Hoàn Châu cách cách

Chương 30


Đột nhiên, có tiếng ngựa chạy tới. Tiếng ngựa cắt ngang dòng nghĩ, Tử Vy nhìn qua và không dám tin ở mắt mình. Có thể như vậy ư? Nhĩ Khang đang gò lưng trên ngựa tiến tới phía nàng. Tử Vy đứng yên không dám động đậy.

Kim Tỏa cũng nhìn thấy, cô bé mừng ra mặt, và chuyện gì đã tới phải tới. Ngựa dừng lại, Nhĩ Khang nhảy xuống ngựa, đứng sững trước mặt Tử Vy. Hai người cứ đứng yên lặng nhìn nhau. Chẳng ai nói với nhau một điều gì cả. Rồi Nhĩ Khang dang hai tay ra và Tử Vy không kềm chế được ngã ngay vào. Hai người cứ đứng yên trong vòng tay, mặc cho trời đất xoay chuyển ra sao cũng mặc.

Một lúc sau, Nhĩ Khang nói:

- Tử Vy, sao muội tàn nhẫn vậy chỉ để lại cho huynh một bức thư ngắn với lời vĩnh biệt, rồi bình thản bỏ đi! Muội có biết, muội làm thế là giết huynh không? Huynh đâu thể chịu nổi sự đau đớn như vậy được chứ?

Tử Vy khóc rồi hỏi:

- Nhưng làm sao huynh tìm được muội?

Nhĩ Khang xiết nhẹ tay Tử Vy:

- Chuyện đó từ từ nói, coi như giữa chúng ta có sự thần giao cách cảm vậy. Bây giờ ngoài kia, còn biết bao người đang chờ ta, giờ huynh chỉ muốn hỏi muội một câu thôi?

- Câu gì?

- Có thật sự muội muốn bỏ huynh ra đi không? Muội đi một cách không luyến tiếc gì cả được ư?

Tử Vy ngước lên nhìn Nhĩ Khang với ánh mắt đầy tình cảm, rồi cúi xuống, đọc nhỏ câu thơ:

- Sông cạn, núi mòn. Tình chưa hẳn dứt.

Lời của Tử Vy làm Nhĩ Khang sung sướng.

- Muội đã nói vậy, thì huynh còn sợ gì. Vận mệnh của ta phải do ta nắm lấy. Huynh quyết sẽ tranh đấu đến cùng cho tình yêu, cho tương lai của chúng ta.

Tiểu Yến Tử và đám Vĩnh Kỳ, Nhĩ Thái đang đứng trước chòi lá nôn nóng chờ Khang. Vì họ tìm lâu quá rồi mà chẳng thấy người đâu cả.

Chợt nhiên, mọi người nghe tiếng vó ngựa, rồi trước mặt xuất hiện đôi Nhĩ Khang và Tử Vy. Họ đang ngồi bên nhau trên lưng ngựa. Kim Tỏa thì thả bộ đi sau…

Tiểu Yến Tử mừng muốn phát điên lên:

- Nhĩ Khang tìm thấy Tử Vy rồi! Tìm thấy rồi!

Và khoát khoát khăn tay, nhảy lên như đứa trẻ:

- Tử Vy! Tử Vy! Bọn ta đang chờ ngươi này!

Tử Vy ngồi trên lưng ngựa cũng khoát tay lại trong khi Vĩnh Kỳ thấy Nhĩ Khang và Tử Vy ngồi bên nhau trên ngựa một cách tình tứ quá, buông lời trêu:

- Xem kìa! Y hệt như một bức tranh? Đúng là đôi Uyên Ương hạnh phúc.

Nhĩ Thái tiếp lời:

- Được yêu nhau như vậy. Có khổ một chút cũng chẳng nghĩa lý gì.

Nhĩ Khang thấy mọi người chăm chú nhìn mình, ái ngại thúc ngựa chạy nhanh hơn. Khi Khang vừa ngừng lại. Vịn Tử Vy đưa xuống, là Tiểu Yến Tử nhào đến, trách ngay:

- Ngươi làm cái trò gì kỳ cục vậy? Đang ở yên ổn đột nhiên lại bỏ đi mất tích. Làm cho bọn này lên cả ruột. Vậy mà trước đó còn nói mạnh. Bảo là chẳng hề buồn bực gì cả. Tôi đã nói mình có phước cùng hưởng, có nạn cùng chia. Thế mà Vy lại chạy đến trú trong cái chòi tranh rách nát này, có phải là muốn tôi cũng đến đây ở với Vy không? Thôi được, muốn vậy thì cứ vậy. Tối nay tôi sẽ không về cung, tôi sẽ ở lại đây với Vy. Mình có họa cùng chia mà!

