Hôn nhân mỏng manh, chồng trước quá ngang tàng

Chương 93: Hoảng loạn



Diêu Hữu Thiên nằm ngửa trong bồn tắm. Đằng sau làn hơi nước là gương mặt đỏ ửng của cô.

Cô nhắm mắt, khóe miệng nhếch lên, bộ dạn giống như rất hưởng thụ. Mái tóc thả dài sau gáy.

Càng lộ ra khuôn mặt mềm mịn trắng hồng.

Trên chiếc cổ thon dài cũng nhuộm một màu hồng, bờ vai thấp thoáng dưới nước có đường cong tuyệt mỹ.

Men theo đường cong tuyệt mỹ đó có thể thấy rõ được xương quai xanh của cô. Hướng xuống dưới là làn da trắng hồng như ẩn như hiện trong làn nước.

Anh thậm chí có thể nhìn thấy loàng thoáng hai gò bồng đảo.

Vẫn nhớ như in cảm giác mềm mại của người trong lòng đêm hôm đó. Bụng dưới lập tức co thắt.

Cố Thừa Diệu vì phản ứng của mình mà nhăn mày.

Ý thức chống chọi lại phản ứng của cơ thể: “ Cô làm gì ở đây vậy?”

Nhiệt độ nước trong bồn tắm rất vừa, lực mát xa vô cùng tốt.

Diêu Hữu Thiên đang ngâm mình một cách thoải mái không đề phòng nghe được câu nói đó, mở to mắt nhìn thấy Cố Thừa Diệu, dọa cô một trận, không nghĩ được nhiều lập tức vùi mình vào trong nước.

Có điều động tác quá nhanh, cô vừa vặn bị sặc nước.

Lúc này có chút hoảng loạn, bồn tắm vốn đã rộng, thân hình cô lại nhỏ nhắn.

Cú vùi mình này khiến cô bị sặc nước, làm cho cô có cảm giác giống như sắp đuối nước.

“ Uhm uhm.” Muốn kêu hai tiếng nhưng lại càng sặc nước nhiều hơn. Hai tay đập nước muốn đứng dậy, nhưng đáy của bồn tắm rất trơn, không những không dậy được mà còn chìm sâu hơn.

Cố Thừa Diệu nhìn động tác của người phụ nữ trước mặt này, phút kinh ngạc qua đi, nhanh chóng đưa tay ra.

Đem thân mình của Diêu Hữu Thiên vớt lên, vừa ra khỏi nước Diêu Hữu Thiên bắt đầu ho dữ dội.

Thấy cô ho, Cố Thừa Diệu theo phản xạ đưa tay vỗ lưng cho cô.

Da mềm mịn thật. Mang theo hơi nước nên khi chạm vào cảm giác rất mềm….

Cố Thừa Diệu vỗ nhẹ vài cái, tay đỡ sau lưng cô không động đậy.

Diêu Hữu Thiên lấy lại hô hấp, nhưng do sặc nước, tay chân mềm nhũn, ngay lúc này đang tựa vào người Cố Thừa Diệu, toàn bộ trọng tâm đặt trên người anh.

“ Cảm ơn.”

Lúc nói chuyện cô ngẩng đầu lên còn Cố Thừa Diệu lại cúi xuống, động tác ngẩng đầu của cô quá nhanh khiến bờ môi không đề phòng mà chạm vào môi của Cố Thừa Diệu.

Bốn mắt đối diện, cả hai đều nhìn thấy hình bóng mình trong mắt của đối phương.

Cố Thừa Diệu cảm nhận được phần bụng dưới co rút thêm lần nữa.

Trước khi lý trí của anh được lấy lại thì cơ thể đã có phản ứng trước tiên.

Bàn tay vốn đặt trên lưng của Diêu Hữu Thiên rời lên trên, đỡ láy gáy của cô, anh tăng thêm lực trên môi mình.

Ngay lúc này, chiếc lưỡi của anh không e dè tiếng thẳng vào trong.

Cố Thừa Diệu không phải là lần đầu tiên hôn Diêu Hữu Thiên. Có điều hai lần trước đều là trong lúc say.

Đây là lần đầu tiên anh hôn cô trong lúc tỉnh táo.

