Hoa tư dẫn

Chương 3


Sau khi tôi chết, nghe nói thế tử Trần quốc là Tô Dự đã hạ lệnh hậu táng tôi theo lễ chế dành cho công chúa. Phụ vương và mẫu phi vốn dĩ ngày hôm sau sẽ bị áp giải về Hạo thành, kinh đô nước Trần, nhưng vì tang lễ của tôi nên hoãn lại một ngày. Lúc khâm liệm, tôn thất vương tộc bắt buộc phải đến xem lễ, để khi về sẽ viết một bài phú, không ai được vắng mặt. Những người dân ở kinh thành còn sống cũng đổ ra đường tiễn biệt công chúa, khiến quãng đường từ vương cung tới vương lăng ngày hôm đó xảy ra một cảnh tượng tắc nghẽn chưa từng có trong cả trăm năm qua. Dân chúng ở bên này đường muốn chạy sang bên kia đường ăn bát mỳ cũng không có cách nào sang được, mọi người đành bất lực.

Đương nhiên những chuyện đó tôi hoàn toàn không biết, tất cả do Quân sư phụ sau này kể lại. Lúc hay tin kinh thành nước Vệ bị bao vây, ông đã cùng Quân Vỹ đến nước Vệ định đưa tôi đi, nhưng không ngờ tôi đã chết cùng Vệ quốc. Từ nước Trần cách xa vạn dặm tới kinh thành nước Vệ, khi họ đến nơi cũng là lúc tôi được nhập quan. Lúc đó, tôi nằm trong chiếc quan tài bằng gỗ mun, đã là một người chết, phía sau là tiếng kèn thê lương, dưới bầu trời ảm đạm những nắm tiền giấy bay lả tả.

Quân sư phụ nói: "Trong tám mươi sáu năm nước Vệ được phong hầu, đây là lần đầu tiên ta thấy cảnh tượng tang lễ công chúa long trọng như vậy". Nhưng tôi nghĩ, đó không phải là cảnh tượng tang lễ của tôi mà là cảnh tượng diệt vong của một quốc gia, mà cái chết của một quốc gia, cho dù long trọng thế nào cũng xứng đáng.

Quân sư phụ là một cao nhân ngoại thế, từ việc ông ẩn cư trên núi Nhạn Hồi lâu năm như vậy cũng không bị dã thú ăn thịt, chúng ta có thể nhận ra điều đó. Núi Nhạn Hồi là một khu bảo tồn động vật hoang dã đã được đại triều(*) công nhận, nên ở đây thường xuyên bất ngờ xuất hiện dã thú tấn công con người.

Từ khi tôi quen biết Quân sư phụ, tôi chỉ coi ông là một cao nhân bình thường, không ngờ ông cao siêu tới mức có thể cải tử hoàn sinh. Điều đó trái lại với quy luật tự nhiên. Thử hình dung, kẻ thù ta khó khăn lắm mới giết được, vậy mà hắn có thể sống lại làm ta phải tìm cách giết hắn lần nữa. Nhưng chuyện thần kỳ đó cuối cùng lại xảy ra với tôi. Nên đành phải ngừng bình luận về khả năng kỳ lạ đó của Quân sư phụ, vì phủ nhận nó tức là phủ nhận sinh mệnh của tôi.

Cái ngày tôi được cải tử hoàn sinh, tôi cảm thấy mình ngủ sâu rất lâu, tôi mở mắt tỉnh lại vào một đêm đông mịt mù.

Từ cửa sổ nhìn ra, ánh trăng treo trên đầu cành cây, chỉ một màu vàng nhạt, bốn bề tĩnh mịch, thỉnh thoảng có tiếng chim kêu lạc lõng. Tôi nhớ lại lúc mình nhảy từ trên tường thành xuống, cao như vậy mà có thể cứu sống, quả là y thuật cao siêu. Quân sư phụ ngồi trước mặt tôi, đang lật giở một quyển sách cổ, Quân Vỹ gục đầu ngủ trên bàn, ánh đén mờ ảo, họ dường như không chú ý tới tôi.

Ngước mắt nhìn hình bông hoa sen trắng trên đỉnh màn, tôi nói: "Con vẫn còn sống ư?".

