Khi em mỉm cười

Chương 172: Trở lại đỉnh núi – Phiên ngoại 17



Edit: Tiểu Vũ

Vì Tiểu Bàn vẫn còn tiêu chảy, không được phép ăn kem, vì vậy Tiểu Thụy phải gạt hết lớp kem trên bánh rồi nhét vào miệng cậu ta như bảo mẫu, thế mà cậu ta lại còn cằn nhằn: “Đời em chưa bao giờ khỏe như vậy, đến kem cũng không cho ăn nữa…”

Tiểu Thụy nhét một miếng bánh kem vào miệng cậu ta: “Cho cậu tiêu chảy chết luôn! Chỉ biết ăn!”

Tiểu Bàn cướp lấy bánh kem, tự dùng nĩa chọc ăn, vừa chọc vừa nói: “À, Đồng Dao, sinh nhật em sao em không nói, Thành ca đi vào dọa anh hết cmn hồn luôn đấy, hại anh tưởng hoa hồng đó là tặng anh, tí nữa thì tè cả ra quần—-“

Đồng Dao: “…”

Bảo sao lúc Lục Tư Thành mới vào cậu lại có vẻ mặt kinh khủng khiếp như vậy.

Ngay cả câu “Kẻ thô tục cũng biết thưởng thức tường vi” cũng nói ra luôn.

Đồng Dao: “Rất tốt mà, trước sự khủng hoảng mà lại có thể biến anh thành nhà thơ.”

Tiểu Bàn: “Phii! Anh đây vẫn luôn là người cực kỳ có học thức nhé, nếu không phải đi thi đấu chuyên nghiệp thì Thanh Hoa hay Bắc Kinh thích chọn trường nào cũng được.”

Lúc Tiểu Bàn nói câu này, Đồng Dao cười tít mắt ngồi lên đùi Lục Tư Thành—–

Lục Tư Thành đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giữ gìn và duy trì hình tượng “người đàn ông tốt” của mình, bây giờ cực kỳ thoải mái, nhàn nhã ôm lấy cô, hai cánh tay gác lên vai cô, nghiêm túc lật xem quyển sổ ghi lại kiến thức hỗ trợ cấp tốc được phổ cập cả một buổi tối của cô, lười biếng nói: “Hoa kia đúng là nên cho Tiểu Bàn, em hay hành người như vậy… Nếu không phải anh tiện tay lấy chứng minh của em ra xem rồi biết được thì anh sợ 60 năm sau em sẽ nói với cháu của chúng ta: năm đầu tiên ông bà yêu nhau, ông không mừng sinh nhật bà.”

Lúc anh nói chuyện, giọng nói vang lên bên tai, vòm ngực sau lưng rung lên khiến cô có chút ngứa… Đồng Dao bật cười, đập tay anh một cái, muốn cướp lại cuốn sổ trong tay anh, anh kêu lên một tiếng “Để yên anh kiểm tra bài tập của em, không ra gì thì nôn hết bánh kem ra cho anh.”

Đồng Dao không phá anh nữa, rụt tay về cầm lấy cổ tay của anh: “Thật ra không phải em không nói với bọn anh chuyện sinh nhật, đang tha hương nơi đất khách quê người, cộng thêm việc hôm nay em hỗ trợ tệ quá, thế nên chính bản thân em cũng quên mất tiêu luôn.”

Lục Tư Thành: “Anh không tin.”

Đồng Dao: “Tốt thôi, anh không tin chứ gì, thế sao yêu nhau lâu vậy rồi mà anh chưa bao giờ chủ động hỏi sinh nhật của em?”

