Hỗn nguyên võ tôn

Chương 265: Thâu long chuyển phượng


Bảy võ tông ở trước mặt đang đấu say sưa, không hề biết linh dịch đã đổi chủ. Diệp Phong khẳng định không có cách qua được phong tỏa, chỉ còn cách… quay lại. Về đến Tứ Hải thành, bằng vào dịch dung đơn, sẽ không ai nhận ra gã nữa.

Ý niệm vừa thành, gã liền quyết định, lao về phía Trương Bách Cường trấn thủ.

"Hự…" Tô Biệt hự một tiếng kỳ quái, hai mắt đỏ ngầu giận dữ.

Bị gã đá một cước, vốn hắn chỉ hoài nghi hôm nay Nguyệt Sát cổ quái quá mức nhưng giờ nhìn theo hướng gã chạy thì hắn đoán ngay ra, đó không phải Nguyệt Sát!

Nguyệt Sát biết rõ địa đạo ở đâu, còn hướng Diệp Phong đang lao đi ngược hoàn toàn.

Hắn liên hệ một loạt việc từ lúc Diệp Phong xuất hiện, lập tức tỉnh ngộ. Mẹ nó chứ, tên này từ đầu tới cuối không nói câu nào, Nguyệt Sát cố nhiên trầm mặc nhưng khi hắn ra lệnh thế nào cũng đáp một tiếng. Rõ ràng kẻ này sợ bị lộ sơ hở nên không nói gì.

Không ngờ phí tận tâm lực dàn xếp lại trở thành cho người ta lợi dụng. Khốn kiếp, kẻ đó là ai?

Chủy thủy trong tay gã đúng là Ảnh nguyệt song nhận, lẽ nào… Tô Biệt chợt hoảng sợ, Nguyệt Sát bị giết rồi? Lẽ nào là tam giai võ sư thu mua võ kỹ đó? Không… không thể nào.

Nhưng dù hắn có tin hay không, linh dịch lọt vào tay người khác là thật. Oán khí từ ngực hắn trào lên, lai phun ra một ngụm máu nữa.

"Tam vị trưởng lão, linh dịch... linh dịch bị người ta đoạt rồi." Hắn quát to, bảy võ tông đang quấn lấy nhau đồng thời ngẩn ra.

Ba võ tông Lục Lâm bang toàn lực xuất chiêu bức lùi địch thủ lướt qua đám đông cướp lại Tô Biệt từ tay võ sư đó, nổi giận đùng đùng hỏi: "Thật ra là sao, ai cướp linh dịch?"

"Là tên bịt mặt đó. Hắn… hắn…" Tô Biệt bị trưởng lão xách lên, thở không nổi.

"Đuổi theo." Tam vị trưởng lão đành kệ hắn, dấy lên khí lưu lao theo Diệp Phong.

Bốn võ tông Thanh Hổ bang và Lôi gia còn chưa hiểu rõ chuyện gì, thấy tô kiệt không phải nói đối thì bám theo. Linh dịch đã bị đoạt, chắc chán do nhân mã một trong hai phe thực hiện, chỉ là trong ấn tượng của bốn người không có ai bịt mặt như thế. Lẽ nào vũ khí bí mật của đối phương?

"Người bịt mặt đó là thuộc Lôi gia?" Thanh Hổ bang trưởng lão vừa đuổi vừa nghi hoặc.

"Không phải… cũng không phải người Thanh Hổ bang hả?" Lôi gia tộc lão sững người theo.

"Là ai?" Bốn người cùng trừng mắt nhìn nhau, không sao ngờ rằng ở Sát lục mộ địa, trừ người của tứ đại thế lực lại còn cả người ngoài.

"Hắn vốn không phải người của tứ đại thế lực." Tô Biệt vừa lấy hơi xong, lập tức quát to.

"Cái gì!" Cảm giác hổ thẹn và phẫn nộ dâng lên trong lòng mọi võ tông tại trường. Ba phe dốc sức, phái mấy võ tông cùng vài chục võ sư chỉ để đoạt lấy một giọt vạn niên linh ngọc dịch mà giờ lại bị một võ sư thừa nước đục thả câu lấy mất, nếu bị đồn ra thì họ còn mặt mũi nào xưng bá tại địa bàn của mình? Thật sự là trò hề lớn nhất của Vân Châu.

Hơn trăm cao thủ của tứ đại thế lực liều mạng giao đấu ở đây mà còn có người dám giở trò, thật khác gì trực diện miệt thị. Nếu để võ sư đó chạy mất, thà họ tìm tảng đậu hũ nào đó mà đập đầu tự tận.

