Khi phụ nữ xuyên đến thế giới thú nam

Chương 2



Có một câu gọi "Nhìn núi làm ngựa chết", Lý Mộ Tư rốt cuộc cảm nhận được thắm thiết.

Thật ra thì cô sớm nên nghĩ tới, nếu mấy người đàn ông ở đây cao lớn thế, phòng ốc của bọn họ khẳng định cũng sẽ không nhỏ, cho nên, mấy căn phòng ốc nhìn có vẻ không lớn lắm lại không xa lắm thật ra không hề gần hồ!

Lý Mộ Tư mặc bikini, chân trần, tận lực đuổi theo bước chân của Lạc Nhĩ 1m8, luôn bị mặt đất lồi lõm cấn đến nhe răng trợn mắt.

Lạc Nhĩ đang nỗ lực giới thiệu với Lý Mộ Tư dũng sĩ trong bộ lạc dũng cảm như thế nào như thế nào, giỏi săn thú như thế nào như thế nào, chịu mệt nhọc như thế nào như thế nào, tóm lại xem thế nào cũng là lựa chọn tốt của giống cái.

Hắn đánh bàn tính thật vang, mặc dù giống cái này dường như có bệnh, nhưng y thuật của mình rất tốt, nhất định có thể chữa khỏi, cho nên khẳng định không phải vấn đề! Hơn nữa, làn da này, vừa trắng mịn vừa non mềm như thế, ngay cả hắn sờ cũng cảm thấy rất thích, tuyệt đối sẽ có giống đực không ngại sự nhu nhược của hắn (hắn chỉ LMT vì như đã nói, thế giới này toàn nam)! Ai ai, ai bảo giống cái bây giờ càng ngày càng trân quý đây? Chuyện các dũng sĩ vì giành một giống cái mà đánh vỡ đầu càng lúc càng nhiều, thật không biết bộ lạc của hắn nghĩ thế nào, lại có thể đuổi giống cái trân quý ra ngoài?

Lạc Nhĩ nói thầm, vừa quay đầu, liền nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của Lý Mộ Tư, nhất thời kinh hô một tiếng, ánh mắt dời xuống, mặt của Lạc Nhĩ nhất thời đỏ lên, điều này làm cho Lý Mộ Tư không thích ứng được.

"A. . . . A trời! Thật là xin lỗi, lại hại cô. . . . Đều là sai lầm của tôi! Mộ Tư chờ tôi ở đây, tôi sẽ tìm giầy cho cô. Chỉ là. . . . Dáng người nhỏ như cô rất khó tìm được giầy phù hợp."

Lạc Nhĩ buồn nản vỗ vỗ cái trán, cảm thấy mình quả nhiên vẫn không săn sóc tỉ mỉ bằng mẹ, khó tránh khỏi hơi buồn nản.

Nơi này thật ra rất gần bộ lạc, Lạc Nhĩ vốn vì phối hợp Lý Mộ Tư nên mới đi chậm, nếu không lúc này đã trở lại trong thôn rồi.

Chung quanh đây sớm bị các dũng sĩ trong bộ lạc thanh lý sạch sẽ, mặt đất trống trải bằng phẳng đến mức nhìn một cái là thấy được thôn làng không xa, trong rừng cây xa hơn chút còn có thể mơ hồ thấy bóng dáng của tộc nhân tuần tra, sẽ không có nguy hiểm gì mới đúng. Vì vậy, Lạc Nhĩ nói với Lý Mộ Tư một tiếng liền chạy thẳng về thôn —— lúc nãy hắn nghe nói ở phát hiện giống cái bị thương ở trong hồ nước mới cố ý chạy tới, căn bản không chuẩn bị quần áo, bây giờ suy nghĩ lại, mình đã dẫn một giống cái ăn mặc ít ỏi rêu rao đi khắp thôn, thật đúng là ngớ ngẩn! Nếu như bị đám dã thú kia thấy được, không biết sẽ gây loạn gì nữa!

Nghĩ đến tình cảnh những dã thú chỉ biết động tình gào khóc kêu loạn đánh nhau đi chung với nhau, Lạc Nhĩ liền không nhịn được run lên, tăng nhanh tốc độ chạy.

