Hôn nhân mỏng manh, chồng trước quá ngang tàng

Chương 43: Cân nhắc đến em trai tôi một chút



Edit: Xám

Bạch Yên Nhiên đi ra từ toilet, đứng ở trước bồn rửa tay nhìn vẻ mặt tái nhợt của chính mình trong gương đến ngẩn người.

Cô biết vừa rồi cô có chút phản ứng quá khích, nhưng áp lực cực lớn trong lòng khiến cô cảm thấy không thở nổi.

Sự thật cô không mang thai đó khiến cô hoàn toàn không biết phải đối mặt với Cố Thừa Diệu ra sao.

Nói cho anh biết sự thật? Cô không có dũng khí.

Nhưng không nói cho anh, cô lại cảm thấy trong lòng tràn đầy dằn vặt.

Cô cảm thấy mình là một tên trộm. Đang đánh cắp hạnh phúc không thuộc về mình.

.

Nhưng mọi thứ của Cố Thừa Diệu lại quá tốt đẹp, khiến cho cô hoàn toàn không có khả năng đẩy ra.

Đi ra ngoài mà có chút mờ mịt bối rối, tâm tình phức tạp, đến nỗi cô không chú ý tới có người đi vào toilet.

Cái túi trên tay không cầm chắc, rơi xuống đất.

Vật gì đó trong túi rơi ra ngoài.

.

“Thật ngại quá.” Một giọng nói thanh thanh đẹp đẽ vang lên lên, đối phương mang theo vài phần áy náy rõ ràng.

Vào lúc cô còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã giúp cô nhặt túi xách lên.

“Cám ơn.” Bạch Yên Nhiên có chút bối rối, muốn nhận lấy túi xách trên tay đối phương, nhưng sau khi nhìn thấy rõ khuôn mặt đối phương thì ngẩn người ra một chút.

Là người phụ nữ gặp ở bộ phận trang phục nữ của Bách hóa Kiều thị hôm đó.

.

Trên tay cô ấy, cầm túi xách của mình. Vẻ mặt của đối phương bình tĩnh, ôn hòa, giống như hoàn toàn không nhận ra cô.

“Cám ơn.” Nhận lấy túi xách của mình, đối với người phụ nữ này, Bạch Yên Nhiên có một chút thù địch không tự chủ. Thù địch như vậy đến quá kỳ quái, quá khó hiểu.

“Đừng khách sáo.” Diêu Hữu Thiên gần như liếc mắt một cái đã nhận ra người phụ nữ trước mặt là ai.

Nhìn thấy vật gì đó trên mặt đất khi cúi người xuống, nhặt lên một túi băng vệ sinh, đặt ở trên tay Bạch Yên Nhiên: “Cái này. Vừa rồi quên nhặt.”

Vẻ mặt cô rất bình tĩnh, giống như không cầm trên tay băng vệ sinh, mà là rót một ly trà.

.

“......” Bạch Yên Nhiên nhìn túi băng vệ sinh kia, trên mặt nóng hừng hực.

Không chỉ xấu hổ, còn có bối rối, hốt hoảng, mờ mịt luống cuống.

Túi băng vệ sinh kia nhắc nhở cô, cô không hề mang thai, cô là một kẻ lừa đảo. Kẻ lừa đảo.

Không. Cô không phải kẻ lừa đảo, cô chỉ quá mong muốn ở bên Cố Thừa Diệu. Như vậy mà thôi.

.

“Cô đừng đưa cho tôi, tôi không cần ——” Bạch Yên Nhiên đột nhiên giống như là bị gì đó: “Cái này không phải của tôi, không phải của tôi.”

Nói xong, cô rời khỏi toilet mà đầu cũng không quay lại, để lại Diêu Hữu Thiên nhìn túi băng vệ sinh và bóng lưng của cô, có chút khó hiểu.

Đều là phụ nữ, đến tháng có gì mà xấu hổ? Da mặt mỏng thành ra như vậy sao?

Có điều, chuyện này và cô có liên quan gì đâu?

..................................................................

Bạch Yên Nhiên vẻ mặt hốt hoảng, vòng tới vòng lui ở trong nhà hàng nửa ngày, thậm chí đi nhầm chỗ cũng không biết. Chờ đến khi cô nhìn thấy rõ phương hướng, muốn quay trở lại chỗ của mình, thì nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc ngồi ở bên kia nhà hàng.

Cố Tĩnh Đình? Cô ấy cũng ở đây?

Cô đã từng ăn cơm vài lần với Cố Tĩnh Đình, cũng đã gặp nhiều lần. Đương nhiên biết rõ đối phương là chị gái của Cố Thừa Diệu.

