Khi em mỉm cười

Chương 43



Edit + Beta: Tiểu Vũ

Đồng Dao ngủ cũng không phải là rất sâu.

—–Thật ra, chính xác mà nói thì cô cũng không biết bản thân đã ngủ thế nào nữa. Cô vốn là ghé vào bên giường nhìn anh, cho đến khi người đàn ông đã uống thuốc và ăn cháo bình yên đi vào giấc ngủ, nhìn anh ngủ an ổn như vậy cô cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, cuối cùng không nhịn được sức hấp dẫn làm bạn với Chu Công thế nên cô quyết định chỉ nằm ghé ghé bên giường một chút thôi, tùy tiện chợp mắt một chút, đợi lát nữa đứng lên đổi khăn ướt khác cho Lục Tư Thành…

Ai mà biết được chỉ “Tùy tiện” một chút như thế liền “Tùy tiện” xảy ra chuyện lớn chứ.

Giống như thực vật bản tính hướng về ánh sáng, Đồng Dao ngủ thì cũng theo bản năng tìm kiếm nơi ấm áp…, mà nơi ấm áp nhất trong căn phòng này chính là người đàn ông trên giường đang phát sốt kia cùng với ổ chăn ấm áp của anh.

Ở phía trên.

… Cũng chỉ là một suy đoán thôi.

Lục Nhạc đóng cửa lại không bao lâu thì Đồng Dao đã bị những tiếng huyên náo ngoài kia đánh thức, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, lúc phát hiện xung quanh tối om cô còn cho rằng mình bị mù, luống cuống cả lên, theo bản năng vươn tay sờ sờ xung quanh, sau đó liền sờ đến một mảnh ấm áp, rắn chắc…chính là cơ bụng.





Đồng Dao: “?”

Đồng Dao: “… … … … …”

Đồng Dao lại càng luống cuống hơn: Cái loại tình huống gì đây?

Hơi thở xa lạ của đàn ông, cô vẫn duy trì tư thế lúc mới tỉnh, mê mê man man, cùng lúc đó, người đàn ông bị cô vô duyên vô cớ bị cô sờ bụng cũng bị đánh thức. Người đàn ông đã được định trước là đêm nay sẽ không thể nào yên giấc bất đắc dĩ mở mắt ra, sau đó cảm thấy có cái gì đó có rúc trong lồng ngực mình.

Một đoàn.

Mềm mại, lại đầy lông lá.

Mà giờ khắc này, tay anh cũng đang rất tự nhiên khoát lên bên hông vật đó.

Người đàn ông dừng lại, lấy tay ra, vẻ mặt bình tĩnh nhấc chăn lên, cúi đầu, sau đó đối diện với một đôi mắt màu đen vừa ngẩng lên. Cặp mắt kia rất vô tội như kiểu nửa đêm có một con nai nhỏ tươi ngon mọng nước tự nhiên chạy ra đường cao tốc, sau đó bị đâm nhưng ai nhìn cũng thấy không thể không thương, cực kỳ bất lực: Tùy rằng kẻ ngu cũng biết, hơn nửa đêm chạy lên đường cao tốc, bị đâm chết cũng là chính nó có lỗi trước.

Lục Tư Thành: “…”

Đồng Dao: “…”

Nếu như cho Đồng Dao chọn thời khắc xấu hổ nhất cuộc đời mình, cô sẽ không do dự mà chọn ngay thời khắc này.

Đồng Dao: “Em…”

Còn chưa có nói rõ ràng, chỉ thấy người đàn ông dùng ngón tay trỏ đặt lên môi “Suỵt”, cô theo bản năng im lặng, cảm giác được bàn tay to của đối phương đang vỗ vô trên đầu cô, chăn lại một lần nữa trùm lên đầu cô. Lần thứ hai chím trong bóng tối, cùng lúc đó cô nghe thấy tiếng “Cạch” nhỏ nhỏ, cửa phòng bị người từ bên ngoài cẩn thận mở ra, Đồng Dao cả người đều cứng ngắc.

“Làm cái gì đấy?”

Cô nghe Lục Tư Thành thấp giọng hỏi, lồng ngực anh rung rung, thanh âm kia gần cô trong gang tấc.

Người bên ngoài trầm mặc, suy nghĩ là tại sao mình lại tự nhiên bị anh ấy hỏi ngược lại chứ, thế là hơi dừng lại một chút rồi nói: “Thành ca, anh tỉnh rồi à, em còn tưởng anh sẽ ngủ thêm một lúc nữa, haha.”

Người nói chuyện là Tiểu Thụy.

Hai tiếng cười “ha ha” kia đại khái là nói lên toàn bộ nội tâm anh ấy đang như có hàng ngàn con ngựa chạy qua, từ giọng nói có thể nghe ra lời nói còn mang thêm một tầng ý nghĩa khác nữa: Làm cái gì cái gì? Lão tử cũng không có làm gì cả, ngươi đứng lên giải thích cho lão tử sao trên giường ngươi là đang xảy ra chuyện gì!!!!!

Thế nhưng đối mặt với Tiểu Thụy đang trong trạng thái vạn mã bôn đằng, Lục Tư Thành tất nhiên là không phối hợp, anh “Ừ” một tiếng, xốc chăn lên, cúi đầu thấy có cặp mắt đang khẩn trương đến sắp hít thở không thông nhìn mình, người đàn ông lại một lần nữa bình tĩnh kéo lại chăn.

Đối với người đứng ở cửa nói: “Nhỏ giọng một chút, cô ấy còn đang ngủ.”

Đồng Dao lấy tay kéo kéo cổ áo của Lục Tư Thành, Lục Tư Thành bất vi sở động tiếp tục nói: “Giường cô ấy bị bẩn, đến chỗ anh chen chúc một chút, mọi người ngạc nhiên cái gì?”





Tiểu Thụy đứng ở cửa, vẻ mặt kiểu “Em nghe anh nói linh tinh đây”: “Anh có biết là trong căn cứ này ngoài giường của anh còn có rất nhiều giường khác không?”

Lục Tư Thành: “Cô ấy sợ lại làm bẩn giường của người khác.”

Lúc này mọi người đã hoàn toàn không muốn che giấu sự tò mò của mình, như ong vỡ tổ trước cửa phòng, Lục Nhạc mang vẻ mặt dò xét tiến đến: “Vậy anh có nghe qua câu nam nữ thụ thụ bất thân chưa? Anh à, không nhìn ra đấy, bình thường toàn buồn bực không hé răng một câu mà tự nhiên làm ra chuyện lớn luôn, đem một thiếu nữ vị thành niên lên giường…”

Lục Tư Thành: “Cô ấy 19 tuổi rồi.”

Tiểu Bàn: “Đây là trọng điểm à?”

Minh thần: “Đây không phải trọng điểm.”

Lục Nhạc: “À, ý anh là thành niên thì không sao đúng không?”

Tiểu Thụy: “Aaaaaaaa, tôi fuck, Thành ca, anh thật là mẹ nó cầm thú, anh thế này làm sao ăn nói với tiểu cô nương chưa chồng chứ… Không được không được, anh gọi cô ấy dậy ngay đi!”

Lục Tư Thành nhẹ nhàng cười xùy một tiếng, hỏi lại: “Gọi thế nào?”

Một tiếng cười này, mang theo sự khinh miệt mà khiến mọi người nổ tung.

Thật là một con quỷ súc vật mà.

Dưới chăn.

Đồng Dao run rẩy buông lỏng cổ áo Lục Tư Thành. Lục Tư Thành bị thiêu nhưng không lùi bước, người đàn ông bị nóng sốt nhưng lại có một tính cánh khác, nghe anh chất vấn lại mọi người, Đồng Dao cảm thấy mặt mình đỏ đến mức có thể chiết ra máu rồi…

Nếu như lúc này cô có để nhìn mấy người đứng ở cửa, sẽ phát hiện ra thần sắc của một đám thiếu niên nghiện mạng cũng không có tốt hơn cô bao nhiêu, ngay cả Tiểu Thụy cũng bị anh hung hăng làm cho nghẹn ứ, đường đường là quản lý chiến đội thế mà lại bị Lục Tư Thành đả thương đến mức phải lui về phía sau…

Tiểu Bàn run rẩy lấy điện thoại, ấn số “110”, ngón tay cũng đặt trên nút gọi rồi: “… Thành ca, anh nói chuyện hẳn hoi, không em báo cảnh sát.”

“Mọi người ra ngoài trước đi, ” Lục Tư Thành thản nhiên nói, “Một lúc nữa anh sẽ gọi cô ấy dậy.”

Mọi người đứng ở cửa nhìn nhau, miệng đồng thanh “Đúng đấy, đi thôi” “Không thì sẽ rất xấu hổ” “Đi thôi đi thôi”, thế nhưng bàn chân lại như bị đóng đinh ở dưới đất, không thấy ai có ý định nhấc chân đi một chút…

Lục Tư Thành liền kêu một tiếng “Tiểu Bàn”, Tiểu Bàn run rẩy một cái, đáng thương liếc nhìn trong phòng lẩm bẩm: “Đây chẳng lẽ không phải phòng của em” sau đó bất đắc dĩ thay Lục Tư Thành đóng cửa lại.

“Cạch” một tiếng, cửa được đóng lại.

Lục Tư Thành vén chăn lên lời ít ý nhiều nói với người trong ngực “Đứng lên”, Đồng Dao lập tức như là châu chấu nhảy phắt dậy, dùng cả tay cả chân từ trên giương Lục Tư Thành bò xuống, vẫn còn chưa đứng vững đã vội vã nói: “Em em em em xin lỗi mà, Thành ca, em chính là đang mê man ngủ thấy lạnh nên mơ hồ trèo lên giường…”

Lục Tư Thành ngáp một cái, vén chăn đứng lên, cúi đầu ho khan hai tiếng chậm rãi nói: “Nếu ở cổ đại thì hành động này của em có đủ để nhốt vào lồng heo không?”





Đồng Dao im bặt.

Gương mặt vừa rồi vẫn còn đỏ như có thể trích ra máu, “Đoàng” một cái biến thành trắng bệch luôn. Môi run lên, thấp giọng nói “Chắc là đủ”, sau đó cắn cắn môi ủ rủ cúi đầu, đang muốn nói lần thứ n “Xin lỗi”.

Lục Tư Thành liếc mắt nhìn cô.

“Có lẽ anh nên chuẩn bị một chút để cưới em về lần thứ 801.”

“?”

“Như thế có thể làm một chuyện, em có thể lừa lấy thêm sính lễ của nhà anh đúng không?”

“… … … … …”
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10 /10 từ 1 lượt.
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Mua sắm tiết kiệm và thông minh với những bài viết về tư vấn lựa chọn sản phẩm cực kỳ hữu ích trên trang hàng hay chẳng hạn như mua bao cao su, đồ chơi cho bé rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn mua sắm dễ dàng.