Kết hôn âm dương

Chương 147: Thuật hỏi linh



Tại sao lại đi chuyến tàu cuối cùng của Hoàng Quân?

Hắn chẳng lẽ hắn không sợ xuống xe sẽ hù đến đối tượng hắn hẹn hò sao?

Không!

Hắn không phải đi coi mắt!

Hắn nhất định là ra ngoài làm việc, kia việc rất lớn, rất khó khăn, nếu không, làm thế nào anh ấy có thể tự tin đến mức phải trốn tránh tôi? Đó phải là vì những rủi ro nhất định!

Tôi không thể làm gì, cũng không biết Sầm Chín Nguyên khi nào xuống xe, đành phải gởi một tin nhắn cho hắn:

“ Nhỏ Lắp Bắp đi tìm Anh,làm gián đoạn việc ra mắt, nếu đọc được tin nhắn này thì mau trả lời điện thoại”.

Nhưng mãi đến sáng, tôi đều không có điện thoại của sầm chín nguyên.

Vì vậy, tôi biết có gì đó không ổn.

Nếu như Sầm Chín Nguyên đúng là đi chuyến xe cuối đến Hoàng Tuyền đi, vậy hắn nhất định sẽ trước khi trời sáng xuống xe, hắn chỉ cần xuống xe, liền có thể nhìn thấy tin nhắn, ngay lập tức sẽ điện thoại về cho tôi. Nhưng không có —— Nói cách khác, hắn không có xuống xe, lại hoặc là xảy ra chuyện rồi.

Tôi liên tục gọi điện cho Sầm Chín Nguyên suốt buổi sáng, nhưng không trả lời. Đến trưa, tôi đã hoàn toàn từ bỏ hành vi ngu ngốc này, đặt điện thoại di động xuống và đợi đến tối để thắp nhang hỏi linh.

Hỏi linh thuật là Sầm Chín Nguyên dạy tôi.

Hắn nói, nói rằng đây là một tập hợp các phép thuật cơ bản trên Long Hổ sơn của bọn họ, thường được sử dụng để hỏi đường hoặc hỏi những điều nhỏ từ các sinh vật lang thang xung quanh họ.

Anh ấy dạy tôi rất nhiều câu thần chú. Chỉ có câu thần chú này là thứ tôi học được nhiều nhất. Bởi vì sau khi tôi học được, tôi sẽ yêu cầu các linh hồn vào mỗi tối chủ nhật giúp tôi về nhà và thăm bố mẹ tôichỉ cần tôi biết rằng bố mẹ tôi khỏe mạnh, thằng nhóc La Cang có một sự nghiệp học tập suôn sẻ và có một cô bạn gái xinh xắn. Tôi sẽ thoải mái hơn khi ở bên ngoài.

Tất nhiên rồi.

Tôi cũng hỏi một người…

Đó chính là Âm Thao.

Nhưng bất kể tôi hỏi hay sử dụng vũ lực như thế nào, chúng đều không thể nói cho tôi tin tức gì của anh ấy.

Lần này, chắc chắn là được, tôi hỏi đến Sầm Chín Nguyên.

Ta nhóm ba nén hương, Tại bức chân dung trước mặt của ông nội Sầm Chín Nguyên thành kính lạy: “Tín nữ Viên Phỉ Phỉ, bỗng nhiên liên lạc không được với thiên sư đệ tử Sầm Chín Nguyên đời thứ 39 của quý tộc, hôm nay đốt 3 nén hương này, hi vọng tổ sư gia có thể phù hộ tín nữ có thể thuận lợi tìm tới Sầm Chín Nguyên.”

Nói xong, liền mặc niệm hỏi Linh quyết.

Nhưng hôm nay là thật kì lạ.

Ba nén hương đều đốt hết, lại là không có nửa tin tức nào!

Sầm Chín Nguyên liền xem như lên chuyến xe cuối đi Hoàng Tuyền, vì có một hồn ma nhìn thấy anh ta trên chuyến tàu cuối cùng đi Hoàng Tuyền!

Nhưng làm sao lần này, lại không hề có một chút tin tức nào vậy?

Tôi cảm thấy rất bất an.

Mí mắt phải thỉnh thoảng liền sẽ máy rất mãnh liệt.

Pháp hỏi linh thuật nàykhông thể hỏi nhiều, ba ngày chỉ có thể hỏi một lần, cho nên sau khi hỏi linh thất bại, tôi cũng chỉ có thể gấp giấy hạc, dùng một bộ tiên hạc khác Sầm Chín Nguyên dạy tôi hỏi đường, chính là đem một mảnh nhỏ thần thức đặt ở con bên trên hạc giấy, tung hạc giấy ra ngoài tìm người hoặc là tìm đường.

Theo lời Sầm Chín Nguyên tới nói, khi thần thức bám vào trên hạc giấy, sẽ hóa thân thành sứ giả gió, theo gió mà bay, thế là liền có thể bay cao hơn, nhìn càng thêm xa, và đi đến nhiều nơi hơn, cho nên tìm đường hoặc là tìm người đều sẽ càng thuận tiện.

Nhưng cái pháp thuật này một ngày chỉ có thể dùng một lần, sau mười ngày nhất định phải nghỉ ngơi một tháng mới có thể lần nữa sử dụng, bởi vì người ta có 3 hồn 7 phách, cộng lại cũng chính là mười phần thần thức, sử dụng hết liền phải nghỉ ngơi sau mới có thể tái sử dụng.

