Hộ tâm

Chương 93

Tố Ảnh đưa Nhạn Hồi và Lục Mộ Sinh vào núi Thần Tinh, đi qua cửa núi, Nhạn Hồi vốn tưởng lòng mình sẽ dâng trào biết bao cảm xúc, tuy nhiên lúc qua rồi nàng mới phát hiện, thật ra cũng chẳng có gì để nhớ.

Nàng đã không còn cảm xúc đối với nơi này nữa.

Có đệ tử núi Thần Tinh ra chào hỏi Tố Ảnh, khi họ đang nói chuyện, Lục Mộ Sinh bên cạnh Nhạn Hồi bỗng hỏi nàng: “Tố Ảnh vì ta đã làm nhiều chuyện thương thiên hại lý đối với Thiên Diệu sao?”

Nhạn Hồi thoáng im lặng, “Đâu chỉ thương thiên hại lý.” Câu này của nàng nửa như đáp, nửa như bùi ngùi xúc động, “Nhưng không liên quan đến ngươi, bà ta phanh thây Thiên Diệu phong ấn ở tứ phương, chỉ vì chế tạo một bộ khải giáp vảy rồng bảo vệ cho tướng quân kiếp trước trường sinh bất tử.”

Môi Lục Mộ SInh mím chặt, vẻ mặt y đột nhiên lạnh lẽo, chưa kịp nói gì thêm thì Tố Ảnh đã lệnh cho người đưa Nhạn Hồi vào địa lo, còn Lục Mộ Sinh bị đưa đi nơi khác.

Nhạn Hồi ngoảnh đầu lại, Tố Ảnh theo sau nàng, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt thanh cao như cũ.

Trong địa lao đỉnh Tâm Túc, Nhạn Hồi bị nhốt trong lồng, hai tay bị treo trên không trung.

Tố Ảnh vào nhà lao, phất tay cho các đệ tử núi Thần Tinh lui, trong nhà lao tối tăm, chỉ có cửa sổ sắt nhỏ trên tường sau lưng Nhạn Hồi lọt vào mấy tia sáng. Ánh sáng kéo bóng Nhạn Hồi thật dài, Tố Ảnh đứng lên bóng nàng.

Nhạn Hồi bật cười, “Tố Ảnh chân nhân muốn sử dụng tư hình sao?”

Vẻ mặt Tố Ảnh vô cảm, “Ngươi khiến Yêu long được trùng sinh, hại chết Tố Nga, phản bội giới tu tiên, những tội danh này đủ cho ngươi chết một vạn lần, xử lý ngươi thế nào cũng không xem là dùng tư hình.”

”Thiên Diệu vốn nên có dáng vẻ hiện giờ, giới tu tiên cũng nên phản bội, còn muội muội bà Lăng Phi cũng vô cùng đáng chết, những chuyện ta làm đều hợp tình hợp lý, dựa vào gì mà bà nói ta đáng chết thì ta phải chết?”

”Cho dù không có bất kỳ nguyên nhân nào ở trên trong ngực ngươi có vảy Hộ Tâm và nội đan của Yêu long thì ngươi đã đáng chết. Hai mươi năm trước ngươi là người sắp chết, mạng này do ngươi trộm về, đã đến lúc phải trả lại rồi.”

Không chờ Nhạn Hồi lên tiếng, trong tay Tố Ảnh xoay chuyển hào quang, một thanh chủy thủ ngưng tụ từ hàn băng hiện ra trong tay bà ta, bà ta lại gần Nhạn Hồi đặt chủy thủ lên ngực nàng.

Nhạn Hồi mặt không đổi sắc, giọng trầm xuống, “Bây giờ bà lấy vảy Hộ Tâm cũng không hợp thành khải giáp vảy rồng được đâu.”

Tố Ảnh bật cười, “Ngươi không cần kéo dài thời gian với ta.” Bà ta nói,“Ngươi tưởng Yêu long sẽ đến cứu ngươi sao? Chú thuật truy tìm dấu vết hắn đặt trên người ngươi đã bị ta xóa đi lâu rồi,không ai biết ngươi bị ta đưa tới núi Thần Tinh đâu”

Lòng Nhạn Hồi trở nên nặng trĩu.

”Hơn nữa cho dù không vì vảy Hộ Tâm, ta cũng tuyệt đối không để lại nội đan trong tim ngươi cho ngươi...”

”Keng!” một tiếng nặng nề vang lên, trong địa lao bỗng ngậ tràn không khí trong lành, Tố Ảnh chau mày, không ngoảnh đầu nhìn lại láy một lần, chủy thủ trong tay kề vào tim Nhạn Hồi.

Trước khi lưỡi dao cắm vào trái tim nàng thì nàng bị một lực đạo giữ lại.

Hàn khí băng tuyết hoàn toàn khác với Tố Ảnh chắn trước mặt Nhạn Hồi.

Đẩy lưỡi dao ra, chặt đứt xiềng xích trên tay Nhạn Hồi, ôm nàng vào lòng.

