Khó có được tình yêu trọn vẹn

Chương 28



Trên đường về nhà, tâm trí Mục Táp vẫn luẩn quẩn những lời Ngu Nhiên kể, cô cảm thấy đau lòng thay Tống Vực.

“Mẫu người đàn ông như Tống Vực, khi còn thanh niên, thường xem trọng tình bạn của đấng mày râu hơn những chuyện nhi nữ tình trường. Hồi đại học, Tống Vực và Đinh Triệt ở cùng phòng kí túc xá, thậm chí thân đến mức chia nhau giường ngủ. Hai người cùng nhau đọc sách, cùng nhau tìm tòi nghiên cứu, cùng chia sẻ những ý tưởng mới mẻ, sau này cùng bắt tay gầy dựng sự nghiệp, đồng cam cộng khổ đưa công ty vượt qua thời điểm khó khăn ban đầu, hợp sức kiếm thật nhiều tiền. Năm đó, Tống Vực vì giúp Đinh Triệt mới bất đắc dĩ ra tay đả thương người. Nào ngờ, tên Đinh Triệt là con sói nham hiểm đội lốt chú cừu hiền lành, Tống Vực gặp nạn chưa được bao lâu, hắn liền trộm toàn bộ mật mã của chương trình mới, đem bán cho công ty đối thủ, đút túi riêng hơn mười triệu tệ. Tại thời điểm đó, mười triệu tệ là con số không hề nhỏ đâu nhé. Hắn dùng toàn bộ đồng tiền bất lương thanh toán hết nợ nần của cá nhân, số tiền còn dư thì hắn đầu tư kinh doanh những tác phẩm nghệ thuật. Ông trời quá bất công, lại phù hộ cho việc làm ăn của hắn phất lên như diều gặp gió. Hiện tại, bất động sản của hắn rải đều ở thành H, thành B, thành S, Thành W…Chưa kể nắm trong tay khối tài sản khiến người ta nghẹn họng. So sánh với Tống Vực phải trải qua nhiều bước thăng trầm, thì hắn một bước lên mây, tài lộc dồi dào, đường quan rộng mở.” Ngữ khí Ngu Nhiên chứa đầy vẻ bất bình,“Những lúc tình cờ nhắc đến Đinh Triệt, tôi và Thượng Minh đều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể băm vằm hắn thành trăm mảnh. Mà Tống Vực chỉ cất tiếng cười trừ. Bề ngoài anh ấy ra vẻ thản nhiên, không buồn quan tâm, nhưng chúng tôi đều biết, việc này đã trở thành vết sẹo khó phai trong lòng anh ấy.”

“Anh ấy là người trọng tình trọng nghĩa, luôn bao che, dung túng cho những người anh ấy quý trọng. Nhưng Đinh Triệt lại trực tiếp phản bội niềm tin của anh ấy. Chị cũng biết đấy, tín nhiệm càng nhiều, thì thất vọng càng sâu. ”

Tống Vực là người đàn ông luôn sẵn sàng che chở cho người nhà và bạn bè của mình. Mạc Tử Tuyền cũng từng nhận xét như vậy. Mục Táp cúi đầu, nhìn lăm lăm đường vân trên lòng bàn tay, thâm tâm nhói cơn chua chát. Ngay cả Ngu Nhiên cũng hiểu con người Tống Vực hơn cả cô. Quá khứ của Tống Vực như thể bức tường thành kiên cố, đứng sừng sững trước mặt cô, không chút khe hở để cô có thể len lỏi vào.

Cô chỉ có thể chạm tới hiện tại và tương lai của anh. Còn những chuyện đã qua, cô vẫn quyết định sẽ không gặng hỏi. Nếu có ngày, anh đủ tin tưởng cô, nguyện ý chia sẻ cùng cô. Cô sẽ lắng nghe bằng tất cả tấm lòng, và nhất định sẽ ôm anh thật chặt, nói anh biết, hiện tại và tương lai, đã có cô luôn sát cánh cùng anh.

Đêm nay, Mục Táp vì Tống Vực nấu một bàn đầy ắp thức ăn ngon. Lúc anh trông thấy thành quả của cô, có chút ngạc nhiên:“Ồ, hôm nay em có chuyện vui à, sao nấu nhiều món thế?”

