm đang dâng trào mạnh mẽ trong cô. Những cảm xúc hỗn độn đó khiến cô như muốn phát điên.

Cô không muốn có bất cứ vướng bận nào nữa, cô thực sự muốn chết để kết thúc tất cả, vì vậy cô mới cố sống cố chết phản kháng, cô không muốn phơi bày trái tim mềm yếu của mình, nhưng Lục Ứng Khâm không cho cô cơ hội đó.

Nước mắt không kìm nén được cứ thế rơi. Cô gần như phát điên. Nổi nhớ mong điên cuồng đã khống chế toàn bộ ý thức của cô. Cô run rẩy dò dẫm, kéo Đông Thiên vào lòng.

Cô ép sát lên mặt Đông Thiên. Làn da mềm mại của cậu bất lực giải thích.

“Mẹ…” Đông Thiên tủi thân rúc vào lòng cô, những ngón tay trắng ngần của cậu bé ôm chặt cổ cô. Cậu bé áo mạnh vào má Trình Đoan Ngọ, nói: “Mẹ, mẹ đừng bỏ con nhé, sua này con sẽ nghe lời mẹ, mẹ đừng bỏ con, có được không?”

Trái tim Trình Đoan Ngọ như tan vớ thành từng mảnh, cô không biết nên đáp lại lời khẩn cầu đó của cậu bé như thế nào. Lòng cô đau xót đến mức mệt bên não như tê dại. Cô ôm chặt Đông Thiên, khóc đến mức khản cả tiếng.

Từ khi Đông Thiên được sinh ra, đây là lần đầu tiên hai mẹ con họ xa cách nhau lâu như vậy. Trình Đoan Ngọ từng nói, nếu không có thằng bé thì không biết cô có thể chịu đựng được những khó khăn, gian khổ suốt thời gian qua như thế nào. Đông Thiên đã cùng cô trải qua biết bao khổ cực. Có những thời điểm rất khó khăn, Trình Đoan Ngọ còn không thể mua nổi những thứu dù chỉ hơi đắt một chút, hằng ngày chỉ có thể naais cho cậu bé bát canh trưng. Cô cho trứng gà vào bát men nhỏ, đánh đều lên rồi cho thêm ít nước, sau đó cho vào nồi hầm cùng ít gạo, đun kĩ rồi cho thêm một chút dầu thơm, đây chính là bữa ăn thêm của Đông Thiên. Lúc đói, chỉ cần ngửi thấy mùi thơm này thôi là cậu bé đã cảm thấy rất thỏa mãn, bát canh trứng đó chẳng khác nào một món cao lương mỹ vị.

Đông Thiên là đứa trẻ rất biết điều khiển người ta phải thương xót. Chưa bao giờ cậu bế phàn nàn với cô điều gì. Có những lúc cậu bướng bỉnh khiến cô tức giận đến mức phải đánh. Cậu bé rất quật cường, bị đánh nhưng nhất định không khóc, cứ căn răng chịu đựng, cái bộ dnag đó cũng chẳng biết giống ai.

Cậu bé chẳng bao giờ thù ai. Trình Đoan Ngọ đánh cậu nhưng chỉ cần qua một đêm là quên hết, đến hôm sau lại gọi “Mẹ oi, mẹ ơi” rồi bám lấy cô…

Một đứa trẻ ngoan ngoãn như vậy mà Trình Đoan Ngọ cũng chẳng biết tại sao lúc đó mình lại nhẫn tâm rời bỏ nó.

Cô cứ nghĩ rằng cả đời này sẽ không thể gặp lại con trai nữa. cô cứ tự nhắc mình rằng đã lựa chọn để cậu bé được sống tốt hơn thì hãy cô quên nó đi, đó sẽ là sự giúp đỡ tốt nhất cho tương lại của nó. Đông Thiên không cần một người mẹ như cô, nó cần sự giáo dục tốt nhất, được sống trong môi trường vật chất đầy đủ. Tất cả những thứ ấy cô đều không thể mang lại được cho con, vì thế nên cô mới rời bỏ.

Tất cả đều thuận theo lẽ tự nhiên, nhưng lại khiến cô phải đau đớn lần nữa. Lục Ứng Khâm thực sự là một kẻ tàn nhẫn, anh ta khiến vết thương lòng khó khăn lắm mới liền của cô rỉ máu thêm lần nữa.

Cô không muốn để lộ sự mềm yếu của mình trước mặt bất cứ ai, nhưng chỉ một tiếng gọi của cậu bé đã đánh bại tất cả. Cô không còn ý chí để chống lại Lục Ứng Khâm nữa.

