Huyền thiên hồn tôn

Chương 1064: Chém giết Vũ Hoàng (2)

Diệp Huyền lo lắng đám người Tô Tú Nhất, không có làm thêm cân nhắc, thu hồi không gian giới chỉ của Giang Văn Huy, mang theo Tiểu Tử Điêu nhanh chóng lao đi.

Giờ khắc này trong thung lũng, đám người Tô Tú Nhất đang rơi vào trong gian nan kháng cự.

Ở quanh thân bọn hắn, hư không đã bị một đại trận hoàn toàn phong tỏa, trong đại trận, Thất Thải Phiến tung bay, bao vây đám người Tô Tú Nhất chặt chẽ.

Mà Lương Vũ thì cao cao tại thượng, cầm trong tay một gương đồng, đạo đạo hồn lực triển khai, khóe miệng mỉm cười, đứng ở thế bất bại.

Hắn cười lạnh nói:

- Các ngươi không cần phản kháng, phản kháng như thế nào đi nữa, cũng không thoát kết cục ngã xuống, chỉ cần ai có thể nói cho ta vị trí cấm địa của Lam Quang học viện, ta bảo đảm, nhất định sẽ để cho hắn một con đường sống.

Cửu Trần ánh mắt băng hàn nói:

- Ngươi nằm mơ.

Sắc mặt Lương Vũ chìm xuống, lạnh lùng nói:

- Ngu xuẩn mất khôn, vậy trước tiên bắt ngươi khai đao.

Hắn nhẹ nhàng nắm thủ quyết, trong đại trận kia đột nhiên có một đạo hồn lực vô hình đi vào trong thân thể Cửu Trần, thân thể của Cửu Trần nhất thời cứng lại, Thất Thải Phiến ở xung quanh bay khắp đột nhiên bao phủ về phía hắn.

Thời khắc mấu chốt, Tô Tú Nhất quát lạnh một tiếng, một vệt sáng lướt qua, thay Cửu Trần chặn lại công kích, lúc này mới cứu Cửu Trần một mạng, dù như vậy, Cửu Trần vẫn bị trùng kích đến miệng phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt.

Lương Vũ cười nhạo nói:

- Tô Tú Nhất, hiện tại ngươi lại còn có tâm sự cứu người, ta ngược lại muốn xem xem, ngươi đến cùng có thể cứu mấy cái.

Trong tiếng cười lạnh, hắn liên tục bấm quyết, từng đạo từng đạo hồn lực lập tức đi vào thân thể đám người Tô Tú Nhất, Cát Phác Tử,… sau đó thôi thúc Thất Thải Phiến bắn tới.

Đám người Tô Tú Nhất bị hồn lực xâm lấn, từng cái từng cái ánh mắt tán loạn, phản ứng lập tức chậm rất nhiều, thực lực của bọn họ vốn kém xa Lương Vũ, đã như thế, ngay lập tức sẽ rơi vào nguy nan.

Tô Tú Nhất nổi giận gầm lên một tiếng, liên tục chống đối, đỡ trái hở phải, không kịp phản ứng.

Hắn biết lấy thực lực của mình tiếp tục như thế, sớm muộn cũng sẽ bị đối phương chém giết, thế nhưng vào lúc này, hắn cũng không có phương pháp khác, chỉ có thể không được chống lại.

- Đông Bác Sâm, Dược Thành, các ngươi nhanh nghĩ biện pháp phá tan đại trận của đối phương, ta kiên trì không được bao lâu.

Tô Tú Nhất lo lắng truyền âm nói.

Sắc mặt Đông lão khó coi, biểu hiện lo lắng nói:

- Tu vi luyện hồn của người này, đã đạt đến cấp bảy đỉnh phong, so với Thiên Dịch lão nhân còn mạnh hơn mấy lần, ta căn bản không tìm được kẽ hở.

Dược lão cũng biểu hiện sốt sắng nói:

- Hắn bố trí đại trận, cũng không biết là cấp bậc gì, hoàn toàn ẩn nấp hư không, căn bản không tìm được một tia dấu vết, lấy tu vi của ta muốn phá vỡ, căn bản không thể.

Đông lão cùng Dược lão đều là Thái Đấu ở phương diện luyện hồn cùng chế thuốc trong Lam Quang học viện, tu vi của hai người ở trên trận pháp, cũng vô cùng cao thâm, thế nhưng giờ khắc này đối mặt Lương Vũ bày xuống trận pháp cùng hồn lực công kích, lại căn bản tìm không ra bất kỳ biện pháp nào giải quyết.

- Đáng chết, lại tiếp tục như thế, chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này.

Sắc mặt của Tô Tú Nhất tái nhợt, trong mắt lộ ra tuyệt vọng.