“Gần đây thấy anh lu bu, vất vả làm việc quá , nên em bồi bổ anh đấy.” Mục Táp vội vàng kêu anh ngồi xuống, nhanh chóng nếm thử món mới cô vừa tập nấu, là Thủy trúc báo xuân.

Tống Vực ăn thử một miếng, nhai trong miệng giòn giòn, đậm đà vị chua ngọt hòa lẫn, rất thích hợp làm món khai vị. Anh gật đầu lia lịa, khen ngon lắm, đoạn hỏi cô cách thức nấu.

“Đem đùi gà và chân gà đã luộc chín xé thành sợi mỏng, rồi xắt thật nhỏ, trộn đều với phần ớt đã băm nhuyễn. Sau đó, cắt ngang quả dưa chuột thành từng khoanh, khoét bụng rỗng, nhét hỗn hợp thịt gà và ớt vào. Thoa ít giấm chua với muối lên bề mặt, để khoảng 15p cho thấm gia vị là dùng được” Mục Táp trình bày.

“Món ăn phối đủ màu sắc, thoạt nhìn khá đẹp, vị cũng rất ngon, nhưng tốn công đầu bếp quá.” Tống Vực dùng cách riêng khen ngợi cô.

“Em xem hướng dẫn trên mạng đấy, coi vậy chứ cách thức nấu món này thuộc hàng đơn giản nhất rồi. Mấy món như bạo tương lệ chi cầu, bát bảo vưu ngư, kỳ phúc hỉ hà mới gọi là công phu. Nhưng nếu anh thích, em sẽ tập nấu từ từ cho anh ăn.” (tên mấy món ăn mình không biết edit sao cho hay nữa.)

Tống Vực buông đôi đũa, xoa mu bàn tay Mục Táp, anh cười như không cười, hỏi:“Hôm nay em lạ lắm nhé? Tự dưng đảm đang một cách khác thường. Khai mau, em đang có âm mưu gì?”

“Hứ, anh đừng lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.” Mục Táp mỉm cười hối thúc: “Anh mau ăn đi, ăn khi nóng mới ngon.”.

Cơm nước xong xuôi, Tống Vực xung phong làm nhiệm vụ rửa bát, khiến Mục Táp vô cùng sửng sốt , nhưng cô gật đầu cái rụp. Từ ngày hai người kết hôn, anh luôn bảo trì phong cách đại gia ăn trên ngồi trước. Tuy rằng không sai bảo, chỉ trỏ gì cô hết, nhưng anh tuyệt đối không động tay động chân vào việc nhà việc cửa. Anh là điển hình cho mẫu đàn ông giỏi giang việc nước, mà dở tệ việc nhà. Nhưng hôm nay anh lại phá lệ, tốt bụng bảo cô nghỉ ngơi, cứ để anh rửa bát. Mục Táp hứng thú đi theo anh vô phòng bếp.

Thấy Tống Vực xắn cao tay áo, chuẩn bị đổ nước tẩy bát. Mục Táp vội vàng chìa bao tay cao su ra trước mặt anh.

“Nhất thiết phải mang bao tay à?”

“Ừm. Nếu không sẽ hại da tay lắm.” Mục Táp giúp anh đeo vào.

Anh nở nụ cười:“Đàn ông không ngại mấy chuyện này đâu. Anh không cần bàn tay mịn màng, hay trắng nõn nã, không nhiễm chút bụi.”

“Sao không cần? Đôi tay này giúp anh thiết kế chương trình, cài đặt mật mã, kí văn kiện, kiếm tiền nuôi gia đình…Toàn thân anh từ trên xuống dưới, đôi tay là thứ đắt giá nhất đấy, nên anh phải giữ gìn thật kĩ vào.” Mục Táp nghiêm túc giảng dạy.

Tống Vực bật tiếng cười lớn, nhẹ nhàng lắc đầu.

Lúc anh rửa bát, thì điện thoại bàn đổ chuông. Mục Táp nghe máy, là bà Tống gọi đến.

Ngữ khí của bà ôn tồn, nhã nhặn: “Tuần sau là cuối tháng, hai vợ chồng con nhớ đến quán trà của Tử Tuyền, ủng hộ chị nó nhé.”.

