Kết hôn chớp nhoáng: Tổng tài ly hôn đi

Chương 225: Quyền Sử Dụng


Diệp Thiên Hạ bỗng cười:

- Âu Duyên Tây, trong mắt anh, tôi đê tiện đến thế nào hả? Trước đây cô còn ôm chút hi vọng xa với với gã, thực quá nực cười.

Âu Duyên Tây nghe giọng nói bình tĩnh của cô thì cảm thấy đau xót, tuy nhiên gã không chịu yếu thế, cười lạnh nói:
  • Một người đàn bà mua được bằng tiền, cô nói xem đê tiện đến đâu?
  • Dừng xe!
Diệp Thiên Hạ nói.

Âu Duyên Tây ngoảnh mặt làm ngơ.

Diệp Thiên Hạ không nhiều lời thêm, cô nhấn chốt rồi mở cửa xe.

Trong tích tắc cô mở cửa xe, Âu Duyên Tây đổi sắc, gã nhận ra cô muốn làm gì, định vươn tay kéo cô nhưng lại làm lỡ mất thời cơ tốt nhất, chỉ có thể trơ mắt nhìn quần áo của cô sượt qua tay mình, không thể kéo cô lại.

Cũng may Âu Duyên Tây lái xe không nhanh, Diệp Thiên Hạ lăn trên đất một vòng nhưng không bị thương.

Âu Duyên Tây thắng gấp, vội vã xuống xe, quát Diệp Thiên Hạ:

- Cô điên à?! Con mẹ nó, cô muốn chết à? Không ai biết giây phút nhìn thấy Diệp Thiên Hạ nhảy xuống xe tim gã như ngừng đập.

Diệp Thiên Hạ chậm rãi đứng lên, cô không có bất cứ cảm xúc nào mà chỉ nhìn chằm chằm gã, gằn từng chữ:

- Âu Duyên Tây, kể cả tôi có chết cũng không muốn bất kỳ liên hệ nào với anh nữa, xin đừng quấy rầy tôi! Nói xong, cô quay người đi, không hề nhìn lại.

Âu Duyên Tây đuổi theo hai bước nhưng rồi bước chân gã chậm dần, không đuổi theo nữa, gã đấm lên xe, khẽ nguyền rủa:

- Mẹ nó! Biệt thự Hoàng Đình.

Nhạc Yên Nhi vừa tắm xong, cô ngồi trên sofa trong phòng ngủ đọc kịch bản Danny vừa gửi.

Thoáng thấy Dạ Đình Sâm từ phòng tắm đi ra, cô không ngẩng đầu lên, nói:

- Anh ngủ trước đi, em đọc hết kịch bản này đã.

Dạ Đình Sâm không đồng ý, thản nhiên bảo:

- Tôi chờ em.

Nhạc Yên Nhi vốn chuyên tâm nhìn màn hình bỗng sững người, cô ngẩng đầu nhìn sang.

Dạ Đình Sâm đứng trước cửa phòng tắm, nửa người trên để trần, bên dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm lỏng lẻo, mái tóc ướt nhẹp, từng giọt nước trượt theo sợi tóc rơi xuống, nhỏ trên cơ ngực tráng kiện của hắn, chúng trượt theo ngực hắn xuống dưới, lướt qua cơ bụng, rơi vào trong khăn tắm rồi mới biến mất.

Vì vừa tắm xong, khí thế lạnh nhạt hờ hững trên người hắn giảm đi nhiều, không khí xung quanh bây giờ cũng là ôn hòa lười biếng khiến người ta không thể rời mắt.

Hắn cầm một chiếc khăn trắng để lau tóc, đầu khẽ cúi, vì không thể thấy mặt hắn nên Nhạc Yên Nhi lại càng lộ liễu nhìn.

Lau xong, Dạ Đình Sâm tùy ý vuốt tóc, hầu kết biểu tượng của nam giới trượt lên xuống, những giọt nước trên tóc cũng bay múa theo từng hành động của hắn.

Nhạc Yên Nhi ngồi trên ghế gần đó bỗng cảm thấy máu trong người dồn hết lên mặt, khuôn mặt cô đỏ bừng.

Trước khi Dạ Đình Sâm quay đầu sang, Nhạc Yên Nhi đã vội vàng cúi xuống, tiếp tục nhìn chằm chằm máy tính, tuy nhiên cô cảm thấy rất mất tập trung, màn hình đầy chữ mà chẳng đọc nổi chữ nào.

Cô nghĩ mình điên rồi! Cô thèm nhỏ rãi cơ thể của Dạ Đình Sâm! Trước khi đầu óc Nhạc Yên Nhi biến thành một mớ bòng bong, Dạ Đình Sâm đã ngồi xuống cạnh cô, giọng nói trầm khẽ vang lên bên tai cô:

- Phải làm tới khuya à? Giọng hắn không khác lúc bình thường là mấy, thế nhưng Nhạc Yên Nhi đang có ý đồ đen tối nên cảm thấy tiếng hắn hôm nay khàn khàn rất dụ dỗ, nó khiến cô cảm thấy rung động.

- Em… em phải đọc hết kịch bản này.

Nhạc Yên Nhi thấy mình thật vô dụng, nói chuyện mà cũng vấp.

Dạ Đình Sâm sát lại, hắn ôm eo cô, khẽ nói bên tai cô:

- Mai rồi đọc, chúng ta nên làm nốt chuyện dở dang khi nãy đã.