Một thoáng im lặng, Quân sư phụ lập tức để cuốn sách xuống án thư, hỏi: "A Trăn, là con nói phải không?". Quân Vỹ cũng bị đánh thức, dụi mắt tỉnh dậy. Tôi mở miệng, nói một tiếng: "Vâng".

Tay Quân Vỹ vẫn đang dụi mắt, sững người nhìn tôi: "A Trăn hả?".

Tôi không có thời gian để ý tới anh ta, vì Quân sư phụ đã bước ngay đến bên tôi, ông đặt ngón tay trước mũi tôi, cầm tay tôi bắt mạch.

Khá lâu, ông thốt lên: "Viên giao châu đó quả nhiên là thần kỳ, A Trăn, con có đau không?".

Tôi lắc đầu: "Không đau".

Ông cười đau khổ: "Vết thương nặng thế này mà nói không đau, là ta đã mang con về, nhưng con đã chết. Con sẽ không đau nữa, ta đã tự ý làm vậy, con có muốn tỉnh lại không?".

Tôi nhìn ông, nhoẻn cười, gật đầu: "Con muốn".

Đó không phải là cải tử hoàn sinh, Diệp Trăn đã chết.

Vạn sự đều có nhân quả, đây chính là nhân quả của tôi.

Người ta sau khi chết, ý thức dần dần phân tán, cuối cùng tan biến, đó là truyền thuyết của Cửu Châu. Trước đây, tôi vẫn tưởng đó là truyền thuyết, cho tới khi bản thân nếm trải cái chết mới biết truyền thuyết cũng đáng tin cậy.

Ba ngày sau khi tôi được an táng, nhân lúc đêm khuya, Quân sự phụ lén vào vương lăng, mang thi thể tôi về núi Quân Vu. Lúc đó, phần hồn chưa thoát hẳn, vẫn lưu lại trong cơ thể tôi. Ông đưa thần dược của giáo phái vào cơ thể dập nát của tôi, đó là một viên giao châu sáng chói, dùng để giữ phần ý thức còn sót lại, để nó mãi mãi không thể rời khỏi cơ thể. Về cơ bản, đó chẳng qua là thay đổi trạng thái tử vong, ngoài có thể cử động và suy nghĩ, tôi chẳng khác gì người chết.

Cơ thể đó không thể lớn thêm được nữa, tôi không thể thở, mất hẳn khứu giác và vị giác, cũng không cần phải ăn để sống, không có cảm giác đau đớn. Bên ngực trái, nhịp đập không phải là của trái tim nóng hổi mà chỉ là của một viên ngọc lặng lẽ nằm đó, rất sáng nhưng lạnh ngắt như một khối băng, khiến tôi rất lạnh. Nhưng rút cục, tôi có thể mở mắt ngắm nhìn thế gian đã là sung sướng lắm rồi.

Bây giờ tôi không còn là công chúa gì nữa, cũng không phải gánh vác bổn phận gì hết. Quân sư phụ đặt cho tôi một cái tên mới, Quân Phất. Có nghĩa là, cuộc đời tôi nhẹ như hạt bụi, phủi một cái là tan. Tôi nghĩ, đúng là một cái tên bi thương mà ý nghĩa.

Lần tuẫn tiết đó, tôi đã phải trả giá đắt, mất mạng đã đành, quan trọng là xương sọ bị vỡ, nội tạng cái xô lệch, cái giập nát, chảy rất nhiều máu. Điều đó có nghĩa từ nay về sau, cơ thể sẽ rất yếu, mặc dù không có có cảm giác đau đớn, nhưng thường xuyên nôn ra máu.

Quân sư phụ dùng giao tơ chỉnh sửa dung mạo cho tôi, chỉnh xong xinh đẹp hơn trước nhiều, chỉ có điều, vết nứt trên sọ quả rất lớn, giao tơ cũng không vá được, để lại một vết sẹo dài từ giữa lông mày, qua trán xuống tai trái. Lúc đầu nhìn thấy mặt tôi, Quân Vỹ mãi không nói nên lời, lúc lâu sau mới nói: "Yêu quái, như thế này quá giống yêu quái, thanh thoát như cũ không tốt hơn sao?". Tôi nói: "Tôi đã nhìn kỹ rồi, ngũ quan thì không có gì thay đổi, chỉ là nhìn hơi kỳ lạ, yêu ma hơn trước một chút thôi, không sao cả, cứ coi như tôi chỉnh hình thất bại đi".

