Hoàn Châu cách cách

Chương 38


Biết được giữa Tử Vy và vua Càn Long đã có được một khởi đầu tốt đẹp, mọi người đều mừng rỡ. Mà người mừng nhất phải nói là Tiểu Yến Tử. Những ngày sau đó Tiểu Yến Tử gần như lúc nào cũng líu lo. Cô nàng như càng bạo hơn, nên định cùng Tử Vy đến Cảnh Dương Cung để gặp Ngũ A Ca. Và sau khi hội ý với Tử Vy, Tiểu Yến Tử quyết định sẽ đến Cảnh Dương Cung một cách đường đường chính chính.

Thế là Tiểu Yến Tử mặc áo cách cách màu đỏ. Tử Vy trong chiếc áo cung nữ màu xanh. Hai người đều trang điểm đẹp. Phía sau có Kim Tỏa, Minh Nguyệt, Thể Hà, Tiểu Đặng Tử và Tiểu Trác Tử theo hầu.

Họ đi một cách bình thản, dù biết dọc đường có rất nhiều ánh mắt theo dõi của bọn thái giám. Và đúng như vậy. Bước đến hoa viên, Tiểu Yến Tử thấy Tử Vy giật nhẹ gấu áo của mình. Tiểu Yến Tử bèn quay lại, phát hiện ngay Dung ma ma đang núp sau hòn Giả Sơn. Tiểu Yến Tử hiểu ngay mưu đồ của Dung ma ma, nhưng vẫn giả bộ lớn tiếng với Tử Vy để cho mụ ta nghe thấy.

- Tử Vy. Hôm nay ta đưa ngươi đến nhà Ngũ A Ca chơi nhé. Trong đám huynh muội trong cung, Ngũ A Ca là người hợp với ta nhất. Vậy mà không hiểu sao mỗi lần ta nói chuyện với Ngũ A Ca, đều có bọn xấu xa rình mò, vảnh lỗ tai thúi ra nghe. Đấy bữa nay mình đi thế này cũng có một đứa, nó núp đằng kia lén nhìn kìa.

Tiểu Yến Tử vừa nói xong, là nhanh như cắt phóng nhanh đến đằng sau chiếc cột trước mặt chộp cổ ngay một tay thái giám lôi ra xô ngã xuống đất, hét:

- Ai bảo người theo dõi bọn ta? Nói mau!

Tiểu thái giám hồn phi phách tán, quỳ dưới đất lạy lấy lạy để.

- Xin cách cách tha mạng, chẳng có ai sai nô tài theo dõi cách cách cả. Chẳng qua nô tài định vượt qua hoa viên để đến Khôn Ninh cung thì gặp cách cách.

Tiểu Yến Tử đạp chân lên ngực Tiểu thái giám.

- Mày chịu khai thật không? Nói mau!

Tử Vy kéo tay Tiểu Yến Tử, nói:

- Cách cách đừng nóng nảy quá như vậy. Lần trước người cũng vì quá giận, đạp bể ngực một thái giám, khiến hắn ói máu. Cách cách quên rồi sao? Sức lực cách cách mạnh, coi chừng làm chết người đấy.

Tử Vy khoa trương trong khi Tiểu Yến Tử giả vờ ấn mạnh lên ngực tên thái giám kia.

- Kệ ta! Nếu hắn mà không nói thì ta sẽ giẫm chết hắn ngay!

Tên tiểu thái giám nghe vậy run rẩy, nói lớn:

- Cách cách! Xin cách cách hãy tha mạng. Oan con lắm, không phải tại con… Cách cách đừng đạp mạnh nữa!

- Nhưng chân ta lại nhắc lên không được đây, nếu ngươi mà không nói thật. Nội lực của ta có thể làm nát ngực ngươi như tên trước đấy!

Tiểu Yến Tử vừa nói vừa ấn nhẹ một cái nữa. Tên tiểu thái giám sợ quá, nói.

- Dạ… Dạ… Dung ma ma đấy! Dung ma ma bảo đấy, chớ nô tài đâu dám!

Và nó gọi to lên:

- Dung ma ma ơi, hãy cứu con!

Dung ma ma thấy đã lộ việc, vội quay lưng định bỏ chạy, không ngờ, có một cái bóng phóng nhanh tới. Chận ngay trước mặt bà ta. Thì ra đó là Vĩnh Kỳ. Vĩnh Kỳ hét:

- Dung ma ma! Hãy đứng lại!

Dung ma ma sợ hãi đứng yên. Vĩnh Kỳ trừng mắt.

- Luật lệ trong triều thế nào, ngươi rõ chứ?

Dung ma ma giả vờ bình thản nói:

- Nô tài chẳng hiểu Ngũ A Ca muốn nói gì?

