Kết hôn âm dương

Chương 8: Quỷ nhập tràng



Mẹ của Từ Dương nghĩ ngợi một lúc rồi nhìn qua tôi: "con bé này nó chỉ là một con nha đầu bình thường, chỉ cần dọa nó một cái, là nó đã sợ như thế, nó chắc chắn không thể lấy áo của người chết mà tự mặc lên mình rồi."

Từ Dương hỏi: "Thế chẳng lẽ là Tình Nhi thay cho cô ta hay sao?"

"Đương nhiên cũng không phải vậy rồi!" Mẹ Từ Dương lấy từ trong người ra một lá bùa, đưa cho Từ Dương: "mang đi dán trước cửa! tao muốn biết rốt cuộc là con quỷ gì đây, còn dám lượn lờ trong nhà chúng ta, còn dám cướp dâu của nhà ta!"

"Vâng." Từ Dương cầm lá bùa, đi nhanh lên trên, sau khi đóng cửa mật thất, liền dán tấm bùa lên.

Trong lòng tôi vô cùng lo sợ, vừa nhìn cô điên đang nghịch nước, nhìn cô ta ngây ngốc như thế, chắc chắn không phải là người thay quần áo cho tôi rồi, chẳng lẽ là "người" đó, đã đưa tôi từ bậc cầu thang xuống, còn thay quần áo cho tôi?

Ọe...là quần áo của người chết!

Nhưng trước mắt việc quan trọng không phải là việc này!

Là "hắn", đang dựng quan tài lên!

Nhưng tại sao lại cứ phải là chiếc quan tài thứ bảy?

Chẳng lẽ, hắn trốn bên trong?

"Minh hỏa dẫn lối, thất tinh tỏa hồn, đoạn hoàng tuyền, đóng cửa lại!" Mẹ Từ Dương trong tay vân vê một hình thù kì quái, niệm niệm thần chú, lời vừa dứt, nến xung quanh tường đều biến thành màu xanh lục, ánh sáng trong mật thất bỗng chốc rực cháy lên.

Giờ thì tôi cũng hiểu ra, mẹ Từ Dương là một yêu lão bà biết yêu thuật.

Yêu lão bà gần như gầm lên: "đừng có trốn chui trốn lủi nữa, ra đây! Đừng để ta thi pháp đánh ngươi ra!

Yên lặng.

Chẳng có chút động tĩnh nào.

Nhưng ai cũng hiểu, "hắn", đang trốn dưới mật thất này!

"Rượu mừng không uống, uống rượu phạt!" Đợi mãi không thấy gì, yêu lão bàliền gầm lên một tiếng, liếc mắt qua ông chồng của bà ta, ông già bỏ tay tôi ra, rồi nhảy qua hướng quan tài.

Nhảy?

Người thường đi lại tại sao lại nhảy?

Chẳng lẽ...?

Tôi nhớ lại sắc mặt vàng vọt cứng đờ của bố Từ Dương, ánh mắt luôn nhìn thẳng, các ngón tay lạnh như băng...chẳng lẽ ông ta không phải là người??

Nhưng ông ta lại cứ theo vợ lúc đi ra đi vào, xuất hiện trước mặt người khác!!

Nghĩ đến lúc bái đường, khách khứa đông như vậy, mà người bố đã chết của Từ Dương vẫn ngồi đó nhận lễ của tôi với Từ Dương, mà người xung quanh vẫn nói chuyện thầm thì to nhỏ với nhau, mà không một ai phát hiện ra sự bất thường từ bố Từ Dương, da gà da vịt của tôi lai nổi hết cả lên!

Bố Từ Dương nhảy đến quan tài, hai bàn tay thẳng về phía trước, vừa hay muốn mở nắp quan tài ra, thì nắp quan tài bật mạnh ra phía trước đè lên người ông ta!

Một cái xác đẹp đẽ xuất hiện trước mắt.

Cô ta khoảng mười bốn mười lăm tuổi, ngũ quan hài hòa đáng yêu, nếu có sống thêm mấy năm, chắc chắn là một cô nàng xinh đẹp ai cũng yêu mến, điều này có thể thấy, Từ Dương tìm vợ cho mình, đến đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi cũng không bỏ qua! Đáng khinh!

Mà tôi ngạc nhiên hơn...

Cô ta lại đang mặc áo tân nương của tôi.

Đúng là đã thay đổi quần áo cho nhau!

Lão yêu bà giật mình lùi một bước, rất nhanh bà ta đã trấn tĩnh lại, bà ta làm một động tác kì quặc hơn, chỉ vào nắp quan tài, ông già đẩy nắp quan tài ra, đứng thẳng tắp dậy.

Sau khi đứng dậy, lão yêu bà kia lệnh cho lão tấn công vào Tình nhi.

Lúc này, Phương Tình Nhi đột nhiên mở to mắt, hét lên một tiếng, phẩy tay vào đầu lão già!

Lão ta bay ra.

Cảnh đó làm hai mẹ con Từ Dương đều thất kinh, tôi cũng không biết họ đang thất kinh vì cái gì, tóm lại là đang lo lắng sợ sệt.

Lão yêu bà lấy ra một cái chuông, dùng hết sức lắc qua lại, các nắp quan tài khác liền đồng loạt mở ra, từng bộ nữ thi đều nhảy ra, tấn công Phương Tình Nhi, có cả thảy mười bộ, mỗi bộ nữ thi trên đầu đều dán một lá bùa màu vàng, xem tuổi tác, nhỏ nhất cũng mười tuổi, lớn nhất cũng khoảng hai mươi tuổi!

