Khó có được tình yêu trọn vẹn

Chương 49



Mục Táp ra ngoài, nhìn thấy Tống Vực đứng ngay đầu hành lang, một tay nhét túi quần, tay kia nâng lên nhìn đồng hồ: “Gần tối rối, chúng ta về thôi em.”

Mục Táp gật gù, đi thẳng tới chỗ anh. Anh nắm tay cô, hỏi: “Em không sao chứ?”

Thật sự chẳng có gì to tát hay lớn lao cả. Thái độ hôm nay của bà Kiều Tuệ Tuệ hoàn toàn nằm trong dự liệu của cô, và tâm hồn cô từ lâu đã chai sạn trước những lời công kích bén nhọn của Mục Kiều.

Mục Táp cười tủm tỉm, khẽ vỗ vai anh: “Anh nghĩ sẽ có chuyện gì chứ? Thả lỏng đi nào, chúng ta về nhà thôi.”

Về nhà, hai người tắm rửa sạch sẽ. Sau đó, Mục Táp ngồi thư giãn trên sô pha, thích thú đọc cuốn tạp chí quân sự mà Tống Vực từng khen tấm tắc. Tống Vực xuống lầu, lọ mọ dưới bếp, đoạn cầm lên hộp sữa chua vị trái cây.

Nhìn thấy món khoái khẩu thân yêu, đôi mắt Mục Táp lấp lánh sáng rỡ. Anh đến ngồi cạnh, từ tốn đút cô ăn từng thìa.

“Này em, anh vẫn còn trong kì quan sát hả?”.

“Sao vậy? Anh có ý kiến gì à, hay tự cảm thấy bản thân đã đủ điều kiện chuyển lên chính thức?”.

Anh chàng nào đó liền ra chiều khúm núm khiêm tốn: “Tại hạ không dám.”

Đút cô ăn xong hộp sữa chua, anh cầm chiếc lược gỗ đàn hương tỉ mẫn chải chuốc mái tóc cô. Sau, Mục Táp kê đầu trên đùi anh, tay cô chà nhẹ đuôi tóc, thoáng nhăn mặt khi phát hiện nó hơi xơ rối: “Sẵn mai chủ nhật, chắc em đi tỉa ngắn đuôi tóc.”

Ngón tay Tống Vực lùa sâu vào suối tóc sắc tuyền, trượt dọc từ đỉnh đầu xuống thắt lưng cô, tiện thể ăn vạ, mè nheo trên xương sống cô: “Đừng cắt. Anh thích tóc dài, càng dài càng ưng.”

Mục Táp ngửa mặt lên: “Thôi, để tóc dài gội đầu mệt lắm.”

“Em ráng chịu mệt tí đi.” Anh dùng ngón trỏ quấn quanh lọn tóc, đoạn cúi đầu, ngửi thật sâu mùi hương ngan ngát dịu ngọt, “Coi như để tóc dài vì anh.”

“Hình như đa số đàn ông đều thích phụ nữ để tóc dài?” Cô tò mò.

“Anh không rõ. Riêng anh…lúc trước thì không, nhưng sau này phát hiện, những khi chúng ta làm ‘đại sự’, mái tóc em giúp anh chiến đấu hăng say hơn, giúp anh thêm động lực ‘cống hiến’ cho em nhiều hơn.” Anh thủ thỉ mấy câu ám muội quanh vành tai cô.

Mục Táp bỗng nhiên tỏ tường, hồi tưởng lại những thời khắc ‘đặc thù’, Tống Vực đều cúi người, dùng môi âu yếm mái tóc cô. Sau đó, anh ôm cô vào lòng, dùng tay mơn trớn từ đỉnh đầu đến chân tóc. Rồi những lúc cô gội đầu xong, anh sẽ hăng hái, xung phong làm nhiệm vụ sấy tóc giúp cô. Sấy xong, anh lại bắt cô nằm xuống giường, trải tóc cô bồng bềnh trên chiếc gối, cuối cùng nhàn nhã thưởng thức sự mềm mượt.

“Trường phát vi quân lưu, tán phát đãi quân thúc, bạch lăng tế sam khinh, do tu động hiểu kính.”* Mục Táp đột nhiên sáng tỏ, thấm thía đủ đầy mấy câu thơ này.