Tốc độ của Diệp Phong tuy nhanh nhưng đối thủ là võ tông, hơn nữa mọi võ sư được lệnh chặn đường người bịt mặt, tạo thành trở ngại không nhỏ cho Diệp Phong.

"Mẹ nó chứ, biết vậy không chơi Tô Biệt vố này."Diệp Phong hơi ảo não, tuy Tô Biệt sớm muộn gì cũng phát giác gã không phải Nguyệt Sát nhưng chỉ chần chừ một chút là gã có cơ hội thoát thân. Lần này đã tự mình vác đá đập vào chân mình.

"Tiểu tạp chủng, để mang lại cho lão phu." Lục Lâm bang đại trưởng lão - - ngũ giai võ tông lao vút lên, thể nội nguyên lực dấy động thiên địa linh khí ào ào trèn xuống, bàn tay rực hỏa nguyên lực ngưng tụ thành hỏa cầu khổng lồ trên không, trùm vào gã.

"Thiết bì thuật!" Đối diện với công kích hung hãn như thế, gã không dám chần chờ, nguyên nguyên lực toàn thân ngưng lại, lực phòng ngự tăng lên mấy lần.

"Thập nhị điệp chấn!" Đồng thời, hai tay gã vỗ mạnh vào đại hỏa cầu, thô nguyên dâng tràn.

Ầm. Tiếng nổ vang trời, Sát lục mộ địa sáng rực, hỏa quang chói mắt khiến ai cũng hơi nheo đi, rung chấn khiến mặt đất rung lên, thanh thế kinh nhân.

Một bóng đen từ trong ánh lửa vút ra, lao vào chỗ bọn Trương Bách Cường ở lối vào Sát lục mộ địa.

"Cướp thi thể." Bảy võ tông tâm niệm như điện, đồng thời lắc mình đuổi theo Diệp Phong. Họ cho rằng dù là thất giai võ sư, trước uy thế công kích này cũng không thể thoát chết được, nên cùng muốn cướp thi thể đoạt lấy linh dịch trên mình gã.

"Thi thể" văng đi chợt uốn mình trên không, theo thế sét đánh không kịp bưng tai hất văng một cao giai võ sư trước mặt Trương Bách Cường, đồng thời một tay thò ra như chớp, nắm lấy yết hầu trong khi y chưa kịp phản ứng.

"Gặp quỷ rồi." Sáu võ tông đồng thời tức giận, nhìn đại trưởng lão vừa xuất chiêu, lúc nào rồi mà lão còn xuất thủ nương tay?

Đại trưởng lão kinh hãi. Có thể sao? Lão vừa dốc toàn lực, dù nhất giai võ tông trúng đòn cũng khó chịu nổi, võ sư này tối đa chỉ tam giai sao lại vô sự?

Lúc đó không còn thời gian cân nhắc nữa, bắt người bịt mặt là quan trọng nhất, linh dịch ở trên mình hắn.

Diệp Phong toàn thân đen xì, y phục tan tành, cả mặt nạ cũng bị rơi mất một nửa, lộ ra con mắt còn trẻ trung.

"Dừng lại." Gã quát to, đưa Trương Bách Cường ra che trước mặt.

"Hừ, bọn ta không phải người Trương gia, hà cớ bị ngươi uy hiếp?" Bảy võ tông đồng thời bước lên một bước, nhưng không xuất thủ. Họ không e dè sống chết của Trương Bách Cường nhưng y là Trương gia đại thiếu, tuyệt không thể chết trong tay mình. Vạn nhất xuất chiêu uy lực quá mức khiến Trương gia đại thiếu mất mạng thì Trương gia không đời nào để yên.

Bất quá họ không để gã có cơ hội chạy trốn, bảy ngời vây gã vào giữa.

"Giao linh dịch ra." Thanh Hổ bang trưởng lão trầm giọng quát.

"Linh dịch nào? Lẽ nào là bình ngọc kẻ đó nhét vào tay ta?" Gã thấy nhất thời không thể thoát thân nên giả ngô giả ngọng.

"Đừng giả đò, ngươi không biết linh dịch thì sao lại xuất thủ đoạt vật của bản bang." Lục Lâm bang đại trưởng lão gầm lên.

"Lão tặc, đừng vu oan giá họa, rõ ràng có người nhét tiểu ngọc bình vào tay ta rồi chủ động yêu cầu ta công kích hắn. Ta cướp cái gì?"

"Đánh rắm!"