Vòng tay mang hơi sương lạnh này Nhạn Hồi đã lâu không cảm nhận được, người đến ôm chặt nàng, áp nàng vào ngực mình, che chắn bảo vệ nàng.

”Nhạn Hồi nghe thấy Tố Ảnh sau lưng nàng chất vấn: “Vì nữ nhân này, Lăng Tiêu không thèm để ý đến đại kế nữa sao?”

Lăng Tiêu không đáp, xuất chiêu với Tố Ảnh, pháp lực va chạm trong nhà lao chật hẹp phát ra tiếng động lớn, chỉ giây lát sau, pháp trận băng tuyết dưới chân bùng lên.

Nhạn Hồi cảm giác mình bị kéo đi ngày càng xa, không biết thời gian trôi qua bao lâu, cảnh tượng biến đổi xung quanh mới từ từ ngừng lại.

Người ôm nàng buông tay, Nhạn Hồi lui lại mấy bước, lúc này mới nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.

Cây cỏ khe suối lạ lẫm, không biết là ở trong khu rừng ẩn mật nào trên thế gian này. Lăng Tiêu đứng trước mặt nàng sắc môi hơi tái, nhìn Nhạn Hồi noi: “Con thật sự dám tẩy tủy tu luyện thuật pháp của Yêu tộc!” Giọng hắn hơi khàn, song Nhạn Hồi lại cảm thấy hết sức sắc bén khó nghe pha lẫn mỉa mai.

”Nếu không thì sao?” Nhạn Hồi cười lạnh, “Con phải cam tâm tình nguyện bị người đánh, sau đó trở thành phế nhân sao?”

”Thuật pháp của Yêu tộc tu luyện quá nhanh...”

”Bởi vậy Lăng Tiêu đạo trưởng lại muốn đánh con chín chín tám mươi mốt roi tội đại nghịch bất đạo sao?” Nhạn Hồi hỏi ngược lại, “Hay thẳng tay giết đồ đệ bất hiếu như con?”

Lăng Tiêu dời mắt đi, không nhìn vẻ mặt mỉa mai của Nhạn Hồi, “Rời khỏi Trung Nguyên, cũng đừng đến Thanh Khâu Tây Nam nữa, hiện giờ đại chiến Tiên Yêu đang đến gần, Tiên đảo ngòi biển không màng sự đời, con hãy tới đó lánh nạn đi.”

Nhạn Hồi nghe vậy thì cảm thấy không thể hiểu nổi, “Lăng Tiêu đạo trưởng, giờ đây con có quan hệ gì với người đâu, đáng để người quan tâm đến mạng tàn của con như vậy sao?”

Lăng Tiêu khẽ mím cánh môi mỏng, “Không có quan hệ gì, nhưng niệm tình từng là sư đồ..”

”Không cần.” Nhạn Hồi nói, “Bốn chữ từng là sư đồ quá nặng, Nhạn Hồi không gánh nổi, người hãy quên quá khứ mười năm trước đi, người muốn con trốn chạy trong lúc then chốt, Nhạn Hồi không làm được. Con coi như người chưa từng nói lời này. Ở Thanh Khâu còn có người con muốn bả vệ, con nguyện cùng hắn đón nhận mọi cơn mưa máu gió tanh, tất cả nguy nan khổ nạn sắp tới.”

Lăng Tiêu nghe Nhạn Hồi nói vậy, đôi mắt cụp xuống lập tức ngước lên: “Con nhất định phải tới Tiên đảo.”

”Ha...” Nhạn Hồi nhất thời không nhịn được, buột miệng cười lạnh, “Hoang đường. Tại sao con nhất định phải đi? Vì mệnh lệnh của người sao?”

Lăng Tiêu sầm mặt không nói nữa, có điều trong tay đã ngưng tụ Tiên lực, Nhạn Hồi thấy Lăng Tiêu nói không thông, muốn trực tiếp ra tay, nàng thoáng sửng sốt, định điều động pháp lực trong người phản kháng, nhưng phát hiện phong ấn Tố Ảnh để lại trong cơ thể vẫn còn, nhất thời nàng không thể sử dụng pháp lực.

”Cho dù là bắt trói con lại, con cũng phải tới Tijên đảo.” Lăng Tiêu đưa tay tóm lấy nàng, Nhạn Hồi tránh về phía sau, không ngờ cũng thật sự tránh được, nàng liên tiếp thoái lui, Lăng Tiêu từng bước ép gần.

Nhạn Hồi nhíu mày, “Con không muốn đi Tiên đảo gì hết, con từng hứa với một người sau này sẽ bảo vệ người đó, con nói được thì không định nuốt lời.” Nhạn Hồi chăm chăm nhìn Lăng Tiêu, “Không như trước đây.”

Rõ ràng đã nói sau này núi Thần Tinh sẽ trở thành nhà của nàng, nhưng cuối cùng lại đuổi nàng đi, rõ ràng đã nói không để nàng chịu nỗi khổ nay đây mai đó, nhưng hiện giờ nhìn thử xem, chính tay hắn đã khiến nàng phải nay đây mai đó.