Giữa bầu trời, Lương Vũ lạnh lùng nhìn tình cảnh này, khóe miệng mang theo nụ cười hí ngược.

Đồng thời hắn liếc nhìn ngoài thung lũng, không nhịn được nhíu mày.

Từ lúc Giang Văn Huy truy sát Diệp Huyền đến hiện tại, đã qua một quãng thời gian, dựa theo đạo lý, Giang Văn Huy đã sớm nên trở về, nhưng mà đến hiện tại hắn cũng không trở về, để trong lòng Lương Vũ không nhịn được có chút không vui.

- Cái tên này, làm một ít chuyện cũng làm không xong, truy sát một Vũ Vương tầng một, cần phải tiêu hao thời gian dài như vậy sao.

Trong lòng Lương Vũ xem thường, nếu như không phải lần này Vô Lượng Sơn phái mấy người bọn hắn đi tới Mộng Cảnh Bình Nguyên, hắn căn bản sẽ không cùng Giang Văn Huy có bao nhiêu quan hệ.

Vô Lượng Sơn, cường giả Vũ Hoàng đông đảo, tuy hắn cùng Giang Văn Huy đều là Vũ Hoàng tầng một, nhưng thân là Luyện Hồn Sư cấp bảy đỉnh phong, địa vị của hắn so với Giang Văn Huy mạnh hơn không chỉ một bậc.

- Không được, đám người Phó viện trưởng rơi vào nguy hiểm.

Giờ khắc này xa xa, đám người Thiên Luân nhìn tình cảnh giữa bầu trời, mỗi một người đều trong lòng lo lắng.

Bây giờ đối phương đã phong khóa lại lối thoát của thung lũng, một khi đám người Phó viện trưởng gặp phải nguy hiểm, những người bọn họ một cái cũng không trốn được.

- Hiện tại đám người Phó viện trưởng đang bị khốn trong trận pháp, căn bản không phá ra được, nếu như chúng ta từ bên ngoài tiến công, nói không chắc có thể phá tan, ai nguyện ý đi với ta.

Chỗ mi tâm của Thiên Luân phảng phất như mở một con mắt, hai tròng mắt bắn ra ánh sáng mông lung, nhìn ra một chút manh mối.

Rất nhiều trận pháp, đặc biệt một ít khốn trận, từ nội bộ rất khó phá tan, nhưng từ ngoại bộ, liền dễ dàng hơn nhiều, đám người Thiên Luân cũng là liều ý nghĩ như thế.

- Ta.

- Còn có ta.

- Tính ta một cái.

Thiên Luân dứt tiếng, không ít đệ tử của Lam Quang học viện dồn dập mở miệng nói, từng cái từng cái khuôn mặt tuyệt nhiên.

Ở thời khắc sống còn, không người nào nguyện ý sống tạm.

- Được, vậy hãy để cho chúng ta cùng nhau ra tay, thay đám người Phó viện trưởng phá tan đại trận.

Ánh mắt Thiên Luân sắc bén, ở dưới sự hướng dẫn của hắn, một đoàn Võ Tôn dồn dập bạo lược lên, từng cái từng cái triển khai phi hành linh bảo hoặc phi hành võ kỹ, nhắm đại trận giữa bầu trời phát động tiến công hung hãn.

Ầm ầm ầm!

Đinh tai nhức óc nổ vang bên trong, giữa bầu trời trên đại trận, lập tức dập dờn lên đạo đạo sóng gợn.

- Có hiệu quả.

Đám người Thiên Luân ánh mắt sáng ngời, lần thứ hai ra tay, chỉ chốc lát sau bọn họ mới bất đắc dĩ phát hiện, tuy công kích của bọn họ đối với đại trận này có hiệu quả, nhưng khoảng cách phá tan, vẫn chênh lệch rất nhiều.

- Thiên Luân, các ngươi làm gì?

- Đi, mau trở về cho chúng ta.

- Mau trở về.

Đám người Cát Phác Tử thấy thế, vội vàng gầm lên, vẻ mặt lo lắng.

Lương Vũ lạnh lùng nhìn đám người Thiên Luân, cười nhạo nói:

- Một đám rác rưởi, cho rằng ở bên ngoài công kích liền có thể phá tan đại trận của lão phu sao? Quả thực ngu muội buồn cười. Vốn lão phu còn chuẩn bị lát nữa lại kích giết các ngươi, nhưng các ngươi đã muốn tìm chết, thì trách không được lão phu.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 2 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn đang học hoặc đang làm kế toán thì không thể bỏ qua những bài chia sẻ về kiến thức và kinh nghiệm kế toán trên trang học làm kế toán chẳng hạn như bài viết về chuan muc ke toan so 08, giai quyet tranh chap va xu ly vi pham cntt chắc chắn bạn sẽ tìm thấy những kiến thức kế toán vô cùng bổ ích.