* Trích trong bài thơ Trường phát vi quân lưu: 长发为君留 (Tóc dài để vì chàng) của Thưởng Tích.

Nghĩa: Tóc dài dành tặng chàng, tóc xõa nhờ chàng buộc / Mong manh làn áo trắng, e ấp động trước gương.

Bấy chừ, Tống Vực đã tự mình khám phá ra cái gọi là ‘tình thú của mái tóc’, thì làm sao cam chịu bị tước mất phần lợi lộc này?

Mục Táp cười chúm chím, đấm nhẹ ngực anh: “Em nói anh biết nhé, mỗi khi gội đầu là một cực hình đối với em đấy.”

Tống Vực đang say mê ngửi làn hương thơm ngát, vẫn không quên thốt lời hứa: “Vậy mai mốt anh gội đầu hộ em.”

Nghe anh nói vậy, Mục Táp mới tạm chấp nhận lời đề nghị nuôi tóc dài của anh.

“Thế mai anh có đi làm không?”

“Có.” Anh chàng nào đó vẫn mải mê hít hà mái tóc vợ.

“Tiếc quá, em định rủ anh đi dạo phố.”

“Để anh cố gắng dứt điểm nhanh gọn lẹ , đẩy cao năng suất, rút gọn thời gian. Tranh thủ hoàn thành công việc trước ba giờ chiều, rồi đi cùng em.”

“Vậy ba giờ em đến công ty anh nhé.”

“Ờ.” Anh chàng nào đó từ hít hà chuyển sang hôn hít tóc.

Rốt cuộc Mục Táp phì cười, bẹo bẹo má anh: “Xin anh rủ lòng thương, tha cho mái tóc em đi. Kinh quá, càng ngày càng giống biến thái.”

Ngày hôm sau, Mục Táp đón xe đến công ty Tống Vực. Cô xuống xe, vừa vặn trông thấy ông xã của Ngu Nhiên đến đón cô ấy.

Dưới ánh mặt trời, Ngu Nhiên nổi bật với phong cách thời trang đơn giản mà tinh tế. Chiếc áo khoác bành tô màu nâu nhạt mở hẳn hai vạt, để lộ chiếc áo sơ mi màu khói xám bên trong. Trên đầu cô ấy đội chiếc mũ bê –rê, đeo túi xách đi thủng thẳng xuống những bậc thềm đá, thẳng hướng đến chiếc xe quen thuộc. Tia sáng nơi khóe mắt bất chợt liếc qua người Mục Táp, Ngu Nhiên liền nghiêng đầu, vui vẻ mỉm cười thay lời chào.

Mục Táp cũng nhoẻn cười, vẫy tay chào Ngu Nhiên.

Ngu Nhiên vừa ngồi vào xe, người đàn ông bên trong liền giơ tay kéo cô ấy lại gần. Ngu Nhiên bật cười khe khẽ, tự nhiên tựa đầu vào vai anh ta, rồi lim dim đôi mắt đã mỏi mệt, song chưa đầy một giây lại mở ra, nói gì đó với anh ta. Ánh mặt trời rải lay lắt trên cửa kính xe, tạo thành từng dòng sáng nối tiếp, biến ảo không ngừng. Mục Táp nom bọn họ ngồi sát nhau đến độ gần như hòa thành một, tựa hồ đang thì thầm chuyện đôi lứa, ăm ắp sự thân mật gắn bó.

Trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ. Thời tiết tốt tô điểm vẻ đẹp tình nhân, cả thế giới dường như cũng tốt đẹp hơn, tâm tình Mục Táp cũng nhiễm sắc thái đẹp. Tựu trung, hôm nay mọi thứ đồng loạt khoác lên mình chiếc áo đẹp, căng tràn nhựa sống mới.

Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức xuân phơi phới, rồi khấp khởi bước lên bậc thềm đá, đi tìm Tống Vực.

Vào văn phòng Tống Vực, Mục Táp ngồi trên sô pha, đón lấy lon nước trái cây anh đưa. Cô vừa mở khóa lon vừa nhắc chuyện khi nãy: “Vừa rồi em tình cờ gặp Ngu Nhiên và ông xã cô ấy đấy.”

“Ông xã cô ấy là Trang Phi Dư, CEO của công ty Trung Kim.” Tống Vực nói: “Anh ta thuộc top 10 đại gia giàu nhất thành phố H.”