Vĩnh Kỳ lại hét:

- Mi chẳng hiểu à? Ta hỏi ngươi, Cách cách lớn hay là ngươi lớn hơn?

- Dĩ nhiên là cách cách lớn hơn!

Tiểu Yến Tử nhân cơ hội đó nhảy vào:

- Vô lễ! Mi nói chuyện sao chẳng biết xưng là nô tỳ. Muốn làm phản ư? Kim Tỏa đâu! Hãy sang dạy cho nó một bài học coi.

Kim Tỏa sợ hãi:

- Dạ… Cách cách… cách cách!

- Kim Tỏa! Ngươi không nghe lời ta biểu ư? Cứ tiến tới cho nó mấy bạt tai, giống như lần trước nó đã đánh ngươi vậy đó!

Kim Tỏa ngần ngừ, lúng túng:

- Cách cách… mà nô tỳ không quen làm chuyện đó ạ!

Tiểu Yến Tử bực dọc, quay ra mau:

- Minh Nguyệt đâu! Ngươi thi hành cho ta!

Minh Nguyệt giật mình:

- Dạ… Cách cách. Nô tỳ không dám ạ.

Tiêu Yến Tử giậm chân:

- Thật là vô tích sự. Tại sao các ngươi không dám dạy bà ta chứ? Vậy thì xem đây! Ta sẽ đích thân vậy!

Tiểu Yến Tử vừa nói là đã phóng nhanh đến trước.

"Bốp!" Một cái. Cái tát như trời giáng đã vào má Dung ma ma. Làm bà ta ngã bật ra sau.

Dung ma ma từ nào đến giờ là nhân vật uy quyền cạnh Hoàng hậu, không ai dám đụng đến, vậy lần này bị Tiểu Yến Tử làm nhục trước mặt mọi người, nên giận lắm. Nhưng người trước mặt, một là cách cách, một là hoàng tử. Nên chẳng dám phản ứng gì cả.

Tiểu Yến Tử đánh xong nói:

- Cái tát tai ban nãy là của ta trả lại ngươi lần trước, ngươi đã ỷ quyền đánh ta. Còn bây giờ là nợ của Tử Vy và Kim Tỏa mà ngươi thiếu. Ta sẵn đây tính luôn cả.

Tiểu Yến Tử vừa nói vừa đưa tay lên định đánh tiếp, nhưng ngay lúc đó một bóng người đã nhảy tới chận giữa Tiểu Yến Tử và Dung ma ma. Đó là Trại Oai vừa đến kịp. Trại Oai nói:

- Xin cách cách bớt giận. Dung ma ma dù gì cũng là người thân cận của Hoàng hậu, lại đã già cả. Cách cách hãy nể tình cho.

Tiểu Yến Tử vừa trông thấy Trại Oai đã nổi giận lên, hét.

- Trại Oai! Ngươi giỏi võ công, thân pháp giỏi. Ta nghĩ ngươi là trang nam nhi hảo hán. Tại sao việc tốt ngươi không làm, mà cứ tối ngày đi kiếm chuyện với ta mãi vậy?

Trai Oai thấy Tiểu Yến Tử nổi nóng, bối rối:

- Dạ nô tài đâu dám. Nô tài chỉ là nô tài. Bên trên có chủ, chủ sai sao là phải làm vậy. Bắt chết phải chết. Nếu bất trung với chủ, thì cũng nào được coi là hảo hán?

Tiểu Yến Tử nghe Trại Oai lý luận, ngẩn ra:

- Cái gì mà chủ chủ tớ tớ. Mi dài dòng quá, nhưng mi nói cũng có lý đó.

Rồi hét:

- Sao? Bây giờ mi cứ đứng đây, chứ không chịu tránh ra ư?

Trại Oai khom mình kính cẩn:

- Xin cách cách bớt giận tha cho!

Tiểu Yến Tử chống mạnh, trợn mắt:

- Bữa nay nhất định phải đánh Dung ma ma. Nếu ngươi không đồng ý thì hãy đánh ngã ta đi, rồi tha cho. Như vậy cho ngươi trung thành với chủ. Nào ra tay đi chứ?

Tiểu Yến Tử sấn tới. Trại Oai đành sụt lui. Vĩnh Kỳ đứng gần đó đe dọa.

- Trại Oai! Ta nói cho ngươi biết. Ngươi mà chạm đến cách cách một cái là phạm ngay vào tội phạm thượng. Đó là một trọng tội có thể bị chém đầu. Hãy suy nghĩ cho kỹ đi. Rờ thử lên cổ xem ngươi có tất cả mấy cái đầu, sao lại có chuyện nô tài mà dám cản cách cách. Bộ mi tính làm phản ư?

