Hoàng thượng, có gan một mình đấu bản cung?

Chương 72


Phòng khách lại là một trận cười vang, Lý tay nhỏ bé nói, “Công tử, tam cục này ngươi mua trung gian, đó chính là không lớn không nhỏ. Khó như vậy, mua thế nào?”

“Ha ha…”

Tiếng cười vẫn như cũ không ngừng, Quân Khanh Vũ mím môi, ánh mắt lạnh lùng đảo qua đoàn người, lạnh lẽo có chút làm cho người ta sợ hãi.

“Ta đương nhiên biết là khó.” A Cửu câu dẫn khóe môi, từ bên cạnh cũng lấy tới một đầu chung, “Vì thế, ta mua của mình so với các ngươi lớn hơn.”

“Tiểu ca ca, ngươi mới tới sao.”

Một quý tộc công tử ôm mỹ nhân ồn ào nói.

“Nơi này có quy định không thể mua chính mình?”

Ngón tay A Cửu còn quấn một tầng cát mịn, nắm đầu chung màu đen, nhẹ nhàng quơ quơ.

Chất gỗ đào, thành thực không có bất kỳ tham giả. Xem ra ở đây hoàn toàn dùng kỹ thuật chân thật.

Thiên thủ Quan Âm bên kia hiển nhiên đã không còn kiên nhẫn, bắt đầu cầm lên đầu trung, Lý tay nhỏ bé vừa nhìn, trong tay cũng không rảnh rỗi.

Không khí xung quanh một ngưng, chỉ còn thanh âm xúc xắc thanh thúy dễ nghe, cơ hồ tác động tới thần kinh mọi người trong sảnh.

Chỉ có A Cửu không động thủ, ghé mắt nghe.

Thiên thủ Quan Âm cùng Lý tay nhỏ bé đồng thời buông xuống, liền nghe được có người hô một tiếng khai.

A Cửu đã sớm nghe đếm ra, kỳ thực hai người kia đếm cũng không cao, chủ yếu là ở thời gian khai chung xem ai nhanh tay, trong nháy mắt điều động đếm.

“Thiên thủ Quan Âm ——33 điểm.”

“Lý tay nhỏ bé ——30 điểm.”

Rốt cuộc vẫn là Thiên thủ Quan Âm xuất thủ tốc độ so với Lý tay nhỏ bé nhanh hơn một bước.

Thiên thủ Quan Âm đắc thắng liếc A Cửu, “Công tử, ngươi không ném xúc xắc?”

Lúc này mọi người mới chậm nhìn lại, thấy A Cửu vẫn còn chưa lắc xúc xắc.

Nàng cũng không gấp, chậm rãi dơ xúc xắc lắc lư đứng lên.

Xúc xắc gỗ đào tương hỗ đánh, thanh âm thanh thúy mà có nhiều tiết tấu, từ chậm biến mau, đến cuối cùng càng lúc càng nhanh, càng ngày càng gấp.

Con ngươi Quân Khanh Vũ sáng ngời, từ vị trí đứng dậy, nhìn dung mạo thiếu niên thanh tú đứng trong đám người, lại ngẩng đầu lên, đã thấy Mộ Dung Tự Tô hơi xốc mành.

Xúc xắc kịch liệt chạm vào nhau, như thanh âm hoang dã lục lạc dễ nghe, như đất bồi nữ tử xoay tròn thắt lưng, phát ra tiếng cười động nhân.

“Ba!” A Cửu rất nhanh đặt xúc xắc xuống bàn, thản nhiên mở nắp.

“Không có ý tứ… Vận khí quá tốt, là hơn ngươi một điểm ——34.”

A Cửu xông vào nắm tay Quan Âm sắc mặt trắng bệch mỉm cười.

Ngày đó, Lạc Hoa lâu xuất hiện một thiếu niên xa lạ, liên tục thắng tất cả cách danh bài Đế đô đệ nhất cao thủ.

Nhưng mà lúc gần đi, thiếu niên kia chỉ mang đi tiền hắn đặt cọc, “Đổ không phải vàng, hơn nữa không phùng địch thủ tịch mịch.”

—————————-

Màn đêm hạ xuống, ba người đã bỏ rơi hết đám người vẫn theo dõi bọn họ, cuối cùng dừng trước Đế đô phồn hoa đệ nhất nhai đạo.

Ngày lễ buông xuống, Đế đô mới vừa vào đêm so với ban ngày càng phồn hoa hơn. Bên cạnh nhai đạo không chỉ có tửu lâu nổi danh đắt tiền nhất, mà thậm chí còn có sạp khoai lang nướng của một lão nhân.

Trời rất lạnh, khoai lang vừa ra lò chính là món ăn ngon nhất.

“Lão nhân gia, cho ta hai khoai lang ngọt, cộng thêm một phấn.”