Lý Mộ Tư chỉ thấy mái tóc dài màu vàng nhạt được buộc lại của hắn lắc lư phía sau, dùng tốc độ cô theo không kịp chạy về những căn nhà gỗ to lớn kề nhau. Cô bị dáng vẻ hấp tấp của Lạc Nhĩ làm 囧 một chốc, chỉ có thể nghe lời đứng đó cười gượng, sau đó cố gắng coi thường tầm mắt không biết từ đâu phóng tới lại làm cho da cô thấy nóng rực.

Là một tù nhân mới đến, hoàn toàn không quen thuộc tình huống, Lý Mộ Tư cảm thấy. . . . Thành thật một chút mới có lợi, ít nhất sẽ không chịu nỗi khổ da thịt gì. Thật may là những người này xem ra không giống có ác ý gì, cũng hoàn toàn không kinh khủng như bộ lạc ăn thịt người.

Lý Mộ Tư thở ra một hơi dài, ôm cánh tay trần trụi nghĩ thầm, cho nên, vận khí của Lý Mộ Tư đã xem như rất tốt rồi, còn có thể mong muốn gì hơn?

Nhưng, rất nhanh, Lý Mộ Tư liền phát hiện tâm lý chắc chắn mình vừa dựng xong hoàn toàn không đủ ứng phó tình trạng bây giờ —— đây đây đây. . . . Đây là. . . . Thế giới động vật sao? Trời ơi! Công viên kỉ Jura cũng không đủ hình dung sự kinh khủng trước mắt!

Một đám dã thú lớn nhỏ màu lông khác nhau hình thù kỳ quái hoặc chạy hoặc bay hoặc nhảy từ thôn đến, vẻ mặt gắng gượng bình tĩnh của Lý Mộ Tư bị chấn động ùng ùng từ mặt đất làm bể tan tành, gương mặt trắng bệch, mới vừa lui về sau một bước, tốc độ của những dã thú dáng vóc to lớn hiển nhiên nhanh hơn, một con nanh dài. . . . con. . . . Con cọp sao? Nhảy một cái, lập tức đè Lý Mộ Tư trên đất.

Hồn của Lý Mộ Tư đã sắp bị dọa bay —— dĩ nhiên, tin tưởng bất kỳ một người nào tiếp xúc thân mật với mãnh thú trong khoảng cách gần như vậy cũng sẽ có một kết quả như cô —— cô kêu thảm một tiếng, thanh âm thảm thiết đến mức con cọp lớn đụng ngã cô cũng run một cái, sau đó ở trong tiếng cười nhạo của đồng bạn thẹn quá thành giận há to miệng như chậu máu gào thét một tiếng với giống cái đang bị hắn đè ở dưới, cố gắng giản thân thể uốn éo cái mông bày ra thân thể bền chắc và nanh vuốt sắc bén của mình, cuối cùng tròng mắt lóe sáng nhìn phản ứng của Lý Mộ Tư.

Về phần Lý Mộ Tư? Cô đã sớm trợn tròn mắt!

Bởi vì con cọp há to miệng chẳng những không có cắn rơi đầu của cô, ngược lại đưa rađầu lưỡi đỏ thắm, ướt nhẹp liếm vài cái trên mặt cô —— Lý Mộ Tư tin chắc mình từ trong đôi mắt híp lại của con cọp kia nhìn thấu vẻ vừa lòng.

Con. . . Con cọp cũng có thể nhân tính hóa như vậy sao? Nhưng. . . Nhưng nhân tính hóa tốt chứ sao! Càng nhân tính hóa càng dễ thấu hiểu! Cho nên, mặc dù bị cái lưỡi còn lớn hơn mặt cô liếm cho mặt đầy nước miếng, nhưng Lý Mộ Tư vẫn vui mừng —— sao cũng tốt hơn cắn một cái rơi đầu nhiều chứ?

Lúc này trái tim đập thình thịch của Lý Mộ Tư mới chậm rãi đập bình thường dù vẫn còn sợ hãi.

Vậy mà, Lý Mộ Tư phát hiện mình vẫn còn hiểu quá ít về thế giới này, khi cô rất vất vả mới chuẩn bị tâm lý thật tốt xác định phải giả chết để chờ người đến cứu và cũng đã bắt đầu hành động thì con cọp có nanh khổng lộ lại ùng ùng bay ra ngoài, đổi thành một con báo Hoa Ban mong đợi nhìn cô.

Lý Mộ Tư trơ mắt nhìn con cọp lớn bị đụng bay ra ngoài chừng hơn 20m, trực tiếp đào ra một cái hào thật sâu trên mặt đất. Sau đó. . . . . .

Sau đó cô liền bị nhiều mãnh thú hình thù kỳ quái bao vây hơn! Cho nên Lý Mộ Tư tiếp tục giả chết, cái gì mà rắn to, cái gì mà hổ răng kiếm, cái gì Voi ma mút, cô. . . . Cô mới không thấy gì hết!

Lý Mộ Tư nhắm chặt hai mắt, cố gắng coi thường thanh âm ồ ồ bên tai và luồng khí nóng phun vào cổ, cùng với tiếng đánh nhau núi rung đất động, lừa mình dối người tự lẩm bẩm: "Tôi cái gì cũng không thấy, thật là không nghe được, thật là không làm gì. . . ."

"Hắn đang làm gì?" Một con sói bạc khổng lồ xoay quanh Lý Mộ Tư run lỗ tai, hào hứng bừng bừng hỏi.

"Không biết, nhưng mà mùi của hắn thật dễ ngửi, thơm quá." Con hổ có cái đầu sặc sỡ lại gần cổ của Lý Mộ Tư, ngửi lại ngửi —— nếu như Lý Mộ Tư có thể nghe hiểu lời của bọn họ, nhất định sẽ nói cho bọn họ biết, cô chỉ thoa chút kem chống nắng trước khi xuống nước mà thôi.

"Đây là cái gì? Đây chính là chỗ sưng mà Lạc Nhĩ nói sao?" Một con rắn to màu xanh lá cây lè lè lưỡi, dùng cái đuôi tráng kiện của nó chọc chọc ngực Lý Mộ Tư, Lý Mộ Tư bị sợ đến giả chết trong nháy mắt run lên. Nhưng cô không biết, độ mềm vô cùng của hai phần ngực cũng dọa con rắn to này hết hồn, vèo thu hồi cái đuôi không dám đụng bậy.

Lạc Nhĩ cầm y phục, dẫn mấy giống cái nghe nói Lý Mộ Tư đến cùng nhau chạy tới, xa xa liền nhìn thấy một đám thú nhân choai choai đang vây quanh Lý Mộ Tư làm nũng sỗ sàng, nhất thời giận đến kêu to, chạy như điên tới: "Tiểu tử thúi! Các cậu đang làm gì? Đừng cho là tôi không biết các cậu đều sắp trưởng thành! Còn dám đụng? Còn dám! Coi chừng tôi kêu Phí Lặc thu thập các cậu!"

Một đám xem ra to lớn hơn Lý Mộ Tư nhiều nhưng thật ra lại là Thú Nhân choai choai còn chưa trưởng thành nghiêng đầu không phục nhe răng trợn mắt với Lạc Nhĩ, nhưng khi Lạc Nhĩ đến gần lại giải tán lập tức, đám thú nhân hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đang lượn lờ nơi xa chỉ có thể nhìn lén các thú nhân trưởng thành chưa cưới bằng ánh mắt hâm mộ ghen ghét, về phần có bao nhiêu tiểu tử thúi sẽ bị lén lút dọn dẹp, vậy thì ai cũng không biết.

"Cô không sao chớ?" Lạc Nhĩ cầm quần áo khoác lên trên người của Lý Mộ Tư, cảm thấy hơi ngượng ngùng vì lần đầu tiên người ta tới thôn đã cảnh ngộ như vậy, ai bảo bộ lạc Mộ Sắc tương đối đặc biệt đây? Nơi này không phải do đồng tộc có liên hệ máu mủ tạo thành như các tộc khác, mà là hỗn hợp của các Thú Nhân mà bạn có khả năng tưởng tượng ra trên khắp đại lục này, ngay cả Trùng tộc bị thú nhân khác kỳ thị và không thích cũng có mấy con, mọi người đã quen lộn xộn không cách nào thống nhất.

Thú Nhân trưởng thành đỡ hơn chút, bình thường đều dễ dàng gò bó, sẽ không làm ra hành động quá mức gì, nhưng những Thú Nhân choai choai màu vừa vặnở thời kỳ xao động sắp trưởng thành, luôn luôn nghịch ngợm. Lạc Nhĩ cũng không có biện pháp gì với họ.

Hi vọng giống cái mới tới này không bị dọa đi. Bộ lạc Mộ Sắc đã thật lâu không có giống cái từ ngoài đến rồi.

Lạc Nhĩ liếc trộm Lý Mộ Tư mấy lần, lại phát hiện sắc mặt Lý Mộ Tư ửng đỏ, lại. . . . Lại đang xấu hổ sao? Đây là giải thích. . . . vừa rồi những tiểu tử kia khoe khoang lực lượng và tốc độ khiến hắn hài lòng sao?

Ta đã nói giống đực ở bộ lạc Mộ Sắc của chúng ta là tốt nhất mà! Vị Thành Niên cũng thế!

Lạc Nhĩ trong nháy mắt ngẩng đầu ưỡn ngực, tâm tình đột nhiên vui vẻ —— là trưởng tử của thủ lĩnh Khải Tư Đặc ở bộ lạc Mộ Sắc, mặc dù là giống cái, nhưng Lạc Nhĩ vẫn luôn rất suy nghĩ cho bộ lạc. Có thể làm hết sức để mang đến một giống cái mới cho bộ lạc là chuyện vô cùng tốt.

Lạc Nhĩ nhất thời quên mất vừa rồi vẫn còn đang thầm mắng những tiểu tử thúi kia, ở trong lòng lại hung hăng giá giá quả đấm hét to một tiếng làm rất khá!

"Không có việc gì." Lý Mộ Tư xin lỗi cười cười.

Cô đã hiểu, mới vừa rồi những dã thú kia căn bản không hề dã, có lẽ là người nơi này nuôi?

Quả nhiên là bởi vì vóc người quá to, cho nên nuôi thú cưng cũng cực kỳ vạm vỡ sao? Lý Mộ Tư âm thầm nghĩ, cũng suy nghĩ về thế giới trước kia, mấy người đàn ông không mấy cường tráng còn thích nuôi chó ngao Tây Tạng để đột hiển mình rất mạnh mẽ rất cường tráng mà, đàn ông nơi này ai cũng vạm vỡ giống như Big Mac, nuôi mãnh thú cũng không lạ.

A a, tóm lại chính là mới đến, nhất định phải nhìn lâu nghe nhiều ít phát biểu ý kiến! Thủ tục sinh tồn này Lý Mộ Tư còn không đến mức không biết.

Lạc Nhĩ hưng phấn giới thiệu cho Lý Mộ Tư mấy giống cái cùng đến. Mà chiều cao từ 1m7 - 1m8 của mấy người đàn ông này quả thật an ủi trái tim thấp thỏm của Lý Mộ Tư.

Bởi vì Lạc Nhĩ đang vui mừng vì Lý Mộ Tư rất nhanh sáp nhập vào bộ lạc Mộ Sắc không chút nào hay biết, vừa rồi Lý Mộ Tư đích xác là xấu hổ, nhưng không phải do bị lực lượng và tốc độ của thú nhân choai choai hấp dẫn như hắn tưởng tượng, hắn rất chờ đợi tình cảnh có thể vui vẻ hòa thuận trao đổi với "Giống cái" trước mắt mà quay đến một phương hướng tuyệt đối khiến hắn có thể tiếp nhận.

Về phần Lý Mộ Tư. . . . Bất kỳ một cô gái nào, chợt bị người ta tập kích ngực đều sẽ vừa thẹn vừa tức chứ? Dù đây chẳng qua là một dã thú!

Dĩ nhiên, sau khi biết rõ chân tướng, Lý Mộ Tư cũng vô cùng tức giận, trực tiếp đưa đến sự bất hòa của Lý Mộ Tư với đồng bạn dùng tay quấy rối sau này —— hừ, tập kích ngực cái gì, ghét nhất rồi ! Nhất là thú tập kích!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.5 /10 từ 2 lượt.

Cẩm nang kỹ thuật trồng trọt và chăm sóc cây trồng, từ cây công nghiệp đến rau quả nông nghiệp và các loại cây cảnh, cây thuốc quý. Tất cả đều có trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như hoa diem chau, tac dung tuyet voi cua rau day chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.

loading...
DMCA.com Protection Status