Khế ước hào môn

Chương 346: Tư thế ấm áp nhất của hai người yêu nhau



Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Đang tải ảnh, vui lòng đợi xíu

Nói xong thân ảnh cao lớn của anh đã bước tới, ở trong phòng bếp chật hẹp đương nhiên sẽ cảm thấy hơi bức bối, Tần Mộc Ngữ theo bản năng lùi về phía sau, bàn tay mềm chống lên mặt bàn.

"Còn có chuyện quên chưa nói cho em biết. " cánh tay anh vươn ra tao nhã nắm lấy tay cô, ôm cô vào trong ngực, nói một cách nghiêm túc, "Lúc đến đây anh không mang theo bất cứ đồ dùng cá nhân nào, cho nên buổi sáng đã dùng cốc nước, kem đánh răng và khăn mặt của em, bên cạnh ngăn kéo có bàn chải đánh răng dùng một lần chính là anh lấy, có sao không?"

"..." Trong đôi mắt trong veo của cô phản chiếu khuôn mặt tuấn dật của anh, nhất thời không phản ứng lại kịp, nhẹ giọng nói, "Vâng."

Ánh mắt Thượng Quan Hạo càng thâm trầm thêm vài phần.

Anh cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng khiến anh ngắm nhìn cả buổi sáng không thể không cướp đoạt, ở trong khoang miệng của cô càn quét một trận, quấn lấy cái lưỡi mềm mại, truyền hơi thở của anh sang cho cô, sau đó mới chậm rãi buông ra, nhìn gương mặt ửng hồng của cô.

"Em có cảm nhận được không?" Anh trầm giọng hỏi.

Lớp sương mù trong đôi mắt mơ màng của cô càng dày đặc hơn, sự nghi hoặc xuất ở giữa hai hàng lông mày thanh tú đang hơi nhíu lại.

Nhìn bộ dáng đáng yêu này của cô, anh nở nụ cười nhẹ, thấp giọng giải thích: "Mùi kem đánh răng giống nhau."

Lúc này cô mới hiểu ra, đỏ mặt nhíu mày huých anh một cái.

Đã lâu lắm rồi không có loại cảm giác rung động lòng người như thế này, cái loại cảm giác này giống như lần đầu tiên cô nhìn thấy anh, cảm thấy anh thật lạnh lùng và hoàn hảo, muốn tới gần trái tim anh nhưng thể nào làm được. Giờ phút này anh đang ở ngay bên cạnh, đang nở nụ cười nhẹ thì thầm với cô, từng câu từng chữ đều ẩn chứa sự ấm áp, cô không thể kháng cự lại, chỉ có thể đón nhận.

"Được rồi." Thượng Quan Hạo đã vui đùa xong, cũng đủ thoải mái, buông cô ra, cười nhẹ cầm đĩa đồ ăn lên, "Lát nữa đem sữa nóng lên, anh ở phòng khách chờ em."

Vào khoảnh khắc anh quay người đi, cảm nhận được có một cánh tay nhỏ nhắn mềm mại nhẹ nhàng kéo anh lại, bước chân hơi dừng lại một chút, lập tức cảm thấy một thân thể mềm mại đang dựa sát vào lưng anh, cánh tay mềm mại nhỏ bé và yếu ớt cũng ôm lấy anh thật chặt.

Khoảnh khắc ấy, trên lưng ấm áp đến khó tin, khiến lòng người trở nên ấm áp giữa thời tiết đầu xuân hơi se lạnh.

Đôi mắt thâm trầm của anh hơi trầm xuống, đặt đĩa thức ăn sang bên cạnh, nắm cánh tay nhỏ bé của cô, kéo ra khỏi hông anh, xoay người lại ôm lấy cô, cô đi cà nhắc, trong đôi mắt dâng lên một tầng hơi nước mỏng manh, vòng tay ôm cổ anh, hai người cứ thế ôm chặt lấy nhau.

Đó chính là tư thế thân mật nhất, ấm áp nhất của hai người yêu nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.4 /10 từ 39 lượt.

Nguồn học là vô tận và con người đứng trước kiến thức rộng lớn của nhân loại lại trở thành một loài sinh vật bé nhỏ, nó giống như hạt cát giữa sa mạc rộng lớn. Kiến thức là vô tận, nếu con người chúng ta cứ sống mãi trong khuôn phép, cứ tự cho mình là tài giỏi thì quả thật là thiệt thòi. Chính vì chúng ta không tiếp thu là tạo cơ hội cho người khác giỏi hơn mình. Mỗi ngày bạn cần làm mới mình và cập nhật tin tức từ trang sự khác nhau chẳng hạn như cach dan ma quang cao vao html, su khac nhau hat bi học như một cánh cửa kì diệu nhưng không có chiếc chìa khóa nào để mở nó ra, vậy học cũng là đang dần dần chế tạo ra chiếc chìa khóa đó và khám phá mọi điều ở bên trong cánh cửa, đó là kiến thức và sự thành công

loading...
DMCA.com Protection Status