Huyền giới chi môn

Chương 817: Chiến sự nhiều lần xảy ra (2)


...

Mấy năm sau, vào một ngày.

Một tinh cầu nằm ở vị trí ranh giới của thế lực Trục Vân Kiếm Phái và Ly Trần Tông, trên bầu trời của một thành trì, mấy trăm đệ tử của Ly Trần Tông và đệ tử của Trục Vân Kiếm Phái chém giết lẫn nhau. Thỉnh thoảng có một chút dư âm vọng xuống bên trong thành trì.

Một đại hán râu quai nón có tu vi Thiên Vị hậu kỳ của Ly Trần Tông, trên người chớp hiện ra điện quang màu tím. Một thanh pháp bảo hình dạng Hồi Toàn Phiêu cực lớn bắn ra, lao thẳng vào trong đám người của Trục Vân Kiếm Phái. Lúc này có hai đệ tử của Trục Vân Kiếm Phái bị chém thành hai đoạn, máu tươi bắn ra.

Vào thời khắc này, sáu thanh phi kiếm màu xanh bay vụt đến, kết thành một kiếm trận lá chắn vòng tròn, chặn Hồi Toàn Phiêu. Một thanh niên mặt vàng hiện ra ở phía sau kiếm quang, tản ra khí tức cường đại. Không ngờ đó cũng là tu vi Thiên Vị hậu kỳ.

Ánh mắt của đại hán râu quai nón và thanh niên mặt vàng va chạm vào nhau. Trong hư không hiện lên một tia lửa.

- Giết!

Hai người đồng thời hét lớn một tiếng, thân thể bắn ra, chiến đấu kịch liệt với nhau.

Từng kiếm khí, điện quang bay về bốn phía xung quanh. Thỉnh thoảng có từng đạo kiếm khí, hoặc là điện quang rơi vào trong thành trì phía dưới.

Phần lớn người trong thành trì phía dưới đều là người bình thường. Những thành trì bình thường được xây bằng đá như vậy, làm sao có thể nào ngăn cản được công kích của người tu luyện. Các nơi bên trong thành dâng lên hỏa diễm. Nhiều kiến trúc bị đổ nát. Mọi người chạy trối chết, phát ra những tiếng kêu thê lương thảm thiết.

Nhưng giữa không trung, bất kể là đệ tử của Ly Trần Tông hay người của Trục Vân Kiếm Phái, đều không để ý đến sự sống chết của đám người phía dưới.

Hai bên ở giữa không trung kịch chiến nửa ngày. Mỗi bên bị tổn thương quá nửa người. Bọn họ tự giác hiểu được mình không có cách nào chiến thắng được đối thủ. Mỗi bên lần lượt lui lại, chỉ để lại một tòa thành trì đã bị hủy mất một nửa.

Trong những năm này, hình ảnh tương tự đã không ít lần trình diễn ra ở những nơi ranh giới của ba tông. Mâu thuẫn giữa ba Đại Thành Đị ở tinh vực Di Dương cũng theo đó càng ngày càng nghiêm trọng.

...

Hai mươi năm sau.

Một tinh cầu ở sát biên giới phạm vi quản lý của thế lực Thánh địa Thanh Lan, Đông Dương Tinh.

Lúc này, trên bầu trời một sa mạc lớn trên tinh cầu, mấy trăm tu sĩ đang ở đây chém giết lẫn nhau. Ánh sáng chớp hiện không ngừng. Những tiếng nổ mạnh vang vọng. Những tiếng hét dài chấn động.

Hai bên giao chiến. Một bên chính là đệ tử Thanh Lan. Bên kia không ngờ là Trục Vân Kiếm Phái.

Thánh địa Thanh Lan và Trục Vân Kiếm Phái ở trong phế tích Côn Lôn Bí Cảnh kết thành hận thù sâu nhất. Mấy năm nay mâu thuẫn giữa bọn họ cũng trở nên gay gắt kịch liệt. Ở loại tinh vực xa xôi này, bọn họ gần như đã đạt đến mức nước lửa không dung.

Đứng đầu đám đệ tử thánh địa Thanh Lan, một thanh niên áo trắng cầm một thanh trường kích trong tay, chém giết ngang dọc. Đó chính là Triệu Tiển.

Mấy chục năm qua, tu vi của hắn đã đến Thiên Vị đỉnh phong, mơ hồ sắp đi vào cảnh giới Thánh Giai.

Hai mắt hắn bắn ra tinh quang. Trên trường kích trong tay có ánh sáng màu xám phun ra nuốt vào, bắn ra ánh sáng mười mấy trượng. Hắn lướt qua chỗ nào, căn bản không có người nào địch nổi. Liên tiếp có mấy vị đệ tử Thiên Vị của Trục Vân Kiếm Phái tương đối có danh tiếng, bị hắn dễ dàng như trở bàn tay, chém giết.