“Con ngoan, mẹ sẽ không bỏ con đâu…sẽ không đâu…” Cô thua rồi, cô đã thua với cái hiện thực tàn khốc này rồi. Cô đành đâm lao phải theo lao vậy, không nỡ rời bỏ đứa con của mình, cô muốn tiếp tục được sống.

Một lần nữa cô đành thỏa hiệp với Lục Ứng Khâm, nhưng trong thâm tâm, cô thực sự muốn giảng cho mình vài cái bạt tai…

Đến đêm, cô ôm Đông Thiên ngủ. Đã rất lâu rồi cậu bé không ngủ cùng cô, cậu bé cứ ôm chặt lấy cô như sợ rằng lúc nó ngủ say, cô lại đi mất.

Trình Đoan Ngọ đau lòng, xoa xoa đầu Đông Thiên, nhẹ nhàng nói: “sao vẫn chưa ngủ vậy?”

Đông Thiên chớp mắt, nhếch miệng nói: “Mẹ ngủ trước đi, con sợ lúc con ngủ rồi sẽ lại không gặp mẹ nữa.”

Trình Đoan Ngọ thấy sống mũi cay cay, cô véo mũi cậu bé. “Mẹ sẽ không như vậy đâu, mẹ sẽ không rời xa Đông Thiên nữa.”

Đông Thiên bướng bỉnh lắc lắc đầu. “Đã mấy lần liền con mơ thấy mẹ đến đón con, nhưng cứ tỉnh lại là không nhìn thấy mẹ đâu, cho nên lần này con sẽ không ngủ nữa.”

Cậu bé ngây thơ không biết che giấu cảm xúc. Sự thất vọng và lạc lõng trong đáy mắt cậu bé khiến Trình Đoan Ngọ càng tự trách mình.

Giọng cô run run: “Lần này nhất định sẽ không thể, Đông Thiên ngủ ngoan nhé, mẹ sẽ không rời xa con nữa đâu.” Cô cúi xuống, hôn lên má trắng mịn của cậu bé.

Đông Thiên nhìn Trình Đoan Ngọ vẻ hoài nghi. “Thật chứ?”

“Thật!”

Đông Thiên không nói thêm gì nữa, rồi đột nhiên cậu bé nhớ ra điều gì đó, lại nói tiếp: “Mẹ, bác đâu rồi? Sao không đi cùng mẹ đến đây?”

Trong bóng tối, đôi mắt ngây thơ của cậu bé vẫn lấp lánh. Câu hỏi đó vô tình lại chạm vào nỗi đau của Trình Đoan Ngọ nhưng lại không thể thổ lộ. Cô không biết phải trả lời như thế nào. Cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cậu bé, cố gắng bịa ra một câu chuyện hay nhất: “Bác đã đi đến một nơi rất xa rồi. Bác rất bận, không thể ở bên Đông Thiên được nữa.” Lục Ứng Khâm không đưa Đông Thiên đến dự đám tang của Trình Lạc Minh, Trình Đoan Ngọ cũng không hề thắc mắc. Ngay đến chính bản thân cô cũng không thể đối diện với sự thật , cô không thể để một đứa trẻ chưa biết gì như Đông Thiên phải trải qua những chuyện đau thương, chết chóc quá sớm như vậy

Đông Thiên đảo đảo đôi mắt sáng long lanh như ánh sao rồi thận trọng hỏi: “Có phải là bác đi lấy vợ rồi không? Cô Trương Kiều nói, rồi bác cũng sẽ lấy vợ, sau này bác cũng sẽ có người bạn nhỏ, bác phải chăm sóc người bạn nhỏ của mình và chẳng có thời gian cho Đông Thiên nữa.”

Trình Đoan Ngọ trầm lặng một lúc, rất lâu sau mới nói: “Đúng rồi, bác có nhà mới rồi.” Thiên đường cũng là một ngôi nhà mới chăng?

“Nhà mới có tốt hơn bây giờ không?”

“Có.”

“Vậy thì bác sẽ có nhà mới rồi. Nhà mình chật bác cao như vậy nên không ở được, lần nào bác tám cũng bị cụng đầu.”

“Ừ.” Trình Đoan Ngọ thấy nóng nóng mắt. Cô xoa xoa đầu Đông Thiên. “Con ngoan, mau ngủ đi!”

“Con phải nghe mẹ kể chuyện.”