Nhưng những vết sẹo ấy cuối cùng lại rất chướng mắt, Quân sư phụ dùng giấy bạc làm chiếc mặt nạ, che nửa khuôn mặt tôi. Tôi định đề nghị dùng mặt nạ da người, như vậy nhìn sẽ tự nhiên hơn, nhưng thấy mặt nạ da người thông hơi rất kém, nên cuối cùng lại thôi.

Tôi đã tưởng sau đó, có thể sống những tháng ngày thoải mái tự tại nhưng thực tế không như thế. Chỉ là lúc đó không nghĩ ra, lại cho là người chết rồi thì vô lo vô nghĩ, nhưng ưu phiền đến từ tâm tưởng, tâm tưởng vẫn còn sao có thể vô ưu. Quân sư phụ đã bỏ bao tâm huyết để tôi sống lại. Sư phụ muốn hoàn thành một việc, việc này rất khó, chỉ dễ hơn việc bắt Quân Vỹ sinh cho tôi một đứa con mà thôi.

Ông muốn tôi đi hành thích Trần vương.

Ông cấy viên giao châu vào người tôi, đánh thức tâm thức tôi từ hư không trở về. Viên giao châu được thổi vào Hoa Tư dẫn thần bí nhất trong mật la thuật, bí thuật này được đưa vào cơ thể tôi cùng với viên giao châu.

Nếu có người uống vài giọt máu của tôi, sẽ bị nhiễm hơi khí của giao châu trong cơ thể tôi, dù chỉ một giọt, cũng khiến tôi lập tức nhìn thấy Hoa Tư điệu của họ. Tấu ra khúc nhạc này là có thể dệt mộng cảnh cho người đó. Mộng cảnh này tái hiện một thời đoạn của quá khứ, có thể ra khỏi mộng cảnh hay không, phải xem người đó có thoát khỏi ước vọng trầm luân của mình hay không. Nhưng trên đời rất hiếm người thoát khỏi ước vọng trầm luân của chính mình.

Quân sư phụ muốn tôi giết chết Trần vương bằng cách đó.

Về góc độ cá nhân, cho dù nước Trần đã thôn tính nước Vệ, tôi cũng không oán hận Trần vương. Trong thời đại mạng người như cỏ rác, thắng làm vua thua làm giặc, chuyện đó cũng là thường tình. Nhưng tính mạng Trần vương đổi lấy nửa cuộc đời tôi trên nhân thế, tôi cho rằng rất đáng. Tôi muốn đi giết ông ta không phải vì tôi từng là công chúa nước Vệ, mà chỉ vì tôi còn lưu luyến thế gian.

Quân sư phụ nói: "Chưa vội hành thích Trần vương. Hoa Tư dẫn mới cấy vào cơ thể con chưa lâu, vận dụng chưa thành thục, con cần có thời gian thích nghi".

Tôi nghĩ việc này đúng là không nên vội.

Quân sư phụ nhìn thần sắc, dường như đoán được suy nghĩ của tôi. Lại nói thêm: "Nhưng con cũng không nên quá ung dung, Trần vương bệnh trọng, quy thiên cũng là chuyện hai, ba năm tới. Con vẫn nên chớp thời cơ, nếu ông ta chết trước khi con đến hành thích, thì không hay".

Tôi nói: "Vậy thì tốt quá!".

Sư phụ nhìn ra dãy núi phía xa, sắc mặt thâm trầm khó đoán: "Như thế không được, vậy báo thù còn có ý nghĩa gì".

Thực ra tôi rất muốn thức tỉnh sư phụ, nếu Trần vương bị bệnh tật đau đớn giày vò, rất cần ai đó cho một nhát dao, một liều độc dược kết thúc mọi đau đớn, tôi đi giết ông ta lại hóa ra giúp ông ta, như vậy càng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng nghĩ lại, giúp người là tốt, cũng là giúp Quân sư phụ tích đức, tôi liền im lặng.

Nửa tháng sau, Quân sư phụ đưa Quân Vỹ xuống núi, tìm một loại cây thuốc để giúp tôi mau liền các vết thương trên người. Lúc sắp đi, Quân Vỹ an ủi tôi: "Bây giờ muội thành ra thế này chắc chắn là không ai lấy, không sao, không ai lấy thì huynh sẽ lấy. Muội tuyệt đối không nên buồn phiền mà lấy viên giao châu ra khỏi người, phụ lòng sư phụ và huynh".