Mục Táp thư thả nhấp từng ngụm nước. Cô không mấy hứng thú với thực lực kinh tế của người đàn ông đó, bèn chuyển hướng đề tài: “Tính cách anh ta thế nào?”

Tống Vực ngẩng đầu, ánh mắt lóe tia thăm dò, khóe miệng giương nét cười: “Bọn anh không tiếp xúc nhiều, nên anh không rõ. Mà tại sao em lại tò mò, bận tâm tính cách người đàn ông khác?”

“Em chỉ thuận miệng hỏi thôi mà.” Mục Táp vặn lại,“Sao anh hẹp hòi thế?”

Tống Vực day day mi tâm, nhếch mép cười, tảng lờ câu hỏi của cô, chuyển hướng: “Em chờ anh hai mươi phút nữa, anh cần chỉnh sửa phần tài liệu này.”

Mục Táp nghe thế, tự giác im như thóc để anh tập trung làm việc. Tống Vực cắm đầu nhòm tài liệu, còn cô chăm chú ngắm nghía anh. Tay anh cầm cây bút chì tỉ mỉ đánh dấu những phần chưa đạt tính khả thi cùng mấy chỗ đã đồ họa sai. Bên cạnh là cục gôm màu xanh lam, chốc chốc anh sẽ cầm nó bôi bôi trên trang giấy, đoạn thả xuống, lát sau lại cầm bôi tiếp…Hoàn thành xong một trang, anh sẽ cẩn thận kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, rồi mới lật sang trang kế tiếp.

Thoáng chốc, Mục Táp bỗng dưng cảm thấy anh nghiêm túc, chăm chỉ hệt như cậu học sinh đang mày mò làm bài tập về nhà.

Người ta hay nói, dáng điệu đàn ông khi hút thuốc là tuấn tú nhất, vì khói thuốc dễ dàng làm bật lên chất ngầu, chất nam tính đặc trưng của họ. Nhưng giờ Mục Táp lại nhận định khác, đàn ông khi cầm bút chì tô tô vẽ vẽ, bôi bôi xóa xóa mới là tuyệt nhất. Lấy luôn hình ảnh trước mắt cô làm ví dụ, giây phút này, tất cả cảm hứng và niềm đam mê của anh sẽ thông qua cây bút chì, biểu đạt cụ thể trên trang giấy, dần dần tạo thành tác phẩm hoàn chỉnh với giá trị sáng tạo phi phàm. Toàn bộ quá trình ấy vừa tôn lên nét đẹp trí tuệ vừa không bỏ qua vẻ hấp dẫn của bề ngoài, quả thật khiến cô bội phục lẫn mê muội.

Cô phát hiện bản thân ngày càng chết đứ đừ trước bộ điệu, thần thái khi anh nghiêm túc làm việc, tựa như lúc ban đầu cô đã rung động trước hình ảnh đôi tay anh lả lướt, gõ liếng thoắng trên bàn phím laptop.

Sửa xong trang cuối cùng của tập tài liệu, Tống Vực lật lại chừng bốn, năm trang phía trước để thẩm tra, đối chiếu lần cuối. Sau khi hoàn tất, anh đan hai tay vào nhau, đặt dưới cằm, trong đầu tự đúc kết bản tóm tắt ngắn gọn. Mãi tới khi ngước mắt, nom Mục Táp đang nhìn mình bằng cặp mắt tròn vành vạnh, Tống Vực mới hồi hồn, nhớ ra cô vẫn đang chờ anh.

Anh cười tủm tỉm: “Từ nãy giờ em luôn nhìn anh?”

Mục Táp gật đầu: “Dạ.”

“Ngày nào cũng nhìn mà không phát chán à?”

“Chẳng chán chút nào.” Mục Táp hăm hở hỏi,“Này anh, từ khi nào anh phát hiện bản thân mình tuấn tú hơn người? Chắc hẳn là trong lúc soi gương?”

