Khế ước hào môn

Chương 303: Hắn ta muốn chơi đùa anh tới chết



Tần Mộc Ngữ cũng nghe thấy âm thanh đó.

Lúc này cô mới nhận ra mình hơi ồn ào quá mức, không giống cô chút nào, cái này không giống vỏ bọc cứng cáp bao quanh cô, cô không biết nên làm thế nào. Thật sự giống như một chiến sĩ đầy kinh nghiệm ngoài sa trường đột nhiên mất đi khiên chắn, thế giới của cô rối loạn, nếu như còn bị tổn thương lần nữa, cô không biết mình còn có thể dùng thứ gì để bảo vệ bản thân.

Cắn môi, hàng lông mi thật dài của cô rủ xuống: "Anh nghe đi."

Thượng Quan Hạo thu hồi ánh mắt, một bên cài lại từng cúc áo sơ mi, một bên lấy điện thoại trong áo vest trên giường ra, thản nhiên nói: "Alo?"

"Anh có thời gian qua đây không?" Giọng nói của Mạc Dĩ Thành truyền đến, mang theo sự lo lắng, cau mày nói, "Ý tôi là tới công ty, nếu được thì tôi sẽ bảo người qua đón anh, có chuyện xảy ra...... Tôi không ngờ rằng người nộp tiền bảo lãnh cho Rolls ra ngoài lại là chú của anh! Còn cả chuyện phẫu thuật, người đã phẫu thuật cho Tiểu Mặc ngày hôm đó không phải ai khác, chính là bác sĩ riêng trước đây của chú anh! Nhưng mà chuyện tôi muốn nói với anh bây giờ không phải là những chuyện này ——"

Mạc Dĩ Thành chuyển di động sang tai bên kia, nhíu mày hỏi: "Tôi hỏi anh, trước đây anh có từng gửi một khoản tiền vào tài khoản có nhân của anh, để đưa cho cô nhi viện không?"

Đôi mắt sâu thẳm của Thượng Quan Hạo hiện lên tia sáng, ngón tay thon dài đang cài cúc áo dừng lại.

"Có," anh trả lời lạnh nhạt, "Làm sao?"

—— Lúc trước thấy cô thường xuyên tới cô nhi viện ở vùng ngoại ô, sau khi đến đó trở về anh đã thu xếp một khoản tiền, đã chuyển đến cô nhi viện từ lâu, bây giờ nhắc lại chuyện này để làm gì?

Mạc Dĩ Thành khẽ chửi rủa một tiếng, sau đó mời chậm rãi nói: "Chắc hẳn lại là tên khốn Rolls bóp méo sổ sách, bây giờ khoản tiền đó lại được ghi trong sổ sách của công ty là được lấy ra từ ngân quỹ của các dự án! Thượng Quan, tiền là chuyện nhỏ, nhưng tham ô công quỹ lại là chuyện lớn, anh có hiểu ý của tôi không?"

Đôi mắt của Thượng Quan Hạo đã tối đen lại đến mức không thể thăm dò.

"Ý của cậu muốn nói với tôi là, hắn ta có tay trong từ quân sự đến y tế, từ cảnh sát đến ngân hàng, bao vây tứ phía, khắp nơi đều có, phải không?" Đôi môi mỏng của anh lạnh nhạt nói ra vài chữ, ánh mắt sắc bén như dao.

Giọng nói của Mạc Dĩ Thành càng trầm hơn, chậm rãi nhưng rõ ràng: "Hạo, tôi biết anh có thể đấu với hắn ta, năng lực của anh tôi hiểu rõ, nhưng tôi muốn nói cho anh biết, cuộc phẫu thuật đó là thật ——"

Trong mắt Mạc Dĩ Thành hiện lên tơ máu, gằn từng chữ nói cho anh nghe: "Anh đã từng nghe thấy chip vi hình Wareless chưa? Đó là một lại chip được nghiên cứu tại căn cứ quân sự của Mỹ hai năm trước, uy lực rất lớn, đừng nói là một đứa bé, ngay cả một toà nhà, hay một mỏ vàng, chỉ cần hắn ta muốn thì chỉ cần ba giây mọi thứ sẽ nổ tung, bị phá huỷ hoàn toàn, san thành bình địa....."

"Tôi không hề hù doạ anh, bây giờ vật đó đang ở trong cơ thể con trai anh ——"

Những ngón tay của Mạc Dĩ Thành siết chặt điện thoại, khớp xương ngón tay lộ ra trắng bệch, nghiến răng nói từng chữ: "Căn bản Rolls không hề muốn đọ sức với anh, hắn ta muốn nhìn thấy anh ngay cả phản kháng cũng không thể, trực tiếp bị hắn ta đùa chết, anh hiểu không?"

Khuôn mặt của Thượng Quan Hạo trong phút chốc liền trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh hiện lên sự đau đớn kịch liệt, ùn ùn kéo đến, trái tim giống như bị một bàn tay hung hăng nắm chặt, rất chặt..... Ngay cả thở cũng không được, chết ngay tại chỗ, đau đớn đến chết.

"Hạo?" Mạc Dĩ Thành thấy hồi lâu mà anh vẫn không nói lời nào, nhíu mày gọi, "Hạo! Anh có còn nghe không?!"

San thành bình địa, phá huỷ hoàn toàn.

Mấy chữ này khiến đầu óc Thượng Quan Hạo hoàn toàn rung chuyển, tưởng tượng ra, dường vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng toàn bộ thế giới đều đất rung núi chuyển.

Trong tâm trí anh, hiện lên bộ dáng đáng yêu của Tiểu Mặc vào lần đầu tiên anh nhìn thấy thằng bé, khuôn mặt của thằng bé giống anh vô cùng, vẫn không ngừng rung chuyển.