Mềm mại, ngọt ngào, thơm mát.

Cả phòng tắm tràn đầymùi vị nóng bỏng, trong không khí còn phảng phất mùi hoa oải hương.

Mặc dù vậy Cố Thừa Diệu vẫn ngửi được mùi hương đặc trưng chỉ có trên người của Diêu Hữu Thiên.

Mùi hoa mai thanh mát, nhẹ nhàng.

Mùi hương đó khiến anh giống như bị quyến rũ.

Bụng dưới co rút ngày một tăng. Nụ hôn của anh cũng càng lúc càng mạnh bạo.

Bờ môi vô cùng mềm mại, hương thơm ngọt ngào bất tận. Anh giống như say mất rồi.

Diêu Hữu Thiên lúc đầu bị dọa sợ, cô hoàn toàn không ngờ rằng con người vốn nói là mai mới về thì hôm nay lại xuất hiện ở đây.

Cô càng không ngờ được bản thân lại gây ra lỗi này, nhìn thấy Cố Thừa Diệu lập tức bị dọa đến mức rơi vào bồn tắm.

Thật xấu hổ quá đi mất.

Trước mặt Cố Thừa Diệu khiến mình xấu hổ, tuyệt đối không phải là ý muốn của cô.

Càng không ngờ được lúc cảm ơn lại chạm vào môi anh.

Cho đến khi chiếc lưỡi ấm áp kia linh hoạt tiến vào. Cô hoàn toàn ngơ ngẩn.

Đây không phải nụ hôn đầu của cô. Càng không phải lần đầu tiên Cố Thừa Diệu hôn cô. Cô còn nhớ lần trước trong đêm tân hôn anh uống say.

Nhưng lúc đó chỉ chạm vào trong một thời gian ngắn, khác hẳn với cảm giác lúc này.

Cô thậm chí còn không biết phải làm thế nào.

Khi còn hẹn hò với Triệu Nhân Uyên, không phải là chưa từng hôn môi, nhưng cũng không có cảm giác như hiện nay.

Giống như cả linh hồn đều bị Cố Thừa Diệu hút đi.

Cô đứng trong bồn tắm, dựa vào người anh.

Vòng ngực của anh rắn chắc, cường tráng, Anh đem cô bao bọc hoàn toàn. Hơi thở của anh trùm khắp xung quanh cô.

Trong hơi thở của cô toàn bộ đều là mùi hương của anh.

Mùi hương nam tính nồng đậm đó khiến cô ngất ngây.

Cô thậm chí không đẩy anh ra, biết rõ việc phải làm lúc này là đẩy anh ra sau đó tặng thêm cho anh một cái tát.

Cô không biết phải làm thế nào, cả người không chút sức lực mà tựa vào anh, vòng eo được anh ôm chặt, bỏ mặc cho anh ngang tang xâm chiếm môi mình.

Sự cho phép của cô chính là động lực tốt nhất.

Cố Thừa Diệu cảm nhận được ngọn lửa tại một nơi trên cơ thể bùng phát. Anh khép hờ mắt giống như bỏ mặc mình tiếp tục.

Trên thực tế Cố Thừa Diệu đã cấm dục rất lâu rồi.

Điều này khiến động tác của anh có chút gấp gáp. Một tay không khách khí mà công kích vào nụ hoa mềm mại của cô.

Có chút nhột, Diêu Hữu Thiên vì động tác của anh vô thức khẽ rên lên vài tiếng.

Tiếng rên đó khiến Cố Thừa Diệu tỉnh táo lại, lúc này anh mới phát hiện bản thân đang làm cái gì.

Không nghĩ nhiều mà buông tay ra, cả người lùi về sau vài bước. Diêu Hữu Thiên không ngờ được anh lại làm như vậy, cả người lại rơi vào trong bồn tắm.

“ Ai ui.”

Lần này không phải là Diêu Hữu Thiên làm nũng nữa mà thật sự là đau vì bị ngã.

Đầu gối của cô đập vào thành của bồn tắm. Trân đầu gối bị va thành vết tím, chân không còn sức, lại ngã xuống.