“Cái này….để anh suy nghĩ tí đã.” Tống Vực trầm ngâm, “Nói thật em nghe, từ nhỏ anh đã hạn chế tối đa việc soi gương. Lúc đi học, rất nhiều người khen anh có gương mặt thanh tú, bộ dạng nho nhã. Anh nghe mà khó chịu cực kì, hai chữ thanh tú thường được dùng gợi tả nét đẹp của người con gái, đám nam sinh bọn anh rất dị ứng hai chữ này. Hễ ai khen anh nhìn thanh tú, anh liền cảm giác họ đang chê mình ẻo lả, dần dà, anh chán ghét diện mạo bản thân, thậm chí còn thấy xấu nữa. Rồi sau này, khi bắt đầu mê tiểu thuyết võ hiệp, anh cảm thấy diện mạo đàn ông đẹp hay xấu không hề quan trọng. Dù vẻ ngoài nhìn bình thường, hoặc tạng người cao lớn thô kệch cũng không sao, chỉ cần mình có bản lĩnh, cộng thêm võ nghệ cao cường, mỹ nhân ắt sẽ liêu xiêu, tự động sà vào lòng.”

Mục Táp có chút sững sờ, cô không ngờ Tống Vực lại có thái độ hững hờ trước diện mạo của mình, thậm chí thiếu tin tưởng.

“Nhưng em cảm thấy anh siêu đẹp trai luôn, chuẩn không cần chỉnh.” Mục Táp nhất thời bày tỏ thật lòng.

“Thế à?” Ánh mắt Tống Vực lấp ló tia thâm sâu khó dò, tựa hồ câu nói của cô đã nằm trong dự tính của anh, song ngoài mặt anh vẫn điềm tĩnh, thản nhiên,“Anh rất vui vì diện mạo này có thể lọt vào mắt xanh của bà xã.”

Mục Táp bỗng nhiên cảm thấy mình đã mắc mưu anh ngọt xớt. Nom gương mặt ai kia viết đầy hai chữ ‘đắc ý’, cô dở cười dở mếu, ảo não không thôi.

Lúc xuống thanh máy, Tống Vực hồ như chợt nhớ điều gì, liền nói:“Đúng rồi, anh đã liên hệ với thầy trưởng bộ môn khoa Marketing của trường đại học X. Thầy ấy đã đồng ý, vài ngày sau sẽ đưa anh quyển sách ôn thi trọng tâm.”

Hôm qua Mục Kiều nhờ anh dò hỏi phương hướng ra đề thi, anh quả thật để tâm và cố gắng gúp đỡ.

“Vất vả cho anh rồi. Dì Kiều và Mục Kiều nhất định sẽ đặc biệt cảm tạ anh.”

“Táp Táp.”

“Gì ạ?”

“Nói thật, nếu không vì em, anh sẽ không nhúng tay vào việc này.” Anh nghiêm mặt nói từng chữ.

Mục Táp nhìn thẳng mắt anh – đôi mắt bình thản và sâu lắng.

“Hiểu không?” Anh vuốt nhẹ đầu cô.

“Em hiểu.”

Tống Vực lăn lộn trong chốn thương trường đã nhiều năm, có lẽ khả năng ‘sát ngôn quan sắc’ (đoán ý qua lời nói và sắc mặt) từ lâu đã chạm ngưỡng thượng thừa, thì làm sao không nhìn ra, hôm qua ở Mục gia, thái độ Mục Kiều đối với Mục Táp luôn tràn ngập địch ý. Một cô em vợ không hề có chút nào gọi là tôn trọng vợ anh, thử hỏi anh sao có thể cam tâm tình nguyện giúp cô ta? Nếu không vì Mục Táp, anh sẽ từ chối thẳng thừng, cũng không bận tâm giữ kẻ với những người chỉ là thân nhân trên danh nghĩa của cô.

Anh biết hôn nhân của họ bắt đầu từ một cuộc giao dịch, điều đó khiến cô ít nhiều cảm thấy không thoải mái, thêm miệng lưỡi dị nghị thị phi của thế gian, cô khó tránh khỏi phải chịu uất ức. Và ngồi ở vị trí Tống phu nhân này, tương lai ắt hẳn có khá nhiều trọng trách đặt nặng lên vai cô.

Thân là chồng, anh chỉ còn cách cố gắng yêu thương, bù đắp cho cô nhiều hơn.

“Táp Táp, hãy nói thật anh nghe, em cảm thấy uất ức không?”

Mục Táp lừng khừng hồi lâu mới gật đầu.

“Táp Táp, nhẫn nhịn không phải là không hay. Nhưng cần có giới hạn, việc gì đáng nhịn thì nhịn, còn không thì đừng tự đày đọa bản thân mình.”

Mục Táp hỏi lại: “Làm sao phân biệt hả anh?”

“Tự bản thân phán đoán và cảm nhận, song anh nghĩ, chắc em đã sớm có đáp án.”

Mục Táp như được khai thông đầu óc, anh nói rất đúng, từ lâu cô đã có đáp án.

Sống ở đời, có ai chưa từng chịu tủi thân, ấm ức? Mỗi người chúng ta đều tồn tại những mối quan hệ ràng buộc, và va chạm trong cuộc sống là điều khó tránh, nên chẳng chóng thì chày, cũng có ngày bạn nếm mùi ấm ức và phải tự mình tiêu hóa nó. Chỉ là…ấm ức cũng chia thành nhiều loại, có loại bạn có thể nhẫn nhịn, có loại bạn không cần thiết phải cam chịu. Tỉ như có người luôn kiên quyết áp đặt, ác ý chụp cái mũ xấu xa, tồi tệ lên đầu bạn, thử hỏi bạn nhịn nổi không? Cho dù bạn cố gắng nhẫn nhịn, chắc gì đối phương sẽ cảm kích, hay chỉ khiến họ càng được đằng chân lân đằng đầu, tác oai tác quái nhiều hơn.

Mục Táp đột nhiên thông suốt tất cả. Còn nhớ thời cắp sách tới trường, cô luôn bắt mình phấn đấu trở thành học sinh ngoan nhất, giỏi nhất. Cô không ngừng nỗ lực, cặm cụi ngày đêm chỉ vì muốn nghe một câu khen ngợi từ thầy cô và bạn bè. Suy cho cùng là bởi cô thiếu trầm trọng cái cảm giác được gọi là an toàn. Từ nhỏ, cô đã thiếu tình thương, luôn khao khát sự ấm áp, nên khi nhận được sự khen ngợi, yêu mến của thầy cô và bè bạn, cô quý trọng vô cùng, kèm theo đó là cảm giác sợ hãi sẽ đột ngột mất đi những tình cảm mong manh ấy, thành thử cô luôn thận trọng trong từng lời ăn tiếng nói, từng hành động nhỏ nhặt, như thể đang bước đi trên một tấm băng mỏng. Ở Mục gia cũng vậy, ra ngoài xã hội cũng thế, hễ gặp ấm ức, là cô tự giác khuyên mình: một điều nhịn chín điều lành, lui một bước là trời cao biển rộng, không gì đáng ngại, mọi chuyện rồi sẽ qua.

Nhưng khoảnh khắc này, nhờ câu nói đơn giản của Tống Vực mà cô đã được giải thoát. Tống Vực nói đúng, việc gì đáng nhịn thì nhịn, còn không thì đừng tự đày đọa bản thân. Cô nào phải là đồng nhân dân tệ, mà có khả năng chiếm được lòng yêu mến của tất cả mọi người. Cô chỉ là người phụ nữ bình thường, cũng tồn tại ưu khuyết điểm như bất cứ ai, và có quyền “SAY NO” trước điều mình không thích.

Cô mỉm cười siết chặt tay anh, cúi đầu ngắm nghía đôi nhẫn cưới trên ngón áp út của họ đang tỏa sáng dưới nắng vàng rực rỡ.

“Anh nhớ sắp xếp thời gian, chúng ta đi Tây Xương một chuyến. Anh hư lắm, đến giờ vẫn chưa chính thức ra mắt mẹ vợ đấy nhé.”

“Ờ, anh và em, chúng ta sẽ đi thăm mẹ.” Chữ ‘mẹ’ trong miệng anh phát ra rất tự nhiên, khiến cảm xúc trong cô bỗng chốc khó diễn đạt thành lời.

Bàn tay hai người đan vào nhau, đung đưa nhịp nhàng lên xuống, cô không nhịn được bèn bật cười khanh khách. Niềm vui sướng, hạnh phúc len lỏi vào từng ngõ sâu của trái tim họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn các bài thuyết pháp hay của các giảng sư từ trang thuyết pháp hay chẳng hạn như tung 48 dai nguyen cua duc phat a di da thay thich tri thoat tung, van dap 56co nen nhan tien phung dieu khong nhan phung dieu co mac no khongdd thich thien tue rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status