Hôn nhân tàn khốc

Chương 104

( Để cho các bạn khỏi nhắn tin thắc mắc thì tôi trả lời luôn còn 6-7 chương là kết nha. Và tôi sẽ viết thêm vài ba cái ngoại truyện tùy vào thời gian lúc rảnh sau đó. Ê nhưng mà không hiểu tại tôi viết phức tạp hay tại các bạn không nhạy bén mà đến giờ vẫn chưa đoán được nam chính là ai rồi cứ nhắn tin khủng bố tôi thì tôi cũng quỳ luôn nha mấy má =))) Thật ra nếu các bạn chịu khó để ý chút thì sẽ nhận ra lúc nào khi viết tới nam chính tôi cũng rất ưu ái miêu tả cả khí chất lẫn nội tâm luôn. )

***

Hương trà hoa cúc phảng phất trong gian phòng, La Thư Anh ngồi đã chuyển từ vị trí đối diện sang ngồi bên cạnh Trình Vương.

Hắn đặt vào tay cô một tách trà.

"Uống thử đi, bình tâm một chút. Chuyện của Triệu Minh, anh sẽ giúp em."

Chỉ có Trình Vương mới nhận ra được nội tâm đang dậy sóng của cô.

Lúc này, điện thoại La Thư Anh đổ chuông. Cô bắt máy, phát hiện giọng Tần Ngạo ở đầu dây bên kia, mi tâm hơi nhíu lại.

"Tiểu Anh, tôi chỉ muốn nhắc em nhớ buổi hẹn ngày hôm nay của chúng ta."

Khi La Thư Anh còn chưa kịp lên tiếng đáp trả, Tần Ngạo cười đầy châm chọc.

"Mà, nếu là chuyện liên quan đến thằng khốn đó thì em sẽ không thể quên được đâu nhỉ."

"Tần Ngạo, cẩn thận lời nói của anh."

Giọng La Thư Anh lạnh nhạt, thoáng qua mùi vị nguy hiểm. Tần Ngạo không giận mà cười.

"Nếu tôi không cẩn thận thì em định làm gì tôi. Giết tôi sao?"

Lần này, La Thư Anh cười theo y.

"Giết anh? Không, tôi nào dám. Và chẳng phải cái chết thì quá dễ dàng cho anh sao? Tần thiếu gia?"

"Tiểu Anh, nếu tôi không có được em. Cũng đừng ai mong có được."

"Ồ, có cần tôi mời bác sĩ chữa bệnh ảo tưởng cho anh không?"

Lời nói của La Thư Anh càng ngày càng sắc bén, như mũi tên phóng thẳng về phía đối phương, không hề kiêng dè. Nhưng Tần Ngạo cũng không vì mấy lời này của cô mà tâm trạng biến đổi, chỉ bình tĩnh kết thúc cuộc điện thoại.

"Dù sao thì, hẹn gặp lại em tại Rosia."

Tách trà trên tay bị La Thư Anh hung hăng ném vào tường, vỡ làm mấy mảnh, cô không nhịn được chửi thề mấy tiếng.

"Mẹ kiếp, thằng khốn."

Trình Vương không nắm bắt được nội dung cuộc điện thoại của Tần Ngạo, nhưng chỉ nhìn vào sắc mặt của La Thư Anh có thể đoán ra những lời y nói đều không mấy tốt đẹp.

Hắn lặng lẽ đặt một chiếc ly khác vào tay La Thư Anh.

"Yên tâm, toàn bộ số ly này đều có thể cho em đập."

La Thư Anh đang muốn tức giận, lại bị câu này của Trình Vương chọc cho không thể không cười. Cô nhìn đồng hồ mới phát hiện chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ hẹn.

"Về vụ án của Triệu Minh...."

"Được rồi, em không cần nói nữa. Anh đã hiểu rồi."

"Vậy được, em sẽ gọi điện lại cho anh sau."

La Thư Anh nói rồi đứng dậy rời khỏi phòng, Trình Vương nhìn đến tách trà đã vỡ ở góc tường, hắn tiến lại gom những mảnh vỡ.

Vỡ rồi, giống như đoạn tình này của hắn. Trình Vương hơi trầm mặc, mảnh sứ không may cứa vào đầu ngón tay hắn thành một vết xước nhỏ.

Trước khi rời khỏi phòng giam ở Bắc Kinh, Trình Vương đã từng nói nếu như La Thư Anh biết rõ thân phận và quá khứ thật sự của Triệu Minh mà vẫn tình nguyện ở bên anh, vậy thì hắn có thể không oán không hối.

Hiện tại kết quả đã rõ ràng, La Thư Anh vẫn một lòng đi theo Triệu Minh.

Rõ ràng bản thân Trình Vương cũng không có gì để so đo tốt đẹp hơn Triệu Minh. Nhưng tự mình trải qua loại kết quả này, trong lòng đúng là rất đau.