Cố Thừa Diệu muốn đưa tay ra đỡ nhưng lại nhớ đến khoảnh khắc vừa rồi liền thu tay về.

Nhìn Diêu Hữu Thiên nửa ngồi nửa quỳ trong bồn tắm, cả người ửng đỏ. Hai mắt long lanh đầy ý xuân.

Anh thu tay về, xoay người trên mặt vẫn còn ngượng ngùng.

Cũng không nòi gì, bỏ đi mất.

Diêu Hữu Thiên nghe thấy tiếng đóng cửa, cô cố gắng đứng dậy, nhất thời chưa lấy lại ý thức.

Cố Thừa Diệu, anh đang nghĩ cái gì vậy chứ?

Cố Thừa Diệu đứng ở ban công ngoài phòng khách, nhìn về ánh đèn rực rỡ khác hẳn với Bắc Đô.

Tối qua anh nhận được tin tức của Bạch Yên Nhiên, Lý Sinh gọi điện báo có tin tức của cô.

Cố Thừa Diệu gần như không dám chậm một bước, đặt vé máy bay sớm nhất bay về Bắc Đô.

Nhưng khi thật sự về được Bắc Đô mới phát hiện ra Lý Sinh nhầm rồi.

Người phụ nữ đó không phải Yên Nhiên….

Thất vọng, lạc lõng, chắc chắn rồi.

Nhưng sự đau lòng đã vơi đi không ít.

Tìm cả nửa năm, thực ra Lý Sinh đã không còn ôm nhiều hy vọng, nếu không phải số tiền anh trả quá nhiều, chỉ e sớm đã buông tay rồi.

Nhưng muốn anh buông tay anh lại không làm được.

Anh còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Bạch Yên Nhiên, cô bị một đám người say rượu ức hiế, vừa mất mặt lại vừa thất thần.

Anh trượng nghĩa cứu giúp, cô yêu ớt trốn sau lưng anh, dáng người mảnh mai đó bị dọa đến mức run rẩy không ngừng. Đôi mắt tràn đầy nước mắt sợ hãi.

Đáng thương như vậy, yếu ớt như vậy, lại khiến người ta thương tiếc như vậy.

Bây giờ anh không còn bên cạnh cô, bảo vệ cô, cô sẽ ở đâu được chứ? Sống như thế nào chứ?

Nếu có lúc khó khăn thì ai sẽ giúp cô đây?

Những điều này trong đêm tối yên tĩnh cứ luôn xông lên đầu anh, khiến anh lo lắng đến không thể ngủ được.

Anh nhất định, nhất định phải tìm được Bạch Yên Nhiên.

Cho dù tạm thời không cho được cô một danh phận thì cũng phải xác định được cô sống yên ổn…

Gió đêm thổi đến, kèm theo vị tanh của biển nhưng lại có cảm giác mát mẻ.

Nghĩ về chuyện mình vừa làm, càng khiền cho tâm trạng không tìm được Bạch Yên Nhiên của anh thêm bực bội.

Anh mà lại đi hôn Diêu Hữu Thiên?

Anh mà lại mất tự chủ, đã thế vừa rồi, anh cảm nhận rất rõ dục vọng của chính mình.

Anh tại sao lại sinh ra dục vọng không nên có với Diêu Hưu Thiên chứ.

Sao có thể như vậy chứ?

Yên Nhiên không có tin tức gì, anh lại cùng người phụ nữ khác…

Cố Thừa Diệu không thể tha thứ được cho bản thân. Tâm tư hỗn loạn, quay người lại thì thấy Diêu Hữu Thiên đã tắm xong ra đây từ lúc nào.

Diêu Hữu Thiên tắm xong rồi quay về phòng mình mặc quần áo.

Bước ra phòng khách thấy Cố Thừa Diệu đứng yên tại đó.

Trên mặt vẫn còn ngại ngùng và xấu hổ.

Nụ hôn kia nằm ngoài ý muốn của họ,cô không hề có sự chuẩn bị.

Cô vào trong phòng anh, chiếm cứ phòng tắm của anh. Nếu anh lại cho rằng cô quyền rũ anh lần nữa.

Cô thở dà, Diêu Hữu Thiên cảm thấy rất mệt.

