Huyền huyễn: Đông minh truyện

Chương 7: Ta Vốn Dĩ Không Có Nhà



“Chân Nhân! A ngươi vậy mà cũng biết đến Chân Nhân sao?” Khương Ly giật mình cười khẽ.

Ở nơi hiu hắt sơn thôn một đứa oa nhi vậy mà biết đến Chân Nhân cái gọi, thật bất ngờ.

“Làm sao không biết, Chân Nhân chính là Chân Nhân, chính là rất giỏi người, không gì không làm được, nhà Đình Đình ca ca cũng mong muốn sau này thành Chân Nhân nha”

Đình Đình hai mắt sáng rực, tràn đầy ước ao.

Còn Chân Nhân là gì nàng không biết, đối với nàng trở thành Chân Nhân là ước mơ của nàng đại ca, cũng là thứ mà nàng hướng tới.

“Đại ca ngươi cũng muốn trở thành Chân Nhân, tốt chí hướng…” Khương Ly cười nhạt.

“Tất nhiên, đại ca Đình Đình rất chăm luyện võ, rất biết cố gắng, ngay cả trong thôn các thúc thúc bá bá đều khen ngợi…mà Khương Ly thúc mau cùng Đình Đình chơi người tuyết…nhanh lên…”

Tiểu oa nhi hớn hở nói, nhưng tựa hồ không cao hứng cùng hắn dông dài, vẫn thích chơi đùa người tuyết hơn.

“Tốt, ta cùng Đình Đình chơi tuyết, muốn đắp mấy người tuyết”

“Muốn rất nhiều, rất nhiều”

“Nhiều là mấy người”

“Không biết…dù sao Đình Đình muốn rất nhiều”

Khương Ly bật cười, dồn tuyết đắp cho nàng năm bức người tuyết, ba cái lớn, hai cái nhỏ.

Đình Đình tung tăng chạy xung quanh, lại nhặt rơi rụng nơi mặt đất hoa mai gắn lên thân người tuyết, cười khanh khách hạnh phúc.

Nàng đứng trước mặt Khương Ly, chỉ tay về phía người tuyết nói, cũng tự chủ trương cho năm cái người tuyết xác định thân phận.

“Đây là cha, đây là mẹ. Đây là Bình Thiên ca ca, đây là Đình Đình, đây là thúc thúc…”

Khương Ly mỉm cười, nhìn xem thiên chân vô tà cười rực rỡ tiểu cô nương, trong lòng nhẹ nhàng khoan khoái, cũng chính thức dung nhập Thiên Hương thôn sinh hoạt.

“Thúc thúc, có hay không giúp ta đắp thêm thật nhiều ngừời tuyết”

“Không phải đã đắp cho ngươi năm cái rồi sao”

“Không đủ, thúc thúc đắp thêm đi, Đình Đình muốn có một sân người tuyết” Tiểu oa nhi chưa thõa mãn kêu to.

“Có nhiều thứ đủ là được rồi, nhiều thì không tốt”

“Không hiểu..Không hiểu…thúc thúc nói một cái ta đều không hiểu” Đình Đình bĩu môi nghi ngờ nhìn hắn, không rõ vì sao Khương Ly lại chỉ đắp cho nàng năm cái người tuyết.

Nhưng mà nàng cũng chẳng để ý, dù sao nàng cũn có năm cái người tuyết, còn gắn hoa mai lên đầu người tuyết, nàng đã rất vui vẻ.

Nhìn tiểu oa nhi tươi cười hớn hở chạy quanh đống tuyết, Khương Ly cười cười, nhấp một ngụm rượu, có nhã ý ngâm thơ.

“Ngỡ cánh hoa bay, tỏa khắp nhà,

Trúc xanh, ngồi ngắm tựa quỳnh hoa.

Lên cao, nay dõi xa thăm thẳm,

Khúc khuỷu đường trần, tuyết trắng pha.”

