Kết hôn lần thứ hai

Chương 52: Biến Chuyển Xấu



Không nhìn trên mặt người khác lúng túng ửng đỏ, Tiếu Tử Hàm cúi đầu xuống, cắn vành tai của hắn, nghịch ngợm nói, "Ông xã, anh cứng rắn!"

Hơi thở nóng bỏng lướt vành tai Chung Soái, để cho hắn như bị điện giật, bụng nhanh chóng dấy lên lửa mạnh hơn. Thật ra thì phản ứng như thế, khiến hai người cũng rất giật mình, bởi vì bác sĩ đã từng ám chỉ qua, liệt nửa người một trong ảnh hưởng chính là tính phúc. Chức năng chướng ngại, nhưng. . . . . . Xem ra tình huống thật không có như bọn họ tưởng tượng hỏng bét.

Tiếu Tử Hàm nâng lên khóe miệng, ngón tay càng thêm không chút kiêng kỵ ở trên cứng rắn lửa nóng □, sức lực không nhẹ không nặng khiến sống lưng Chung Soái vọt lên từng trận tê dại, hắn thoải mái thiếu chút nữa bật ra tiếng rên. Phát hiện ngón tay của cô ôm trọn ở lối vào nhạy cảm hơn thì hắn vội vã bắt được tay nhỏ bé gây sự của cô, thấp giọng cầu xin tha thứ, "Bảo bối, đừng làm rộn, anh. . . . . . Không nhúc nhích được!"

"Khó chịu sao?" Cô thân thiết hỏi, ngón tay lại như cũ vuốt ve cửa động đỉnh cao nhất dục vọng, sau đó khi hắn trả lời "Ừ" thì đột nhiên mà dùng sức bóp một cái, để cho hắn không khống chế được dục vọng ngập đầu, dịch nóng tiết ra ngoài, phun ướt cả tay cô.

"Thoải mái chứ?" Cô xấu xa hỏi, đáng ghét mà đem chất lỏng nóng bỏng bôi lên bụng phẳng lì của hắn, theo dõi hắn ửng đỏ mặt của cười đến vui.

"Bại hoại" Chung Soái tích tụ một tay ấn chặt đầu của cô, áp bức thân thể trôi lơ lửng dán xuống, chính xác không có lầm áp hướng tới môi mỏng nóng bỏng của hắn, mà đốt. Lưỡi linh hoạt lập tức thăm dò vào trong miệng cô, dây dưa cái lưỡi thơm của cô, thăm dò hương vị ngọt ngào trong miệng cô.

Bọn họ cứ như vậy dán chặt, hôn cực kỳ nhiệt liệt.

Chung gia tiểu đệ có thể sống dội nhảy loạn, khiến đám người cũng hưng phấn khác thường, bác sĩ chỉ thấy hắn liệt nửa người không nghiêm trọng như tưởng tượng, Chung gia cùng Tiếu Tử Hàm còn lại là cảm thấy, cho dù hắn thật không đứng nổi, vẫn là có thể con cháu đầy đàn.

Chỉ là lão tử nói họa phúc sớm tối, thật không có lỗi.

Tuần thứ sáu sau phẩu thuật, bệnh tình Chung Soái lần nữa biến xấu, lúc bác sĩ kiểm tra theo thông lệ lại phát hiện chân trái hắn không thể hoạt động bắt đầu xuất hiện triệu chứng tắc động mạch.

Tôn Y Sinh sắc mặt nặng nề nói cho bọn hắn biết, "Thật may là phát hiện được sớm, bằng không tạo thành tắc động mạch sâu, tùy thời sẽ có nguy hiểm tánh mạng."

"Vậy làm sao bây giờ?" Tiếu Tử Hàm gấp gáp hỏi.