“Được rồi.”

“…”

Vì đã quá mệt nên một lúc sau cậu bé đã ngủ thiếp đi, còn Trình Đoan Ngọ không thể nào chợp mắt được. Cậu bé ngủ say nhưng vẫn ôm chặt lấy cô. Bộ dạng đó khiến cô thấy buồn. Cô nhìn căn phòng vắng lặng. Đây đã từng là nhà của cô, rõ ràng mọi thứ vẫn được bày trí như cũ nhưng cô chẳng hề có cảm giác thân quen, ngược lại, cô cảm thấy nó không thích hợp với mình chút nào.

Trong phòng không bật đèn. Nhưng đồ nội thất cố ẩn mình trong bóng tôi, chỉ lờ mờ nhìn thấy những góc cạnh. Ánh trăng mờ ảo xuyên qua tấm rèm cửa sổ chiếu vào chăn phòng rọi xuống khuôn mặt đang ngủ rất ngon lành của Đông Thiên. Trình Đoan Ngọ thất thần nhìn thằng bé, nó càng lớn càng giống Lục Ứng Khâm, cô bỗng thấy hoang mang.

Trước kia, cô đã liều mình sinh ra nó, nghĩ một cách hèn mọn rằng, có lẽ Lục Ứng Khâm sẽ vì đứa bé mà chấp nhận cô, cuối cùng cái mà cô nhận được là sự lãng quên. Anh ta quên rằng cô một người như cô, hoặc cũng có thể anh ta chẳng thèm nhớ đến một người như cô.

Cuộc sống khốn khó đè nặng trên lứng cô. Trong cuộc sống của cô chẳng còn tồn tại tình yêu, cô học được cách đối mặt với sự thật, tính ngộ trong lúc gian khổ nhất.

Còn Lục Ứng Khâm vẫn không chịu buông tha cho cô. Anh ta lại đưa cô về với cơn ác mộng của ngày xưa. Trước kia, cô nghĩ rằng đứa bé sẽ là lý do khiến anh ta quay lại với cô. Còn bây giờ anh ta lấy đứa bé ra để chế ngự cô.

Cô hận lắm, cô hận chính mình đã không tàn nhẫn đến cùng, những cũng chẳng thế nào thuyết phục mình hoàn toàn lùi bước. Trạng thái mâu thuẫn này khiến cô vô cùng khó chịu. Cô nghẹn ngào. Tranh thủ lúc Đông Thiên đang ngủ say, cô ngồi dậy, đi vào nhà tắm rửa mặt. Làn nước lạnh táp lên mặt khiến cô lập tức tỉnh táo trở lại, mí mắt sưng lên vì khóc nhiều.

Không gian xung quanh im lặng như tờ, cô chẳng thể ngủ được. Cô đứng bên cạnh cửa sổ hít thở không khí. Màn đêm lạnh lẽo, những làn gió lạnh thổi qua ati, nỗi khó chịu trong lòng cô dường như cũng vơi đi rất nhiều. Mùi hương thoang thoảng trong căn phòng khiến cô có cảm giác mơ mằng. vén tấm rèm cửa, trước măt cô hiện ra khu vườn cùng những đóa tường vi rực rỡ, xếp thành hàng ngay ngắn trước gió.

Trình Đoan Ngọ bỗng thấy có chút lạc lõng.

Hóa ra, tất cả không còn như trước kia nữa rồi. Những bông hồng trắng vốn thuộc về cô giờ đây đã thay thế bằng những khóm hoa tường vi.

Mặc dù Du Giai Giai không ở đây nhưng mọi thứ trong ngôi nhà này đều in hình bóng của cô ta. Những bông hoa được cắm khéo léo trên bàn ăn, những tấn rèm cửa sổ sang trọng được đặt làm riêng, thậm chí cả ga trải giường cũng mang phong cách rất độc đáo…Chắc chắn Lục Ứng Khâm sẽ chẳng để ý đến những việc như thế này. (di3n Đàn L3 quý Đôn)

Căn biệt thự này không quá rộng rãi, cũng chỉ có mấy phòng, Cô chẳng cần đoán cũng có thể biết Du Giai Giai ở phòng nào, nhưng cô chẳng tò mò mà đi xem.

Cô biết nơi này đã không thuộc về cô nữa. Cô cũng chẳng biết tại sao mình lại thở dài. Lồng ngực quặn thắt, cô chẳng thích cảm giác này chút nào.