Tôi nói: "Nhưng lấy muội thì họ Quân tuyệt hậu mất".

Anh ta lại an ủi: "Sao lại tuyệt hậu? Lấy muội rồi, huynh vẫn phải cưới thêm vài vợ bé nữa chứ. Ha ha ha!". Kết quả anh ta bị tôi vác gậy đuổi đánh.

Thấm thoát đã sáu tháng trôi qua, những cành cây khẳng khiu đã nhú mầm non. Tôi đào được một hũ rượu hoa mai dưới gốc cây mơ già trước sân. Quân sư phụ cùng Quân Vỹ trở về, theo sau là Tiểu Hoàng. Trước đó, Tiểu Hoàng ăn nhầm phải con thỏ trắng Quân sư phụ nuôi để dưỡng độc. Con thỏ trắng đó có lẽ là con thỏ độc nhất đại lục này, trong người hội tụ cả trăm loại độc. Ngay Quân sự phụ cũng đành bó tay, đành phải đưa Tiểu Hoàng tới chỗ Thánh dược Bách Lý Việt nhờ giúp đỡ. Mất hơn nửa năm mới giải hết độc trong cơ thể nó.

Lúc đầu, Tiểu Hoàng nhìn dung nhan kỳ dị của tôi, nó không nhận ra, há mồm nhe nanh rất lâu. Tôi lấy thịt thỏ cho nó ăn nó cũng không vui. Quân Vỹ vuốt ve tai nó, nhẹ nhàng vỗ về: "Đây là mẹ con đấy, con không thể ở với cha mãi mà không nhận ra mẹ, dù sao con cũng là do cô ấy hoài thai mười tháng sinh ra". Tiểu Hoàng quả nhiên chạy lại dụi đầu vào tôi rất thân thiết.

Tôi nói: "Huynh mới hoài thai mười tháng sinh ra nó, huynh hoài thai mười tháng sinh ra cả họ nhà nó".

Quân Vỹ dứ nắm đấm về phía tôi: "Huynh vẫn còn lòng tốt muốn lấy muội đấy".

Tôi nói: "Huynh có thể sinh cho muội một chú hổ nữa để chơi không? Nếu sinh được thì muội sẽ xem xét có nên lấy huynh không".

Anh ta ngây ra một lúc, xấu hổ quay sang Tiểu Hoàng: "Con trai, cắn cô ta đi".

Dường như biết là đùa, Tiểu Hoàng càng dụi vào tay tôi mạnh hơn.

Thuốc Quân sư phụ mang về quả nhiên có tác dụng kỳ diệu, nghiền thành bột bôi lên người, một ngày bôi ba lần. Năm ngày sau, vết sẹo trên người đều liền hết. Điều này khiến tôi rất mãn nguyện, tôi liền bôi khắp lên người, cả vết sẹo ở trán. Nhưng vết thương do nứt hộp sọ, cho nên không liền lại được, vẫn nhìn rất rõ. Tôi ngắm mình trong chiếc gương đồng, nghĩ tới tám chữ "Kim ngọc kỳ ngoại, bại tự kỳ trung". Có nghĩa là, có ai ngờ bên trong diện mạo bừng bừng sức sống đó lại là một cơ thể mục nát, nếu lấy ra viên giao châu, chưa đầy nửa khắc cả cơ thể lập tức biến thành tro bụi. Nghĩ tới cảnh đó, quả thật cũng thấy sợ.

Sáng sớm ngày thứ sáu, Quân sư phụ tới thăm tôi. Theo sau là Tiểu Hoàng. Hai cây đào trước hiên nhà ra hoa thật đẹp, đầu cành hoa rực rỡ, trên lá vẫn còn đọng sương long lanh như ngọc. Quân sư phụ dắt Tiểu Hoàng ra sân chơi, cho nó bắt bướm rồi quay đầu hỏi tôi: "Nửa năm nay, Hoa Tư dẫn thế nào?".

Tôi thực thà trả lời: "Không được thực hành, sao có thể thành thục".
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể nói ta đã biết hết, ta đã biết rồi...Hôm nay ta làm được cái này, thì ngày mai ta đã lạc hậu với cái mới. Vì vậy mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau giua cuc day cong suat 16 so 24 so va 32 so, nguoi tu cao tu dai rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.