"Không tin thì ngươi hỏi hắn đi." Diệp Phong hừ lạnh, chỉ vào Tô Biệt. Hắn đỏ bừng mặt, há mồm nhưng không phản bác được. Diệp Phong nói đều là sự thật, linh dịch xác thật do hắn nhét vào tay gã, đồng thời có yêu cầu đối phương công kích mình.

Nhưng… sự tình không như các ngươi nghĩ. Tô Biệt có cảm giác muốn khóc mà không ra nước mắt, kế oạch tuyệt vời như thế sao lại thành thế này!

"Ơn viện thủ ở Lạc Nhật thành, Diệp Phong chưa từng dám quên." Nhân lúc đói phương nghe Tô Biệt giải thích, Diệp Phong lén ngưng âm thanh thành sợi tơ rót vào tai Trương Bách Cường.

Trương đại thiếu vốn thầm than xui xẻo chợt lấy lại tình thần, nhưng rồi uể oải ngay. Diễn kịch cũng phải cho giống, nhưng ánh mắt y đầy hoan hỉ. Đối phương chịu biểu lộ thân phận tức là không có ác ý, có điều y thập phần chấn kinh, thực lực của Diệp Phong quá kinh nhân, thất giai võ sư cũng không chịu nổi một chiêu của gã. Tuy chỉ thoáng qua nhưng nguyên nhân chủ yếu không phải vì võ sư thất giai đó chủ quan.

"Xin tặng linh dịch, tự dùng một mình, không nên cho ai biết." Diệp Phong kín đáo nhét linh dịch vào tay y, tiếp đó lớn tiếng: "Bảo người của ngươi tránh ra."

"Các ngươi lùi lại, lùi xa một chút." Trương Bách Cường thập phần "khiếp nhược" quát lên, lòng y đang nở hoa, không ngờ chỉ đến xem náo nhiệt lại thu được lợi lộc vô vàn, xem ra quyết định trợ giúp Diệp Phong hôm đó là thông minh. Bảo vật quý trọng thế này mà gã tặng không hề chớp mắt, đúng là… khiến Trương đại thiếu cảm động.

Người Trương gia tuy rút đi nhưng nhân mã ba thế lực khác lập tức bù vào, vây chặt đường thoát. Mệnh lệnh của Trương Bách Cường không chỉ huy được họ.

"Ngu xuẩn." Nghe Tô Biệt giải thích xong, đại trưởng lão giận dữ đến độ suýt lăn ra, còn bốn võ tông Thanh Hổ bang và Lôi gia thì cười thầm. Cú lừa này quá ngoạn mục. Nếu không vì ngại có đông người chắc họ đã ôm bụng lăn ra cười. Việc này mà đồn ra chắc Lục Lâm bang sẽ thành trò hề của cả Vân Châu. Đưa bảo vật trị giá mười tám vạn tinh tệ vào tay người là, còn yêu cầu người ta đánh mình, thiện hạ lấy đâu ra kẻ ngu đến thế.

Vạn niên linh ngọc dịch không nằm trong tay Lục Lâm bang thì cơ hội giành được lớn hơn nhiều. Đằng nào cũng không phải họ tốn tiền, việc gì phải tiếc hộ.

"Ngươi giao linh dịch ra, Lục Lâm bang sẽ không truy cứu." Vì đại cục, đại trưởng lão đành nén nhịn, chịu nhún một bước.

"Tiểu huynh đệ, lão phu thấy cậu thân thủ bất phàm, có muốn trở thành người của Lôi gia chăng?" Lôi gia tộc lão mỉm cười "mời gọi."

"Gia nhập Lôi gia thì cơ lợi gì, vào Thanh Hổ bang, ta đảm bảo cho ngươi chấp chưởng một tòa thành thị." Thanh Hổ bang trưởng lão hô to.

Nhất thời Diệp Phong trở nên thơm nức. Theo lời Tô Biệt thì gã gã lấy được linh dịch chỉ là vô tình. Họ không cho rằng gã mang đi được nên gã vì thoát thân sẽ giao linh dịch ra. Chỉ là giao cho ai thì chưa biết. Bất kỳ võ tông nào lấy dược linh dịch, có đồng bạn yểm hộ tất cơ hội thoát thân không nhỏ. Thái độ của Diệp Phong trở nên cực kỳ quan trọng.

Tình thế càng lúc càng vi diệu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng ngày nay là một trang bị tất yếu bạn trẻ để nghiên cứu, học tập các kiến thức từ các nước phát triển. Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon chẳng hạn như cosmic la gi nghia cua tu cosmic la thuoc vu tru cosmic rays tia vu tr, conjurer la gi nghia cua tu conjurer la nguoi lam tro ao thuat thay phu chắc chắn sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc học tốt tiếng Anh, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp.