Học viện danh giá

Chương 49: Thật xấu xa, phải không…


Ngồi trên xe trở về nhà chung, Nam để Sư Tử đã thiếp đi dựa vào người mình, tay choàng qua ôm lấy cô em gái. Thiên Hạt ngồi cạnh Sư Tử, nắm chặt lấy bàn tay của cô bạn thân. Vẻ nghịch ngợm được cô nàng thay bằng sự lo lắng. Kim Ngưu, Nhân Mã và Song Tử đằng sau chồm hẳn lên, nhưng cũng chẳng biết nói gì ngoài nhìn Sư Tử. Thiên Yết đang lái xe, đôi mắt nhìn vào kính chiếu hậu đầy lo lắng thỉnh thoảng lại nhìn sang ghế phụ.

Ngồi ở ghế phụ cạnh Thiên Yết, Song Ngư chưa một giây ngừng suy nghĩ về Sư Tử. Đôi bàn tay này của cậu, vẫn còn nhớ rõ sự run rẩy của cô lúc đó, nhưng lại chẳng làm được gì. Cảm xíc này khiến Song Ngư cảm thấy tội lỗi, với cả Thiên Yết và nhất là… với Tử Nhi. Nhưng bất lực không làm được gì khi cô đang sợ hãi lại càng tội lỗi hơn. Cậu thật chẳng biết, sắp tới cậu phải như thế nào…?

oOo

Vừa về đến nhà, Sư Tử đã đi lên phòng ngay. Tụi nó cũng chẳng ý kiến gì.

Nam ngồi đối diện với tụi nó. Vẫn cái vẻ mặt lạnh tanh chẳng một tia cảm xúc đó, vẫn cái phong thái ít nói khó gần.

Xử Nữ chau mày nhìn Nam, đồng thời cắn nhẹ môi một cái. Không chỉ mỗi Xử Nữ, mà tất cả tụi nó đều biết rằng, chuyện xảy ra ở khu thương mại, Nhật Nam chắc chắn có biết ít nhiều.

Khi nãy tụi nó có hỏi Thiên Hạt. Tuy nhiên, Tiểu Hạt lại trả lời rằng, khi ở Mĩ, dù thường xuyên đi chơi chung, nhưng cả Sư Tử lẫn Nhật Nam đều chẳng xem cô là thân thiết gì, chỉ là một người bạn đơn thuần có quen biết, nên Thiên Hạt cũng chẳng biết gì về gia đình của Nhật Nam và Sư Tử.

Đáp lại ánh nhìn dò xét của thành viên lớp S, Nam vẫn lãnh đạm nhìn mông lung ra bên ngoài qua lớp cửa kính, dường như không chú tâm đến tụi nó là mấy.

Khó chịu bởi cái bầu không khí ngột ngạt này, Nhân Mã và Song Tử toan lên tiếng. Tuy nhiên, hệt như đoán ra được điều đó, Nam lại lên tiếng trước.

– Tôi biết các cậu đang thắc mắc và định hỏi điều gì. Nhưng đừng mong tôi sẽ nói.

Dừng lại một chút, đồng thời chuyển ánh nhìn của đôi đồng tử xanh thẫm sang tụi nó, cậu nói tiếp.

– Tôi không thể hoàn toàn tin tưởng các cậu. Tôi cũng đã từng nói rồi, có những chuyện, không phải cứ vì hai chữ “bạn bè” mà có thể nói ra.

Tụi nó hoàn toàn lực im lặng. Chuyện Vũ Nhật Nam đến tận bây giờ, vẫn không thể tin tưởng tụi nó một cách hoàn toàn, tụi nó đương nhiên biết. Mà có lẽ, Vũ Sư Tử cũng chưa chắc đã tin tưởng tụi nó như những người bạn.

Nhật Nam thở ra một cái, rồi chống tay lên đùi mà đứng dậy. Trước khi bước lên cầu thang, cậu nói.

– Tôi lên xem Tử Nhi thế nào.

oOo

Ngồi trên nệm, dựa hẳn lưng vào bức tường cạnh giường, Sư Tử ngồi ôm chặt hai chân. Tựa cằm vào đầu gối, đôi đồng tử xanh thẫm lạnh lùng nhìn vào một điểm vô hình nào đó giữa không trung. Cô khẽ thở dài.

Sư Tử chẳng hiểu tại sao, bản thân lại hoảng sợ đến mức đó chỉ vì gặp mặt và tiếp xúc đơn thuần với một người phụ nữ lạ mặt. Chỉ biết, lúc đó hơi thở của cô chợt trở nên gấp gáp, trong đầu thì không ngừng hiện lên những chuỗi hình ảnh chẳng nối tiếp, điều đó khiến đầu cô đau nhức. Lúc đó, Sư Tử chẳng thể nghĩ được bất kì điều gì, điều duy nhất cô muốn là tránh xa bà ta, càng xa càng tốt.

Hai bàn tay chạm nhẹ vào hai bên vai, Sư Tử chợt nhớ lại khoảnh khắc đó. Cái lúc mà Song Ngư chạy đến nắm lấy tay cô, rồi kéo cô vào lòng mà ôm chặt như thể muốn bảo vệ. Cơ thể này, bàn tay này của Sư Tử vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ cậu. Chẳng hiểu sao, Sư Tử cảm thấy sự ấm áp được bảo vệ này, quen thuộc đến lạ.

Cánh cửa phòng mở ra. Dù vậy, Sư Tử cũng không màng đến việc quay qua xem thử, cứ như thể cô đã biết là ai rồi.

Nhật Nam đi đến, ngồi xuống giường cô em gái. Với đôi mắt trìu mến dường như chỉ dành cho Sư Nhi, cậu hỏi.

– Em ổn rồi chứ?

Di đôi đồng tử sang nhìn người con trai có vẻ khuôn mặt giống mình y hệt, Sư Tử khẽ mỉm cười như để trấn an.

– Em không sao. Em cũng chẳng biết sao lúc đó lại kích động như vậy nữa.

Có lẽ do lúc đó, đã bị sự sợ hãi xâm chiếm, Sư Tử chẳng hề nghe được cuộc đối thoại ngắn giữa người phụ nữ đó và anh mình lấy một câu.

– Anh hai, anh không báo chuyện này cho ông ta biết chứ? Em không muốn làm rùm beng lên một chút nào đâu.

Nam khẽ gật đầu.

– Anh chưa nói. Vả lại, anh cũng không có ý định nói gì cho ba biết cả.

Đúng lúc đó, cánh cửa lại mở ra một lần nữa sau khi vừa đóng lại vài phút trước.

Kim Ngưu hơi ngỡ ngàng vài giây khi nhìn thấy Nhật Nam trong phòng. Cô vốn định lên thăm cô bạn, cô cũng nghĩ Nam đã về phòng rồi chứ. Tiểu Ngưu khẽ bặm môi.

– Anh về phòng đây. Nghỉ ngơi nhé, có gì thì gọi anh.

Nam vừa nói vừa đứng dậy. Sư Tử mỉm cười nhìn anh mình, khẽ gật đầu.

Lúc này, trong phòng chỉ còn mỗi Sư Tử với Kim Ngưu vẫn đang đứng chỗ cửa ra vào. Ngưu Nhi bước vào trong, không quên đóng cửa lại. Bò lên giường Sư Tử, cô nàng hỏi bằng giọng tò mò.

– Hai anh em hai người mờ ám cái gì vậy?~~

– Nhiều chuyện.

Sư Tử vừa nói vừa búng nhẹ trán Kim Ngưu khiến cô nàng vừa ôm trán vừa chu môi bất mãn.

– Lên đây làm gì đó?

– Are~ Đây cũng là phòng tớ chứ bộ~~~

– Lí sự.

Kim Ngưu lè lưỡi cười khì. Cô nàng ngả người ra sau, nằm hẳn xuống giường Sư Tử. Đôi mắt tinh nghịch nhìn cô bạn, Tiểu Ngưu nói bằng giọng nhão nhão.

– Sư Nhi sướng ghê luôn! Vừa dễ thương, vừa quyền lực, lại có anh trai thương mình như thế, không chỉ vậy còn có…

Nói đến đây, chợt Kim Ngưu khựng lại. Trong đôi mắt của cô nàng, Sư Tử nhận ra một tia gì đó buồn bã, dù cho đã được chủ nhân của nó che giấu bởi những tươi vui kia.

– Còn có gì cơ?

– Không có gì~~~

Cái vẻ kì lạ của Kim Ngưu khiến Sư Tử thấy lạ. Nhưng vì Tiểu Ngưu có vẻ không muốn nói, nên Sư Tử cũng không hỏi thêm hay thắc mắc gì nữa.

– Cậu nói cứ như cậu bất hạnh lắm ấy. Kim Ngưu cũng dễ thương mà.

– Thật á?!~~

Kim Ngưu giương đôi mắt chờ đợi nhìn Sư Tử khiến cô phì cười. Gật gật đầu, Sư Nhi nói bằng giọng pha lẫn trêu chọc.

– Đương nhiên rồi.

Nhận thấy cái sự trêu chọc kia, Khm Ngưu phồng má bất mãn.

– Xiiiiiii~~ Sư Tử xấu quá đi~~

Kim Ngưu làm bộ mặt giận dỗi. Cô nàng lén nhìn Sư Tử. Dù luôn tỏ ra lạnh lùng và dường như vô cảm trong hầu hết các trường hợp, bản thân của Sư Tử lại là một cô gái dịu dàng đáng yêu. Kim Ngưu nhận thấy điều đó ở Sư Tử. Một cô gái gần như hoàn hảo và có được mọi thứ, lại được biết bao nhiêu người yêu thương, thật khiến Kim Ngưu thấy ghen tị. Đôi lúc, cuộc đời thật bất công nhỉ..

