Kết hôn chớp nhoáng: Tổng tài ly hôn đi

Chương 318


Lúc Nhạc Yên Nhi tỉnh lại, đau đớn trên cơ thể cô đã biến mất.

Cô mở mắt ra, trong lúc còn hơi mơ hồ đã nhìn thấy Diệp Hiểu Như mắt đỏ hồng ngồi bên cạnh, chắc hẳn là vừa khóc xong.

- Hiểu Như…

- Yên Nhi! Cuối cùng em cũng tỉnh rồi! Còn đau không? Còn có chỗ nào không thoải mái không?

Thấy Nhạc Yên Nhi đã tỉnh, Diệp Hiểu Như lập tức bổ nhào vào cạnh giường.

- Em không sao đâu, đã đỡ nhiều rồi.

Nhạc Yên Nhi cảm thấy cơ thể đã thoải mái hơn nhiều, trang phục ngấm mưa cũng được đổi thành quần áo bệnh nhân bằng vải cotton của bệnh viện, bình truyền dịch đang truyền chất dinh dưỡng vào người cô, cô cũng không cảm thấy quá đau nữa.

- Em cũng thật là, rõ ràng không thể dầm mưa mà còn cố đi quay, nhỡ đâu để lại di chứng gì thì làm thế nào bây giờ?

Đến giờ Diệp Hiểu Như vẫn còn thấy sợ hãi.

- Không đâu, chị đừng lo, cơ thể của em thế nào trong lòng em hiểu rõ.

Nhạc Yên Nhi dịu dàng an ủi trợ lý của mình.

Ánh mắt cô hơi chuyển, nhìn thấy còn có một người nữa đang đứng trước cửa sổ, cô ngẩn ra một lúc, nhìn cẩn thận mới phát hiện ra bóng lưng đang đứng ngược sáng trước cửa sổ đó là Giang Sở Thù.

Thấy anh ta, Nhạc Yên Nhi mới nghĩ tới chuyện trước khi mình hôn mê, cô nhớ loáng thoáng hình như lúc ấy là anh ta ôm lấy mình…

Nhạc Yên Nhi khựng lại, ánh mắt nhìn anh ta có sự tìm tòi và suy ngẫm.

Vì Giang Sở Thù đứng ngược sáng nên cô không thấy rõ được vẻ mặt.

- Hiểu Như, chị ra ngoài trước đi, em có chuyện muốn nói với anh Giang.

Diệp Hiểu Như hiểu tính cách của Nhạc Yên Nhi nên gật đầu, nói:

- Chị ở ngoài cửa đợi, nếu như có chuyện gì thì gọi to lên nhé.

Nói xong cô lập tức rời khỏi phòng bệnh, còn tiện tay đóng cửa lại.

Giang Sở Thù nghe thấy Nhạc Yên Nhi nói thế thì từ từ đi từ cửa sổ lại, khi tới gần rồi, lúc này cô mới thấy trên mặt anh ta vẫn có nụ cười híp mắt vô cùng bình dị gần gũi như mọi khi.

Đáng tiếc Nhạc Yên Nhi không bị mắc bẫy.

Cô biết, mỗi một ánh mắt, mỗi một nụ cười của những ngôi sao thần tượng chủ yếu nhắm vào lớp khán giả là các thiếu nữ trẻ tuổi này đều trải qua quá trình luyện tập nghiêm khắc.

Nếu như nói lúc trước Nhạc Yên Nhi rất thưởng thức gương mặt đẹp trai hơn người của Giang Sở Thù thì sau khi trải qua vài chuyện, bây giờ cô rất đề phòng anh ta.

- Có chuyện gì muốn nói với tôi thế, cảm ơn tôi à?

Giang Sở Thù mỉm cười ngồi xuống cạnh giường bệnh, nhìn cô bằng ánh mắt chờ mong.

Da mặt dày thật.

- Anh Giang.

Nhạc Yên Nhi hít sâu một hơi, thong thả nói:

- Đúng, tôi rất cảm kích anh nhiều lần ra tay giúp đỡ, nhưng tôi muốn hỏi anh, rốt cuộc tại sao anh lại làm như vậy? Tôi cảm thấy sự quan tâm của anh giành cho mình bây giờ đã vượt quá mức bình thường, anh thấy tôi nói có đúng không?

Giang Sở Thù nhìn cô với anh mắt vô cùng hứng thú:

- Cô nói tiếp đi.

- Tôi rất tò mò tại sao anh lại quan tâm tôi vượt mức bình thường như vậy, xin hỏi anh Giang có thể giái đáp nghi vấn này cho tôi được không?

- Nếu như tôi nói không thể thì sao?

Giang Sở Thù vẫn mỉm cười, nhưng Nhạc Yên Nhi lại cảm thấy nụ cười của anh ta mang đầy ác ý, giống như một đứa trẻ đang đùa dai vậy.

Cô nhíu chặt mày, đã hoàn toàn bó tay với ngôi sao lớn vô cùng cố chấp này rồi, chỉ đành lôi Dạ Đình Sâm ra thôi.

- Anh Giang, tôi có thể nói cho cho anh biết điều này, tôi đã kết hôn rồi,vì thế tôi phải giữ một khoảng cách nhất định với người khác giới, hy vọng anh hiểu cho …

Trong nháy mắt khi Giang Sở Thù nghe thấy cô nói đã kết hôn thì nụ cười tưởng chừng vĩnh viễn trên mặt cũng dần biến mất, anh ta nhìn cô chằm chằm, cắt ngang lời cô, hỏi:

- Cô kết hôn rồi?

