Kết hôn âm dương

Chương 6: Động phòng hoa trúc, Tân lang không phải là người



Mấy người đàn bà này đến để giúp tôi trang điểm cô dâu, cho nên họ cởi trói cho tôi.

Sau khi được tự do, vốn dĩ là muốn đẩy họ ra, rồi chạy ngay ra ngoài, nhưng vì thời gian bị trói quá lâu, huyết mạch trong người tôi còn chưa thông, toàn thân tê bì mềm oặt.

Cho nên tôi đành phải bỏ ý định tháo chạy, vì kế hoạch đêm nay nên tôi cố giấu kĩ thanh gỗ nhỏ mà Ôn Như Ca đưa cho, đợi người đó đến, tôi sẽ cầu cứu hắn.

Họ trang điểm cho tôi cả buổi mới xong, là kiểu trang điểm mang phong cách cổ đại, sau đó họ chùm lên đầu tôi cái khăn trùm đầu rồi đi mất.

Đợi "giờ lành" đến, Từ Dương đến.

Hắn ta dắt tay tôi đi ra bái đường, đầu tôi bị trùm lên, không nhìn thấy cái gì, chỉ còn cách đi theo hắn. Khi bái đường, tôi nghe thấy khách khứa xung quanh đều nói nhỏ với nhau: "Đây đã là người thứ mười ba rồi, con dâu nhà họ Từ đều không quá ba tháng rồi không may mà chết, không biết lần này có sống được không?"

Tôi nghe vậy rồi nghĩ đến mấy cái bài vị trên ban thờ, tự dưng cảm thấy sợ hãi.

Bái đường xong, Từ Dương dắt tay tôi vào một căn phòng – không phải là căn phòng bày đầy bài vị kia nữa, mà là một căn phòng khác, bởi vì căn phòng này có giường!

Từ Dương đưa tôi vào giường, sau khi xích chân tôi lại bằng xích sắt, liền đi ra ngoài, chắc là đi tiếp khách khứa ngoài kia.

Tôi giống như tân nương thời xưa, ngoan ngoãn ngồi đó, không biết vì sao, cứ cảm thấy người đó sẽ đến, bởi vì trời cũng đã tối.

Cũng không biết là đợi bao lâu.

Một bàn tay lạnh lẽo sờ sau lưng tôi, luồn qua eo, sờ vào rốn của tôi.

Cái cảm giác này...là hắn!

Cái người tối qua, lại tới!

Tôi ngay lập tức đưa thanh gỗ đang giấu trong tay cho hắn, nhưng hắn chẳng thèm quan tâm đẩy tôi lên giường, cởi đồ của tôi, rồi rất nhanh chóng đi vào.

Khác với đêm qua, hôm nay hắn sờ vào người tôi, cả sức nặng cơ thể đè lên người tôi, bàn tay lạnh lẽo sờ khắp người tôi.

Tôi cố gắng phản kháng lại, nhưng một lúc lại theo nhịp của hắn, theo tự nhiên lại đáp lại nhịp đưa lại của hắn.

Đợi lúc hắn vừa xong, tôi cũng miễn cưỡng tìm lại một chút lý trí, cố gắng tìm bàn tay hắn, đưa cho hắn mảnh gỗ nhỏ, lúc đầu hắn không muốn nhận lấy, nhưng tôi cố gắng nắm chặt nắm tay hắn, kêu lên: "cứu, cứu tôi!"

Lần này hắn mới dừng lại.

Tôi ngay lập tức mới như con cá khô nằm bẹp trên giường, thở ra từng hơi từng hơi một.

Một lúc sau, mới nghe thấy giọng trầm trầm: "đây là lời khởi cầu của cô?"

Tôi nói rành rọt: "Vâng! Hãy cứu tôi!"

Cho dù là ai, cho dù có phải bán cả thể xác, chỉ cần có thể cứu tôi khỏi nơi này!

Từ gia coi mạng người như cỏ rác, người đàn bà yêu tinh kia chỉ vì chút chuyện mà chặt tay người ta, bắt người ta ăn thứ đó!

Thật đáng sợ!

Tôi phải rời khỏi đây, bất kể là phải trả cái giá nào cũng được!

Tôi coi người đàn ông đang ngồi trên lưng kia chính là tia hi vọng duy nhất, thứ hắn muốn chính là đàn bà? Tôi cho hắn cũng được! Mong ước sinh tồn trong tôi mạnh hơn bao giờ hết, tôi nhấc người lên mạnh mẽ, đẩy người đó ngã ra, nhân lúc hắn không chú ý, ngồi lên người hắn!

Một phần khăn trên đầu rơi ra.

Lần đầu tôi nhìn rõ mặt hắn.

Thật không ngờ, lại là một khuôn mặt vô cùng anh tuấn, hắn trông có vẻ lạnh lùng, nhưng lông mày toát lên vẻ nghiêm nghị, xem ra là người chính trực.

Nhưng cái người mà tôi cứ tưởng hắn là một người chính trực lương thiện này nheo lông mày lại: "Ngồi dậy, tự làm đi?"

Tôi đỏ mặt, nhưng đúng là cái ý đó.