Vĩnh Kỳ nghe nói giật mình:

- Không được! Không được! Cô muốn hại cả Lệnh Phi nương nương ư? Bà ấy đã bảo lãnh cô ra đây mà!

- Kệ! Chẳng nghĩa gì cả!

Nhĩ Thái thấy Tiểu Yến Tử ngang bướng cũng đâm lo, quay qua Vĩnh Kỳ:

- Tôi đã nói với huynh rồi mà. Bọn mình mắc họa. Đụng đến hai cô cách cách này là chỉ có nước từ khổ tới chết!

- Còn khổ cái nỗi gì nữa! Chết đến nơi thì có!

Tử Vy nghe mọi người bình luận về mình, cảm thấy bất an nói:

- Xin lỗi! Tôi không ngờ chuyện tôi làm, lại phiền đến quí vị như vậy, nhất là với Ngũ A Ca.

Tiểu Yến Tử kêu lên:

- Sao lại không ngờ? Cứ suy nghĩ một chút là thấy ngay. Việc làm của ngươi đã khiến mọi người phải lên ruột…

Rồi chợt nhiên như nhớ ra điều gì. Tiểu Yến Tử kéo Tử Vy qua một bên, đổi đề tài ngay.

- Bỏ qua chuyện đó đi! Ta chỉ muốn hỏi ngươi. Bọn ngươi… mi và Nhĩ Khang đấy? Đã phải lòng nhau từ bao giờ vậy? Sao lần trước ta gặp, chẳng nghe nói năng gì cả?

Tử Vy thấy mọi người đổ mắt nhìn mình, đỏ mặt nói:

- Nói gì kỳ quá!

Bấy giờ Kim Tỏa cũng về đến nơi. Thấy mọi người tụ cả ngoài sân, vội nói:

- Sao tất cả không vào nhà, tôi sẽ nấu nước pha trà cho các vị giải khát nhé?

Tiểu Yến Tử trợn mắt:

- Thôi! Thôi khỏi! Cái nhà gì mà chẳng có lấy một chiếc ghế. Để ở ngoài này ngồi trên cỏ tốt hơn.

Vĩnh Kỳ nói:

- Vâng, ở đây cũng được, coi như mọi người đi dã ngoại vậy, lâu ngày sống trong lầu cao cửa rộng được ở đây hít thở không khí trong lành của núi rừng rất tuyệt! Nhưng tuyệt nhất có lẽ là hưởng được cái vui của người khác, họ chia ly rồi lại trùng phùng. Các bạn biết là ai rồi chứ? Bọn mình ngồi đây cũng quá vui rồi!

Rồi quay qua mấy tay thái giám đi theo. Vĩnh Kỳ ra lệnh:

- Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử, Tiểu Quế Tử đâu. Các ngươi dẫn ngựa cho nó ăn đi. Đi xa một chút càng tốt, không được ở gần đây nghe trộm chuyện của bọn ta nhé.

Ba tên thái giám đã rất quen với hành vi bí mật của chủ nên chúng dạ rồi kéo đi ngay.

Nhĩ Khang thấy chẳng còn ai ngoài cuộc đứng gần nữa, nên trịnh trọng lên tiếng:

- Tôi có một kế hoạch, nói ra cho các vị nghe thử nhé. Chuyện này hơi mạo hiểm. Nhưng tôi đã suy nghĩ lâu lắm rồi và chưa dám thực hiện vì nó quá táo bạo. Trong kế hoạch này Tử Vy phải chịu hẹp một chút. Vì hôm nay tình thế cấp bách quá nên mới nói ra. Mục đích là để phá vỡ bế tắc mà ta đang gặp. Các bạn hãy cùng thẩm định xem có thể thực hiện được không nhé?

Tiểu Yến Tử nghe nói có sách lược là hỏi ngay:

- Cách đó là thế nào? Nói ngay đi ỡm ờ gì nữa?