"Thượng Quan Hạo, anh nói gì đi......"

"Tút tút tút......" Thượng Quan Hạo ấn vào phím ngắt cuộc gọi, ánh mắt sâu thẳm và thê lương lẳng lặng ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài khu chung cư, đằng sau những khu dân cư rộng lớn là một dòng sông yên tĩnh, mặc dù cách rất xa, nhưng dường như vẫn có thể nghe thấy tiếng còi của tàu du lịch.

Anh từ từ quay mặt lại, nhưng lại không nhìn thấy cô gái vừa rồi còn ngồi trên ghế mây.

Mặt anh tái nhợt như tuyết, trong phút chốc trở nên chấn kinh và e sợ.

Không thấy cô.

Thân ảnh mạnh mẽ cao lớn của Thượng Quan Hạo sải bước đi ra bên ngoài, bàn tay đẩy cửa phòng ra, một tiếng "bịch" vang lên, cánh chửa đập mạnh vào tường, anh tìm cô khắp căn hộ, đôi mắt đỏ ngầu như máu, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng động trong phòng bếp, anh chạy vào thật nhanh, để rồi nhìn thấy bóng dáng bị giật mình của cô, còn có ——

Tần Mộc Ngữ cầm khăn ẩm đặt ấm nước lên bếp hồng ngoại, đôi mắt trong suốt mang theo sự kinh ngạc nhìn anh.

"Anh.... anh làm gì vậy?" Hàng lông mày thanh tú của cô nhíu lại, nghe thấy âm thanh anh vừa đóng sầm cửa lại, cẩn thận đặt ấm nước lên.

Người đàn ông này, vì sao cảm xúc luôn thất thường như vậy chứ?

Sắc mặt của Thượng Quan Hạo tái nhợt xanh xám, đôi môi mỏng lạnh lùng nhếch lên, tiến lên dùng một tay kéo cô vào trong lòng làm tù binh, ôm thật chặt!

"......" Cô hơi lảo đảo, vội vàng vòng tay ôm chặt lưng anh mới có thể đứng vững, bị anh ôm chặt nên xương cốt đau nhức!

"Thượng Quan Hạo, anh..... Anh đừng lên cơn nữa, anh làm em đau!" Cô nhíu mày hét lên.

Thật sự rất đau.... thậm chí cô còn không thể thở nổi.

Nhưng Thượng Quan Hạo lại không buông tay, vẫn ôm chặt như cũ.

"Anh có buông ra không?" Cô vẫn còn chưa quen thân mật với ai đó như vậy, đôi mắt trong suốt ngước lên, đỏ mặt đe doạ, "Anh mà không buông tay em sẽ cắn anh, em nói thật đấy!"

Dấu răng kia vẫn còn hằn trên cổ anh, rất rõ ràng, đoán chừng nó không thể biến mất trong vài ngày.

Đôi mắt của Thượng Quan Hạo đầy tơ máu rủ xuống, nhìn thằng vào mắt cô, giọng nói trầm thấp: "Cắn đi...... cắn thêm vài cái nữa, tốt nhất là nên cắn khắp người anh......"

"......" Tần Mộc Ngữ chưa từng nhìn thấy bộ dáng này của anh, hàng lông mi dài không ngừng run rẩy, thân ảnh mảnh khảng cũng đang run, khuôn mặt nhỏ chịu không nổi nên quay đi, nhíu mày nhẫn nhịn, "Anh thật sự không cần thể diện......"

Khuôn mặt nhỏ của cô nhăn nhó đỏ bừng, đáng yêu vô cùng.

Thượng Quan Hạo giữ chặt mái tóc dày mềm mại đằng sau gáy của cô, trong đôi mắt đầy tơ máu, cúi đầu áp môi lên tai cô: "Anh nói cho em biết một tin....."

Lúc này Tần Mộc Ngữ mới hoàn hồn, khuôn mặt nhỏ quay lại, đôi mắt trong suốt nhìn thẳng anh.

"Vật trong thân thể Tiểu Mặc...... Không nguy hiểm, em không cần lo lắng......" giọng nói trầm thấp của anh có sức mạnh khiến trái tim người khác rối loạn, từ tốn nói cho cô biết.

Cả người của Tần Mộc Ngữ run lên, khiếp sợ nhìn anh. Cô nghe thấy chính miệng Rolls nói, thậm chí cô còn tận mắt nhìn thấy thiết bị điều khiển từ xa, vậy mà bây giờ, anh lại nói với cô rằng vật đó không có gì đáng lo?

Cô cảm thấy nghi hoặc, cúi đầu suy tư một lúc, lúc này mới nhẹ giọng lên tiếng hỏi: "Ý của anh, cuộc điện thoại ngày đó của hắn là muốn dụ em và anh từ buổi tiệc chạy đến bệnh viện, để anh trúng mai phục..... Hắn ta chỉ hù doạ chúng ta mà thôi đúng không?"

Thượng Quan Hạo nhìn cô chăm chú, đã rất lâu rồi chưa nhìn thấy bộ dáng này của cô, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trong suốt tràn đầy sự chờ mong.

Bàn tay của anh nhẹ nhàng xoa tóc cô, anh trầm giọng nói: "Đúng vậy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 33 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Với gần 20 năm làm việc trong lĩnh vực tài chính, kế toán, mình tổng hợp rất nhiều kiến thức và kinh nghiệm làm việc thực tế tại các công ty và chia sẻ lên trên trang dân tài chính chẳng hạn như itaxviewer, hop dong chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong công việc của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.