Hoành hành ngang ngược

Chương 2: Đại tiểu thư kết hợp giữa Trung Quốc và Phương Tây (2)

[ Đang trong quá trình chỉnh sửa.]

Bước chân ba người Quản Uyển Kiều chợt dừng lại, hô hấp đều đình trệ hai ba giây.

Hệ thống 524 nhìn ánh mắt kinh diễm của bọn họ, mặt lạnh nhạt: Ha hả, lập tức cho mấy người dễ chịu, cô ấy chính là người quyết định con đường riêng của mình, để cho người khác không có đường trở thành đại tiểu thư, hơn nữa cô ấy sẽ ngoạn thật tốt, cô nói thế giới này người mà cô thân thiết nhất chính là một người dối trá ghét đại tiểu thư quý tộc kết hợp giữa Trung Quốc và Phương Tây, có đôi khi 524 hoài nghi cô có phải hay không sau khi thoát ly thân thể, tinh thần vẫn bất bình thường.

Cũng không biết hệ thống 524 yên lặng vì bọn họ thắp vài ngọn nến, kia mấy người bọn họ vẫn chìm trong kinh diễm.

Thẳng đến tiểu thư quý tộc phảng phất không biết từ thời đại nào lại đây, khóe môi hiện ra một nụ cười ngạo mạn, bước chân ưu nhã nện bước tới bọn họ, thu hồi ô che nắng, cô xa cách mà ôm cơ thể cứng đờ của Quản Uyển Kiều cùng Phong Tuyết Nguyệt, cái ôm này chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm bả vai đối phương, nửa người trên giả dối mà tới gần, quần áo dệt vải cũng chưa đụng tới nhiều.

Nga, bắt đầu rồi. Hệ thống 524 bày ra ghế dựa và trái cây, chuẩn bị xem diễn.

"Mọi người khỏe, phu nhân, tiểu thư, ta nghĩ là sẽ để mọi người đợi lâu, như vậy, việc này không nên chậm trễ a..."

Cô nói chuyện ngữ khí mang theo một chút phong vị, khẩu âm rất kì quái, lại kì quái hơn là dễ nghe, có một loại mỹ lệ mà thần bí, nói xong cô vòng qua ba người Quản Uyển Kiều, chính mình hướng tới phòng khách mà đi.

Khuôn mặt Đường quản gia ngẫn ngờ, ba người mới hồi phục tinh thần lại, không rõ nội tình vội vàng đi vào nhà.

"Phu nhân, cô ta thế nhưng lại để ta ngồi cùng xe tải với những công nhân khuân vác đó! Tôi liền nói với cô ta là tôi là người của người, cô ta đều không để ý tới, căn bản không đem người để vào mắt!"

Đường quản gia đi theo bên người Quản Uyển Kiều oán giận mà nói.

Quản Uyển Kiều nhướng mày lên, không nói gì.

- ----------

Phòng trong, đại sảnh.

Động tác An Thúy ưu nhã mềm nhẹ mà xách ô che nắng của mình, bước chân chậm rãi mà nhanh chóng bước tới phòng khách, ánh mắt bắt bẻ mà đánh giá mỗi đồ vật trang trí trong nhà. Ba người Quản Uyển Kiều chạy đều theo cô, thậm chí bởi vì hành động đột ngột của cô mà nói không ra lời.

"Đem bức màn đó đều đổi thành màn của hãng Rouse của Hy Lạp mùa thu năm nay mới thịnh hành, trong vòng 3 ngày thay đi, thật là không thể tin được, này phẩm vị thật thấp! Còn có cái này sô pha, màu trắng thuần kia...thật là cứng đờ xấu xí, quả thực giống như khúc gỗ ở trong nhà xưởng!....Cái bình hoa rẻ tiền này đổi thành màu men sứ, trên tường kia hai bức họa cũng không cần, bất quá cũng đừng lo lắng, tôi sẽ đem bức họa của tôi treo lên, mặt khác, nếu cửa sổ....Nga, tốt, loại này làm phong cách biệt thự làm quyến rũ mỹ lệ thêm cùng với màu men sứ pha lê làm nền, tôi sẽ nghĩ lại thật kĩ để đổi thành cái dạng gì để thích hợp hơn...."

Mọi người trong phòng khách này trợn mắt há hốc mồm, Quản Uyển Kiều phục hồi tinh thần trước, trong lồng ngực một bụng hỏa thiêu đốt,

"Cô...."

Còn không đợi bà ta nói chuyện, tiểu thư quý tộc lại mở miệng nói, cô dùng ngữ khí đương nhiên, có chút khoan dung nói:

"Hoặc là đem cái phòng khách này đập ra rồi xây lại lần nữa, thế nào? Tôi cảm thấy cái phong cách này thật sự không hợp với phẩm vị của tôi, tôi tin tưởng mọi người cũng sẽ tán thưởng phẩm vị của tôi."

Vẻ mặt đám người Phong Tuyết Nguyệt như bị sét đánh nhìn về phía Quản Uyển Kiều. Nữ nhân này điên rồi sao?!

"Đúng vậy, tôi mệt mỏi, nhưng là nếu không xác định trước đồ vật tôi không thích sẽ mau dời tầm mắt tôi, tôi như thế không ngủ được."

An Thúy nói, sau đó nhìn về phía một nhà ba người dì Lý và Đường quản gia, biểu tình bắt bẻ chán ghét,

"Nếu lỗ tai các ngươi không bị phù du lấp kín, hẳn là ghi nhớ lời nói của tôi, sau đó lập tức đi chấp hành. Tôi không thể không nói, không chỉ có toàn bộ đồ vật trong nhà này đều phải đổi, mà tôi còn yêu cầu đổi người đi."

Một nhà ba người Đường quản gia sắc mặt đột biến, Đường Thải Hân lập tức nổi giận đùng đùng mà hét chói tai,

"Cô nói cái gì?! Cô làm sao dám...."

"Thân là người làm, làm việc không tốt liền tính, thế nhưng còn dám cùng chủ nhân tranh luận!"

Đôi lông mày cô bỗng nhiên nhíu lại, ánh mắt giống như thấy được một đống rác rưởi hôi thối, chán ghét tới cực điểm rồi nhìn Đường quản gia, Đường Thải Hân cũng sợ tới mức một chữ cũng không nói nên lời.

Phòng khách chợt yên tĩnh không một tiếng động, tất cả mọi người giống như bị ai đó bóp cổ nói không nên lời trừng mắt nhìn cô, liền tính cả công nhân đều đứng yên không dám nhúc nhích.

Hai giây sau, cô dường như thông suốt điều gì đó, quay đầu, hơi hơi trừng mắt nhìn Quản Uyển Kiều,

"Chẳng lẽ, dì không cao hứng để tôi thay đổi chỗ này sao?"

Khóe miệng Quản Uyển Kiều giật giật, một lúc sau mới tìm lại ngôn ngữ,

"Dì...."

"Không sao cả, đem đồ của tôi đóng gói lại đây, tự tôi ra bên ngoài tìm phòng ở là được."

Dứt lời liền xoay người rời đi.

"Không được!"

Quản Uyển Kiều giống như bị dẫm phải đuôi, lập tức giọng the thé nói, sau đó dưới ánh mắt cứng đờ kinh ngạc của An Thúy mà cười nói:

"Không thể nào, con cứ việc sửa, tùy con thích, dì sẽ nói qua, mọi người trong nhà sẽ cho con một ngày thật thư thái vui sướng."

"Kia thật sự là quá tốt."

Cô lại lộ ra nụ cười kiêu ngạo, sau đó xoay người thong thả xách theo ô che nắng cùng một góc váy đi lên lầu. Đương nhiên cô sẽ yêu cầu Phong Tuyết Nguyệt nhường phòng cho cô, bởi vì cái phòng đó có một tủ quần áo đủ lớn để chứa trang phục của cô...

Hệ thống 524 vỗ tay, thật hoàn mỹ nha~...cô biểu diễn không chê vào đâu được!

