Kết hôn chớp nhoáng: Tổng tài ly hôn đi

Chương 287


Nghe thấy câu hỏi của Hank, Lâm Đông Lục phanh xe lại.

Do bị bất ngờ, cả người Hank chúi về phía trước, đầu đập vào kính chắn gió.

Còn chưa kịp định thần thì anh ta đã nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của Lâm Đông Lục vang lên:

- Anh hỏi Lâm Đông Lục năm xưa đi đâu à? Chẳng lẽ anh còn không biết sao? Chết rồi, chết ấy, anh biết không?

Giọng nói của Lâm Đông Lục như vọng lên từ địa ngục.

Hank run lên, anh có cảm giác bất an, hai tay giấu sau lưng định âm thầm mở cửa thế nhưng cửa xe đã bị Lâm Đông Lục khóa lại.

Một giây sau, bàn tay như kìm sắt của Lâm Đông Lục vươn ra bóp cổ Hank, sắc mặt thì dữ tợn, hung ác.

- Anh biết rõ chân tướng, ngay từ khi tôi vừa mất trí nhớ, anh có vô số cơ hội nói cho tôi biết. Nếu khi ấy tôi được chữa trị, rất có thể tôi sẽ khôi phục toàn bộ ký ức, vậy nhưng anh lại chọn cấu kết với Bạch Nhược Mai để lừa tôi lâu như thế, làm cho tôi nhường Yên Nhi cho người khác mà vẫn không hay biết gì! Hank, công của anh trong chuyện không nhỏ đâu!

Mấy chữ cuối cùng được Lâm Đông Lục nghiến răng nghiến lợi gằn ra.

Hank hoảng sợ.

Lúc ấy, Hank chỉ hy vọng Lâm Đông Lục có thể giành lại Bất động sản Quảng Thịnh.

Nếu vẫn tiếp tục yêu Nhạc Yên Nhi thì anh sẽ chẳng có gì cả, phải có được sự trợ giúp của nhà họ Bạch anh mới nắm được quyền điều hành công ty.

Đây là điều duy nhất mà người làm anh như Hank mong muốn.

Nhưng anh ta không thể nói một từ nào bởi bàn tay của Lâm Đông Lục đang siết mỗi lúc một mạnh, việc hô hấp của Hank dần khó khăn hơn.

Lần đầu tiên anh ta cảm thấy Lâm Đông Lục thật sự sẽ giết mình.

- Đông Lục, muốn giết tôi thật à?

Mặt Hank đỏ bừng, run run nói, anh không phản kháng mà chỉ nhìn người đối diện chằm chằm.

Lâm Đông Lục nghe vậy thì nở một nụ cười xấu xa, anh ta nháy mắt, nói:

- Anh giúp tôi nhiều như thế cơ mà, sao tôi nỡ giết anh được? Chuyện hôm nay anh suýt bán đứng tôi, tôi sẽ không truy cứu nữa, về sau anh cũng sẽ không có cơ hội xuất hiện trước mặt Nhạc Yên Nhi đâu, anh mệt rồi, vậy tôi tìm một nơi cho anh nghỉ ngơi được không?

Hank nghe vậy thì hốt hoảng, nếu như mình đi rồi thì làm gì có ai ngăn Lâm Đông Lục lại được nữa?

Hank liều mạng lắc đầu, cố hết sức để nói:

- Không... Đừng... Tôi, tôi cam đoan sẽ không để lộ bất cứ điều gì, hãy để tôi ở lại bên cạnh anh...

- Anh cho rằng tôi sẽ tin người từng phản bội mình thêm lần nữa à? Không giết anh là tôi nể tình bao năm qua anh quan tâm chăm sóc cho tôi rồi. Nhưng không một ai có thể ngăn cản tôi có được Yên Nhi, kể cả dùng mạng sống này, tôi cũng tuyệt không cho Dạ Đình Sâm được như ý!

- Đừng! Đừng! Đông Lục! Đừng làm chuyện điên rồ! Nếu anh chết thì tôi phải ăn nói với ba thế nào?

Hank thực sự cuống lên, anh ta quên cả thân phận con riêng của mình mà thốt lên tiếng ‘ba’.

Nụ cười của Lâm Đông Lục lại càng trở nên điên cuồng:

- Vậy anh ngoan ngoãn cút đi, đừng có cản trở tôi, chờ tới khi tôi và Yên Nhi được ở bên nhau tôi sẽ mời anh uống rượu mừng.

Hank cũng hiểu sự giãy giụa của mình là vô dụng, vào lúc này, Lâm Đông Lục có thể làm bất cứ điều gì, anh ta không giết mình đã là khai ân rồi, nếu còn không thức thời, chỉ sợ chẳng có kết quả tốt.

Mình bị cầm tù thì không sao, nhưng còn chủ tịch?

- Đông Lục, tôi đã nói tôi sẽ giúp anh giành lại quyền điều hành Quảng Thịnh, giờ anh bắt cóc chủ tịch như vậy thì kế hoạch của chúng ta mấy năm nay sẽ bị hủy hoại trong phút chốc!