Vừa mới muốn đi tới đánh tiếng chào hỏi với đối phương. Lại nhìn thấy người phụ nữ vừa mới gặp trong toilet ngồi xuống ở phía đối diện.

Mà câu nói tiếp theo của Cố Tĩnh Đình, truyền rõ ràng vào trong tai cô, khiến cho bước chân muốn tiến lên lúc đầu của cô, dừng ở đó bất động.

.

“Thiên Thiên, nếu như cô chưa có bạn trai, thì cân nhắc đến em trai tôi một chút. Em trai tôi thật sự rất ưu tú.”

Bàn tay cầm túi xách của Bạch Yên Nhiên, đột nhiên siết chặt thành nắm đấm. Đầu ngón tay tái nhợt lộ ra sự mệt mỏi nặng nề.

Thì ra, cho dù trước đây Cố Tĩnh Đình vẫn luôn dịu dàng lễ độ với cô, hơn nữa vẫn vội thuyết phục ba mẹ nhà họ Cố, cũng chỉ là bề ngoài chấp nhận cô mà thôi.

Như vậy, có phải nói ra hay không, chuyện cô không mang thai, người nhà họ Cố đã biết rồi ư?

Bọn họ đều đã biết rồi sao?

.

Cho nên Cố Tĩnh Đình mới bắt đầu vội vã giới thiệu bạn gái cho Cố Thừa Diệu?

Ánh mắt lại rơi xuống người Diêu Hữu Thiên lần nữa, sự ung dung, lý trí, bình tĩnh còn có khí chất cao quý trên người đối phương, cô đều không có.

“Các người không phù hợp.”

Lời của Kiều Tâm Uyển chợt hiện bên tai. Người phụ nữ giống như Diêu Hữu Thiên, mới phù hợp với Cố Thừa Diệu phải không?

Là như vậy sao?

Rốt cuộc cô không ở lại nổi nữa, chạy ra khỏi phòng ăn mà đầu không ngoảnh lại.

............................................................

Edit: Xám

Kiều Tâm Uyển nhìn tài liệu trước mặt, lại nhìn Cố Học Vũ một cái. Vẻ mặt phức tạp khó phân biệt, mơ hồ lộ ra một chút thấp thỏm.

“Anh có ý gì?”

“Ý của anh là. Thừa Diệu vì cưới cô Bạch Yên Nhiên này, thậm chí không ngại nói dối với chúng ta. Em không cảm thấy, em nên lùi một bước sao?”

Vẻ mặt Cố Học Vũ thản nhiên, đối với vợ, những năm gần gây ông chưa bao giờ can thiệp bất kỳ quyết định gì của bà.

Nhưng chuyện dùng tiền để Bạch Yên Nhiên rời đi này, ông lại cảm thấy Kiều Tâm Uyển làm việc thiếu suy nghĩ.

Không phải nói chuyện bà phản đối Cố Thừa Diệu và Bạch Yên Nhiên là sai. Mà là cách bà giải quyết không hợp.

.

“Em càng như vậy, chỉ làm Thừa Diệu càng quay lưng lại với em. Có lẽ nó mới thật lòng ba phần với cô gái kia, em phản đối như vậy, ngược lại kích động ra bảy phần của nó.”

“Thật lòng?” Kiều Tâm Uyển ném tư liệu trên tay lên trên bàn, “Anh muốn em chấp nhận một người phụ nữ dùng thủ đoạn không vẻ vang như vậy, thậm chí không ngại lừa gạt Thừa Diệu?”

Xin tha thứ, bất luận thế nào, bà cũng sẽ không chấp nhận. Nhìn tài liệu phía trên, nghĩ đến người phụ nữ kia không thể sinh con, lại còn giả bộ mang thai lừa gạt con trai mình, Kiều Tâm Uyển lập tức giận sôi lên.

Đứng bật dậy, cũng không để ý đến Cố Học Vũ, đi thẳng ra cửa.

Cố Học Vũ nhìn bóng lưng của vợ, cũng không lên tiếng, thu lại tài liệu trên mặt bàn. Đi theo ra ngoài.

............................................................

Khi Kiều Tâm Uyển tìm tới cửa, Cố Thừa Diệu đang họp.

Thân là tổng giám đốc của một công ty, anh cũng không nhàn rỗi.

Khi Cố Thừa Diệu vừa mới tốt nghiệp đại học, lúc đó cùng với bạn học cũng là bạn cùng phòng của anh – Thương Mạc Viễn thành lập công ty thiết kết GC.

Thiên phú về mặt thiết kế của Thương Mạc Viến là chỗ Cố Thừa Diệu tán thưởng, bản lĩnh giao tiếp đối ngoại của Cố Thừa Diệu cũng là chỗ Thương Mạc Viễn chỉ chuyên tâm thiết kế không có.