Từ Dương thật vô liêm sỉ, đến cả đứa trẻ mười tuổi cũng không tha!

Chúng cùng với ông già cùng vây lấy Phương Tình Nhi, xem ra là ỷ đông hiếp yếu.

Tôi lo lắng cho Phương Tình Nhi tuổi còn nhỏ, sẽ không trụ được mất, nhưng thực tế lại làm tôi bớt đi sự lo lắng, cô bé đó rất mạnh, cứ một nữ thi xông lên là cô ta tóm lấy vứt ra xa như vứt những bao cát, chẳng có chút nào là lép vế hơn cả, thậm chí còn chiếm ưu thế hơn!

Lúc tôi nghĩ rằng Phương Tình Nhi sắp thắng, lão yêu bà đột nhiên cắn rách đầu ngón tay, vẽ bùa lên cái chuông, tiếp tục lắc thêm lần nữa, bọn cương thi lại càng thêm dũng mãnh, vừa nãy Phương Tình Nhi có thể ném chúng đi, thì giờ không thể ném được nữa!

Bọn nữ thi tóm chặt lấy Phương Tình Nhi!

Lão già hét lên một tiếng, xông lên, tóm lấy đầu Phương Tình Nhi, dùng sức vặn một cái, liền làm cho cái đầu của Phương Tình Nhi bị đứt lìa!

Các nữ thi khác cùng hiệp lực, xé nát cơ thể của Phương Tình Nhi!

"Ọe..." Nhìn thấy một con người trước mặt bị xé nát nhiều phần, tôi không nhịn được nên nôn thốc nôn tháo.

Lão yêu bà ngã phịch xuống đất, hóa ra là đã dùng hết sức lực rồi.

"Nhanh, mau chóng rời khỏi đây!" lão yêu bà nói.

Từ Dương đáp một tiếng, mau chóng đỡ bà ta, chạy ra cửa thoát thân.

Họ chạy ra đến cửa, lại không mở được cửa!

Đây là nhà họ, cả nhà họ đều vào bên trong, lại làm gì có ai ở ngoài mà khóa trái cửa cơ chứ? Cho nên không biết là ai đã khóa cửa bên ngoài, không để họ chạy thoát, cái này thì không cần phải đợi tôi nói là ai nữa chứ?

Nhìn thấy họ lo sợ không chút bấu víu, tôi cuối cùng cũng thấy có chút hả dạ!

Nhưng chẳng hả hê được bao lâu, Từ Dương lo lắng hỏi: "Mẹ, giờ phải làm sao?"

Ánh mắt của lão yêu bà lướt lên người tôi, gằn giọng nói: "kéo con nha đầu kia lên đây!"

Mặt tôi biến sắc, biết là lần này mình xong đời rồi!

Vừa đúng lúc Từ Dương xoay người bước xuống, "kétttt" một tiếng, cửa mở ra từ phía ngoài.

Tôi cũng không biết nói gì.

Con ma đó có vẻ cũng ngầu đấy, tôi tưởng "hắn" sẽ dọa đến cùng, nhưng không ngờ một giây sau thì cũng không kiên trì được mà đành phải mở cửa cho người nhà họ Từ đi ra.

Hai mẹ con Từ Dương mau chóng chạy thoát ra ngoài.

Tôi nghĩ việc này tạm thời cứ thế mà kết thúc như vậy, một giây sau lại bị bố của Từ Dương tóm lấy.

Tôi cố gắng cự lại, nhưng cũng phát hiện ra toàn thân ông ta cứng nhắc vô cùng, lực lại mạnh vô biên, tóm lấy tôi như tóm lấy một con chim nhỏ! Thật không ngờ một lão già với sức mạnh khủng khiếp thế này, mà vừa nãy còn bị một cô gái nhỏ nhắn như Phương Tình Nhi đánh cho lên bờ xuống ruộng như thế!

Lão già chết tiệt tóm lấy tôi lôi lên, mấy con nữ thi cũng theo lên, giống như cả nhà cùng chạy nạn, thoát ra khỏi mật thất.

Khi lên đến phía trên, tôi thấy hai mẹ con Từ Dương, trông họ có hơi chút tức cười.

Họ trang bị từ đầu đến chân, trên mình đeo đầy những vật gì lạ huơ lạ hoắc, giống những đồ trừ tà hộ thân. Lão yêu bà tay cầm một xiên toàn tiền đồng dài như thanh kiếm nhỏ, còn Từ Dương cầm trong tay một cây kiếm bằng gỗ đào.

Tất cả, đều chỉ vào tôi.

Nhưng tôi lại không phải là ma quỷ, chỉ mấy cái đó vào tôi thì có ích gì.

Cho nên họ thực ra là đang tránh "hắn"!

"Gọi hắn ra đây! Không thì tao sẽ giết mày!" Lão yêu bà căng thẳng nói.

Tôi chớp chớp mắt, khi biết mình có một cái ô cực to, cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều: "Tôi không biết các người đang nói gì, bà muốn tôi gọi ai ra cơ chứ?"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 6.3 /10 từ 10 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Những bí quyết, những kinh nghiệm chia sẻ thực tế để gìn giữ cuộc sống hôn nhân gia đình được hạnh phúc nhất? Các bí quyết giữ gìn hạnh phúc gia đình thời nay được chia sẻ từ trang web phụ nữ chẳng hạn như anh yeu den muoi ma khong biet qua khu dang ho cua toi, nhung nguoi sinh thang nao ca doi khong lo thieu tien tieu học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công