"Bởi vì cậu ấy mới vừa làm phẩu thuật lớn, cho nên chỉ có thể chọn lựa phương pháp trị liệu. Nhưng là hiệu quả này không rõ ràng, hơn nữa tính nguy hiểm cũng lớn." Tôn Y Sinh giải thích, "Sẽ có khả năng đưa đến xuất huyết, thậm chí là trí mạng chảy máu não."

"Tại sao có thể như vậy?" Nghe được con trai mới vừa xông qua cửa ải khó lại mạng treo lơ lửng, Lãnh Vận Hồng bụm mặt khóc lên. Bà mặc dù lãnh ngạo, nhưng một lòng hướng thiện, biểu diễn giúp nạn thiên tai để lấy tiền cứu tế cũng không từ chối, hơn nữa nhiều lần đều là căn cứ một khỏa thiện tâm, mê chồng cùng mẹ ruột càng thêm giúp đỡ nhỏ yếu, tại sao phải bắt bảo bối bọn họ đau lòng gặp tội lớn như vậy?

Cho dù theo nghề thuốc nhiều năm, thấy quen bệnh nhân cùng người thân bi thống, có người oán trời trách đất khóc thảm thiết, lòng của Trần Viện Trưởng vẫn mơ hồ bị đau. Hắn vỗ vỗ hai mắt Chung Mộ Viễn đỏ lên, an ủi, "Chúng ta đã mời cùng chuyên gia quốc tế tới đây, bọn họ là người có tiếng nhất, yên tâm, Chung Soái nhiều cửa ải khó như vậy cũng gắng gượng qua tới, cửa ải này khẳng định cũng có thể qua."

Chung Mộ Viễn trầm trọng gật đầu, hỏi ra sầu lo trong lòng, "Loại biến chứng này về sau có phải hay không thường sẽ xảy ra?"

"Không nhất định. Nhưng là, ở bệnh nhân tê liệt tỷ lệ phát bệnh sẽ cao hơn."

Với trí tuệ, con của bọn họ tùy thời có thể đối mặt với cái chết?

Trần Viện Trưởng thấy thân hình bạn già lay nhẹ, vội vịn ông, nói lên phương án bọn họ mấy ngày nay thảo luận, "Mộ Viễn, chúng tôi đã phân tích qua bệnh tình Chung Soái, từng cân nhắc qua cho cậu ấy làm duy trì tế bào thần kinh di thực."

"Có ý tứ gì?"

"Nói đơn giản chính là lợi dụng tế bào thần kinh duy trì, trợ giúp chữa trị bị tổn thương thần kinh, khiến bệnh nhân khôi phục bình thường."

"Khôi phục bình thường? Bao gồm có thể đứng đứng lên sao?" Lãnh Vận Hồng kích động hỏi.

Trần Viện Trưởng gật đầu một cái, "Đúng vậy, nếu như giải phẫu thành công bệnh nhân hoàn toàn có thể đứng thẳng đi lại."

"Vậy tại sao không làm?" Lãnh Vận Hồng không hiểu.

Trần Viện Trưởng thở dài, "Trước mắt kỹ thuật này vận dụng cũng không phải rộng rãi, hơn nữa bản thân giải phẫu có thể đối với tuỷ sống tạo thành tổn thương mới, chức năng thần kinh sẽ tăng thêm thiếu sót, Chung Soái liệt nửa người tình huống không nghiêm trọng lắm, sau phẩu thuật khôi phục cũng rất lý tưởng, cho nên chúng tôi không muốn mạo hiểm như vậy."

"Chỉ là, lần này hắn xuất hiện tắc động mạch, chúng tôi cảm thấy, có lẽ có thể thử phương án này." Bác sĩ phụ trách Tôn Y Sinh thay viện trưởng nói ra lời trong lòng của hắn.

Từ góc độ bệnh tình của bệnh nhân, bọn họ ban đầu không muốn mạo hiểm như vậy, nhưng là trước mắt đã xuất hiện biến chứng, hơn nữa thời cơ tốt nhất duy trì tế bào thần kinh di thực là thần kinh bị tổn thương sau 1-2 tháng, nếu như bỏ qua, tỷ lệ thành công cùng hiệu quả cũng khôi phục sẽ giảm mạnh.

"Đánh cuộc sao?" Lãnh Vận Hồng la hét hỏi, "Nếu như thua sẽ như thế nào?"

Tôn đại phu thở phào một hơi, tỉnh táo nói ra nguy hiểm, "Sẽ có khả năng xuất hiện liệt hơn nửa người, thậm chí tử vong!"

Lãnh Vận Hồng nghe vậy lập tức lắc đầu một cái, kiên quyết hủy bỏ đề nghị của tổ chuyên gia, "Không được, tôi không đồng ý. Nó hiện tại không tính là quá xấu, chân phải còn có thể động, nhưng nếu liệt hơn nửa người, nó sẽ phải cả đời ở trên giường sao."

Trần Viện Trưởng tán thành gật đầu, đây cũng là nguyên nhân ban đầu bọn họ buông tha phương án trị liệu này, nguy hiểm giải phẫu quá lớn, bọn họ tình nguyện chọn lựa trị liệu bảo thủ. Nhưng hôm nay, tình huống Chung Soái lại để cho đề xuất nảy lần nữa tiến vào tầm mắt tổ trị liệu, làm cho người ta tiến lùi đều khó.

"Con cũng không đồng ý." Trầm mặc không nói, Tiếu Tử Hàm chợt ra tiếng, "Con không hy vọng xa vời anh ấy còn có thể đứng lên, chỉ cần người còn sống là tốt rồi."

Trần Viện Trưởng còn muốn khuyên Tôn đại phu, trầm giọng nói, "Cái này sau này hãy nói, hiện tại thiết yếu vấn đề là khống chế được tắc động mạch."

"Mọi người phải chuẩn bị tâm lý." Đây là lời nói của bác sĩ trước khi làm trị liệu, chỉ là bọn hắn không nghĩ tới, nếu nói chuẩn bị lại là một lòng treo ngược đuổi theo từng ngày dọa người.

Trị liệu ngày thứ ba, Chung Soái ra máu, lần nữa bị đưa vào ICU, ngày thứ tư, bệnh viện trực tiếp đưa thư thông báo bệnh tình nguy kịch, Lãnh Vận Hồng cùng Chung lão phu nhân không chịu nổi đả kích như vậy, song song bị bệnh vào ở bệnh viện, Chung Mộ Viễn hai đầu lo lắng, trong một đêm tóc bạc.

Trái lại, Tiếu Tử Hàm vẫn là kiên cường nhất, tỉnh táo nhất . Cô không có rơi lệ, liền trắng đêm canh giữ ở bên ngoài ICU. Bác sĩ y tá thay nhau khuyên cô đi về nghỉ, cô chỉ là lắc đầu một cái, cách phòng hộ thủy tinh thật dầy, nhỏ giọng, "Anh ấy đang đánh trận đánh ác liệt, tôi muốn cùng với anh ấy. Cho dù anh ấy thua, tôi cũng muốn cho anh ấy biết, tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh ấy."

Y tá trẻ tuổi bởi vì câu này hồng vành mắt, thừa dịp đi vào làm theo dõi khích lệ Chung Soái trạng thái nửa hôn mê, "Anh phải nhanh lên tốt, vợ anh một mực bên ngoài chờ anh."

Đi vào lần thứ hai thì cô đang làm ghi chép theo dõi, chợt nghe Chung Soái chiếp ừ cái gì, y tá vội vàng đem lỗ tai tiến tới, cẩn thận nghe rõ lời của hắn nói, "Nói cô ấy... Không cần... Khóc."

Khi y tá khóc chuyển cáo hết những lời này thì Tiếu Tử Hàm nằm ở trên cửa thủy tinh, nhìn điện nghi vững vàng cười cười, "Ngu ngốc, em mới không khóc!"

Cảm tạ trời xanh, tổ điều trị toàn lực cứu trị, buổi tối ngày thứ tư, tình trạng ra máu được khống chế, tắc động mạch cũng bị kiềm chế hữu hiệu. Bọn họ lại từ trong quỷ môn quan kéo hắn trở lại.

Nhưng sau sự kiện ra máu, Tiếu Tử Hàm bén nhạy cảm thấy Chung Soái biến hóa, mặc dù hắn sẽ đúng hạn uống thuốc, nhưng cũng không đối với chữa khỏi ôm bất cứ hy vọng nào, cũng không nguyện ý làm vật lí trị liệu, mà để cho Tiếu Tử Hàm lo lắng là hắn đang đẩy cô ra.

"Cha, cha mởi hộ lý giúp con!"

Tiếu Tử Hàm tay đang múc canh hơi chậm lại. Từ sau khi hắn gặp chuyện không may tới nay, cô liền gánh vác lên trách nhiệm chăm sóc hắn, ngay cả dọn dẹp phân hay nước tiểu cũng chưa từng mượn tay người khác. Cô biết hắn kiêu ngạo là không muốn đem vẻ yếu ớt không chịu được như thế cùng cho một người ngoài xem, cho nên, cô cự tuyệt mời hộ lý tới chăm sóc hắn.

Chung Mộ Viễn nhìn mặt lạnh của con trai, thử thuyết phục hắn, "Tiểu Hàm chăm sóc con không phải là rất tốt sao, hay là con sợ tiểu Hàm mệt mỏi, hay để dì Mai cùng mẹ con tới thay con bé?"

"Tùy tiện, mặt khác, buổi tối con không cần bồi hộ, dù sao cũng có y tá."

"Này?" Chung Mộ Viễn làm khó nhìn con dâu. Ban đầu để cho tiện Tiếu Tử Hàm bồi hộ, bọn họ còn đặc biệt định chế giường bệnh lớn, Chung Soái vì thế vui vẻ đến muốn chết, làm sao nói thay đổi liền thay đổi ngay?

Tiếu Tử Hàm lặng yên không lên tiếng bưng cháo gà ngồi ở bên giường, dùng thìa múc một muỗng canh, dịu dàng nói, "Tới nếm thử một chút nhìn, dì Mai nấu thật lâu ." Bộ dáng thong dong cùng giọng nói bình tĩnh như vậy, tựa như mới vừa thảo luận xong toàn bộ không liên quan tới mình .

"Anh không muốn Uống....uố...ng!" Chung Soái lạnh lùng nói.

"Uống một chút thôi cũng được, đây là dược thiện, hoạt huyết thông ngăn ." Cô chưa từ bỏ ý định mà đem cái muỗng đưa về phía bên mồm của hắn.

"Anh nói không uống!" Chung Soái gầm lên giận dữ, bàn tay thô bạo vươn ra, một chén canh nóng cứ như vậy vội vàng không kịp chuẩn bị dội ở trên người của cô.

"Chung Soái! Con là đang làm gì thế" một bên Chung Mộ Viễn tức giận quát lớn con trai, cũng kéo con dâu ra, ân cần hỏi, "Có bị bỏng không con?"

"Con đã nói không uống, là cô ấy nhất định cho con!" Chung Soái quay mặt nói ra lời đáng đánh đòn, chỉ có dưới chăn gắt gao nắm chặt quả đấm mới để lộ ra hắn tiếc nuối không thôi.

"Không có chuyện gì, con đi tắm một cái." Tiếu Tử Hàm nhìn chằm chằm vào gò má hắn lắc đầu một cái. Canh không tính là đặc biệt nóng, nhiều nhất là có hơi hồng.

Nhìn bóng lưng cô biến mất, Chung Mộ Viễn ngăn chận tức giận ở đáy lòng, thấp giọng dạy dỗ, "Con ngã bệnh tới nay, Tiểu Hàm một tấc cũng không rời chăm sóc con, người khác nhìn cũng cảm động, làm sao concó thể đối với con bé như vậy?"