Nhĩ Khang chậm rãi nói:

- Phải cho Tử Vy vào cung thôi!

Mọi người vừa nghe giật mình:

- Sao vào cung được? Hoàng Cung đâu phải là chỗ dễ vào?

- Chuyện đó cần phải có mưu kế hay của Tiểu Yến Tử. Cần sự lanh trí của cô ấy. Ngày trước Tử Vy không vào cung được, không gặp được Hoàng thượng là vì thiếu một đường dây. Bây giờ thì khác rồi. Tử Vy đã có một tỉ tỉ kết nghĩa làm cách cách. Và cách cách này lại rất được lòng Hoàng thượng yêu quý, vì vậy chuyện cách cách cần một cung nữ là chuyện đương nhiên. Chẳng hạn như cô cách cách thấy thích một người làm nào trong phủ chúng tôi, nên xin tiến vào cung, chuyện rất bình thường. Hoàng thượng chắc chắn là phải thuận. Mà Hoàng thượng thì suốt ngày còn bận việc nước nữa, nên chắc chắn chỉ cần Lệnh Phi nói thêm vào một tiếng, là Tử Vy sẽ vào cung ngay!

Nhĩ Khang nói một hơi nhưng Nhĩ Thái lại thắc mắc:

- Tôi hoàn toàn không hiểu. Mục đích của việc đưa Tử Vy vào cung để làm gì? Bởi vì với cái thân phận đó Tử Vy cũng đâu có thể chạy đến trước mặt vua nói. Tiểu Yến Tử không phải là cách cách thật, tôi mới thật đây, mà nếu có làm được như vây đi thì chẳng khác nào kết án Tiểu Yến Tử, mà không nói thì có phải là làm khổ thêm Tử Vy không?

Nhĩ Khang vẫn giữ ý định:

- Thủng thẳng nghe tôi trình bày nào?

- Vào được cung rồi thì ăn thua tài cán của Tử Vy chứ? Chỉ cần có cơ hôi được tiếp cận vua. Tử Vy không cần nói ra sự thật, từ từ rồi vua sẽ hiểu là trên đời này còn có một cô gái… Và tôi thấy là tình cảm giữa Hoàng thượng và Tiểu Yến Tử bây giờ đã ổn định, chẳng có một thế lực nào có thể tách rời họ được nữa. Nếu bây giờ người lại thấy có một đứa con gái, có dáng dấp giống như Hạ Vũ Hà. Thì đương nhiên sẽ thích thôi, và rồi thời gian sẽ từ từ cho thấy sự thật… Ý tôi muốn nói là với Hoàng thượng, cái chuyện cách cách thật hay giả không còn quan trọng nữa, người sẽ thích cả hai sẽ nhận hết cả hai.

Lời của Nhĩ Khang khá hợp lý khiến mọi người nhìn nhau suy nghĩ. Nhĩ Thái có vẻ chưa hài lòng nói:

- Như vậy vẫn không được! Không được! Ý huynh thế nào đã rõ vì huynh sợ mất Tử Vy nên mới nghĩ ra chuyện đó. Chứ thật ra thì chỉ một mình Tiểu Yến Tử ở trong cung thôi cũng làm cho bọn này hồn phi phách tán. Bây giờ lại thêm một Tử Vy nữa, mọi người có phải càng rối hơn không? Tôi biết mục đích của huynh, huynh muốn mỗi người trở về đúng vị trí của mình, để rồi sau đó khi Tử Vy đã chánh thức trở thành cách cách, huynh sẽ xin với vua chỉ hôn Tử Vy cho huynh. Kế hoạch thì vĩ đại lắm nhưng nếu hơ hỏng một chút có phải là nguy hiểm cho Tiểu Yến Tử không? Vì vậy tôi phản đối. Việc làm này vừa ích kỷ vừa nguy hiểm!

Lời của Nhĩ Thái khiến Tử Vy đứng dậy:

- Nhĩ Thái nói đúng đấy, tôi sẽ không vào cung đâu, như vậy chỉ làm nguy hiểm cho Tiểu Yến Tử.