Mục Táp liền nhớ ra, mấy hôm trước Tống Vực đã đề cập qua, cuối tháng này, quán trà của Mạc Tử Tuyền hợp tác với một công ty trách nhiệm hữu hạn chuyên về văn hóa trà ở thành H, tiến hành buổi giới thiệu và đánh giá những danh trà thượng hạng. Dự kiến hôm đó, sẽ có rất nhiều người tham gia. Bà Tống dặn Tống Vực dẫn theo Mục Táp đến ủng hộ Mạc Tử Tuyền, thuận tiện trông chừng, đề phòng bọn côn đồ tới gây rối.

Thái độ của Tống Vực khá hờ hững, dửng dưng trước sự kiện này. Nhưng bà Tống lại rất coi trọng. Bà luôn cảm thấy một mình Mạc Tử Tuyền phải chèo chống, kinh doanh quán trà rất vất vả. Tuy Tống Hạo đã mất, nhưng chỉ cần Mạc Tử Tuyền còn ở Tống gia ngày nào, thì ngày đó, con bé vẫn luôn là dâu trưởng Tống gia, là cô con dâu mà bà vô cùng ưng ý. Đều là người một nhà, nên đỡ đần, giúp đỡ lẫn nhau.

“Vâng ạ, chúng con đã biết.” Mục Táp đáp.

Bà Tống dặn dò thêm vài câu rồi mới gác máy.

Đợi Tống Vực rửa bát xong, Mục Táp liền nói chuyện này với anh. Nghe xong, anh hỏi ý cô :“Em muốn đi không?”

“Nếu mẹ đã đặc biệt nhắc nhở, chúng ta nên đi thôi anh ạ.” Mục Táp nói, “Xem như chiều theo ý mẹ, để mẹ vui lòng.”

Tống Vực tựa hồ có chút đăm chiêu, chỉ đáp lại bằng nụ cười nhạt.

Ngày cuối tháng, Tống Vực cùng Mục Táp ghé quán trà trên đường Lục Nhân ủng hộ Mạc Tử Tuyền. Quán trà ngày thường u nhã, thanh tịnh, nhưng hôm nay lại rất náo nhiệt. Khách mời đông như nêm. Từ những người đặc biệt yêu thích trà, đến phóng viên của đài truyền hình, còn có cả những họa sĩ nổi tiếng, những nhà thư pháp lẫy lừng, hay thương nhân sành sỏi về trà. Không gian trong quán đàn tấu những làn điệu mang âm hưởng dân gian. Văn hóa trà đạo nồng nàn trong từng hơi thở.

Ngày hôm nay, Mạc Tử Tuyền khiến người người ngây ngất. Bộ sườn xám bằng nhung màu xanh thẫm bao trọn khắp cơ thể chị ta, nổi bật thân hình nuột nà với những đường cong gợi cảm. Cánh tay trắng nõn như củ sen tươi, bộ ngực no đủ vung cao, đường xẻ tà váy ẩn hiện đôi chân dài miên man, thẳng tắp. Khuôn mặt trang điểm tự nhiên và nền nã, đôi môi đỏ hồng sắc chu sa, đôi mắt truyền tải đủ đầy nét phong tình vô hạn. Cả người toát lên khí chất mong manh như sương như hoa của mỹ nhân thời cổ đại, mỹ mà không yêu(nghiệt), đẹp rạng ngời mà không chói lóa.

Lúc cùng chị ta bắt tay, không ít người kìm lòng chẳng đặng, tầm mắt cứ vấn vương trông theo gót mỹ nhân.

“Tống Vực, Táp Táp, hai em mau đến bên này ngồi đi.” Mạc Tử Tuyền nhìn thấy bọn họ, liền mỉm cười chào đón,“Ngồi trong này nè. Hôm nay chị bận quá, chắc không có nhiều thời gian tiếp đãi hai em.”

Tống Vực dắt tay Mục Táp đi tới chỗ chị ta chỉ. Mạc Tử Tuyền tiếp tục nghênh đón khách quý.

“Chị dâu giỏi nhỉ, chuẩn bị cho việc tiếp đón thật cẩn thận, chu đáo, khiến khách mời đều rất hài lòng.” Mục Táp nhẹ giọng phát biểu.