Cô gật đầu:

- Đúng, tôi đã kết hôn rồi, hôn nhân bí mật, trước mắt tôi chưa có ý định công khai.

Bất luận Giang Sở Thù hứng thú với cô vì điều gì thì bây giờ biết cô đã kết hôn rồi, anh ta chắc hẳn sẽ từ bỏ cái ý nghĩ đó đi chứ?

Không ngờ anh ta không những không buông tha mà còn truy hỏi:

- Đối tượng kết hôn của cô là ai?

Nhạc Yên Nhi ngẩn ra, trước khi biết rõ lai lịch của anh ta, cô không muốn nói tên Dạ Đình Sâm ra.

- Xin lỗi, tôi không thể nói với anh.

Trong mắt Giang Sở Thù mang theo vẻ suy tư và thăm dò, giống như một thương nhân đang cân nhắc xem nên buôn bán thế nào vậy, qua hồi lâu, anh ta mới lên tiếng.

- Chúng ta trao đổi đi, nếu như cô nói cho tôi biết, tôi có thể nói với cô lý do tôi luôn quan tâm đến cô.

Hai mắt Nhạc Yên Nhi mở lớn.

Đây quả thực là một nghi vấn không nhỏ, sự quan tâm không bình thường mà anh ta giành cho cô khiến cô luôn có cảm giác nguy hiểm, cô thực sự rất muốn biết nguyên nhân.

Nhưng chuyện này liên quan đến Dạ Đình Sâm, cô có thể nói cho anh ta biết không?

Nhạc Yên Nhi nhìn chằm chằm vào từng biểu cảm trên mặt anh ta:

- Anh có đảm bảo là sẽ giữ bí mật không?

Giang Sở Thù giơ ba ngón tay lên, nghiêm túc nói:

- Tôi xin thề với Chúa.

Như cô được biết, Giang Sở Thù là người Hương Giang, phần lớn người ở đó đều thờ phụng đạo Thiên Chúa, dáng vẻ thề thốt này của anh ta quả thực trông rất đáng tin.

Nhạc Yên Nhi đấu tranh trong lòng một lúc, cuối cùng cắn răng nói:

- Dạ Đình Sâm.

Nghe thấy cái tên này, lông mày của Giang Sở Thù nhíu lại.

- Không ngờ cô lại gả cho anh ta…

Nhạc Yên Nhi nghĩ, Giang Sở Thù ở thành phố A lâu như thế, có từng nghe đến tên của Dạ Đình Sâm cũng không có gì lạ.

Nhưng cô không chú ý tới, dưới đáy mắt Giang Sở Thù xẹt qua sự căm hận.

Nhạc Yên Nhi nói:

- Bây giờ anh có thể nói cho tôi biết nguyên nhân rồi chứ?

Hai mắt của Giang Sở Thù nhìn chăm chú cô một lượt, cân nhắc kỹ lưỡng, dường như nghĩ đến một chuyện thú vị nào đó, anh ta nở nụ cười xán lạn rực rỡ như ánh nắng mặt trời.

- Được, vậy tôi sẽ nói cho cô.

Giang Sở Thù dựa sát mặt lại:

- Cô là vị hôn thê của tôi.

Cái gì?!

Nhạc Yên Nhi trợn mắt không thể tin, cô hoài nghi anh ta chưa tỉnh ngủ nên đang nói mơ.

- Anh điên rồi à, sao tôi có thể là vị hôn thê của anh được chứ? Trước kia anh vốn không quen tôi mà, anh biết tôi là ai không?

Giang Sở Thù chớp mắt, dáng vẻ thật là vô hại.

- Có phải cô có một sợi dây chuyền tên là Biển Sao không?

- Đúng thế…

Tuy rằng Nhạc Yên Nhi rất muốn phủ nhận nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu.

Giang Sở Thù cười càng rạng rỡ hơn:

- Vậy thì đúng rồi, đây chính là tín vật đính hôn của chúng ta!

- Đợi.. đợi đã!

Nhạc Yên Nhi giơ tay ra ngăn anh ta nói tiếp:

- Sao tôi lại không biết mình có một vị hôn phu thế? Trước khi lâm chung mẹ tôi không nói gì với tôi cả, trước giờ bà cũng chưa từng nhắc đến chuyện này.

Con ngươi trong mắt Giang Sở Thù khẽ xoay, dường như đang suy nghĩ gì đó, không biết có phải là ảo giác hay không nhưng cô thấy anh ta có vẻ chẳng có ý tốt gì.

- Bà không nói cho cô biết sao? Có lẽ là vì bà không hề hy vọng cô tới tìm tôi, dù gì chuyện của bà ấy và… Cố Văn Sinh cũng chẳng vẻ vang gì.

Khi nói đên cái tên Cố Văn Sinh này, trong mắt anh ta không giấu nổi sự chán ghét và khinh thường.

Trong lòng Nhạc Yên Nhi run rẩy mãnh liệt.

Đến cả chuyện của mẹ cô và Cố Văn Sinh mà anh ta cũng biết, lẽ nào… lời anh ta nói là thật?

Chẳng lẽ Giang Sở Thù thật sự là vị hôn phu của cô ư?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 57 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân văn phòng, kế toán hay tài chính thì không thể bỏ qua những kiến thức và kinh nghiệm làm việc được mình tích luỹ trong suốt gần 20 năm làm việc và chia sẻ trên trang dân tài chính chẳng hạn như itaxviewer, ebook thuế những kiến thức trong các bài viết đó hoàn toàn không mang tính lý thuyết suông và là những trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.