Cảm ơn, tôi tin tưởng tôi biểu diễn không chê vào đâu được. An Thúy tự tin mà trả lời hệ thống 524, thế giới này cô sẽ làm hết sức để đám rác rưởi đó tức đến chết.

Phong Tuyết Nguyệt ôm chăn của mình bước vào căn phòng nhỏ gấp đôi phòng mình, vốn dĩ đó chính là phòng chuẩn bị cho An Thúy, mỉm cười trên mặt lập tức biến mất vô tung, cô hung tợn mà đem gối chăn ném xuống đất, tay tùy tiện cầm lấy cầu thủy tinh kế bên đồng hồ báo thức, điên cuồng ném đi, hốc mắt đỏ bừng.

Quản Uyển Kiều nghe được động tĩnh chạy tới phòng, trên đất hỗn độn mảnh thủy tinh, đồ vật đổ vỡ, Phong Tuyết Nguyệt tức giận đến toàn thân run rẩy mà đứng ở giữa phòng.

"Vì một người đắc ý không được bao lâu mà con cáu kỉnh, trước kia mẹ dạy con như thế nào, con quên hết rồi sao?"

Quản Uyển Kiều đi vào phòng đóng cửa lại, lạnh lùng mà nói.

Phong Tuyết Nguyệt tức giận đến mức đôi mắt có các tia máu, chuyển hướng nhìn Quản Uyển Kiều,

"Rõ ràng mẹ cũng thực tức giận."

"Mẹ tức giận nhưng cũng không giống con đập phá đồ như vậy, những vật phẩm đó đều dùng tiền mua, con còn muốn mua lại lần nữa sao?"

Quản Uyển Kiều nhìn đồ vật giá trị xa xỉ nằm đầy đất, lắc đầu, căn bản bà cũng có chút tiếc hận, nói:

"Tốt, mẹ đã sớm nói qua một người nhỏ bé mà tự cho là cái gì công tước cao quý, lấy mình là trung tâm vũ trụ, dù sao cũng đắc ý không được mấy ngày, chúng ta trước hết hãy ẩn nhẫn, bằng không cô ta sẽ dọn đi, sẽ không khống chế cô ta được."

"Vì sao không lập tức xử lý cô ta luôn đi, không phải mẹ gấp đến độ muốn giết cô ta luôn sao?"

Phong Tuyết Nguyệt nghiến răng nghiến lợi.

"Đúng là như vậy, bất quá con không muốn biết cô ta có bao nhiêu bảo bối sao, sao có thể không làm một chút để kiểm tra được? Được rồi, đi tắm rửa đi, bình tĩnh một chút, chờ một lúc rồi còn xuống dưới ăn cơm."

Phong Tuyết Nguyệt hít sâu một ngụm khí, cầm lấy quần áo để trên giường xoay người đi vào phòng tắm.

Quản Uyển Kiều đi ra khỏi phòng, bước xuống tầng hai, nhìn đến công nhân khuân vác dọn một vali hướng tới phòng của Phong Tuyết Nguyệt hiện tại là thuộc về An Thúy, lúc này bà ta mới nhớ tới hai chiếc xe tải ngừng ở bên ngoài, tò mò mà đi vào đó,

"Tiểu Tình"

An Thúy đang đứng ở phía trước cửa sổ, ánh nắng chiếu vào làm cho trang phục của cô phảng phất đều bị nhiễm thành một vầng sáng nhợt nhạt mông lung, khiến thân ảnh cô thực thực ảo ảo, mũ của cô đã tháo xuống, một đầu tóc đen hơi hơi cuốn khúc rối tung xõa trên vai, khuôn mặt nho nhỏ ước chừng chỉ bằng một bàn tay người lớn. Da thịt cực kì trắng nõn tinh tế, một đôi mắt sâu thăm thẳm như giếng cổ cùng với một chút đào hoa, môi đôi môi dày mỏng vừa phải được tô son lên màu đỏ tươi, dị thường thích hợp với cô. An Thúy lẳng lặng mà đứng ở đó, đều có một loại cảm giác làm người khác không thể rời mắt khỏi phong cảnh đẹp đến hoàn mỹ.