Lăng Tiêu nghe vậy sắc mặt tái đi, khóe môi run nhẹ, một lúc lâu sau mới nói: “Yêu long Thiên Diệu đó không hề tốt như con nghĩ, hắn làm tất cả chẳng qua vì nội đan của hắn trong ngực con thôi!”

”Vì nội đan thì đã sao!” Nhạn Hồi thẳng thừng phản bác, “Ít ra Thiên Diệu quan tâm tới con hơn ai hết, ít ra hắn chưa từng nghĩ tới việc lấy lại nội đan. Có lẽ hắn từng giấu giếm, từng âm mưu toan tính, muốn lợi dụng con xong sẽ vứt bỏ như một con cờ. Song hắn lại không làm gì con hết.”

Nhạn Hồi không phải là người không nhìn rõ tình thế, lúc đó Quốc chủ Thanh Khâu hỏi Thiên Diệu đã thu thập đầy đủ các bộ phận chưa, có lẽ đã nhìn ra Thiên Diệu chưa tìm lại được nội đan, vậy mà Thiên Diệu nói đã tìm được rồi, ý là không muốn dùng thứ trong ngực nàng nữa.

”Thqên Diệu đối với con thế nào lòng con hiểu rõ, không phiền Lăng Tiêu chân nhân nhọc lòng.” Nhạn Hồi ngừng lại một chút, “Còn Chân nhân người vẫn biết quan tâm tới đồ đệ mình sao?”

Nhạn Hồi nhìn Lăng Tiêu, không ngăn nổi nụ cười mỉa mai trên môi: “Chuyện đến nước này, Chân nhân làm như vậy là vì cớ gì?”

Lăng Tiêu thoáng im lặng, “Hôm nay con phải đi phải ta.”

Hắn tiến lên phía trước, mỗi một bước là một đạo pháp thuật dưới chân, gió tuyết áp xuống đất trói buộc đôi chân Nhạn Hồi, không cho nàng cử động, Lăng Tiêu tiến lên bắt lấy nàng, Nhạn Hồi hết đường tránh né, liền vô thức tung chưởng đánh lên vai Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu hự một tiếng.

Thân hình hắn khựng lại, Nhạn Hồi nhìn thấy dưới lớp áo trắng của núi Thần Tinh có vệt máu đỏ từ trong dần dần thấm ra.

Là... ban nãy lúc đưa nàng đi bị Tố Ảnh đả thương sao...

Động tác trên tay Nhạn Hồi khựng lại, bỗng nhiên nghe một tiếng hét giòn giã truyền ra từ lòng bàn tay nàng: “Chủ nhân đừng hoảng, để em đưa cô đi!”

Theo tiếng hét của Huyễn Tiểu Yên, Nhạn Hồi cảm giác chân nhẹ bẫng, pháp thuật trói chân nàng của Lăng Tiêu bị phá, cơ thể trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều, nàng cảm thấy mình bị một sức mạnh như có như không cuốn bay lên không trung. Dần dần không còn nhìn rõ Lăng Tiêu đang ôm vai đứng trong rừng chưa tỉnh táo lại.

Không biết đi bao xa, Huyễn Tiểu Yên mới thò đầu ra bên cạnh Nhạn Hồi, hóa thành hình người đưa nàng bay trong không trung: “Ông trời ơi, sợ chết được, lần này đúng là phong ba trắc trở khởi tử hồi sinh đó!”

Nhạn Hồi không có tâm tư sửa lỗi dùng từ không chính xác của nó, trong đầu rối bời nghĩ về vết thương của Lăng Tiêu, sau đó quay đầu hỏi Huyễn Tiểu Yên một câu: “Ngươi theo tới lúc nào?”

”Chủ nhân à, lần này cô còn sống cũng nhờ em hết đó.” Huyễn Tiểu Yên kiêu ngạo nói, “Lần trước cô và Yêu long Thiên Diệu lén đi Quảng Hàn môn, sau đó chẳng phải suýt chút biến thành xác chết quay về sao, từ đó em bèn chú ý trông chừng cô, lúc cô ra chiến trường, em bèn ngủ trong chiếc nhẫn lén theo cô, cô bị Tố Ảnh bắt, bị Lăng Tiêu bắt em đều di theo, có điều mãi không tìm được cơ hội cứu cô ra thôi, giờ thì tốt rồi, cô xem em thông minh ghê chưa, chỉ cần có một khe hở là em giúp được cô ngay, cô không khen em sao?”

Nhạn Hồi gật đầu, “Phải khen ngươi.” Nàng nói, “May nhờ có ngươi.”

Nếu khoongm nếu nàng bik Lăng Tiêu bắt ra Tiên đảo ngoài biển, vậy biêt đến khi nào nàng mới trả được nợ cho Thiên Diệu đây...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
DMCA.com Protection Status

Danh mục tổng hợp các chương trình khuyến mãi và mã giảm giá khi mua sắm online tại các trang web uy tín như Lazada, Tiki, Shopee, Adayroi, Lotte...độc quyền chỉ có trên trang hàng hay chẳng hạn như gian phoi thong minh, may anh mirrorless rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng, độc quyền chỉ có tại hanghay.com.