Trong khi đợi xe ngựa Tả Khuynh đến đón bọn họ, ba người liền ngồi xuống cái quán bên cạnh.

Quân Khanh Vũ sắc mặt âm trầm, Cảnh Nhất Bích tựa hồ cũng có tâm sự, hai người này lúc từ Lạc Hoa lâu đi ra đã không nói qua một câu.

“Bích công tử. Cho ngươi.” A Cửu đem kia khoai lang phấn đưa cho Cảnh Nhất Bích, “Phấn không quá ngọt, ngươi hẳn sẽ thích ăn.”

Thập Nhất không thích ăn đồ quá ngọt. Vì thế mỗi lần ăn khoai lang đều đem củ ngọt cho nàng, còn chính mình thì ăn phấn.

Cảnh Nhất Bích trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc, nhìn sắc mặt Quân Khanh Vũ ngày một tối, hắn chỉ dám đưa hai tay ra tiếp nhận, lại không có cắn một miếng.

A Cửu sửng sốt. Lúc này mới nhớ tới Quân Khanh Vũ, nên đem một củ đưa tới.

“Cái này, ngươi cũng để cho trẫm ăn?”

“Ngươi không ăn?” Quân Khanh Vũ từ nhỏ đã ưa sạch sẽ, ở trong Lạc Hoa lâu chính là một giọt cũng không chịu uống một chút, “Đã một ngày, ngươi không ăn sẽ bị đói. Ngươi trước ăn một chút đi, phải biết rằng khoai lang nướng này so với rau xào sạch sẽ bên ngoài tốt hơn rất nhiều.”

Thanh âm của nàng không có lạnh lùng thường ngày, mà tựa hồ còn ẩn ẩn một chút lo lắng.

“Cái này…” Quân Khanh Vũ cắn môi, “…Có vỏ…”

A Cửu da mặt vừa kéo, mới nhớ tới Tả Khuynh Hữu Danh không ở đây, dù cho hắn đói cũng không có ai hầu hạ hắn.

A Cửu cẩn thận từng li từng tí đem vỏ khoai lang bóc đi, dư quang chú ý tới Quân Khanh Vũ nhìn chằm chằm vào chính mình, ngẩng đầu nhìn lên, lại phát hiện đáy mắt hắn chợt lóe lên tiếu ý.

“Xong rồi.” Nàng đem khoai lang đã lột phân nửa đưa cho Quân Khanh Vũ, nhưng lúc này mày đối phương lại không vui nhướn lên.

“Mai Nhị, ngươi muốn trẫm cầm ăn?”

“Ngươi muốn ta đút ngươi ăn?” A Cửu có chút xấu hổ nhìn Cảnh Nhất Bích im lặng không lên tiếng, hung hăng trợn mắt liếc Quân Khanh Vũ.

Hắn là hoàng đế!

A Cửu đáy lòng tự an ủi chính mình, sau đó đem khoai lang đút tới bên môi hắn.

Hắn thăm dò cắn một miếng, động tác cực kỳ nhã nhặn ưu nhã, lông mi hơi buông xuống cùng làn da trắng nõn làm cho nàng không khỏi nhớ tới quý tộc mèo châu Âu đã gặp qua trước đây.

Đối phương hơi nhăn mày, tử đồng nhìn nàng, “Quá ngọt, trẫm không thích.”

Không thích đồ ngọt?!

Tay A Cửu run lên, suýt nữa không khống chế được đem khoai lang nóng nện trên mặt hắn.

“Nương nương, thử xem này.”

Cảnh Nhất Bích vẫn yên tĩnh ngồi một bên lúc này đem khoai lang trong tay mình đưa tới. ( Sao em lại thấy Bích ca ca của iem đáng thương vậy nè :((((((((((( )

A Cửu hít sâu một hơi, lại đem một chút vỏ bóc ra, sau đó đút tới bên môi Quân Khanh Vũ.

Hắn vẫn như cũ cắn một ngụm nhỏ… A Cửu trong lòng không khỏi chửi thầm: Mẹ nó, cùng mèo ăn thực giống nhau.

Bất quá lần này, lông mày Quân Khanh Vũ cuối cùng cũng không nhướn lên, trên mặt trái lại nở một nụ cười.

Cũng may bọn họ ngồi trong góc khuất nhất, không người thấy. Chờ Quân Khanh Vũ từ từ ăn xong hơn một nửa, cánh tay A Cửu đã muốn dừng.

Mẹ nó, cho dù có là Thập Nhất, nàng trước đây cũng không hầu hạ qua thế này!

Vậy mà Quân Khanh Vũ này dám để nàng hầu hạ hắn hai lần!

Hơn nữa lại còn tươi cười tựa hồ rất thích ý tiếp thu sự hầu hạ.