Có điều đối với yêu cầu của La Thư Anh, Trình Vương nhất định giúp cô đến cùng. Là Triệu Minh cũng được, là người đàn ông nào khác cũng được, chỉ cần không phải Tần Ngạo, chỉ cần cô nguyện ý ở bên người đó vui vẻ hạnh phúc, thì đối với hắn chính là một loại mãn nguyện.

Tại nhà hàng Rosia, Tần Ngạo không biết đã đợi La Thư Anh từ bao giờ. Thấy bóng cô xuất hiện, hắn dơ tay lên thu hút sự chú ý, toàn thân toát ra khí phách kiêu ngạo, nụ cười kênh kiệu trên môi.

"Không ngờ thiếu phu nhân của tôi còn tới sớm 15 phút cơ đấy."

La Thư Anh không muốn đôi co thêm với loại người này, cô kéo ghế bình thản ngồi xuống.

"Anh muốn nói chuyện gì?"

"Không định gọi món trước sao?"

"Không cần."

"Phong thái của thiếu phu nhân càng ngày càng dứt khoát tuyệt tình. Là ở trên người đàn ông nào học được vậy? Triệu Minh sao? Trình Vương?"

Không để cho La Thư Anh lên tiếng, Tần Ngạo tiếp tục châm biếm

"Hay còn có một người đàn ông nào khác mà tôi không biết?"

La Thư Anh đối với mấy lời này, nụ cười ngược lại càng thêm phần tao nhã.

"Đàn ông bên cạnh tôi nhiều như thế, có liệt kê cũng không thể kể hết trong một ngày."

Sắc mặt Tần Ngạo thoáng sa sầm lại, rồi rất nhanh trở về trạng thái ban đầu. Cô không muốn dây dưa với y, nhưng y lại càng muốn cùng cô bỡn cợt.

"Tiểu Anh, tại sao em không chịu hiểu trên đời này, chỉ có vị trí Tần phu nhân là hợp với em."

La Thư Anh bật cười, đôi mắt cô chợt sáng như lưu ly, giọng nói lành lạnh sắc bén.

"Ồ? Vị trí thấp kém đó mà cũng hợp với tôi? Xin lỗi Tần thiếu gia, nhưng so với làm Tần phu nhân, tôi càng thích làm Triệu phu nhân hơn."

Tần Ngạo hơi nhíu mày, y đẩy về phía La Thư Anh một bì hồ sơ.

"Tiểu Anh, Triệu Minh không phải là người em có thể ở cạnh được đâu. Rời khỏi hắn đi."

La Thư Anh liếc mắt xuống món đồ hắn đưa.

"Vậy thì xin hỏi Tần thiếu gia, ai mới là người tôi nên ở cạnh đây? Anh sao?"

Trong mắt Tần Ngạo lúc này, cô nhìn không ra một tia đùa cợt, cũng không có vẻ cuồng luyến tàn ác như thường lệ, trái ngược dường như là đang thành thật nói với cô.

"Tiểu Anh, người như Triệu Minh không xứng."

Đôi tay Triệu Minh vấy đầy máu tanh, cũng không biết đã làm ra bao nhiêu loại chuyện, đều là dùng cách thức tàn nhẫn và gian dối nhất để sống sót và trưởng thành, rồi hắn cũng sẽ phải trả giá cho những tội ác của mình. Sao La Thư Anh có thể lựa chọn con người như vậy.

La Thư Anh không có ý định xem tài liệu mà Tần Ngạo vừa mới đưa cho. Cô bình tĩnh đẩy nó ngược lại về phía y.

"Người tôi đã chọn, thì không cần phải bàn tới xứng hay không xứng"

Nếu nhất định phải bàn, thì cô mới là người không xứng ở bên cạnh Triệu Minh. Và Tần Ngạo mới là người không xứng để đem ra so sánh với Triệu Minh.

Những nỗi đau anh đã trải qua, những cơn ác mộng dằn vặt anh từng đêm, những tuyệt vọng cùng cực trong lòng Triệu Minh, là thứ không ai trên đời có thể hiểu được.

La Thư Anh không cố gắng thấu hiểu chúng, cô chỉ muốn bù đắp cho anh, cô chỉ muốn xoa dịu tổn thương trong lòng anh.

Giống như việc anh đã kiên trì bảo vệ cô, kiên trì chờ đợi và yêu thương nuông chiều cô.

"Tần Ngạo, người tôi đã yêu bằng tất cả trái tim và nhiệt huyết thanh xuân là anh. Tôi đừng đập lợn tiết kiệm để lấy tiền mỗi ngày đều qua ăn kem MC Donald chỉ mong gặp anh. Tôi từng thấy tim mình đập loạn lên mỗi khi nhìn thấy anh đứng ở cổng lớn, dù người anh chờ để chung đường đi học không phải là tôi. Tôi từng cảm kích biết bao khi anh cứu tôi ở dưới hồ nước. Tôi từng lén lút nhìn anh như một đứa nhỏ say mê ngắm nhìn vì tinh tú sáng nhất trên bầu trời. Tôi từng nghĩ mình là cô dâu hạnh phúc nhất trên đời vào ngày cùng anh bước chung lễ đường. Thực sự, tôi đã từng yêu anh như thế đấy. Nhưng tất cả cũng chỉ là đã từng...Tôi không còn yêu anh nữa, anh có hiểu hay không?"