Đến lúc này Dung ma ma mới thấy tình hình đã trở nên vô cùng nghiêm trọng. Đám cung nữ các nơi đổ về càng lúc càng đông. Sợ là kéo dài sẽ chỉ thiệt thòi, đành xuống nước.

- Xin cách cách bớt giận. Nô tỳ đã biết lỗi của mình. từ đây về sau nô tỳ sẽ không dám nữa.

Tử Vy thấy Dung ma ma tuổi đã cao mà phải chịu xuống nước như vậy, nên bước tới nói với Tiểu Yến Tử.

- Bẩm cách cách, người xưa có nói. "Người lớn không nên để tâm lỗi lầm của người nhỏ làm." Vì vậy xin cách cách hãy tha cho Dung ma ma. Như lời vị dũng sĩ ban nãy đã nói, phía trên Dung ma ma còn có chủ. Mà chủ đã ra lệnh thì tớ phải nghe theo. Đã sinh ra làm kiếp nô tài, thì đâu có tự chủ được bản thân. Dung ma ma cũng là nô tỳ. Nhưng ở trong cung lâu năm, cũng có thể xem như bậc trưởng thượng. Cách cách còn nhớ "Người không chỉ thân với người thân" vì vậy xin hãy tha thứ cho người khác nếu thấy có thể tha thứ được!

Tiểu Yến Tử trừng mắt với Tử Vy.

- Mi nói gì ngu vậy? Tử Vy. Mi quên là bà ta đã từng đánh ngươi ư. Còn xin xỏ giùm nữa. Bữa đó ta thấy ngươi bị đánh đến sưng cả má. Đây là cơ hội cho ngươi trả thù mà mi lại không chịu ư?

Tử Vy lắc đầu:

- Cách cách, nô tỳ không muốn làm điều đó!

Tiểu Yến Tử ngạc nhiên, quay qua nhìn Dung ma ma, vẫn chưa nguôi giận, nên nói:

- Ngươi bỏ qua, nhưng còn nợ của Kim Tỏa phải thanh toán thôi.

Kim Tỏa vội bước tới, nói:

- Cách cách! Nô tỳ cũng giống như Tử Vy. Cô ấy không chịu thì nô tỳ cũng không muốn trả thù.

Tiểu Yến Tử nghe vậy, tức quá, giậm chân:

- Trời ơi ở cái Thấu Phương Trai của ta sao toàn là lũ hèn không vậy? Chỉ biết tội nghiệp cho người khác, còn bản thân mình cứ chịu thiệt thòi.

Rồi quay sang Vĩnh Kỳ. Tiểu Yến Tử hỏi:

- Ngũ A Ca. Ngũ A Ca thấy thế nào?

Vĩnh Kỳ bước tới trước mặt Dung ma ma nói:

- Dung ma ma! Hôm nay ta và Hoàn Châu cách cách tha cho ngươi một lần. Nhưng sự tha thứ này không phải vì có Trại Oai ngăn cản. Bởi vì Trại Oai dù có võ nghệ cao cường đến đâu, cũng không dám động thủ với chủ nó đâu. Ngươi phải biết cái sự thật đó. Mà hôm nay ta tha cho ngươi vì tuổi tác ngươi đó, vì ở cái tuổi ngươi mà bị ăn đòn thì còn mặt mũi gì với đám cung nữ đứng quanh đây? Ngươi đã lớn tuổi rồi, làm việc ở đây cũng lâu năm, nên ta tha. Nhưng hãy ngồi mà suy nghĩ cho kỹ đi. Đứng phía đối lập với ta, với Hoàn Châu cách cách. Ngươi có lợi lộc gì? Hay là gặp hại? Nghĩ kỹ đi rồi hãy hành động nhé!

Dung ma ma nghe nói tái cả mặt, cúi đầu nói:

- Cảm ơn Ngũ A Ca đã tha cho không phạt. Nghe Ngũ A Ca và cách cách khuyên dạy, nô tỳ đã biết lỗi rồi.

Tiểu Yến Tử thấy Dung ma ma chỉ cúi người. Không buông tha, hét:

- Quỳ hẳn xuống!

Dung ma ma đành quỳ xuống. Tiểu Yến Tử trừng mắt nói:

- Ta cảnh cáo cho ngươi biết, đừng tưởng mình có thế có thần là vượt qua tất cả. Hãy nhớ là, đi đêm mãi là có ngày gặp ma. Bữa nay Ngũ A Ca tha cho ngươi, Tử Vy và Kim Tỏa cũng muốn vậy, nên ta tha cho ngươi. Và ta báo cho ngươi rõ. Bữa nay ta đến bên Ngũ A Ca ngồi chơi đấy, ngươi cứ về bẩm báo lại cho chủ ngươi rõ. Khỏi cần phải tiếp tục theo dõi làm gì. Còn nếu Hoàng hậu nương nương rảnh rỗi muốn sang đấy đùa giỡn thì cứ đến tham gia chung cho vui. Chớ có lén lén lút lút theo dõi người khác. Với ta chẳng nghĩa lý gì cả. Đừng tiếp tục, vô duyên lắm.