Và quay sang Nhĩ Khang, Tử Vy nói:

- Huynh suy nghĩ kỹ đi! Trước đây huynh sợ làm lộ lai lịch của Tiểu Yến Tử. Bây giờ lại đề nghị kỳ cục thế này, có phải chỉ vì quyền lợi của huynh không? Nếu vậy thì ích kỷ quá!

Nhĩ Khang thở ra nói:

- Tại sao các người không suy nghĩ kỹ, mà đổ tất cả tội lỗi lên người tôi vậy. Tôi không ích kỷ đâu. Các người bình tâm một chút xem. Liệu Tử Vy có làm cho Tiểu Yến Tử nguy hiểm không nào? Cô ấy giúp đỡ không hết cho Tiểu Yến Tử thì có. Tình trạng của Tiểu Yến Tử hiện nay mới là nguy hiểm. Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện ra khỏi hoàng cung, như vậy là sớm muộn rồi cũng bị bại lộ tông tích. Vì mỗi lần đi như vậy sẽ có người đi theo, rồi sẽ bị theo dõi. Nếu bây giờ Tử Vy vào cung, tỉ muội sẽ bên nhau. Tử Vy sẽ là cánh tay đắc lực giúp đỡ Yến Tử mọi mặt… Ở đây tôi cũng thừa nhận mục đích của tôi giống như Nhĩ Thái nói. Nhưng mà các bạn ở đây đã nghĩ gì? Không lẽ cũng chỉ nghĩ đến mình mà chẳng muốn nghĩ đến chuyện giúp được Tử Vy nhìn được cha? Tôi nghĩ là Tử Vy thật sự rất khát khao điều đó và Tiểu Yến Tử cũng muốn được giải thoát khỏi mặc cảm tội lỗi của mình.

Câu nói cuối cùng của Nhĩ Khang làm Tiểu Yến Tử xúc động reo lên:

- Tôi muốn! Tôi muốn! Tôi không làm cách cách nữa đâu.

Tiểu Yến Tử quay qua nhìn Tử Vy nói tiếp:

- Lần này về tôi sẽ thưa với Hoàng A Ma cho Tử Vy vào cung, nhưng mà làm như vậy… Tôi thấy thiệt thòi cho Tử Vy quá, nên tôi sẽ bảo với vua là tôi còn có một đứa muội muội…

Vĩnh Kỳ lắc đầu:

- Xem kìa lại lòi đuôi nữa rồi… Hạ Vũ Hà chỉ có một đứa con gái làm sao?… Thôi tạm thời cho Tử Vy làm cung nữ đi! Chỉ có vào làm cung nữ mới vào cung dễ dàng thôi.

Rồi hứng chí Vĩnh Kỳ nói với mọi người:

- Nào, nếu muốn tiến hành, thì tất cả phải ngồi lại tính kỹ, lần này không để bất cứ một sơ sót gì nữa.

Nhưng Nhĩ Thái nói:

- Tôi vẫn không tin tưởng. Với người khác mọi chuyện có thể không có sơ sót chứ với Tiểu Yến Tử thì chưa làm đã lộ rồi!

Tiểu Yến Tử đẩy Nhĩ Thái một cái thật mạnh, hét:

- Tại sao huynh cứ nghĩ xấu về tôi vậy? Chẳng tin tôi một chút nào cả. Lần này chuyện có quan hệ mật thiết đến chuyện nhìn cha của Tử Vy, rồi đến cái đầu của tôi nghiêm trọng như vậy, mà tôi có thể hơ hỏng được sao chứ? Thôi tất cả hãy sắp xếp sự việc đi, tôi sẽ cố gắng học thuộc lòng, rồi làm đúng theo lời mọi người dặn. Ở đây kể cả Tử Vy đều đã khổ vì tôi nhiều quá rồi nếu bây giờ tôi không giúp được Tử Vy nữa, thì chẳng bao giờ tôi tiếp tục được vai trò của cách cách.

Tử Vy suy gẫm rồi nhìn mọi người:

- Khoan đã, tôi thấy có điều chưa ổn. Mà chưa ổn chỗ nào thì tôi cũng không biết. Tôi chỉ cảm thấy chuyện này có rất nhiều điều nguy hiểm. Mặc dù chuyện vào cung để gặp được Hoàng thượng là điều khát khao bấy lâu nay của tôi. Còn có được Hoàng thượng thừa nhận không cũng không cần thiết. Tôi chỉ sợ một điều, đấy là vào cung, Tiểu Yến Tử vì bênh vực lo lắng cho tôi mà để lộ sự thật. Vì vậy rất nguy hiểm. Thôi tôi không nhận đâu.