Đã rất lâu rồi La Thư Anh mới lại nói nhiều với Tần Ngạo như thế, có thể chỉ bởi cô vừa bắt gặp một tia chân thành thoáng qua trong mắt y.

La Thư Anh biết, y đối với cô còn tình.

Bất kể y đã từng tàn độc, ngu xuẩn, nhẫn tâm với cô bao nhiêu. Bất kể cô đã từng hận thù, căm ghét, phẫn nộ cùng y bao nhiêu.

Bất kể thanh xuân của họ, hôn nhân của họ, quá khứ của họ đau thương thế nào.

Họ đối với nhau, là còn tình. Nhưng chữ tình ấy lại không giống nhau.

Tần Ngạo nhận ra y yêu cô khi đã muộn màng.

Còn cái tình trong lòng La Thư Anh, vĩnh viễn chỉ có thể dừng lại ở đoạn hồi ức ở lần đầu gặp chàng thiếu niên cao ngạo khí phách, nụ cười trong sạch và đôi mắt kiên định sáng ngời. Vĩnh viễn đã dừng lại ở đó.

La Thư Anh không yêu Tần Ngạo nữa, cũng không hận y nữa.

Chân chính buông tay một người, chính là không còn bận lòng, cũng chẳng đặt chút tâm tư. Cứ như vậy lướt qua, sống tốt phần đời còn lại của mình là được.

Đối với La Thư Anh, phần đời còn lại mà cô muốn trân trọng thật tốt, yêu thương thật nhiều ấy chính là Triệu Minh.

Đối với La Thư Anh, báo ứng lớn nhất mà Tần Ngạo nhận được, chính là đã yêu cô.

Yêu người không yêu mình, mỗi một giây phút đều sẽ là bi thương. Cô đã trải qua, sao có thể không hiểu.

Lúc La Thư Anh định rời đi, Tần Ngạo đột ngột kéo lấy tay cô.

"La Thư Anh, cuộc đời này của tôi chưa từng muốn thứ gì mà không có được."

"Thế à? Vậy thì mong anh có thể tập làm quen với cảm giác muốn có được mà không cách nào đạt được đi. Bởi vì tôi chính là ngoại lệ đó."

"Tại sao nhất định phải là Triệu Minh? Hắn có thứ gì mà tôi không có? Em muốn điều gì, tôi đều có thể cho em."

Không gian im lặng một lúc, Tần Ngạo nghe thấy La Thư Anh thở hắt một hơi, cô bình tĩnh hỏi y.

"Anh có biết năm nay tôi bao nhiêu tuổi không?"

"Sắp 24."

"Đúng rồi. Sắp 24. Từ khi tôi còn là một đứa trẻ đến khi tôi 24 tuổi. Kiên định yêu thương, một lòng bảo vệ, nuông chiều tận cùng. Chỉ duy có người đàn ông ấy. Anh hỏi tôi Triệu Minh có cái gì? Tiền bạc nhiều hơn anh ư? Thông minh khí phách hơn anh ư? Không đâu"

Dừng một chút, Tần Ngạo có thể nghe ra sự cảm kích chân thật trong lời nói của La Thư Anh.

"Nhưng mà 24 năm thanh xuân ấy. Anh có hay không?"

Cô gạt tay mình ra khỏi tay Tần Ngạo, từng bước đi vững vàng, tiếng giày cao gót chạm trên nền nhà, âm thanh như rơi vào lòng người, trống trải lạnh lẽo.

"La Thư Anh, kể cả tôi không kiện hắn, thì sớm muộn FBI cũng sẽ tìm tới hắn. Em và hắn sẽ không có kết quả tốt."

Tần Ngạo nói ở phía sau, La Thư Anh dừng bước nhưng không quay đầu, bình thản buông lại một câu.

"Dù là anh hay FBI, cũng đừng hòng mang Triệu Minh đi."

Nhìn theo bóng lưng thẳng tắp kiêu ngạo của cô, Tần Ngạo nhíu chặt lông mày, tâm tư vô cùng rối bời.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.6 /10 từ 7 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí với những bộ phim hài, hài kịch và clip vui từ trang hài hay nhất do các danh hài nổi tiếng như hoài linh, chí tài, trấn thành, trường giang, nhật cường, xuân hinh...chẳng hạn như ky tai thach dau, quang minh soc nangkhi biet hong dao vo minh da tung pha thai voi thuong tin rất nhiều video hài hước giúp bạn xả stress và sống vui vẻ mỗi ngày.