Hai người ăn nhịp với nhau. Phối hợp ăn ý.

GC mới thành lập hai năm, đã chiếm vị trí số một ở trong nghề, năm ngoái lại càng trở thành một trong mười công ty thiết kế nội thất của Bắc Đô, tùy tiện nhận một hóa đơn, chính là lợi nhuận mấy trăm vạn. Trước đó vài ngày, Cố Thừa Diệu đích thân đàm phán, sau đó tiếp tục nhận được công trình thiết kế của viện phúc lợi lớn nhất Bắc Đô.

Mà đây cũng nguyên nhân khiến anh rất bận trong khoảng thời gian này.

.

Vừa muốn chuẩn bị hôn lễ, công ty cũng có việc bận. Anh phải giải quyết hết việc trên tay trước, mới có thể yên tâm kết hôn với Bạch Yên Nhiên, đưa cô đi hưởng tuần trăng mật.

Có điều vừa nghĩ đến hôn lễ đã sắp được tổ chức, anh cảm thấy mình mệt mỏi hơn cũng đáng giá.

Anh yêu Bạch Yên Nhiên, đương nhiên muốn cho cô mọi thứ tốt nhất.

Từ phòng họp đi ra ngoài, khi thấy Kiều Tâm Uyển và Cố Học Vũ ngồi ở trong phòng làm việc của mình, trong mắt Cố Thừa Diệu chợt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Ba, mẹ, sao ba mẹ lại đến đây?”

Từ sau khi con trai và Bạch Yên Nhiên ở cùng nhau, trong lòng Kiều Tâm Uyển đã kìm nén một hơi. Lại thấy thái độ của con trai xa cach như vậy, lại càng giận sôi lên.

“Sao hả? Không có việc gì thì không thể tới sao?”

“Con không nói như vậy.” Cố Thừa Diệu ấn đường điện thoại nội bộ, bảo thư ký bưng lên hai ly thức uống nóng. Lúc này mới nhìn về phía mẹ: “Con cho rằng Cố thị họp thường niên, ba mẹ sẽ việc bận của mình.”

“Kỳ họp thường niên của Cố thị, đương nhiên có Thừa Kỳ Thừa Lân tham gia. Con cho rằng người người đều giống như con?”

Không muốn tiếp nhận xí nghiệp của gia tộc, chỉ muốn gây dựng sự nghiệp của chính mình ——

.

Cố Thừa Diệu giang tay ra. Trên khuôn mặt nhìn về phía Kiều Tâm Uyển mang theo vài phần ngỗ ngược: “Mẹ cũng nói công ty có Thừa Kỳ Thừa Lân tham gia. Con cần gì phải tiếp tục đi tham dự náo nhiệt?”

Lại càng không muốn nói, bây giờ Cố Tĩnh Đình còn đảm nhiệm chức vị tổng giám đốc của Cố thị. Chỗ nào cần dùng đến anh?

Kiều Tâm Uyển nhìn con trai, thành thật mà nói, đứa con trai này cũng nguyên nhân khiến bà kiêu ngạo.

Năm đó sống chết không chịu vào Cố thị, nhất định phải tự mình gây dựng sự nghiệp.

.

Hai năm nay thật sự cũng làm việc càng ngày càng tốt, Kiều Tâm Uyển thường xuyên ra ngoài, không ít được người ta khen ngợi con trai bà tài giỏi lại có bản lĩnh.

Đây cũng là nguyên nhân bà không thể chấp nhận Bạch Yên Nhiên.

Con trai của mình tốt như vậy, Bạch Yên Nhiên, cô ta không xứng.

“Thừa Diệu. Hôm nay mẹ đến là có chuyện muốn nói với con.” Kiều Tâm Uyển hít thở sâu, thật ra bà biết rõ, chuyện này bị vạch trần ra, người không thể chấp nhận, có lẽ chính là Cố Thừa Diệu.

Bị một người phụ nữ lừa gạt, đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ không chấp nhận được.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9 /10 từ 5 lượt.

Quản trị tài chính là tổng hợp các chương trình lập kế hoạch, tổ chức, chỉ đạo và kiểm soát tất cả các giao dịch liên quan đến kinh doanh và tài chính như đầu tư, sản phẩm mới, mua sắm đồ dùng, trang thiết bị, tổ chức các sự kiện,…Để hiển rõ hơn các chiến lược tài chính, kế toán này, mời bạn vào trang dân tài chính chẳng hạn như biên bản thu hồi hoá đơn, can chuan le trong excel chắc chắn bạn sẽ nhận được những kiến thức rất thực tiễn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.

loading...
DMCA.com Protection Status