Tiểu Yến Tử nói xong, quay sang đám Tử Vy ra lệnh:

- Thôi bọn mình đi!

Và cả bọn, kể cả Vĩnh Kỳ tiếp tục kéo nhau đi về phía trước. Kim Tỏa, Minh Nguyệt, Thể Hà, Tiểu Đặng Tử, Tiểu Trác Tử khoái chí ra mặt, họ cảm thấy như trả được một món thù xưa. Còn Dung ma ma quỳ đó ủ rũ như con gà mắc nước. Không dám nhìn ai cả.

Sau khi dạy được cho Dung ma ma một bài học. Tiểu Yến Tử rất đắc ý cùng Tử Vy và Vĩnh Kỳ bước vào thư phòng của Vĩnh Kỳ.

Vừa bước vào đã thấy Nhĩ Khang và Nhĩ Thái cũng có mặt ở đấy. Tiểu Yến Tử vừa nhìn thấy hai huynh đệ nhà họ Phước, đã mừng rỡ reo lên.

- Mấy người có biết không, bọn này vừa đụng với Dung ma ma một trận. Tôi với Ngũ A Ca đã làm bà ta một mách. Coi như trả được một nửa mối thù, cũng hả hê!

Nhĩ Thái hỏi:

- Sao lại chỉ một nửa!

- Đúng ra thì tôi đã có thể đánh bà ta mấy tát tai, để bà ta phồng mỏ lên trước mặt đám cung nữ cho bõ ghét, coi như xong nợ. Không ngờ, Tử Vy lại cản tôi rồi Ngũ A Ca cũng cho là bà ta đã lớn tuổi, hãy để lại một chút sỉ diện… đủ thứ. Kết quả là tôi đành phải nể tình nhẹ tay. Vì vậy mà cơn giận chỉ mới vơi được có một nửa. Nghĩa là mới trả được nửa mối thù.

Nhĩ Khang nghe nói, giật mình:

- Trời ơi sao lại chỉ vì một sự hả dạ nhất thời mà làm hại việc lớn vậy?

Tiểu Yến Tử tròn mắt:

- Cái gì nhất thời mà cái gì việc lớn? Tôi chẳng hiểu gì cả.

Trong khi Vĩnh Kỳ nói:

- Lúc đó chẳng làm sao nhịn được. Mà tôi cũng tán đồng cái cách làm việc của Tiểu Yến Tử. Phải dằn mặt để Dung ma ma biết là đâu phải dễ ăn hiếp. Có mặt cách cách và cả một hoàng tử mà mụ còn chưa nể, còn kênh kiệu, thấy ghét.

Nhĩ Khang lắc đầu nhìn Tử Vy:

- Nhưng mà các người quậy tung lên như vậy, rồi lát nữa Hoàng hậu sẽ kéo đến đây. Lúc đó, ta làm sao nói chuyện, hay vui vẻ được?

Tiểu Yến Tử nghe vậy, đẩy Tử Vy đến trước mặt Nhĩ Khang:

- Thôi thì, các người có chuyện gì muốn nói cứ nói nhanh đi. Bọn này kéo hết ra ngoài cửa canh cho hai người tâm sự. Bao giờ nghe tôi ho một tiếng là biết họ đang đến đấy nhé.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 1.5 /10 từ 1 lượt.

Nếu khoa chiêm tinh cho biết vận may từ trời (Thiên thời)- vốn là vận may không thể kiểm soát được, thì khoa phong thủy có thể cải thiện và tăng cường vận may từ đất (Địa lợi). Chúng tôi tập hợp rất nhiều bài phong thủy hay được chia sẻ từ trang Xem phong thủy chẳng hạn như 3 con giap tinh cảm rạn nut thị phi deo bam suot tuan moi phải dau dau giải quyet, ban tho dat dung cung hao tai nay gia chu cau khan tu phuong van ngheo ben vung Phong thủy cải tạo vận may, hưng thịnh trong cuộc sống đã được rất nhiều người chứng thực. Trong kinh doanh, doanh nhân cũng rất tin tưởng vào phong thủy để chọn ngày giờ, địa điểm xây dựng đầu tư; những vật phẩm phong thủy cải tạo không gian làm việc;...Phong thủy giúp thu hút luồng sinh khí, vận may, tài lộc,.. thay đổi vận mệnh các doanh nghiệp.

loading...
DMCA.com Protection Status