Đây chính là diện mạo thật của An Thúy, đại khái là để cô dễ làm nhiệm vụ nên càng lớn lên khuôn mặt liền giống với khuôn mặt thật ở thế giới thực.

Trong cơ thể An Thúy vốn dĩ có một phần tư huyết thống Tây Âu, thế cho nên ngũ quan của cô so với những cô gái Phương Đông đều sắc sảo hơn một chút, nhưng lại không mất nét cổ điển của Phương Đông, hình thành một vẻ đẹp kết hợp giữa Tây và Đông.

Quản Uyển Kiều giật mình, một tia chán ghét lướt qua trong nháy mắt, hòa ái tươi cười mà đi tới,

"Con mang theo nhiều đồ vật như vậy làm gì? Nhiều phiền toái a, trở về mua thì được rồi."

"Ở trong nước hẳn là không dễ dàng có thể mua quần áo như vậy được."

An Thúy gợi lên một nụ cười kiêu ngạo giả tạo,

"Lại nói tiếp, còn phải cảm ơn phu nhân đây, ít nhiều khi người ở Anh quốc đã cho tôi một thẻ tín dụng, tôi mới có thể đem đồ mình muốn đều mua về."

Quản Uyển Kiều cười cười, một nụ cười cứng đờ khó phát hiện, bà ta có một điềm dự cảm xấu.

An Thúy khom lưng đem một cái vali gần đó mở ra, từ bên trong hiện ra một bộ váy móc trong giá áo được bọc trong túi trong suốt ngừa bụi, màu đỏ, viền ren đính trân châu, dưới góc váy một tầng màu trắng sợi nhỏ, tầng tầng lớp lớp mềm mại tựa như tầng mây, nhìn cực mỹ, cực hoa lệ, cũng vừa nhìn thấy liền biết, đây là phục sức của thời đại Victoria đang lưu hành ở tầng lớp quý tộc.

" Tôi ở tiệm may đã cho người may một bộ thời trang tương tự với phục trang của Victoria, nhìn xem, nó thật là mỹ lệ nha~~"

An Thúy mê muội nhìn bộ váy.

"Quả thật là rất đẹp, bất quá loại quần áo này, con muốn mặc nó đi ra ngoài?"

Quản Uyển Kiều có chút ngoài ý muốn, liền tính là ở Châu Âu, loại quần áo hoa lệ khoa trương này cũng không có người dám mặc đi ra phố.

"Tôi đương nhiên sẽ không mặc ra ngoài, trên thực tế, so với mặc, tôi càng thích cất chứa chúng nó. Lại nói tiếp, nơi này có cửa hàng cao cấp bán trang phục sườn xám không? Tôi phải đi mua mấy bộ."

"Vãn chút thời gian dì sẽ mang con ra ngoài đi dạo."

Quản Uyển Kiều nhìn một đám công nhân xách từng một vali vào, cơ hồ chất đầy một nửa không gian phòng, tươi cười có chút duy trì không được, này cô gái, rốt cuộc cô có bao nhiêu tiền? Loại sản phẩm tự đặt này, vừa thấy liền biết không rẻ tiền chút nào.

Lúc này, An Thúy nói cho bà ta đáp án, cô dùng giọng điệu đương nhiên mà nói:

"Dì cho ta một thẻ tín dụng nữa đi, lần trước dì cho tôi thẻ, tôi liền xài lớn vài lần thì hết, mong dì cho tôi một thẻ có nhiều tiền một chút, để tôi đỡ phải thường xuyên lại cùng dì đổi lần nữa."

Quản Uyển Kiều không biết dùng bao nhiêu sức lực mới có thể duy trì đứng vững được, tiêu phí bao nhiêu tinh thần mới không để mất mặt mũi chính mình trước An Thúy mà đi ra khỏi phòng này.

#2432#
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như mon chay mi nam rom, mon 126 tau hu ky kho sauce chua ngot rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.