Tiểu Yến Tử nghe vậy cuống lên, nắm tay Tử Vy nài nỉ:

- Sao Vy lại cẩn thận như vậy? Nếu tôi không giữ được ý thì đã bị bể từ lâu rồi. Vy đồng ý đi. Kế hoạch lần này thật to tát. Biết đâu Vy vào cung rồi có thể nhìn được cha, mà tôi cũng không phải bị mất đầu. Tôi sẽ trả cha lại cho Vy. Nếu không được thì ít ra ở trong cung cũng có tỉ có muội. Vui vẻ, tôi xin thề với Vy, Vy bảo gì tôi cũng nghe theo cả. Cái gì mà Vy cho là nguy hiểm, thì tôi sẽ không làm. Tử Vy, tôi van muội hãy chấp nhận đi, tôi với Vy đã tỉ muội kết nghĩa rồi cơ mà. Họa phúc ta cùng hưởng, nếu không tôi sẽ không vào cung mà ở lại cái lều với Vy đấy.

Lời của Tiểu Yến Tử quá thành khẩn, làm Tử Vy quá cảm động. Nhĩ Khang cũng nói vào:

- Tử Vy, hãy giữ lấy cơ hội, cũng như giúp đỡ lấy chúng tôi. Tôi hứa là nếu trong vòng nửa năm, mà tình hình chẳng có chút gì thay đổi, thì chúng tôi sẽ nói với Tiểu Yến Tử không nhận muội nữa, chúng tôi sẽ rước muội trở ra ngoài. Còn nếu bấy giờ Hoàng thượng đã nhận được muội thì coi như mọi việc đã hóa giải, người người đều hạnh phúc.

Vĩnh Kỳ nghĩ ngợi thấy có lý, nên gật đầu:

- Đúng đấy. Càng nghĩ tôi càng thấy cái phương thức này có lý. Trước mắt mọi việc làm của bọn ta đều phải ngụy trang, lừa lọc. Đây không phải là kế sách lâu dài. Cái bí mật của Tiểu Yến Tử, sớm muộn gì cũng bị lộ ra. Vì vậy không phải là không nguy hiểm. Và cách duy nhất để hóa giải chuyện này. Là làm thế nào để Hoàng thượng đều thích cả hai. Vì vậy phải tạo cơ hội cho hai người đều có trước mặt vua. Rồi từ từ tình cảm phát triển. Hoàng thượng là người tình cảm. Đến lúc đó sẽ hiểu ra, xúc động và tha thứ hết tất cả. Tiểu Yến Tử sẽ không còn sợ tôi chết vì khi quân!

Kim Tỏa đứng yên nãy giờ, chợt sụp xuống nói:

- Tiểu thơ, hãy nhận lời đi. Bởi vì lời dặn dò của bà sự mong mỏi của tiểu thư và niềm tin của Nhĩ Khang thiếu gia, đều thực hiện được hay không đều tùy thuộc vào cô cả đấy. Cô còn chờ gì nữa? Nhưng mà…

Kim Tỏa nói đến đây quay sang Tiểu Yến Tử:

- Tiểu Yến Tử tỉ tỉ, tỉ tỉ không thể chỉ cần thêm một cung nữ, mà phải cần đến hai. Phải có cả tôi, để tôi chăm sóc tiểu thư tôi chứ?

Nhĩ Thái thấy mọi người đều đồng tình phải kêu lên:

- Mấy người bị tẩu hỏa nhập ma hết rồi! Điên hết rồi nhưng thôi được, nếu mọi người đã tính vậy, thì tôi cũng phải theo vậy. Bây giờ cũng đã muộn rồi, thôi hãy ngồi vào bàn đi, bàn tính công chuyện cho xong chứ.

Thế là tất cả ngồi lại với nhau sắp đặt và như vậy, chuyện Tử Vy vào cung coi như đã an bài.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 1 lượt.

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 28, nhung rui ro thuong gap trong kiem toan phan hanh phai tra khac chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.

loading...
DMCA.com Protection Status