Tống Vực kéo cô ngồi xuống, yên lặng kề sát mặt cô, cười nói:“Chị ta quả thực am hiểu cách thức giao tiếp và ứng xử, biểu hiện hoàn hảo, không chê vào đâu được. Nhưng anh cảm thấy chẳng mấy hay ho, phụ nữ không cần thiết phải giả lả, trưng ra nụ cười thương mại hóa với cả khối người.”

Mục Táp biết anh muốn lấy lòng mình, chỉ cười không nói. Cô vươn tay, cầm tách trà việt quất trên chiếc bàn sứ thanh hoa, thong thả nhấp một ngụm.

Hoạt động tiến hành theo trình tự đã sắp xếp sẵn. Vì muốn tăng thêm tính nghệ thuật, trang trọng của sự kiện, Mạc Tử Tuyền cố ý mời bằng được một nhà thư pháp nổi tiếng, đến biểu diễn vài nét bút rồng bay phượng múa làm lóa mắt khách mời. Sau đó là tiết mục góp vui của nghệ sĩ vẽ hoa mai bằng cách vẫy mực. Mục Táp mê mẩn theo dõi bức tranh hoa mai dần được hình thành, miệng xuýt xoa thán phục, liên tục vỗ tay không ngớt.

Trong lúc các nghệ sĩ biểu diễn, Mạc Tử Tuyền có ít thời gian rãnh rỗi, bèn tới chỗ hai vợ chồng Tống Vực, khách khí hỏi Mục Táp cảm thấy thế nào, liệu có nhàm chán hay không. Mục Táp liền đáp là không, và khen ngợi mọi thứ được chuẩn bị quá công phu.

Lúc nói chuyện, Mục Táp phát hiện sắc mặt Mạc Tử Tuyền khá nhợt nhạt. Trên trán chị ta rịn lớp mồ hôi mỏng, giọng nói hơi khàn khàn, có vẻ mệt mỏi. Dù sao chị ta đã hao tâm tốn sức chuẩn bị cho hoạt động hôm nay suốt khoảng thời gian dài, thêm sáng giờ loay hoay tiếp đón khách khứa, khó tránh khỏi thể trạng sa sút.

“Vì chuẩn bị cho sự kiện này, cả tuần rồi chị thiếu ngủ trầm trọng, đâm ra mất hết khẩu vị, thường xuyên bỏ bữa, chưa kể hôm kia còn phát sốt nhẹ.” Mạc Tử Tuyền thở dài “Chỉ mong hôm nay sớm kết thúc, để chị có thể yên tâm ngủ một giấc thật ngon.”

Tống Vực đặt tách trà xuống bàn, đứng dậy, nhìn Mục Táp, nói “Anh đi toilet”.

Mạc Tử Tuyền toan tránh qua một bên, nhường đường Tống Vực. Song, đầu óc chị ta bất ngờ chóang váng. Cơ thể loạng choạng, chực té nhào. Tống Vực nhanh tay đỡ chị ta. Trên trán Mạc Tử Tuyền vã đầy mồ hôi, cặp mắt lim dim, hai tay ghì chặt cổ áo Tống Vực.

Mục Táp gấp gáp chạy tới, kiểm tra tình trạng của Mạc Tử Tuyền. Cô lấy ngón trỏ bấm vào huyệt nhân trung chị ta: “Chị cảm thấy sao rồi? Có cần đi bệnh viện không?”.

Mạc Tử Tuyền chậm chạp nâng rèm mi, rên thều thào:“Không sao đâu em, chị nghỉ ngơi tí là ổn. Nhất thiết đừng làm to chuyện. Hôm nay đa phần là khách vip, tuyệt đối không thể làm họ mất hứng. Tống Vực, cậu đưa chị lên lầu giùm nhé, chị cần nghỉ ngơi tí .”

Lúc nói chuyện, hai tay chị ta trắng trợn khoác lên cổ Tống Vực, đôi môi đỏ mọng đối diện chiếc cằm cương nghị, ánh mắt chị ta mê man ngước nhìn anh.

Cuối hành lang trên tầng hai là văn phòng riêng của Mạc Tử Tuyền, trong phòng có kê chiếc giường nhỏ.

“Chị dâu, thôi để em dìu chị lên. Tống Vực ở đây tiếp khách hợp lí hơn.” Nói đoạn, Mục Táp vươn tay kéo Mạc Tử Tuyền đang dính sát trên người Tống Vực về phía mình. Toàn thân chị ta mềm oặt, không chút khí lực, cứ nghiêng nghiêng ngã ngã. Mục Táp ráng hết sức mới tách được chị ta ra khỏi Tống Vực.

Mạc Tử Tuyền nhìn chằm chằm Mục Táp: “Sợ là em không chịu nổi sức nặng của chị.”.

Tống Vực xen ngang:“Tôi không tiện lên đấy, để Táp Táp dìu chị lên đi.”

Mạc Tử Tuyền cúi gằm mặt, nhằm che giấu mọi biểu tình trên khuôn mặt. Sau đó, chị ta đành ngoan ngoãn đi theo Mục Táp lên lầu.

Đến văn phòng trên tầng hai, Mạc Tử Tuyền đưa Mục Táp chìa khóa phòng. Mục Táp mở cửa, rồi đỡ chị ta vào.

Trong phòng sáng sủa, sạch sẽ, ở góc phòng kê chiếc giường gỗ, mặt trên trải tấm thảm nhung bằng lông cừu.

Mục Táp dìu Mạc Tử Tuyền ngồi xuống giường, xoay người đi tới chỗ đặt bình nước, rót ly nước ấm đưa chị ta.

Lúc Mục Táp xoay người rót nước, Mạc Tử Tuyền nhìn chòng chọc sau lưng cô, mười móng tay chị ta vô thức cào mạnh tấm thảm nhung.

“Uống nước đi chị.”

“Cám ơn em.” Mạc Tử Tuyền uống nước xong, lấy tay chùi khóe miệng,“Giờ mới thấy đỡ hơn tí. Vừa nãy đầu óc chị cứ quay mòng mòng, suýt nữa là nôn ra.”

“Dạo này chị vất vả quá mà. Hơn nữa, lại không chú ý nghỉ ngơi dưỡng sức. Dù bận cỡ nào, hằng ngày chị vẫn nên đảm bảo giấc ngủ và ba bữa ăn chính.” Mục Táp nói.

Mạc Tử Tuyền gật đầu, sau cất giọng e dè:“Táp Táp, mấy bữa rày em và Tống Vực không về thăm mẹ. Hay em còn buồn mẹ chuyện lần trước?”

Chị ta muốn nói đến những tấm ảnh.

“Ôi, chị nghĩ nhiều rồi. Em không buồn đâu ạ. Vợ chồng em đã lên kế hoạch, cuối tuần sau sẽ về thăm mẹ.” Mục Táp điềm đạm đáp.

Mạc Tử Tuyền tỏ vẻ thân thiết nắm tay cô, cười nói:“Chị nói này Táp Táp. Em trăm ngàn lần đừng hờn trách mẹ. Mẹ trước giờ luôn xem trọng đức hạnh của người phụ nữ, nên lúc nhìn thấy mấy tấm ảnh đó, thì tức giận là điều đương nhiên. Thế nhưng, mẹ không bao giờ để bụng chuyện gì quá lâu, bực bội thì la rầy, la xong thì quên ngay. Em và Tống Vực nên thường xuyên về thăm mẹ, cùng mẹ hàn huyên tâm sự. À, tính mẹ ‘hảo ngọt’, em chỉ cần nói vài câu ngọt ngào, chắc mẩm mẹ sẽ quên hết mấy chuyện không vui. Nói cho cùng, mẹ hiện giờ chỉ còn Tống Vực là đứa con ruột thịt, nên dồn hết tình thương cho cậu ấy. Lại có câu, yêu ai yêu cả đường đi lối về, em là vợ Tống Vực, tất nhiên mẹ cũng thương em.”

Nói hay lắm, quá đỗi sâu sắc, quá đỗi thấm thía. Nếu Mục Táp không tình cờ phát hiện tâm tư của Mạc Tử Tuyền đối với Tống Vực, có lẽ bây giờ, cô sẽ cảm thấy may mắn, vì bản thân có được bà chị dâu vừa khéo hiểu lòng người vừa có tấm lòng bao la nhân ái. Tuy nhiên, ngay tại khoảnh khắc này, khi nhìn sâu vào mắt Mạc Tử Tuyền, cô đoan chắc, chị ta chỉ giỏi khua môi múa mép.