"Được!" Tôi vừa căng thẳng động đậy tay, lại run run cầu xin hắn: "cứu tôi ra khỏi đây!"

Hắn ta nhếch mép, hắn cười như không cười, cũng không biết là có đồng ý hay là không.

Nhưng thực sự tôi không còn cách nào khác.

Tôi chỉ còn cách làm cho hắn vui, mới có cơ hội thoát khỏi đây!

Cho nên tôi dùng hết sức mình có thể.

Tôi không biết hắn có thích hay không, bởi vì biểu cảm trên khuôn mặt hắn từ đầu đến cuối đều không thay đổi!

Chẳng được bao lâu, tôi cuối cùng cũng mệt lừ nằm bẹp lên người hắn, hắn đỡ lấy eo tôi, nói nhỏ nhẹ vào tai tôi hai từ: "đần, ngu!"

Ngay sau đó một giây, hắn bỗng nhiên nhào lên, tôi la thất thanh, rất nhanh lại bước vào hiệp tiếp theo.

Cũng không thể nhớ rõ là hắn đã muốn tôi bao nhiêu lần, trải nghiệm lần này với đêm qua là hoàn toàn khác nhau, đêm qua hắn chẳng màng đến sự sống chết của tôi, hôm nay hắn lại khác hoàn toàn, mỗi lần tôi không chịu đựng nổi muốn ngất đi, hắn lại dừng lại, hôn vào má tôi, cắn nhẹ vào tai tôi, đợi tôi trở lại trạng thái bình thường, hắn mới bắt đầu tiếp tục.

Cho nên, khi Từ Dương tiếp khách xong trở về phòng, tôi đã tỉnh lại.

Thật...đã tỉnh hẳn!

Cửa phòng mở ra, Từ Dương lảo đảo bước vào, làm tôi từ trạng thái ngây ngốc tỉnh lại, nhưng người đó lại nắm lấy eo tôi, không hề bỏ tay ra.

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, điều này có nghĩa là thế nào đây?

Thành thân với một người, sau đó lại nằm trên giường cưới của người đó rồi cùng người đàn ông khác lăn lộn trên ga trải giường?

Tuy tôi không thể tiếp tục có tình cảm gì với Từ Dương nữa, nhưng đây cũng là "bắt gian tại trận" đây?

Người phía thân dưới tôi kia không chịu buông, chẳng lẽ muốn rủ Từ Dương cùng lâm trận hay sao?

Tôi cố gắng rời khỏi hắn, tiếng động trở nên lớn hơn, cho nên tôi cảm thấy bước chân của Từ Dương trở nên nhanh hơn, hắn chắc chắn cảm thấy trên giường có cái gì đó rồi!

Nếu như bây giờ để hắn phát hiện ra, hắn chắc chắn sẽ giết chết tôi!

Từ Dương kéo tấm rèm lên.

Cái người bên dưới tôi biến mất.

Vâng, là tự dưng biến mất vào không khí.

Chỉ một khắc thôi!

Tôi đần người ra.

Từ Dương bây giờ không còn là mối bận tâm của tôi.

Trong đầu tôi chỉ còn một việc, đó là cái người đó vừa đang ở trong người tôi, đột nhiên biến mất không giấu tích!

Tại sao một người sống sờ sờ ra đó, lại có thể biến mất vào không khí?

Lúc đó tôi mới nhớ ra cảm giác cơ thể lạnh lẽo của hắn khi chạm vào người, mỗi lần xuất hiện đều không có một tiếng động nào, đều từ đằng sau tôi...

Chẳng lẽ, hắn không phải là người??

Trong lúc tôi đang mơ màng trong suy nghĩ của mình, thực sự vẫn chưa hoàn hồn, thì Từ Dương vồ đến nắm lấy tôi, mặt hắn đỏ lự, nồng độ cồn trong máu làm hắn tăng thêm sự giận dữ, ngón tay hắn nắm lấy cánh tay tôi như muốn cấu thủng da thịt tôi!

"Là thằng nào? Thằng nào làm điều này? Thằng đó đâu!!" Từ Dương hét trong giận dữ!

"Em, Em không biết!" Tôi sợ hãi khóc to!

Tôi cũng muốn biết vừa nãy người đàn ông làm việc đó với tôi rốt cuộc là cái gì!

Từ Dương thấy không hỏi được tôi cái gì, liền dùng hết sức đẩy tôi ngã ra, sau đó tìm khắp mọi nơi mọi chốn trong phòng. Mỗi tiếng động phát ra, đều giống như tiếng sấm sét dội vào tôi, tôi biết, nếu hắn không tìm thấy tung tích của người thứ ba trong phòng này, người chịu trận chính là tôi!

Ôn Như Ca, người mà cô tìm đến có thực sự sẽ giúp tôi?

Người sẽ giúp tôi, chẳng nhẽ sẽ vứt tôi một bên mà không thèm quan tâm sự sống chết của tôi?

Hắn,rốt cuộc là người hay quỷ?!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm thông minh và tiết kiệm với Mã giảm giá và tư vấn lựa chọn sản phẩm trên trang hàng hay chẳng hạn như cam tay loai nao tot, do choi cho be 1 tuoi rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn lựa chọn được sản phẩm phù hợp.