- Kế hoạch à? Ồ, theo kế hoạch của anh thì nhanh nhất là nửa năm, chậm nhất là một năm tôi sẽ ngồi vào vị trí đó. Nhưng giờ khác rồi, tôi không chờ được nữa! Tôi không thể bỏ qua việc người phụ nữ tôi yêu nằm trong ngực thằng đàn ông khác, anh có biết tôi khổ sở đến thế nào không? Nửa đêm bừng tỉnh cũng là vì mơ thấy Yên Nhi rời xa tôi! Thần kinh tôi suy nhược quá rồi, sắp không chịu nổi nữa rồi, anh cả, coi như anh giúp em đi có được không? Để cho em thả lỏng một lần đi, dù sao vị trí đó sớm muộn cũng là của em.

Lời nói của Lâm Đông Lục bắt đầu trở nên lộn xộn, vẻ mặt lúc bi lúc hỉ khiến người ta trông mà căm hận nhưng cũng đồng thời cảm thấy đáng thương.

Hank đau khổ nhắm mắt.

- Đông Lục, yêu Nhạc Yên Nhi không sai, nhưng anh dùng sai cách rồi. Giờ anh đã làm tổn thương quá nhiều người, nếu biết sự thật làm sao cô ấy chịu được?

- Vậy nên...

Lâm Đông Lục si ngốc cười:

- Vậy nên đừng để cô ấy biết là xong, anh không nói tôi không nói, những người không nên nói đều im miệng hết, thế là ổn phải không?

Giọng Lâm Đông Lục bình thản nhưng sát ý trong đó khiến người ta kinh ngạc.

Hank dịu giọng:

- Đông Lục, đừng như thế, cứ để anh ở lại, anh giúp em được không? Không ai hiểu em hơn anh cả, em muốn có Quảng Thịnh, vậy anh giúp em, em muốn cướp Nhạc Yên Nhi về, anh cũng giúp em! Nhưng đừng giam giữ anh, coi như anh van em đấy.

Lâm Đông Lục nhìn Hank, tỏ vẻ đồng tình:

- Anh cả, anh làm em kinh ngạc quá đấy, nhưng em không dám dùng anh nữa rồi. Tất cả những ai có thể uy hiếp tới quan hệ của tôi và Yên Nhi, tôi sẽ không giữ lại một ai, đừng trách tôi ác, tôi chỉ là bất đắc dĩ mà thôi!

Anh ta nở một nụ cười như quỷ satan, đôi mắt híp lại thành một đường cong, trông hệt như lưỡi rắn độc.

Hank nhìn nụ cười đó mà hoảng hốt, đang định nói thì Lâm Đông Lục bất thình lình lấy ra một chiếc khăn, che miệng anh ta lại.

- Đừng...

Hank trợn mắt nhưng không nói nổi một câu trọn vẹn.

Anh ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Đông Lục để bày tỏ rằng mình không cam lòng, mãi cho tới khi đôi mắt mất đi tiêu cự, cuối cùng là nhắm lại.

Chắc chắn Hank đã ngất Lâm Đông Lục mới buông tay, tùy tiện nhét chiếc khăn mặt phía sau chỗ ngồi, sau đó thô lỗ đẩy Hank sang một bên.

Anh ta nhấn ga, xe lại khởi động rồi mau chóng xẹt qua màn đêm, biến mất như một ngôi sao băng.

Chẳng mấy chốc xe dừng lại bên một bến tàu.

Thuyền của Lâm Đông Lục đang chờ ở đây.

Anh ta ra hiệu, người trên thuyền lập tức tới, nhanh tay kéo Hank ra khỏi xe rồi mang lên thuyền.

Thuyền lại chạy đi ngay, biến mất dần trong màn đêm.

Người cản trở cũng đã không còn, Lâm Đông Lục cười hài lòng, nhưng chỉ một giây sau, đầu của anh ta đau như búa bổ, hệt như có vô số con kiến đang nhấm nháp dây thần kinh anh ta, khiến anh ta đứng cũng không vững. Lâm Đông Lục ngã xuống bờ cát, đau đớn cuộn tròn.

Đau đầu quá!

Bờ biển đêm chẳng có một bóng người, chỉ có ánh trăng rơi xuống người Lâm Đông Lục và nhìn anh ta quằn quại trong đau đớn.

Sóng biển đánh từng đợt lên người anh ta nhưng dường như Lâm Đông Lục không cảm giác được.

Một lúc lâu sau, cơn đau đớn điền cuồng cũng dần dần biến mất, Lâm Đông Lục nằm trên bờ cát ẩm ướt, ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời đêm. Anh ta chợt cười, cười cho tới khi nước mắt chảy xuống, hòa vào nước biển rồi biến mất.

- Yên Nhi, bệnh của anh ngày một nặng thêm rồi. Anh còn đợi em được nữa không đây?

Lâm Đông Lục nằm im trên bờ cát như một xác chết.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 51 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Sau một ngày làm việc hay học tập căng thẳng, bạn cần ít phút giải trí đọc chuyện cười, xem hài kịch và cập nhật tin tức khoa học công nghệ và đời sống từ trang hay nhất chẳng hạn như truyen tranh che, gia ma tien biet xoac nhau rất nhiều thông tin và kiến thức bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, độc quyền chỉ có tại haynhat.com.