“Nha, Khương Ly thúc, ngươi cũng làm thơ, thật là giỏi học vấn”

Đang chơi tuyết tiểu nha đầu, nghe hắn đọc thơ mặc đù không hiểu nhưng vẫn quay đầu hiếu kỳ.

“Đọc thơ chưa hẳn là giỏi học vấn, nhiều khi tức cảnh sinh tình sẽ làm thơ”

Khương Ly thở dài, hắn luyện võ hơn trăm năm học là học giết chóc, học tâm kế đa đoan, còn sách phàm nhân xưa nay ít đọc. Nhưng theo năm tháng bồi hồi tu luyện, kiến thức nhiều, văn chương lại như nước chảy xuôi dòng.

“Khương Ly thúc, ngươi có thể dạy ta biết chữ…” Đình Đình sấn lại ngượng ngùng hỏi.

“Ngươi muốn học, ta liền dạy ngươi”

Thế là từ đó, thường thường buổi sáng, Đình Đình sẽ cắp sách sang nhà hắn học chữ. Mặc dù ngoài trời tuyết lạnh nàng vẫn cứ như thế chăm học. Nàng nghe đại ca nói, người tài giỏi muốn thành công phải có kiên trì, nàng muốn làm cường đại võ giả thì phải kiên trì hơn gấp bội.

………..

Khương Ly đến thôn tháng thứ năm, mùa đông cũng hết, không khí không còn lạnh lẽo, mà ngoài trời tuyết đọng cũng bắt đầu tan.

Mùa xuân về, cả thôn hân hoan đón tết nguyên đán, người người sum họp cùng gia đình, trẻ con sẽ diện quần áo mới đi chúc tết.

Toàn Thiên Hương thôn rộn ràng vui vẻ, mà vui nhất là nhà Hoàng lão đầu, vì nhà hắn năm nay làm ăn phát đạt, nên tổ chức tết cũng hoành tráng hơn mọi năm.

Chỉ vẻn vẹn cuối thôn một căn nhà tranh, là vẫn như thế tĩnh lặng.

Khương Ly không đón tết, mấy chục năm lưu lạc, trăm năm trấn thủ Kiêu Dương thành rất ít khi hắn đón tết, tết hay là của phàm nhân. Võ giả cả đời mục tiêu là tu luyện, chiến đấu, ai sẽ để ý ngày tết cơ chứ, nên cảm thấy rất nhạt, rất bài xích, hắn vẫn cùng lừa đen, Bạch hạc làm bạn uống rượu ngắm sông Vị Hà.

Nhưng trong thôn có một nhóm người vẫn nhớ đến hắn.

Trước tiên là Bắc Thôn Hoàng lão đầu, mấy hôm trước Tết Nguyên đán, lão liền lặn lội sang nhà hắn mời tết, còn tặng rất nhiều món quà đắt tiền.

Cái thứ hai là tiểu nha đầu, nàng mấy tháng nay cùng hắn chính là bạn vong niên nên kì kèo dẫn theo chính mình ca ca đến giúp hắn sửa sang quét dọn nhà cửa.

Hạ Bình Thiên tiểu tử kia, ban đầu cùng hắn có chút thành kiến, nhưng sau khi biết hắn là người học chữ, lại bằng lòng dạy dỗ nhà mình tiểu muội, thì cũng hòa hoãn đôi chút.

“Khương Ly thúc, ngươi không về nhà ăn tết sao?”

Ngạn Bình Thiên mười ba tuổi, đôi mắt sáng chói, nhíu mày hỏi hắn.

Khương Ly trầm ngâm chút, nở nụ cười, nụ cười bên trong nhàn nhạt một tia không hóa giải được bi ai:

“Ta vốn dĩ không có nhà”

“Không có nhà…” Dương Đình Thiên lẩm bẩm, hồ nghi nhìn hắn, không hiểu lắm nhưng cảm nhận trong lời của hắn nhàn nhạt bi thương. Có lẽ vị Khương thúc này độc thân tha hương, trong lòng phiền muộn, nên không có đi hỏi han nữa.