Chung Soái ngẩng đầu lên, gắt gao nhìn chằm chằm trần nhà phòng bệnh, một hồi lâu mới ách thanh âm chậm rãi nói, "Cha, chính là cô ấy quá tốt, con mới không muốn liên lụy cô ấy!"

Ban đầu gặp chuyện không may, hắn tựa như bắt được bè gỗ cứu sống, ích kỷ lôi kéo cô, hưởng thụ chăm sóc của cô, để cho cô cùng với hắn, dù là biết mình không thể nào đứng lên, dù là biết sẽ làm cô nửa đời sau cùng người bị liệt làm bạn, nhưng hắn lại lạc quan mà nghĩ, hắn có lẽ không có chân, nhưng hắn còn có tay, còn có thể giúp cô làm rất nhiều chuyện, có thể cùng cô vui vẻ sống được, đặc biệt là khi phát hiện mình có phản ứng sinh lý bình thường thì hắn thậm chí nghĩ tới muốn cùng cô có một đứa bé, sau đó cùng nhau nhìn đứa bé lớn lên.

Nhưng khi bị kéo vào ICU hắn rốt cuộc hiểu rõ mình không thể ích kỷ như vậy. Mặc dù người trong nhà gạt hắn, nhưng hắn là từ bác sĩ được biết, tắc động mạch tương tự như vậy còn có thể tùy thời xảy ra, hắn chính là một quả bom hẹn giờ, hoặc là nói chính là một người tùy thời trên con đường tử vong.

Lúc nửa hôn mê, hắn biết cô vẫn canh giữ ở bên ngoài, hắn không biết ý chí có thật hay không có thể chiến thắng bệnh, nhưng một khắc kia hắn cảm giác ý chí mình là muốn chết, bởi vì hắn không muốn lại một lần nữa nhìn thấy cô cơ khổ không chỗ nương tựa canh giữ ở phòng bệnh nặng bên ngoài, tùy thời chờ đợi hằn chết hoặc sống lại đánh thẳng vào, hắn nghĩ để cho cô giải thoát, để cho cô từ vĩnh viễn dừng lại tận trong sự sợ hãi giải thoát.

Chung Mộ Viễn như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, than thở, "Con có nghĩ tới hay không có lẽ con bé cảm thấy không phải liên lụy?"

Chung Soái khổ sở cười một tiếng, "Con biết chứ, cho nên con mới đối với cô như vậy."

"Cha, con đã không có năng lực cho cô ấy hạnh phúc!"

"Con trai. . . . . ." Chung Mộ Viễn khó khăn mở miệng, nhưng một câu khuyên lơn đều nói không lên. Thật ra thì từ lúc gặp chuyện không may tới nay, bọn họ đã lén lút liền thương lượng qua, nếu Tiếu Tử Hàm không muốn, bọn họ tuyệt sẽ không lấy kéo chết cô. Nhưng cô từ đầu đến cuối không có lộ ra nửa phần tâm tình không kiên nhẫn, ngược lại so với bất cứ người nào bọn hắn đều muốn kiên cường cùng dũng cảm hơn.

Nhưng con trai băn khoăn, không phải không có lý. . . . . . Chỉ là, ai!

Chung Soái nghe cha thở dài, khẽ quay đầu, không để cho ông nhìn thấy nước mắt nơi khóe mắt của mình, hít sâu một cái mới khàn giọng lẩm bẩm, "Cha, cha giúp con làm báo cáo ly hôn đi!"
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Nếu bạn là dân tài chính, kế toán, nhân sự hay văn phòng thì sẽ rất cần kiến thức về excel. Một số các file excel mẫu, những thức excel cơ bản và nâng cao từ trang excel kế toán chẳng hạn như tong hop file excel lam ke toan cong ty xay dung, 20 thu thuat de ai cung thanh chuyen gia excel chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.