- Triệu Tiển, đừng vội càn rỡ!

Vào thời khắc này, một tiếng quát chói tai từ trong đám người Trục Vân Kiếm Phái vang lên. Tiếng xé gió đột ngột phát ra. Một đạo kiếm quang dài chừng mười trượng bay vút lên trời cao chém về phía Triệu Tiển.

- Tới rồi!

Trong mắt Triệu Tiển chợt lóe sáng. Hắn hét lớn một tiếng. Ánh sáng màu xám trên trường kích trong tay hắn tăng mạnh, nghênh đón.

Ầm ầm!

Chiến kích kiếm quang ầm ầm va chạm vào nhau, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. Sau đó cả hai đều bị đánh bay.

Triệu Tiển liền lùi lại vài chục bước, lúc này thân thể mới đứng vững được. Phía đối diện, khi kiếm quang cực lớn tiêu tan, hiện ra bóng dáng của một thanh niên. Đó chính là Mục Dịch của Trục Vân Kiếm Phái.

- Mục Dịch, năm đó ở trong phế tích Côn Lôn để cho ngươi may mắn chạy trốn. Hôm nay nhất định phải lấy mạng chó của ngươi, trả lại công đạo cho những các đệ tử tinh anh Thanh Lan đã phải bỏ mạng ở đó!

Trong tay Triệu Tiển vung chiến kích lên, quát lớn. Âm thanh giống như sét đánh, từ phía xa truyền ra ngoài.

Những đệ tử Thanh Lan và Trục Vân Kiếm Phái đang chém giết, nghe được âm thanh này, sắc mặt hai bên đều biến đổi.

Trận biến cố ở phế tích Côn Lôn Bí Cảnh đã trải qua nhiều năm như vậy, thật ra không có người nào đề cập tới. Nhưng đó vẫn là nỗi đau trong lòng mọi người của hai bên. Lúc này Triệu Tiển vừa nhắc tới một chút, lửa giận trong lòng bọn họ đều tăng mạnh. Cuộc chém giết lập tức tăng lên một cấp bậc.

- Lúc đầu, Trục Vân Kiếm Phái ta đều biết người là bị ngươi tự tay giết chết. Hôm nay ta liền cầm cái đầu của ngươi, để tế lễ cho bọn họ!

Trong mắt Mục Dịch có lửa giận tăng mạnh. Trường kiếm trong tay phóng ra ánh sáng pháp bảo cường đại, cùng toàn thân hắn bỗng nhiên hợp làm một thể, thi triển người kiếm hợp nhất, bắn nhanh về phía Triệu Tiển. Khí thế tăng cao.

Trong mắt Triệu Tiển chợt lóe sáng, khóe miệng mơ hồ lộ ra một nụ cười mỉm. Chỉ có điều nụ cười này lập tức liền biến mất. Ánh sáng màu xám của chiến kích trong tay tăng mạnh. Hắn tiến lên đón đỡ.

Thực lực hai bên đều rất mạnh. Ánh sáng màu xám và kiếm quang đan vào một chỗ. Hư không bên trong phạm vi mười mấy trượng vặn vẹo lắc lư, truyền ra từng trận chấn động không gian mãnh liệt. Vô số vết nứt không gian rất nhỏ lan ra. Không có bất kỳ một người nào dám gần.

Chiến kích trong tay Triệu Tiển linh động vô cùng, tản ra từng đợt ánh sáng màu xám giống như thực chất, có thể nói là biến ảo muôn phương.

Chọc, vụt, đâm, chém!

Các loại kích pháp xuất thần nhập hóa, khiến người ta xem say mê. Ở dưới sự phối hợp của lực lượng Huyền Công, dưới Thánh Giai, hắn gần như khó có địch thủ.

Mục Dịch làm thiếu chủ của Trục Vân Kiếm Phái, thành tựu ở trên phương diện kiếm đạo không cạn. Đối mặt với thế tấn công của Triệu Tiển, trường kiếm pháp bảo trong tay hắn giống như linh xà, huyễn hóa ra từng kiếm ảnh, giống như tầng mây phía chân trời, hết đợt này tới đợt khác đánh về phía Triệu Tiển.

Kiếm khí và ánh sáng màu xám dần dần bao trùm lên bóng dáng của hai người. Từ bên ngoài căn bản không nhìn thấy được tình huống bên trong. Chỉ có thể nghe được những tiếng nổ liên tiếp vang lên.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.5 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như su khac nhau c sharp, thach quyen rất nhiều bài hay và thông tin hữu ích trong cuộc sống và đa dạng nhất. giúp bạn mở mang trí tuệ và sống vui vẻ.