Bên cạnh nha đầu Đình Đình nghe thế, chợt cảm thấy buồn bã, hai mắt đỏ bừng hướng hắn nói:

“Khương Ly thúc…nếu thúc không ở quê ăn tết, có thể đến nhà ta, đồng thời đón tất niên”

Tiểu nha đầu tha thiết mời mọc, chỉ đổi lấy hắn uyển chuyển cự tuyệt.

Mà nhóm người thứ ba hắn không ngờ tới lại là gã mặt chữ điền đám người. Bọn này từ lúc sang nhà hắn gây chuyện thì cũng mất tăm, không ngờ tết đến vẫn là mang quà tới chúc mừng.

Không biết đám người có điều gì mục đích, nhưng hắn cũng vui lòng đón nhận, mời chúng uống chén rượu.

Tết Nguyên đán vừa tan, toàn Thiên Hương thôn lại bắt đầu làm việc trở lại. Sau thôn ruộng đồng bắt đầu cày cấy gieo hạt, trên núi có người bắt đầu đi săn, mà Khương Ly cũng sẽ vẽ tranh.

Khương Ly vẽ trở lại, vui sướng nhất chính là Hoàng lão đầu, Khương Ly vẽ tranh tương đương nhà hắn nguồn thu lớn cũng lại trở về, tất nhiên là vui mừng.

Đầu năm nay, nhà họ Hạ, Hạ Bình Thiên lên Vị Thành nhập học võ quán, cả thôn ai nấy đều khen, hô nhau tặng quà, có người tặng tiền đi đường, có người tặng ngựa, có người tặng quần áo.

Mà Khương Ly tặng hắn bức tranh, tranh bên trong vẽ hình một thanh rỉ sét trường kiếm, họa tiết đơn giản mộc mạc. Dặn dò, phải giữ kỹ bức tranh này, phòng khi tai nạn sẽ cứu hắn một mạng.

Hạ Bình Thiên mặc dù không coi là đúng, nhưng vẫn gật đầu nhận lấy gói gém cẩn thận.

Hôm đó Đình Đình nha đầu vì buồn tiếc đại ca, trốn trong Khương Ly ôm ấp, khóc thút thít.

Khương Ly an ủi, bảo nàng đại ca mấy năm sẽ trở về, không cần buồn.

Cuộc sống trở về guồng quay cũ, Khương Ly ngày ngày vẽ tranh, chỉ là chiều tối mới bỏ thời gian dạy Đình Đình đọc chữ.

Đình Đình đầu óc thông minh lanh lợi, hắn dạy một ít kinh văn lại dễ đàng nắm bắt. Nàng chí học càng ngày càng lớn.

Có hôm nửa đêm canh ba, Đình Đình mệt mỏi, ngủ gục tên bàn, dù sao cũng là một đứa nhỏ. Khương Ly cười nhẹ một tiếng, ôm nàng để lên giường. Mà mình thì cầm hồ lô rượu ra ngoài cây mai già, trông giữ mộ phần, cầm rỉ sét ma kiếm vuốt ve nghiên cứu.

Cuộc sống phàm nhân đã qua sáu tháng, hắn dần dần hòa nhập vào nơi đây cuộc sống. Vốn trẻ trung khuôn mặt cũng theo thời gian già đi chút ít, dù chỉ chút ít, nhưng bằng nhạy cảm trực giác hắn có thể nhận ra được. Tu vi hắn lại giảm sút, từ Chân Nhân nhất phẩm trung kỳ lùi xuống sơ kỳ, xem chừng thêm nửa năm sẽ rơi xuống Phàm nhân bước. Nhưng hắn không để ý, dù sao cũng là người sắp chết, đã sắp chết để ý điểm ấy tu vị làm gì.

Ngày mai, Đình Đình ngáp một cái, lười biếng duỗi người, phát hiện mình nằm trên giường Khương Ly, bất quá đứa nhỏ, cũng không hiểu chuyện nam nữ, chưa phát hiện được có gì không thích hợp, chỉ là muốn đến chính mình càng một đêm chưa về nhà, người nhà có hay không lo lắng.