Lục Tư Thành: “…”

Đồng Dao: “Đấy, anh thấy chưa, không phải anh đang yên đang lành tự đi gây chuyện à, em đã bảo là không sao mà anh cứ nói là có sao, đợi đến khi em có sao rồi thì anh lại không trả lời được…”

“Ngay cả sinh nhật mình anh ấy còn chả nhớ nữa là, ” Lục Nhạc đang ngồi trên sofa khoanh chân chơi game trong điện thoại, không ngẩng đầu lên, nói: “Không phải tôi nói đỡ cho ai đâu, hai người vì chuyện này cãi nhau một trận rồi chia tay luôn thì tốt biết chừng nào, tai tôi sẽ được thanh tịnh cả đời—– Vấn đề là, nhà tụi tôi trừ mẹ tôi ra thì không có ai để ý đến chuyện sinh nhật cả, mẹ tôi lúc nào cũng phải nhắc bố con tôi trước 3 ngày, để tránh bị quên rồi lại áy náy xấu hổ…”

Đồng Dao chỉ vào Lục Nhạc: “Vậy cậu thì sao?”

Lục Nhạc nghĩ nghĩ: “Hình như trước hay sau ngày Quốc Tế Lao Động gì đó thì phải, qua lâu rồi.”

Đồng Dao dịch mông trên đùi Lục Tư Thành, quay người lại nâng mặt anh lên, hôn chóp mũi anh một cái: “Vậy anh thì sao? Anh cung Bọ Cạp mà, chưa tới sinh nhật đâu.”

Lục Tư Thành dùng chóp mũi cọ cọ cô, giọng trầm thấp: “Để về xem lại chứng minh thư, sinh nhật năm nay, phải có quà.”

Đồng Dao cười hì hì, mọi người trong phòng tản ra, thấy hai người này cứ cọ cọ lẫn nhau y như mèo, tình chàng ý thiếp đắm đuối quá thể, không hiểu sao cứ có cảm giác như mình đang xem phim đen vậy, xấu hổ cực kỳ… lại còn là loại chơi trong bệnh viện nữa chứ.

Mọi người lại ồn ào thêm một lúc, tám chuyện các kiểu với Tiểu Bàn, hơn 12 giờ, Tiểu Thụy mới thu dọn bánh kem rồi bắt đầu đuổi người, bảo là vì thăm Tiểu bàn, trận đấu tập với CK hôm nay cũng hủy luôn, quản lý CK vì chuyện này mà oán khí ngất trời—– Nếu ngày mai Tiểu Bàn lại không thể xuất viện, vui lòng tìm cái thùng rác bên đường tự chui đầu vào luôn đi… Sau đó mọi người ra về.

Lúc rời đi y bác sĩ nhìn đám thanh niên trai tráng này, mặt cũng ngơ ra: không hiểu sao rõ ràng là một đám người tới thăm bệnh, vậy mà lúc đi trong phòng bệnh thì trống không, còn trong số những người đến thăm bệnh lại có một người mặt thẹn thùng cầm theo một bó hoa hồng to đùng đỏ rực…

Hôm sau.

Ngày thi đấu với đội C.

Hôm nay trong số ba đội của khu vực LPL, CK không có lịch thi đấu, mà trước khi quần chúng nhân dân khu vực LPL theo dõi trận chiến giữa ZGDX và C, đã phải trải qua sự đau đớn khi YQCB một lần nữa thất bại trước TAT… Mặc dù không phải hoàn toán bị lấn át hơn nữa còn cực khổ chống đỡ được đến tận 50 phút, nhưng như vậy cũng đã đủ đau khổ lắm rồi—–

Chủ yếu là do pha giao tranh cuối, TAT mất người trước, đến cuối cùng chỉ còn lại một mình A Thái rút lui chạy trốn, lúc này một đợt lính lớn đẩy vào, Giáo Hoàng sắp cạn máu ở lại bảo vệ nhà chính xử lý đám lính, để Ngải Giai với lượng máu dồi dào hơn một chút đi truy đuổi, Ngải Giai cũng không nghĩ nhiều lập tức đuổi theo… Đuổi theo lòng vòng một hồi, đi hết cả cái bản đồ, đột nhiên A Thái trốn vào khúc ngoặt khó thấy chỗ hang bùa Xanh, biến mất khỏi phạm vi tầm nhìn, ấn B về nhà—– Nhưng tên ngốc Ngải Giai thế mà lại không phát hiện ra, đi thẳng qua bùa Xanh, đuổi một hồi đến bậc thềm nhà người ta mới phát hiện hình như mình để mất dấu đối phương rồi… đứng ở trước cửa nhà đội bạn định biến về.