Mặc dù hai tháng nay quan hệ giữa hai người tốt lên nhiều, nhưng đấy đều là tình trạng gặp mặt thông thường.

Ban ngày ai làm việc nấy, buổi tối cũng không ngủ chung phòng.

Cố Thừa Diệu còn thuê người giúp việc đến làm việc nhà, có chuyện cũng không cần hỏi cô.

Vợ chồng hai người thật sự chỉ là trên danh nghĩa mà thôi. Bề ngoài là vợ chồng nhưng thực tế chỉ là hai con người sống chung trong một căn nhà.

Nhưng đó chỉ là tình huống thông thường trong trường hợp cô không chọc vào Cố Thừa Diệu.

Chỉ cần cô làm gì với Cố Thừa Diệu. Cố Thừa Diệu nhất định sẽ đổ tội cho cô quyến rũ anh ta.

Cho dù cô không hề có ý đó đi chăng nữa, anh vẫn cứ luôn cho là như vậy. Mấy tháng vừa rồi. Diêu Hữu Thiên lẽ ra không lấy làm lạ mới đúng.

Có điều, lần này, Diêu Hữu Thiên không định để Cố Thừa Diệu chỉ trích mình.

Nếu anh dám nói là cô quyến rũ anh. Cô nhất định sẽ cho anh một trận.

Cố Thừa Diệu nhìn thấy Diêu Hữu Thiên liền nhớ đến chính mình không được cũng không nên có dục vọng với cô.

Sắc mặt lạnh đi muốn chỉ trích Diêu Hữu Thiên vài câu lại thấy mình không có lập trường.

Tóc cô vẫn còn ướt, xõa đằng sau, cô mặc bộ đồ ngủ bằng lụa ngắn tay. Cổ áo rộng rãi có thể nhìn thấy xương quai xanh của cô rất rõ ràng.

Anh lại nhớ đến màn vừa rồi trong phòng tắm.

Cổ họng khô khốc, nghĩ một chút thì người phụ nữ này không hề bằng phẳng.

Thậm chí, vô cùng hấp dẫn….

Cảm nhận được suy nghĩ của chính mình lại đặt lên người Diêu Hữu Thiên.

Cố Thừa Diệu lại muốn nổi giận, thậm chí đến mức muốn xoay người bỏ đi.

HÍt một hơi thật sâu, đè nén lại sự điên cuồng trong lòng.

Người vì quá lâu không có phụ nữ, việc vừa rồi là do bản năng của cơ thể. Dục vọng nổi dậy không nói lên điều gì hết.

Không sai, chính là như vậy.

Nghĩ thông rồi anh ngồi xuống sofa, liếc qua Diêu Hữu Thiên một cái.

“ Sự việc của công trường, ra sao rồi?”

Một câu nói vô cùng đơn giản nhưng lại khiến Diêu Hưu Thiên đơ người.

Có chút khó hiểu nhìn về ánh mắt của Cố Thừa Diệu, thấy anh không hề có chút tức giận hay chỉ trích gì hết.

Diêu Hữu Thiên cũng ngồi xuống ghế sofa.

“ Người bị thương đã được đưa vào bệnh viện, không nguy hiểm đến tính mạng, trước khi tôi về nhà có vòng qua bệnh viện thăm lần nữa. Anh ba của tôi nói nếu ngày mai người bị thương nặng nhất kia tỉnh lại, về cơ bản thì không còn vấn đề gì.”

Cố Thừa Diệu gật đầu vài cái: “ Nguyên nhân sự việc thì sao? Điều tra rõ ràng chưa?”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.3 /10 từ 4 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những năm gần đây phong trào ăn chay được nhiều người quan tâm. Các nhà nghiên cứu khoa học và giới y học chứng minh được ăn chay có nhiều kết quả tích cực mang lại sức khỏe. Để hỗ trợ việc ăn chay, chúng tôi đã tập hợp hằng ngàn món chay từ trang nấu món chay chọn lọc một số bài hay chẳng hạn như tag/nguyen dzoan cam van, mon chay 77 xiu mai rất hữu ích cho việc ăn chay dinh dưỡng và sức khỏe của bạn và gia đình bạn.