Lời nói có thể gạt người, hành vi có thể ngụy tạo. Nhưng ánh mắt sẽ tố cáo tất cả. Mạc Tử Tuyền luôn nhìn cô bằng ánh mắt lạnh đến cực điểm, nhạt đến tận cùng.

“Vâng. Sau này, hai vợ chồng em sẽ thường xuyên về thăm mẹ.”

“Kì thực, nếu hai em chuyển về sống luôn ở Tống gia, mẹ nhất định sẽ mừng lắm.” Ý cười thâm sâu đọng trên khóe môi Mạc Tử Tuyền. Chị ta lắc lắc cánh tay Mục Táp,“Mẹ là người thân thiện dễ gần, không bao giờ bắt bẻ hay hoạnh họe gì con cháu. Em không cần lo lắng vấn đề mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu. Vả lại, ngôi nhà lớn như thế, mà chỉ có mẹ và chị ở…Hỡi ôi, nhiều lúc cảm thấy hiu quạnh, trống trải lắm em ạ. Tuy mẹ không nói ra miệng, nhưng trong lòng luôn mong muốn hai em dọn về sống chung. Người già thường thích náo nhiệt đông vui mà. Huống hồ, nhà chỉ có đàn bà con gái, vắng bóng đàn ông, nhiều khi xảy ra tình huống bất ngờ, e là trở tay không kịp. Táp Táp, em thử cân nhắc đề nghị của chị nha.”

Mục Táp ngẫm nghĩ rồi đáp:“Em thì chẳng sao cả. Em chưa bao giờ bài xích việc sống chung với mẹ. Chắc chị cũng biết, mẹ ruột của em qua đời sớm. Từ khi lấy Tống Vực, em đã nguyện ý xem mẹ như mẹ ruột của mình, và luôn sẵn sàng chăm sóc, phụng dưỡng mẹ. Tuy nhiên, việc dọn ra ở riêng là ý của Tống Vực. Chị biết không, anh ấy đặc biệt cố chấp trong vấn đề này. Nhiều lúc em cũng cảm thấy khó hiểu.”

Mạc Tử Tuyền dần thu ý cười, buông tay Mục Táp:“Là Tống Vực cố chấp?”

Mục Táp gật đầu:“Đúng ạ. Anh ấy cảm thấy dọn ra ở riêng thì tốt hơn. Hơn nữa, chừng nửa năm hay một năm tới, vợ chồng em có thêm đứa nhỏ. Trẻ con hay quấy khóc, ắt hẳn sẽ làm phiền đến sự nghỉ ngơi, tịnh dưỡng của mẹ.”

Mạc Tử Tuyền rũ thấp mí mắt, che giấu mọi cảm xúc trong ánh mắt, vẻ mặt chị ta trầm tĩnh như nước lạnh, lâu sau mới hỏi: “Hai người đã dự định có con rồi à?”

“Hiện tại thì chưa gấp. Nhưng cần tính toán, chuẩn bị trước thật tốt. Dẫu sao vợ chồng em cũng đã đến tuổi làm bố mẹ.”

Mạc Tử Tuyền cười khẩy, lặng thinh không nói.

Mục Táp lẳng lặng ngồi cạnh chị ta, trông chừng chị ta nghỉ ngơi. Hơn hai mươi phút sau, Mạc Tử Tuyền ngẩng đầu, nhìn đồng hồ treo tường: “Chị phải xuống dưới thôi, không thể biến mất lâu hơn nữa.”

Mục Táp đứng dậy đỡ chị ta. Chị ta xua tay, ý bảo không cần, tự mình có thể đứng được. Lúc Mạc Tử Tuyền đứng dậy, bước chân chệnh choạng, “sơ ý’ giẫm lên giày Mục Táp. Mục Táp bị đau, “Á” một tiếng.