Lúc này AD nhà người ta hồi sinh lại, EZ chạy nhanh ra một bộ kỹ năng cướp luôn mạng của cậu ta… YQCB trong tình huống bỗng nhiên mất đi vị trí C đường giữa, những thành viên vừa hồi sinh lại bị người ta diệt sạch, sau đó thì… TOANG!

… … … … Mẹ nó chứ thua như này cũng quá quỷ dị rồi, vì thế quần chúng nhân dân của khu vực LPL lập tức bày tỏ mình có chút hơi không chấp nhận nổi—– Dù sao thì lúc đó cho dù Ngải Giai lỡ tay đi lố một chút thì cũng vẫn có thể soi thấy A Thái chẳng còn bao nhiêu máu trong khu vực Buff, kết quả là cứ thế mà đi qua luôn!

Nếu A Thái bị kill, vậy thì kết cục của trận đấu này đã hoàn toàn đảo ngược rồi.

Khi đó Đồng Dao ngồi xem trong hậu trường cũng suýt chút nữa là lên cơn đau tim, xém tí nữa là bẻ luôn điện thoại, nhìn màn hình điện thoại bị che kín bởi loạt “???” trên kênh live stream trong nước, cô nhịn một lúc lâu, cuối cùng khóe miệng co quắp bật thốt ra một câu: “Đm, ngu vãi!”

Lão Miêu và Lão K ngồi khoác vai nhau ở đằng sau, sau khi phản ứng được thì cười như được mùa—– Không thể trách họ không có lòng cảm thông được, chủ yếu là do TAT đàn áp cả bảng đấu, trước sự thống trị của đội đầu bảng đã chắc suất vào vòng kế tiếp, YQCB thua cũng không phải chuyện lạ gì, chỉ cần đừng để thua hai đội còn lại thì ít nhất đã chắc ăn có mặt tại vòng tứ kết… Sau trận đấu của YQCB, trước trận đấu giữa ZGDX và C còn có một trận của khu vực khác, Đồng Dao với chủ nghĩa nhân đạo đã tranh thủ thời gian qua phòng nghỉ của đội hàng xóm hỏi thăm Ngải Giai—–

Tên ngốc này đang tủi thân ngồi trong góc, nhìn thấy Đồng Dao thì câu đầu tiên nói chính là: “Weibo bị oanh tạc đến loạn cả rồi, bọn họ bảo tôi lấy Thầy Tu Mù chơi đi, mặc dù đó là tướng đi rừng, nhưng giữa hai đứa mù với nhau thì chắc chắn sẽ có cùng chí hướng.”

… Vị tướng Lee Sin này đún là một người mù thật.

Đồng Dao vốn định nói vài lời an ủi anh bạn này, nhưng thật sự không nhịn được nữa, bật cười ra tiếng!

Ngải Giai bị cô cười đến tức giận, khi Đồng Dao còn đang há miệng cười to thì đá cô một cái: “Cậu cứ cười đi, ông đây chờ một tiếng sau, cô chơi hỗ trợ rồi chuyển dời sự chú ý của anti.”

Câu này của Ngải Giai nghe cũng có lý phết… Thế nên Đồng Dao không cười được nữa, đạp lại anh bạn Ngải Giai khó chịu này một phát.

Một tiếng sau.

Đồng Dao hồi hộp căng thẳng ngồi xuống vị trí hỗ trợ—–

Sau đó dùng 43 phút biến lời của Ngải Giai thành sấm truyền.

Sau buổi tối hôm qua được Tiểu Bàn điên cuồng nhồi nhét kiến thức, bố cục cắm mắt của cô hôm nay quả thực không còn loạn cào cào như hôm qua nữa, nhưng khổ nỗi đối thủ hôm nay của họ không còn là khu vực Wildcard không có nhiều chiến thuật nữa, mà là đội của khu vực Đài Loan—–

Đừng thấy khu vực Đài Loan người ta không quá nổi bật mà coi thường, trước hết người ta từng giành được ngôi vị mà LPL vẫn chưa có, chính là chức vô địch chung kết thế giới đó; tiếp theo, thường ngày khu vực Đài Loan ngoại trừ giải đấu khu vực, đấu tập thường hay đấu với khu vực nào nhất?

Trả lời: khu vực LPL.

Vì thế hai khu vực này quả thực là cực kỳ hiểu rõ đối phương, thông tin về tuyển thủ này lối đánh này cả phong cách nữa đều vô cùng quen thuộc, cho dù người thi đấu có là Tiểu Bàn đi nữa thì họ cũng sẽ đầu tư ít nhiều về mặt chiến thuật, thế nên khỏi phải nói người thi đấu là Đồng Dao sẽ gặp nhiều khó khăn như thế nào… Hết thảy vẫn giống như ngày hôm qua—–

Cho dù mới đầu lợi thế đi đường rất lớn, phút thứ 5, phối hợp với chiêu cuối của Nami trong tay Đồng Dao, Lục Tư Thành ở đường dưới thậm chí còn lấy được double kill trở thành trùm cuối đi nữa!

Khi bình luận trên kênh live stream đều đang cảm thán “Tối qua smiling nhận hối lộ 100 triệu đô la Mỹ của Thành ca rồi hả” “smiling nhường mạng kìa” “Ây da hai người này thế mà lại ăn ý với nhau vl”, thì lúc này, sự hợp tác giữa đi rừng và hỗ trợ bắt đầu—-

Hỗ trợ rời khỏi AD để anh ta sau khi bỏ trụ một đường dưới đi khắp nơi farm lén, còn bản thân hỗ trợ thì đi cùng với đi rừng trước tiên đến đường giữa gank Lục Nhạc, khổ nỗi bạn Lục Nhạc lõi đời này thi đấu rất bình tĩnh ổn định nên họ gank không thành, do đó họ lập tức chuyển mục tiêu lên đường trên… Điên cuồng gank khiến Maokai của Lão Miêu mới 5 phút đầu đã thành 0/4/0, khiến bạn Ma Cây này từ một cây đa cổ thụ biến thành một cái cây non dở sống dở chết… Kết hợp với bộ skin Meowkai của Maokai, thật sự khiến Lão Miêu như hổ bị nhổ mất răng.

Phút thứ 18, giao tranh rồng, ZGDX không có dàn chắn, hoàn toàn phải dựa vào cú đẩy người ra của Azir trong tay Lục Nhạc và chiêu cuối Sóng Thần của Nami trong tay Đồng Dao, Lục Tư Thành hoàn toàn không có khoảng trống để xả sát thương, sau màn di chuyển vị trí khôn ngoan và Tốc Biến đẹp mắt hạ gục được dàn chắn của đối phương, cuối cùng bất hạnh chết dưới làn bom đạn của hàng sau vẫn còn nhiều máu của đội bạn—- Pha giao tranh lấy 4 đổi 2, còn lại một mình Lão K gần cạn máu tháo chạy.

Bị C cướp mất rồng Đất, mất trụ đường dưới và đường giữa, lúc này ván đấu đã rơi vào thế rất khó rồi, không còn trụ một, việc tạo tầm nhìn càng thêm khó khăn, ZGDX nín nhịn 10 farm ở khu vực sông, liên tiếp bị đàn áp trong khu vực rừng của chính mình… Đồng Dao chưa quen với việc tìm chỗ trống trong rừng, thế nên ZGDX trong chớp mắt rơi vào thế vô cùng khó.

Đồng Dao căng thẳng đến mức đầu chảy đầy mồ hôi, trong đầu đều là “cmn, đúng là sợ cái gì thì đến cái đó mà” “lạy trời cho Tiểu Bàn nhập vào tôiiii” … Thế trận đau khổ này kéo dài 42 phút, pha giao tranh cuối, đối phương đã có lợi thế cách biệt 12k vàng cộng thêm bùa lợi rồng Ngàn Tuổi—–

Đội C không phải là khu vực Wildcard, màn cướp rồng cướp Baron rồi lật kèo không phải là tiết mục thường xuyên được công chiếu, lúc này khoảng cách trang bị và kinh tế giữa hai bên quả thực là quá lớn, cuối cùng ZGDX không địch lại được C, bị phá mất nhà chính.

20 giây trước khi kết thúc, giọng nói bình tĩnh Lục Tư Thành vang lên bên tai, anh nói không sao không sao, đừng lùi nữa, đấu một phen, cũng không phải đấu không được, pha này nếu thật sự không đánh được thì thôi, thua một trận không sao cả… Đã thi đấu với nhau cả một mùa giải rồi, Lục Tư Thành có phong cách đánh thế nào Đồng Dao đương nhiên hiểu, anh rất hiếm khi đưa ra chỉ thị không quá rõ ràng như thế.

Đồng Dao biết anh sợ tâm lý các thành viên không ổn—-

Tại sao anh lại băn khoăn đến chuyện này?

Chỉ có thể suy luận là, bản thân anh cũng có đang có tâm lý tiêu cực, chỉ là lúc này đang cố nhẫn nhịn mà thôi.

Đồng Dao: “…”

Khoảnh khắc nhà chính bị phá đó, Đồng Dao nhìn thấy thành viên của đội C nhảy bật dậy ôm chầm lấy nhau còn vui hơn cả khi vô địch… Đồng Dao nhíu mày, nhưng lại không nói gì, tháo tai nghe xuống, đúng lúc nghe thấy Lục Tư Thành nói: “Thua một trận không sao cả, mấy trận sau thi đấu cho tốt, ngôi vị đầu bảng vẫn là của chúng ta.”

Ối làng nước ơi, lần đầu tiên trong lịch sử loài người, đội trưởng ZGDX mở miệng an ui các thành viên sau khi thất bại.

Mọi người thụ sủng nhược kinh đến mức quên luôn phải buồn bã.

… Mà một ngày này, ZGDX và YQCB liên tiếp bị lật kèo khiến tinh thần của khán giả khu vực LPL chịu tổn thương nặng nề, mãi cho đến ngày hôm sau, buổi tối theo giờ Mỹ, ZGDX cuối cùng cũng thông báo một tin tốt: Tiểu Bàn xuất viện rồi, ZGDX trở lại với đội hình ban đầu.

Con dân trên Tieba khóc ròng vì sung sướng—-

Tối hôm đó, khán giả của toàn bộ khu vực đều là fan của Tiểu Bàn, pang của ZGDX, Người vẫn luôn bị xem nhẹ bị chế giễu là nằm chờ thắng. Xuất viện sau hai ngày nằm viện vì ăn lẩu quá nhiều, Tiểu Bàn bỗng nhiên có liền hai thành tựu—–

1: Suýt tí nữa thì bẻ cong AD của mình.

2: Đột nhiên trở thành thần hỗ trợ trong lòng mọi người ở khu vực LPL.

Đối với điều này, Đồng Dao chỉ có thể tổng kết: “Giẫm lên xác tôi đoạt lấy 2 cái thành tựu, mẹ nó chứ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Ngày nay cuộc sống nhiều tiền nghi vật chất nhưng cũng luôn nhiều áp lực khiến con người không thể sống thiếu yếu tố tâm linh. Hơn 2.500 đã trôi qua, những chân lý mà Đức Phật đã giác ngộ vẫn đang ngày càng được nhiều người biết đến và áp dụng vào cuộc sống của mình. Triết lý của đạo Phật là BI (lòng từ bi, khoan dung, độ lượng) và MẪN (trí tuệ sáng suốt). Con người không thể sống tốt trong cuộc đời nếu không có lòng từ bi hỉ xả, nhưng cũng không thể “vô minh” chìm trong màn đêm u tối, phải hiểu biết, phải nhìn nhận đúng bản chất thực sự của mọi việc xung quanh, con người mới có được an lạc thảnh thơi. Tuyển chọn một số bài viết về Phật Pháp và đời sống hay từ trang niệm phật chẳng hạn như di chua, bo de dieu phap bien trang nghiem Những chân lý đạo Phật này chúng ta khó tìm thấy ở một giáo lý của bất cứ tôn giáo nào khác giúp quý vị hiểu hơn về chân lý cuộc đời và có được sự an lạc trong cuộc sống.