Vội vàng rón ra rón rén, đẩy cửa đi ra ngoài, nhưng phát hiện Khương Ly không thấy, mà đang ở ngoài bờ sông Vị Hà vẽ tranh, mà mới sáng sớm, Hoàng lão đầu liền vây quanh ở Khương Ly bên người, nịnh nọt tâng bốc.

"Ai nha, Khương lão đệ vẽ tranh thật quá xinh đẹp rồi, mùa xuân cảnh sắc tươi tốt, chính là thích hợp nhất vẽ tranh, Khương lão đệ cố gắng vẽ nha, lão ca ta một nhà kế sinh nhai, liền chỉ ngươi."

Hoàng lão đầu bất luận nói cái gì, Khương Ly đều chỉ cười cười, không trả lời.

Thời gian một chút trôi qua, Khương Ly cuộc sống vẫn như thế trôi qua bình thản.

Khương Ly dừng lại ở Thiên Hương Thôn đã năm năm.

Một năm này Đình Đình mười tuổi, so về năm đó nàng cái đầu cao hơn không ít, cũng hiểu chuyện, điềm đạm nho nhã hơn rất nhiều.

Nàng mỗi năm mùa đông đến, sẽ sang nhờ Khương Ly đắp người tuyết, cũng sẽ qua nhà Khương Ly học chữ, nhưng lại so với năm đó ngượng ngùng hơn. Không còn quấn quýt trong lòng hắn vòi vẽ tranh, cũng không mạnh dạn ở nhà hắn ngủ qua đêm.

Nàng tốt xấu là con gái nhà lành, hiểu rõ gia giáo, hiểu được nam nữ hữu biệt ý tứ.

Khương Ly đến đây năm năm, bản thân hình dạng cải biến nhiều ít.

Vừa đến Thiên Hương, hắn xem ra giống như một cái ba mươi tuổi thanh niên, hôm nay bộ dáng lại thành thục hơn xa lắm.

“Thúc thúc, có thể giúp Đình Đình vẽ tranh sao?”

“Được”

“Ta muốn thúc vẽ chân dung mình cưỡi ngựa chạy trên thảo nguyên”

“Được”

So với năm đó, Đình Đình không nghi ngờ lễ phép hơn nhiều, thiếu đi một chút ngây ngô.

Nàng sẽ không oa oa hỏi hắn mình có hay không giống võ giả, nàng vẫn là bạn của Khương Ly nhưng lại hiểu nữ nhi lẽ nghĩa.

Năm năm bán tranh qua đi, bắc thôn Hoàng lão đầu đã trở thành một nhà phú hộ. Vẫn cứ năm đồng tiền mua một bức tranh, nhưng hiện tại không nữa bán vẻn vẹn 100 đồng, mà là mấy lượng bạc.

Nhà hắn càng giàu có, ở Vị Thành cũng có chút tiếng tăm.

Kiếm được nhiều tiền, kiến thức cũng biến rộng rãi, hắn biết được muốn càng giàu hơn lại càng phải mở rộng sản xuất.

Vì vậy, hắn tìm cách lấy lòng Khương Ly, có hôm hắn bỏ ra mười mấy lượng bạc, muốn vì Khương Ly xây một khu nhà đại viện, Khương Ly lắc đầu từ chối.

Không được, hắn lại thuê mấy cái xinh xắn người hầu, tới giúp Khương Ly giúp đỡ việc nhà, cũng bị từ chối.

Đến đường cùng, hắn đành lên Vị Thành mua loại rượu ngon nhất tặng cho, lần này Khương Ly nhận lấy. Từ đó, sáng sáng mỗi ngày, Hoàng lão đầu sẽ cho người mang đến nhà Khương Ly những vò rượu ngon nhất.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như chu dai bi, suy ngam loi phat day ve moi nhan duyen trong tinh yeu những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.