Khoai lang đã mua xong, bất đắc dĩ A Cửu chỉ có thể đem khoai của mình đưa cho Cảnh Nhất Bích, còn chính mình thì ăn củ khoai Quân Khanh Vũ vừa cắn một miếng.

“Quá ngọt, ngươi có thể ăn không?”

A Cửu có chút lo lắng nhìn Cảnh Nhất Bích.

“Rất tốt, ta từ trước đến nay đối với đồ ngọt cũng coi như thích.”

Động tác đối phương cũng cực kỳ ưu nhã nghiêm túc, thần thái cùng Thập Nhất cơ hồ giống nhau như đúc. Chỉ là trong trí nhớ, Thập Nhất không thích đồ ngọt.

Thấy A Cửu cắn vào miếng khoai hắn vừa ăn, Quân Khanh Vũ trên mặt tiếu ý càng đậm. (=.=)

Hắn thật tình cười, khóe mắt cong bên, má lúm đồng tiền bên môi như hai cơn xoáy, thanh tú tựa nữ tử.

A Cửu quay đầu liếc hắn một cái, nếu không phải bởi vì không còn, thì cho dù có đánh chết nàng cũng không ăn lại của hắn.

“Ngươi có nắm chắc Mộ Dung Tự Tô thích người đánh bạc?”

“Lạc Hoa lâu một mặt là dân cờ bạc, một mặt là mỹ nữ, hắn chỉ cần trắc ngồi, hai bên cũng có thể nhìn. Nhưng mà hắn lại đối mặt với sòng bạc bên này, rất hiển nhiên hắn đối mỹ nữ không có hứng thú, cũng càng hiển nhiên, hắn ở sòng bạc tìm người.”

“Tìm người?” Cảnh Nhất Bích không khỏi hiếu kỳ.

().

“Không rõ ràng lắm, ngày mai mới biết.”

Ba người trong lòng đều đã đoán ra, chỉ là ai cũng đều không nói. Mà A Cửu càng không thể nói, bởi vì Mộ Dung Tự Tô tìm rất có thể là một “Cao thủ” tay cực nhanh.

Nàng mặc dù nhiều lần đều thắng, nhưng lại không giống Thiên thủ Quan Âm hoặc Lý tay nhỏ bé “xuất thủ” điều động đếm.

Nếu như Mộ Dung Tự Tô thực sự muốn tìm người như vậy, vậy nhất định sẽ chủ động thăm dò A Cửu xem có hài lòng không.

Cứ như vậy, nàng nhất định phải để Mộ Dung Tự Tô biết năng lực của nàng. Nhưng lại cùng Quân Khanh Vũ cùng Cảnh Nhất Bích che giấu chính mình.

Xe ngựa Hữu Danh đã tới, A Cửu cùng Quân Khanh Vũ lên xe, còn Cảnh Nhất Bích thì ngồi xe của mình hồi phủ.

Bầu không khí trên đường vô cùng quỷ dị, hai người đều rất ăn ý nhắm mắt dưỡng thần, ai cũng không nói chuyện.

Nhưng lúc vừa hồi cung, Quân Khanh Vũ thế nhưng lại đi theo tới Mai ẩn điện.

Hồng Nhi bưng trà, Quân Khanh Vũ cũng không có uống một ngụm, bất quá Hữu Danh rất nhanh sai ngự thiện phòng đưa tới thức ăn.

Năm sáu cái khay được bày lên, phân lượng cũng không nhiều, bất quá lại làm cực kỳ tinh xảo.

Cung nữ theo đến dùng đũa bạc gắp thử ăn, xác định không có vấn đề, mới thực sự bày trước mặt hắn.

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn dùng bữa, A Cửu minh bạch, thức ăn hoàng đế đều phải có người thử độc.

“Ngươi cũng qua đây ngồi ăn đi.”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 4.6 /10 từ 5 lượt.

Phong thủy được coi là đại diện cho những thuận lợi từ không gian sống xung quanh (Địa lợi), giúp bổ sung cho vận may từ từ trời (Thiên thời) và vận may ta có từ lúc mới chào đời. Sự kết hợp ba loại vận may Thiên thời - Địa lợi - Nhân hòa sẽ quyết định số phận của chúng ta. Phong thủy sẽ giúp ta kiểm soát và cải thiện vận may trong cuộc sống. Cùng đọc và nghiên cứu môn phong thủy ở trang này nhé: Xem phong thủy chẳng hạn như tu vi chu nhat ngay 19 4 2020 cua 12 con giap ty hung cat dan xen dau thanh cong ruc ro, hinh anh dau tien nhin thay tiet lo ban la nguoi theo chu nghia hien thuc hay duy tam rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích giúp bạn có một cuộc sống viên mãn.

loading...
DMCA.com Protection Status