Mạc Tử Tuyền giả vờ ngu đần, trì trệ. Đợi giẫm đã đời, chị ta mới nhấc chân ra, mơ màng hỏi: “Ối, giẫm lên chân em ư? Xin lỗi em, chị vừa đứng dậy thì cả người lại chóang váng, mơ mơ hồ hồ không chú ý chân em.”

Mục Táp cúi đầu, ngắm nghía mũi giày bị lõm xuống một góc của mình. Cô cười thầm, chị ta quả thật dồn hết sức lực vào cú giẫm đạp này. Khỏi cần cởi giày, Mục Táp cũng biết, ngón chân của mình chắc chắn đã sưng vù. Cô cười giễu, lắc đầu: “Sức lực của chị dâu mạnh ghê gớm. Ngón chân của em được dịp lãnh đủ.”

Mạc Tử Tuyền luôn mồm nói xin lỗi.

“Không sao đâu chị. Đợi lát về nhà, em nhờ Tống Vực xoa bóp. Anh ấy từng học qua mát xa, tay nghề rất chuyên nghiệp. Tuyệt lắm cơ.” Mục Táp dừng như lơ đễnh nói.

Đôi tròng mắt của Mạc Tử Tuyền gắt gao co rút, hàng chân mày chau chặt.

Hai người xuống lầu, liền nhìn thấy Tống Vực.

Tống Vực đứng đưa lưng về phía họ, nổi bật thân hình cao lớn vững chãi. Anh chăm chú lắng nghe các chuyên gia trên khán đài đàm luận về những thương hiệu trà, nghe họ chỉ dẫn loại trà nào thích hợp dùng cho mùa đông. Chợt nghe giọng nói Mục Táp truyền từ đằng sau, anh lập tức xoay gót:“Xong rồi?”

Khi nói chuyện, anh nhìn Mục Táp đăm đắm, không mảy may liếc nhìn Mạc Tử Tuyền.

“Chị dâu đã uống thuốc và nghỉ ngơi một lúc, tạm ổn rồi anh.” Mục Táp đáp.

Bấy giờ, Tống Vực mới nhìn qua Mạc Tử Tuyền, thấy thần sắc chị ta khá hơn lúc nãy, lãnh đạm nói “Chị nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Mạc Tử Tuyền gật đầu, ánh mắt lưu luyến nơi sườn mặt anh hồi lâu.

Đến phần hoạt động tự do, có vài thương nhân tới chào hỏi, tán gẫu cùng Tống Vực. Mục Táp một mình, đi loanh quanh thưởng thức thư họa.

Mạc Tử Tuyền vừa tiếp xong một vị thương nhân chuyên kinh doanh trà đạo, đúng lúc trông thấy Tống Vực kết thúc đối thoại với mấy vị khách. Chị ta dáo dác nhìn xung quanh, chẳng thấy ai nữa, bèn hớt hải lại gần Tống Vực, hạ giọng: “Anh nhất quyết không dọn về Tống gia, chỉ muốn cùng cô ta tận hưởng thế giới riêng của hai người? Còn dự định sinh con?”.

“Chị dâu, chị lại đi quá giới hạn rồi đấy. Việc này chả liên quan tới chị.” Vẻ mặt Tống Vực hững hờ. Tầm mắt anh lướt qua bả vai Mạc Tử Tuyền, dừng trên người Mục Táp đứng cách đó không xa.

‘Em ngược lại muốn tận mắt chứng kiến, anh còn định trốn tránh bao lâu đây?” Mạc Tử Tuyền áp sát người Tống Vực, vươn tay bẻ bẻ cổ áo anh, híp cặp mắt mưu mô quỷ quyệt: “Anh muốn phủi sạch ngày tháng trước kia, tàn nhẫn vứt em qua một bên ư? Tống Vực, hôm nay em tuyên bố thẳng thừng trước mặt anh, chưa được em phê chuẩn, thì anh đừng hòng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Với những mẫu chuyện cười, tin tức đời sống và công nghệ sẽ giúp bạn có được có được sự thư giãn từ những bài viết trên trang hay nhat chẳng hạn như ảnh vui, tranh to mau phong canh que huong rất nhiều bài hay và thông tin bổ ích giúp bạn sống vui vẻ, vừa giải trí vừa cập nhật thông tin và kiến thức.

loading...
DMCA.com Protection Status