– Sư Tử nè, cậu có thích ai không?

– Sao lại hỏi vậy?

Sư Tử nhìn Kim Ngưu bằng đôi mắt thấp thoáng sự ngạc nhiên. Đáp lại, Tiểu Ngưu chỉ cười toe. Nghĩ ngợi một lúc, Sư Tử trả lời bằng chất giọng bình thản quen thuộc.

– Tớ thích anh hai.

Kim Ngưu thật muốn ngã đập đầu với cô nàng này. Cô ngồi bật dậy.

– Không phải thích kiểu đó, là thích kiểu kia cơ~~~!!!!

– Hở?! Kiểu nào cơ?

– Cậu ngốc thật hay giả ngốc thế hử?~~

– Này.

Kim Ngưu thật bó tay với cô bạn.

– Thích theo kiểu tình yêu ấy!!

Sư Tử nhìn Ngưu Nhi bằng đôi mắt kinh ngạc. Tình yêu á? Kim Ngưu vừa hỏi cô có yêu ai hay không sao. Sư Tử chưa từng nghĩ đến hai chữ này. Đối với cô mà nói, tình yêu chỉ là một công cụ kết nối hai gia đình lại, giúp cho kinh tế cùng phát triển, một hình thức hôn ước. Nhưng khi ở đây, cô nhận thấy một thứ tình yêu rất khác với nhận định trước giờ ở tụi nó, thứ mà người ta gọi là tình yêu không toan tính.

Nghĩ một lúc, Sư Tữ khẽ lắc đầu. Cái lắc đầu ấy, thật sự Kim Ngưu chẳng biết là nên vui hay buồn nữa. Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu cô. Sẽ thế nào, nếu sau này Sư Tử bắt đầu thích Thiên Yết, nếu vậy còn cô thì sao. Dù cho luôn cố nghĩ rằng sẽ không bao giờ xảy ra chuyện như vậy cả, Kim Ngưu vẫn thấy sợ.

Cố làm vẻ đáng yêu, Kim Ngưu nói bằng giọng trẻ con.

– Vậy sao. Vậy là chưa ai lọt vào mắt xanh của Vũ Tiểu thư đây sao~~?

– Trời ạ. Cậu làm cái trò gì đấy?

Sư Tử vừa nói vừa cầm gối dí thẳng vào mặt cô nàng đang xấn tới kia mà đẩy ra một cách không thương tiếc. Đoạn, Sư Tử nằm xuống giường, trùm chăn qua đầu.

Kim Ngưu chớp chớp mắt liên hồi, rồi hừ mũi. Như nghĩ ra gì đó, cô nàng đưa tay giật cái chăn kia lên. Trước khi Sư Tử kịp phản ứng gì, Kim Ngưu đã nằm xuống bên cạnh Sư Tử, cười toe.

– Oi! Muốn ngủ thì về giường của cậu mà ngủ!

– Không~ Ngủ cạnh Sư Nhi à!

Kim Ngưu trưng đôi mắt cún con nhìn Sư Tử. Hừ mũi một cái, cô để cho Kim Ngưu muốn làm gì thì làm. Nhưng thử quấy rầy cô lúc ngủ đi, cô nhất định không tha.

Nhìn Sư Tử đã ngủ say, Kim Ngưu đưa tay chạm vào bàn tay mở hờ của Sư Tử, nắm lại. Cô vừa ích kỉ, vừa xấu xa. Làm sao mà cô lại có cái ý nghĩ, phản bội lại người bạn này chứ. Nhưng tại sao Thiên Yết, người con trai mà cô giành tình cảm hơn thảy, người con gái mà cậu thích không phải ai khác mà lại là Sư Tử chứ! Không phải ông trời đã quá bất công với cô rồi sao…

Kim Ngưu đưa tay quệt đi những giọt nước mắ đang chầm chậm rơi.

– Sư Nhi à, tớ thật xấu xa, phải không…?

———————–

Kento: Cái con bé này, tự đăng chap đi =.= lười biếng chảy thây~
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.5 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống hiện đại đầy áp lực thì bên cạnh vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số câu chuyện về nhân quả và lời Phật dạy từ trang luật nhân quả một số bài hay chẳng hạn như cau hoi 250 nghi thuc rut chan nhang ban vong sau 49 ngay cau 251 nguoi dong tinh co duoc xuat gia khong cau 252 nhung ai co the tung kinh phat, phong thuy xac dinh nen dat cao hon khi xay chua sẽ giúp cho bạn hiểu rõ hơn về nhân quả cuộc đời, rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.