Lúc nói, hơi thở nóng ấm của hắn phả vào tai cô, Nhạc Yên Nhi đỏ mặt, rụt cổ lại.

Cô không ngu, chuyện dở dang khi nãy tất nhiên là chuyện bị Âu Duyên Tây và Bạch Kính Thần cắt ngang.

Cô nhìn đôi mắt nóng rực của hắn, toàn thân run rẩy, nhớ tới những ngày điên cuồng gần đây, cô thực sự muốn trốn.

Có lẽ Nhạc Yên Nhi run lên quá rõ ràng, Dạ Đình Sâm đã nhận ra.

Hắn chợt nhớ lời Âu Duyên Tây nói.

Nếu lần đầu giữa hai người không tốt, phụ nữ sẽ bị ám ảnh.

Trên giường cô luôn sợ hắn, chẳng lẽ vì lần đầu có ấn tượng không tốt nên khiến cô có ám ảnh tâm lý?

- Dọa em à? Dạ Đình Sâm tự trách, bàn tay lớn dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của cô:

- Xin lỗi, là tôi không tốt, đêm nay tôi không động vào em, nhưng chuyện kịch bản mà không vội quá thì em cất đi, mai rồi đọc, muộn rồi.

Nhạc Yên Nhi cảm thấy ấm áp, cô gật đầu:

- Vậy em đi đánh răng.

Nhạc Yên Nhi đánh răng, dưỡng da xong thì lên giường.

Ngay lập tức rơi vào lồng ngực của Dạ Đình Sâm, cô cứng người.

- Đừng sợ, tôi chỉ ôm em thôi, không làm gì cả.

Dạ Đình Sâm nhịn dục vọng xuống, tỉnh táo nói.

Nghe hắn nói vậy, Nhạc Yên Nhi lại cảm thấy xót chồng.

Thật ra cô không sợ, đó chỉ là thói quen của cơ thể thôi, hơi thở của hắn đột ngột tới gần sẽ khiến suy nghĩ của cô hỗn loạn.

Nhưng họ còn một đời để bên nhau, cô phải từ từ quen thuộc với hắn.

Nhạc Yên Nhi bình tâm lại, cô nở một nụ cười tinh nghịch:

- Thật sự sẽ không làm gì em hả? Nói rồi bàn tay nhỏ của cô bắt đầu xoa ngực hắn, sau đó bắt đầu dịch xuống dưới, di chuyển theo đường nét cơ bụng hắn.

Dạ Đình Sâm hít sâu, hắn túm lấy bàn tay đang nghịch ngợm kia, đôi mắt phượng nheo lại, bên trong là vẻ nguy hiểm:

- Em đang đùa với lửa đấy.

Nhạc Yên Nhi lại cười ngọt ngào, cô nhìn hắn, nói:

- Không, em đang chơi anh! Dạ Đình Sâm nghẹn họng, Nhạc Yên Nhi tranh thủ lúc hắn sững sờ ngẩng lên hôn hắn.

Nụ hôn của cô còn trúc trắc, không hề biết cách trêu chọc hắn, lưỡi không biết cách xâm nhập mà chỉ liếm lung tung, thế nhưng như thế đã đủ đốt lên dục vọng của Dạ Đình Sâm.

Hắn cố nhịn ham muốn đè cô xuống, đẩy nguồn gốc dụ hoặc đòi mạng này ra, thở hổn hển:

- Em có biết em đang làm gì không hả? Hắn dùng hết tự chủ bản thân mới không chế để mình không động vào cô, thế mà cô còn chủ động trêu chọc hắn.

- Em biết mà.

Nhạc Yên Nhi ngẩng mặt lên, ánh mắt nghiêm túc:
  • Anh là chồng em, em muốn ngủ với anh, có vấn đề gì không?
  • Em muốn?
Nhạc Đình Sâm nhíu chặt mày, giọng có vẻ kinh ngạc.

Bị hỏi thẳng như vậy, mặt Nhạc Yên Nhi đã đỏ bừng.

Nhưng đến nước này rồi cũng chẳng cần thẹn thùng nữa, Nhạc Yên Nhi cắn môi, đánh liều:

- Có vấn đề gì à? Phụ nữ chẳng lẽ không thể có nhu cầu sinh lý thông thường? Em là vợ hợp pháp của anh đấy, dùng anh là quyền của em! Giọng nói trẻ con lại nói ra lời quyến rũ như vậy, Dạ Đình Sâm chẳng biết nên tức hay nên cười.

Cô nhóc học cái này ở đâu vậy? Dùng hắn? Cô biết dùng ư? Còn có gan nói.

Nếu Nhạc Yên Nhi đã nói thì Dạ Đình Sâm cũng không phải kiềm chế làm gì nữa, hắn nhào lên hôn cô.

Một lúc lâu sau hai người mới tách ra, Dạ Đình Sâm nở một nụ cười xấu xa với Nhạc Yên Nhi đang ý loạn tình mê.

- Nào, lần này cho em cơ hội sử dụng tôi.

Nói xong, hắn đặt Nhạc Yên Nhi lên người mình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 57 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút thư giãn và cập nhật tin tức từ trang haynhat.com một số bài hay như vịnh bánh bao, mr bean di thi đặc biệt có những mẫu chuyện và tiểu phẩm hài hước độc quyền chỉ có tại haynhat.com mang đến cho bạn những phút giây giải trí tuyệt với