Tôi kiên trì không ngừng sử dụng cái tiểu pháp thuật này, vẫn không tìm được anh ta đâu cả.

Tôi hi vọng hắn không phải là đi xuống âm phủ.

Nếu như thật sự là đến âm phủ, tôi lại làm như thế nào tìm kiếm được hắn đây?

*

Ngày thứ ba.

Tôi lại lần nữa hỏi linh.

“ Tín nữ Viên Phỉ Phỉ, hi vọng có thể mượn nhờ sức lực tổ sư gia, để có thể thuận lợi tìm tới Long Hổ Môn hành tung Sầm Chín Nguyên là đệ tử đời thứ 39, bất luận người là ở nhân gian hay là tại âm phủ, chỉ cần có thể tìm Tới Sầm Chín Nguyên, con nguyện đổi đi mái tóc của mình.”

Tôi thành kính bái xong tổ sư gia Sầm Chín Nguyên, vừa niệm xong một lần hỏi Linh quyết, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Cộc!

Một tiếng, đèn tắt!

Cộc!

Hai tiếng, ngọn nến bị tắt hết, chỉ có hai ngọn đèn dài bên cạnh bức chân dung của ông tổ vẫn còn sáng!

Cộc!

Ba tiếng, Củ Cải nhở bỗng lên tiếng khóc lớn, khóc đến tim gan tôi nóng bừng

Thật là một hung linh.

Tôi chỉ là hỏi linh, gió sẽ mang đến cho tôi câu trả lời của họ, và nó không cần tinh đến tận cửa, tại sao vẫn đến?

Tôi tranh thủ thời gian chạy vào cái nôi bên cạnh, suy nghĩ về biện pháp trấn an, lấy một đạo bùa vẽ chú rồi dán lên trán Tiểu La Bạch, cho đến khi cô ấy ngủ lại, sau đó tôi trở lại bài vị ông nội. Ba cây nhang: “Ngươi có ở đây để trả lời câu hỏi của tôi không?”hai ngón chỉ vào lư hương bên trên ba nén nhang kia:” Ngươi là đến trả lời vấn đề của ta sao?”

Gió thổi qua, tàn hương rơi xuống trên đài, bày ra một cái là chữ “phải”.

linh hồn rất mạnh mẽ, tôi nhìn lại chữ, do dự ba giây, cuối cùng vẫn quyết định đi mở cửa.

Trước lúc đi mở cửa, tôi đem tiểu La Bạch giấu vào gian phòng bên trong, sau đó mới đi ra.

Thời điểm mở cửa, tôi để ý, muốn nhìn một chút ngoài cửa là dạng quỷ gì, thế là liền thi pháp mở thiên nhãn, xuyên thấu qua mắt mèo nhìn ra ngoài.

Tôi nhìn thấy ánh sáng mờ ở hành lang ngoài cửa, một bóng ma đầy máu, đứng bên ngoài.

Đỏ là Lệ quỷ.

Hỏi linh, thường là hỏi tiểu quỷ thôi, hỏi thế nào lại đến một tên lệ quỷ luôn chứ?

Cộc!

Cộc!

Cộc!

Cửa vẫn đang gõ

Nhang trên bàn sắp cháy hết. Nếu hương cháy hết và tôi đã mở cửa, thì linh hồn sẽ rời đi,tôi cũng liền hỏi không ra Sầm Chín Nguyên ở đâu!

Ta hỏi linh ba ngày, ba ngày tìm đường, chẳng lẽ tôi muốn từ bỏ cái tin tức này dễ như trở bàn tay vậy sao?

Không.

Tôi không nỡ.

Tôi cắn răng một cái, mở cửa.

Hừ!

trước mặt thổi tới trận gió âm lạnh thấu xương tôi.

Tôi run lẩy bẩy, nhưng cố giữ cửa, chỉ cần không nhường đường, cái này hung linh cũng sẽ không thể vào nhà, cũng sẽ không gây nên phiền toái không cần thiết.

– Ngươi biết Sầm Chín Nguyên ở đâu sao?

Lệ quỷ không nói lời nào, sau khi nghe tôi hỏi, đột nhiên linh quang lóe lên trên vẻ mặt ngu dại, cô ta đột nhiên nhào tới, cắn tay của tôi!

Cái gì?!

Cắn tay tôi?

Tôi bị đau hất cô ta ra, nhưng trên bàn tay đã một dấu răng —— Chảy máu!

– Ngươi làm cái gì? Tôi tức giận hỏi!

Lệ quỷ kia lại là từ từ nhắm hai mắt đứng trước mặt tôi, gió âm không ngừng mà trở lại trên người cô ấy, dần dần tóc rối tung vậy mà trở nên mềm mại hơn, mặt mũi tái nhợt dần dần khôi phục khí huyết, chiếc váy đỏ hư hỏng dần được phục hồi. trở lại thành một chiếc váy đỏ thanh lịch.

Cô ấy lại mở mắt, cô gái đẹp chim sa cá lặn.

cô ấy nở nụ cười xinh đẹp với tôi: Tôi là con ma của Sầm Chín Nguyên

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.9 /10 từ 16 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như kinh thua osin, ten tieng nhat hay rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.