Đứng hồi lâu nên nửa bên trái người tê dại. Cô đậm đậm chân, định trở về phòng. Vừa quay đầu lại thì đã nhìn thấy Lục Ứng Khâm lặng lẽ đứng bên cạnh từ lúc nào, do bất ngờ nên cô giật bắn người, suýt hét lớn.

Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh đứng thẳng người trong tư thế phòng bị, lạnh lùng nhìn Lục Ứng Khâm. “Anh làm gì vậy?!”

Lục Ứng Khâm cũng chẳng có biểu hiện gì là tức giận, ánh trăng chiếu lên một bên mặt của anh ta làm hiện rõ những đường cong đẹp đẽ. Anh ta mỉm cười vẻ đắc ý và hớn hở rồi nói bằng giọng ấm áp hiếm thấy. “Muộn thế rồi sao không ngủ?”

Trình Đoan Ngọ không thích bộ dạng “ Miệng nam mô bụng bồ dao găm” đó là của anh ta, lạnh lùng trả lời: “Liên quan gì đến anh?”

Lục Ứng Khâm cũng không tức giận, chỉ dặn dò: “Sau này, cô sống cùng thằng bé ở đây nhé.”

Trình Đoan Ngọ từ chối theo bản năng: “Không.”

“Cô không được phép quyết định.”

“Lục Ứng Khâm, tại sao anh nhất định phải bắt tôi cùng Du Giai Giai cùng sống ở đây, mọi người đều cảm thấy khó chịu, có nhất thiết như vậy không?”

Lục Ứng Khâm mím chặt môi nhưng khóe miệng vẫn hiện rõ ý cười, trong đáy mắt như trào dâng những cơn sóng ngầm. “Sau này sẽ chỉ có thằng bé và cô sống ở đây thôi.”

“Không!” Trình Đoan Ngọ từ chối thẳng thừng. Cô cũng không biết tại sao mình lại cứ như vậy, cứ nghĩ đến việc Du Giai Giai đã đứng ở đây là cô lại không thể chịu được, toàn thân nổi da gà. Cô rất khó chịu, cô không thể nào tỏ ra là không có chuyện gì được.

“Tại sao?”

“Ghê tởm!”

Bộ dạng từ chối thẳng thừng đó của cô khiến nụ cười của Lục Ứng Khâm hoàn toàn tan biến. Ánh mắt anh ta dần trở nên trầm lặng. “Trình Đoan Ngọ, cô nhất định phải dùng thái độ đó sao?”

“Đúng.” Trình Đoan Ngọ kiên định trả lời. “Đối diện với loại người như anh, tôi chẳng thể nghĩ ra thái độ nào thích hợp hơn.”

“Hơ…” Ánh mắt Lục Ứng Khâm dần trở nên thâm trầm. Anh ta nheo mắt, trầm giọng nói: “Được lắm, Trình Đoan Ngọ, càng ngày cô càng ăn nói sắc sảo…” Anh ta còn châm chọc. “Trước kia, chẳng phải cô vẫn còn cãi bướng là muốn chết, chết là hết sao? Trình Đoan Ngọ, xem ra cô cũng chưa sẵn sàng chút nào.”

“Đây không phải là điều anh muốn sao? Anh không muốn tôi để tôi chết, tôi chết rồi thì anh chẳng có thứ gì để đùa giỡn nữa.”

Sắc mặt Lục Ứng Khâm lập tức biến đổi, anh ta im lặng hồi lâu, chỉ đăm chiêu nhìn cô, ánh mắt sắc nhọn đó khiến Trình Đoan Ngọ chẳng biết né tránh đi đâu. Bầu không khí ngày càng đáng sợ, cô lo lắng lùi về phía bệ cửa sổ.

Đột nhiên, khuôn mặt cau có của anh ta thả lỏng. Anh ta khẽ nhếch miệng cười ,ánh mắt gian tà, như con mèo vừa bắt được chuột, thò móng vuốt ra để đùa nghich với con mồi tội nghiệp đó.

Anh ta dàn tiến sát Trình Đoan Ngọ, ánh mắt hài hước, “Trình Đoan Ngọ, cô thử đoán xem, tại sao tôi không muốn cho cô chết? Có lẽ nào tôi không nỡ để cô chết?” Anh ta làm ra vẻ thần bí, ghé sát tai cô, nói: “Trình Đoan Ngọ, cô có bao giờ nghĩ đến khả năng tồi tệ nhất không? Tôi yêu cô mất rồi.”

“…”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com chẳng hạn như co khai khong, biet danh hay cho con trai rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ.