Khi quân vi hoàng

Chương 7: Tư vị hoan ái khi giận dữ



Hoàng đế luôn cao cao tại thượng phóng mắt nhìn dân chúng. Thiên hạ đối với hắn giống như một món đồ có thể tùy ý đùa bỡn. Đào Hoa rất rõ ràng, chỉ cần là thứ Tần Nghiêu Huyền mong muốn, trước giờ chưa từng không đạt được.

Đôi mắt hắn nhìn nàng một cách lõa lồ, lướt đến đâu da nàng biến từ màu trắng thành hồng đến đó, giống như hắn đang chơi một món đồ chơi rất yêu thích. Đào Hoa vừa xấu hổ vừa sợ, bị ánh mắt của hắn gian dâm hoa huy*t phun ra một ít xuân thủy, lập tức bị thanh kẹo sữa trong tay hắn quệt lấy.

"Cái miệng này của Hoa Nhi cũng chảy nước dãi này, đói lắm à?"

Tay hắn cầm thanh kẹo sữa ngăn xuân thủy nàng lại, cuối cùng thanh kẹo trượt xuống chỗ cúc hoa nàng. Đào Hoa bị dọa đến nỗi căng cứng cả người, lắc đầu liên tục cầu xin tha thứ: "Bệ hạ, Hoa Nhi vẫn chưa tắm... Không được... A..."

Không ngờ rằng hắn sẽ nhét thanh kẹo vào trong cơ thể, Đào Hoa kinh sợ cả người toát đầy mồ hôi lạnh, nhưng chỉ mới vào được hai đốt ngón tay liền dừng lại.

Không khó chịu cho lắm nhưng cũng không được xem là thoải mái. Đào Hoa nghĩ đến chuyện mông mình đang ngậm thấy thanh kẹo bằng sữa liền xấu hổ đến muốn khóc, không nói đến việc Tần Nghiêu Huyền vẫn đang vuốt ve cửa vào hoa huy*t nàng.

"Hoa Nhi phải sớm tiếp nhận sự dạy dỗ của ma ma, có như vậy trẫm mới thoải mái làm nàng."

Cánh hoa bị hắn chậm rãi tách ra, miệng hoa huy*t run run khẽ khép mở, cao dược đêm qua đã hòa cùng xuân thủy chảy hết ra bên ngoài, một cổ mùi hương thoang thoảng thật là say lòng người.

Tần Nghiêu Huyền đứng dậy, vuốt lọn tóc phủ xuống trán Đào Hoa, sau khi đặt lên đó một nụ hôn hắn ra lệnh cho người cởi triều phục giúp mình. Tần Nghiêu Huyền chỉ mặc mỗi tiết khố ngồi trước mặt nàng, hắn bày ra dáng vẻ chuẩn bị bắt đầu bữa ăn.

Khuôn ngực hắn vô cùng cường tráng, rõ ràng hắn chỉ ngồi một chỗ phê duyệt tấu chương, vậy mà gân cốt bắp thịt vẫn lực lưỡng như người luyện võ. Đường cong của cánh tay hắn vô cùng đẹp mắt, vậy mà khi áp bức nàng lại rất có lực, không hề sợ nàng trốn thoát chút nào.

"Bệ hạ, hiện tại đang là ban ngày."

"Thỉnh thoảng trẫm cũng muốn nếm thử mùi vị của việc hoan ái vào ban ngày."

Tần Nghiêu Huyền cầm một cây kẹo hồ lô lên, lớp đường trong suốt bao quanh từng viên kẹo đỏ thẩm, lạnh lẽo giống như vừa lấy ra từ hầm băng.

"Có muốn ăn không?"

Thấy ánh mắt tràn đầy vẻ sợ hãi của Đào Hoa sáng rực lên, Tần Nghiêu Huyền lè lưỡi liếm một cái. Mệ hoặc khiến cho hô hấp Đào Hoa đông lại.

So với kẹo hồ lô, nàng càng muốn liếm môi mỏng của hắn hơn.

"Muốn lắm à!"

Chỉ ăn được có một khối bánh ngọt Đào Hoa vẫn còn vô cùng đói, dường như nàng có thể tưởng tượng ra âm thanh giòn tan khi răng nàng cắn vào lớp vỏ bọc bằng đường, nước bọt trong miệng không ngừng ứa ra.

"Ngoan. Ta đút nàng ngay đây."

Tần Nghiêu Huyền cầm kẹo hồ lô đặt lên cánh môi nàng, Đào Hoa chỉ có thể miễn cưỡng liếm mấy cái, mới vừa há to mồm ngậm được một nửa đã bị hắn rút ngay lại.

Đang nghi hoặc, cuối cùng hắn đem cây kẹo hồ lô nhắm vào hạ thân nàng.

"Bệ hạ......"

Dĩ nhiên là muốn đút vào chỗ đó rồi! Ngay cả lớp đường bên môi Đào Hoa cũng không kịp liếm, tiếng cầu xin tha thứ lại bị Tần Nghiêu Huyền nuốt toàn bộ vào trong bụng.

Nụ hôn xâm lược buộc nàng không thể né tránh, lưỡi nàng bị hắn mút vào ngậm chặt, khắp khoang miệng nàng đều là mùi hương thanh lãnh của hắn. Đào Hoa thở dốc liên tục, ngay cả cổ họng nàng cũng gần như bị hắn chiếm lấy, nàng bị thụ động tiếp nhận sự xâm chiếm của Tần Nghiêu Huyền.

Mãi đến khi Tần Nghiêu Huyền buông nàng ra thì Đào Hoa đã bị hôn đến choáng váng, kẹo hồ lô bên dưới bị nuốt vào ba viên.

"Hoa Nhi thật sự tham ăn."

Tay hắn chạm vào thân dưới nàng, xuân thủy dính đầy lớp đường ngọt quấn quanh tay hắn, khép ngón tay lại tách ra còn có thể tạo thành sợi.

Đào Hoa rất muốn nói với hắn đừng làm nhục nàng như thế, nhưng Tần Nghiêu Huyền thật sự rất thích nhìn bộ dạng nàng bị đùa bỡn đến chật vật, sau khi bôi hết xuân thủy lên ngực nàng, hắn cầm lấy cây kẹo hồ lô đẩy hết vào bên trong.

"A...... Ư a...... căng quá......"

Cảm giác lạnh lẽo cùng dính dớp quấn giao trong hoa huy*t nàng, mỗi một lần co thắt đều cực kỳ tra tấn.

"Hoa Nhi ngoan, thả lỏng và ăn hết chúng đi."

Cảnh trước mắt khiến cho Tần Nghiêu Huyền vô cùng hưng phấn. Nếu là ngày xưa, hắn sẽ trực tiếp trói và tra tấn nàng chứ không làm những việc này. Đào Hoa sớm đã không còn tâm trí để chửi rủa hắn.

Lúc này, thân hình mềm mại của nàng dính đầy chất dịch trắng nhạt, luôn miệng nói không muốn nhưng hạ thân lại cứ không ngừng ứa ra xuân thủy. hoa huy*t non mềm nuốt chửng từng viên kẹo hồ lô, không biết là mật đường hay ái dịch của nàng đang chảy ra bên ngoài ướt cả một mảnh.

Tần Nghiêu Huyền cực kỳ kích thích khi nhìn thấy Đào Hoa rên rỉ vì bị lắp đầy, tiếng rên đè nén như tiếng kêu của mèo nhỏ khiến cho lòng hắn ngứa ngáy. Hắn lấy một viên ra ngoài, sau đó hắn lại nhét vào hai viên, Đào Hoa co quắp cả bàn chân lại, hoa huy*t căng chặt đến nỗi đỏ ửng, xuân thủy không ngừng nhỏ tí tách xuống dưới.

"Bệ hạ, bệ hạ......"

Đào Hoa bị mấy viên kẹo hồ lô giày vò đến sắp nổi điên, dưới thân vang lên tiếng rút ra cắm vào rõ mồn một. Nàng khó khăn nhìn chằm chằm Tần Nghiêu Huyền, không ngừng thở gấp: "Hoa Nhi muốn...... Muốn a......"

"Muốn cái gì?"

Hắn rút cây kẹo hồ lô ra chỉ chừa lại một viên để chọc ngoáy cửa hoa huy*t, thừa dịp Đào Hoa đang nhíu mày nhẫn nhịn hắn lập tức đâm sâu vào trong, hoa huy*t ướt đẫm bị đâm vào đến chỗ sâu nhất, Đào Hoa run run phun ra rất nhiều xuân thủy.

Quả nhiên những người mới bị phá thân đều vô cùng mẫn cảm và dâm loạn.

"Ăn ngon không?"

Hắn rút cây kẹo hồ lô ra, cửa huyệt liền tràn ra ngoài một lượng lớn xuân thủy, mật đường phía trên đã tan đi toàn bộ, ngay cả thanh tre để xiên kẹo cũng trở nên ẩm ướt. Tần Nghiêu Huyền cúi đầu, đâm toàn bộ thanh kẹo sữa ở mông nàng vào bên trong, Đào Hoa thét lớn một tiếng, thanh âm khàn khàn khiến người khác vô cùng thương xót: "Ăn ngon. Nhưng Hoa Nhi đói......"

"Há mồm."

Kẹo hồ lô dính đầy chất dịch của nàng bị đẩy vào trong miệng, Đào Hoa nuốt hết toàn bộ, nếu không có hương vị của nàng thì kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt vô cùng ngon miệng.

"Hoa Nhi còn muốn ăn gì khác nữa không?"

Tần Nghiêu Huyền thấy nàng đã có chút khí lực, hắn lập tức cúi người hôn nàng. Từ mặt cho đến cổ, nơi nào hắn cũng lưu lại hồng ấn, Tần Nghiêu Huyền dùng răng nhẹ nhàng gặm cắn xương quai xanh mảnh khảnh của nàng, đột nhiên hắn dùng lực, Đào Hoa đau đến nỗi căng cứng cơ thể, bộ ngực theo thế trượt vào miệng hắn.

Hai cái đỉnh đứng thẳng như nụ anh đào, đầu tiên Tần Nghiêu Huyền vươn lưỡi vẽ vòng tròn qua lại, sau đó hắn nuốt toàn bộ bầu ngực nàng vào miệng.

Khoang miệng ấm áp bao bọc bầu ngực mẫn cảm, đột nhiên hắn dùng lưỡi miết nhẹ, dùng răng khẽ cắn, Đào Hoa sướng đến nỗi cả người phát run. Thân thể của tuổi mười lăm vẫn còn rất ngây ngô mẫn cảm, hơn nữa phần kí ức bị hắn hung bạo hoan ái vẫn còn đó, chỉ cần một ngón tay hắn sờ vào thôi đã không chịu được rồi, đừng nói là đùa bỡn như thế này.

Tần Nghiêu Huyền lần lượt thưởng thức hai bầu ngực nàng, hai cái đỉnh trướng lên hơn phân nửa kích thước ban đầu, xuân dịch dưới thân nàng tuôn ra làm ướt tiết khố hắn. Từng mảng nước ẩm nước nhìn qua vô cùng ngượng ngùng.

"Nước của Hoa Nhi còn nhiều hơn quả vải nữa đấy."

Nhưng Tần Nghiêu Huyền không có ý định cởi quần lót ra, hắn ngồi lại ghế, sau đó lấy một quả vải bắt đầu lọt bỏ phần vỏ.

Phần thịt vải trong suốt lộ ra bên ngoài, hắn đặt ở cửa vào hoa huy*t Đào Hoa cọ xát qua lại: "Hoa Nhi muốn ăn mấy quả?"

"A...... Một quả...... Một quả là được rồi!"

Tuy rằng vừa được bàn tay hắn chạm vào, nhưng quả vải vẫn vô cùng lạnh lẽo.

"Thứ này được ngựa chạy xuyên suốt chở về từ Tỉnh Nam đêm qua, căng mọng ngọt ngào, Hoa Nhi chỉ ăn một quả thôi sao?"

Hắn cười cười, rõ ràng là đang chờ mong nàng nói muốn ăn nhiều quả.

Những quả vải này vừa nhìn đã biết là loại thượng hạng, chỉ một quả đã có thể lắp đầy hoa huy*t, cho nhiều quả vào bên trong nhất định sẽ vô cùng khó chịu. Đào Hoa lạnh run đáp lại: "Hai quả......"

"Chiều theo ý nàng."

Tần Nghiêu Huyền nhét quả vải vào hoa huy*t nàng khiến nó căng cứng, quả thứ hai hắn còn chẳng thèm bóc vỏ. Bề ngoài đỏ hồng thô nhám của vỏ vải cọ xát vào hoa huy*t non mềm của Đào Hoa, mỗi một tấc tiến vào đều khiến cho nàng run rẩy toàn thân, rên rỉ cực kỳ đáng thương.

"Đừng, bệ hạ...... Đừng mà......"

Đào Hoa uất ức cầu xin tha thứ: "Hoa Nhi ăn không được rồi, có vẻ Hoa Nhi không thích ăn thứ này...... Đổi thứ khác nhỉ......"

Mắt Tần Nghiêu Huyền đảo quanh phòng, cuối cùng hắn gật đầu, nhấc tay đánh vào mông nàng một cái chát: "Nàng tự đẩy nó ra đi."

Đào Hoa lập tức co thắt hoa huy*t, cắn môi nỗ đẩy quả vải ra ngoài, hai tay bé nhỏ sau lưng đều siết chặt thành quyền, xuân thủy chảy xuôi ra ngoài, cuối cùng hoa huy*t nàng phun ra quả vải đã nát nhừ, trong lúc thở hổn hển nàng nhìn thấy lửa dục chảy mãnh liệt trong mắt Tần Nghiêu Huyền.

Đột nhiên hắn đứng lên cởi tiết khố ra một nửa, ngay lúc Đào Hoa thả lỏng cơ thể hắn lập tức tiến vào.

Sau một trận chơi đùa, hoa huy*t non mềm ướt đẫm xuân thủy, ấy vậy mà vẫn không chịu nỗi long căn cực đại đầy gân xanh của hắn, Đào Hoa khóc nức nở, hắn tùy ý nắm lấy hai chân nàng, ra vào mạnh mẽ giống như đã bị bỏ đói lâu ngày.

Lực đạo mãnh liệt khiến cho Đào Hoa không ngừng rên rỉ, hắn tiến sâu vào trong dưới tư thế dâm mỹ của nàng, gậy th*t cứng rắn nhiều lần chạm vào hoa tâm mềm mại, Đào Hoa kêu khóc van xin nhưng Tần Nghiêu Huyền vẫn quyết mặc kệ nàng.

Dịch hoàn của hắn va chạm vào cặp mông Đào Hoa, thanh kẹo sữa phía sau cũng tiến vào sâu hơn, chỗ giao hợp của hai người ướt đẫm xuân thủy, mỗi một lần hắn đẩy vào đều giống như chạm tới bụng nàng.

"Bệ hạ...... A a...... A......"

Đào Hoa mê loạn mở miệng van xin, Tần Nghiêu Huyền cúi đầu hôn nàng: "Trẫm cho phép nàng."

Cả trên và dưới đều bị hắn chiếm trọn, Đào Hoa chỉ cảm thấy trong đầu một mảnh trắng xóa, không phân định rõ là sợ hãi hay là sảng khoái, xuân thủy mãnh liệt phun ra ngoài ướt cả bụng hắn.

"Bên dưới của Hoa Nhi thật là dâm đãng, cứ hút chặt trẫm không chịu buông tha."

Sau hai lần dùng sức rút ra cắm vào hắn liền phóng tinh, cặp mắt tối đen như mực của Tần Nghiêu Huyền nhiễm lên một tầng hơi nước, trông có vẻ hắn cực kỳ thỏa mãn.

Hắn cởi dãy lụa trói buộc Đào Hoa, sau đó bế nàng lên với tư thế ân ái đi về phía chiếc giường, đột nhiên long căn lại cứng rắn lên trong cơ thể nàng.

"Đứng vững."

Mắt Tần Nghiêu Huyền không có nhìn nàng, hắn ra lệnh: "Xoay lưng lại, tách hai chân ra cho trẫm xem hoa huy*t có bị sưng đỏ hai không."

Đào Hoa nhanh chóng làm theo ý hắn, nàng khẽ tách hai chân, bả vai và đầu đặt trên cạnh giường, hai tay tách bờ mông ra cho hắn xem.

hoa huy*t bị giày vò cả buổi lúc này trở nên đỏ hồng đầy dâm mị, chất dịch của hắn và nàng quyện lại thành dòng, cặp chân trắng nõn run lẩy bẩy. Nàng sợ hắn không vừa lòng nên dùng ngón tay thon dài tách hai cánh hoa ra, đong đưa cái mông nhỏ đang bị cắm thanh kẹo sữa bên trong.

"Bệ hạ làm dũng mãnh như thế khiến Hoa Nhi có hơi đau." Nàng nhỏ giọng nói: "Bên dưới chỉ hơi đau thôi."

Quả nhiên bộ dạng mềm mại yêu kiều, thấp giọng cầu hắn hoan ái có thể khiến hắn vui vẻ.

Giọng nói nhỏ nhẹ như muỗi kêu hiện tại của nàng rất hợp với tình huống.

"Xoa xoa thì sẽ không đau nữa."

Tần Nghiêu Huyền giữ lấy eo Đào Hoa, hắn kéo nàng về sau hai bước, hắn đẩy toàn bộ phân thân vào giữa hai chân nàng. Đào Hoa ngửa đầu rên rỉ một tiếng, mái tóc đen nhánh không ngừng tung bay theo mỗi động tác rút ra cắm vào của hắn, thân thể nàng mãnh liệt lay động trong không trung.

Bàn tay hắn ôm trọn bầu ngực của nàng, khiến Đào Hoa càng dựa sát hắn hơn, trên dưới chơi đùa chỗ mẫn cảm nhất của nàng.

"Hư a...... Bệ hạ...... Bệ hạ......"

Bị tiến vào từ phía sau cực kỳ thoải mái làm cho mặt Đào Hoa hiện đầy vẻ xuân tình, sự tê dại dưới thân cùng với bàn tay ấm áp của hắn trước ngực khiến nàng vô cùng sảng khoái.

Long căn tráng kiện không ngừng cắm vào tiểu huyệt, âm thanh hoan hảo vang lên khắp phòng làm cho Đào Hoa rất vui sướng.

Thì ra một người rất hay nổi giận như Tần Nghiêu Huyền, về phương diện tình dục lại khiến nàng khoan khoái như vậy. Mỗi một chỗ mẫn cảm đều được hắn chiếu cố kỹ càng, hoặc nhẹ hoặc mạnh lúc nào cũng làm đúng ý nàng, ngay cả hoa huy*t cũng hận không thể ngậm chặt hắn mãi.

Ngón tay hắn miết nhẹ đỉnh anh đào, chốc chốc lại xoa nắn, kết hợp với long căn bên dưới làm nàng càng thoải mái rên rỉ hơn.

"Thật là thoải mái...... Hoa Nhi muốn nữa, muốn nữa......"

"Hoa Nhi, cố chịu nào, trẫm đang làm nàng đây! Kiếp này đừng hòng thoát khỏi ta!" Tần Nghiêu Huyền cắn mạnh vào cổ Đào Hoa, in lên đó một dấu răng thật sâu.

"Hu hu...... Đau...... Hoa Nhi không trốn, đừng cắn thiếp......"

Bị hắn làm cho lên cao trào, thân thể nàng vô lực dựa hẳn vào Tần Nghiêu Huyền, hắn nhấc hai chân mềm nhũn của Đào Hoa lên, hoa huy*t lộ ra toàn bộ mặc cho hắn vùi dập.

Thân thể không còn chút sức lực, Đào Hoa quay đầu muốn hôn hắn, Tần Nghiêu Huyền miễn cưỡng mới ngăn chặn được ý nghĩ sẽ làm đến nàng khóc mới thôi, hắn chiều theo ý nàng vừa hôn vừa chậm rãi ra vào.

Đào Hoa không nhớ nổi mình đã lên đỉnh bao nhiêu lần. Chỗ hai người giao hợp ướt đẫm một mảnh trông cực kỳ dâm mỹ, xuân thủy của nàng rơi vãi đầy trên đất.

"Bệ hạ, Hoa Nhi chịu không nỗi nữa, chắc phía dưới cũng đã sưng đỏ hết rồi......" Long tinh trong cơ thể không ngừng chảy ra bên ngoài, Đào Hoa làm nũng cầu xin tha thứ: "Không chịu nỗi nữa."

Nếu hắn có thể gấp rút cắm vào vài cái liền ra thì tốt quá.

Giây tiếp theo, quả thật Tần Nghiêu Huyền khựng lại, sau khi hít sâu một hắn rút khỏi thân thể nàng.

Dưới con mắt kinh ngạc của Đào Hoa, hắn nhấc tay xoa nắn long căn đang cương cứng vài cái, trầm giọng ra lệnh: "Quỳ xuống há mồm."

Đào Hoa ngơ ngác quỳ xuống, vừa mới há miệng ra thì Tần Nghiêu Huyền đã lập tức nhét long căn vào đầy ứ cả miệng nàng, hắn rên rỉ bắn đầy khoang miệng Đào Hoa.

"Hư...... Khụ khụ......"

Chưa bao giờ trải qua việc này, Đào Hoa nuốt được một nửa thì bị sặc, nàng ôm yết hầu nhổ toàn bộ tinh dịch ra ngoài, kinh sợ nhìn Tần Nghiêu Huyền trước mặt.

"Hoa Nhi muốn đi tắm cho sạch sẽ."

Tần Nghiêu Huyền lau chất lỏng ở khóe miệng nàng, cười khẽ: "Trẫm lấy cho nàng chút điểm tâm."

"Vâng ạ."

Coi như kết thúc rồi. Đào Hoa nén chịu cảm giác tê dại đau nhức dưới thân, nhanh như chớp chạy vào phòng tắm phía sau.

Nàng vừa rời khỏi phòng ngủ, cổ hơi thở âm lãnh độc ác lại phủ quanh thân Tần Nghiêu Huyền.

Hắn nhặt áo ngoài khoác qua loa, sau đó nghiêm túc ngồi lên ghế.

"Trẫm không ngờ rằng, Lê vương gia lại thích xem xuân cung sống đến vậy." Hắn đá chiếc ghế dính ái dịch của Đào Hoa về phía gầm giường, Tần Lê Uyên lạnh lùng nói: "Hoa Nhi đã chính miệng nói nàng là người của trẫm rồi, Lê vương gia còn có ý định gì nữa."

Dưới giường vẫn chưa có động tĩnh gì. Tần Nghiêu Huyền nghiễm nhiên ngồi uống trà, hắn không đến đó vạch trần.

Tần Nghiêu Huyền đứng dậy đang định rời đi thì hắn nghe được động tĩnh ngoài cửa. Nhớ tới bộ dạng đói khát của Đào Hoa cùng người bên ngoài Tinh hoa viên hôm qua, đột nhiên Tần Nghiêu Huyền nở nụ cười lạnh: "Nếu Lê vương gia muốn nếm thử tư vị của nữ nhân Đại Diễn, trẫm sẽ ban tỳ nữ bên cạnh Hoa Nhi làm nha hoàn thông phòng cho vương gia, đỡ cho ngươi phải chạy đi chạy lại giữa hoàng cung và vương phủ, nhớ đừng phụ lại tấm lòng của trẫm."

Trong lúc nhất thời, người bên trong và ngoài phòng giống như bị sét đánh, đứng yên không nhúc nhích.
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như phat phap nhiem mau, cuoc doi thoai kinh dien giua o sao thien su va lao bach cu di thich giac hanh rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.