Không để em rời xa

Chương 21: Em bằng lòng buông tay


Khung cảnh cứ từng giây, từng phút trôi qua trước mắt...Khi xe ngừng lại trước địa chỉ khu biệt thự,cũng là lúc cô thấy được xe Hạ Quân Vỹ vào cổng...Tần Lam xuống xe dẫm lên những bông hoa tuyết trắng rơi đầy đường phố...Gió tuyết rét qua từng cơn nhưng lúc này cô không còn cảm thấy lạnh nữa.....Tần Lam nép vào hàng rào, khuôn mặt tái nhợt nhìn cảnh trước mắt..Hạ Quân Vỹ xuống xe , từ trong nhà chạy ra đón anh là một cô gái xinh đẹp không ai khác , chính là Angela..cô ta mặc chiếc đầm ngủ dài qua gót chân, bên ngoài khoác một chiếc áo len dày nhìn thật dịu dàng xinh đẹp làm sao? Sắc mặt Hạ Quân Vỹ tuy không biểu lộ cảm xúc gì, hai người sóng đôi cùng nhau bước vào trong...

Tần Lam đứng đó, chân như đổ chì, cô cảm giác được tim co thắt lại , đau đến thở không nổi...Thì ra là anh rời nhà trong đêm là đến gặp Angela, mới cách đây mấy ngày thôi, anh chưa bao giờ bỏ mặc cô như vậy dù có bất cứ chuyện gì, công việc bận rộn ra sao, anh cũng sẽ dùng buổi tối với cô, mọi thứ liên quan đến cô đối với anh đều quang trọng nhất. Dù cô có bảo anh lo việc của mình trước, anh cũng cố chấp không bao giờ đồng ý..Nhưng bây giờ thì sao? Với anh bây giờ đến bên cạnh cô gái ấy là quang trọng hơn tất cả....nhìn hai người sánh bước bên nhau thật đẹp đôi...Thà anh cứ thẳng thắng với cô, có lẽ cô sẽ phần nào không đau đớn như vậy...Hơn là anh vẫn ngọt ngào nhưng tâm anh đã không còn dành cho cô..

Không biết qua bao lâu Tần Lam chỉ biết chân cô tê cứng, cả cơ thể run lên vì lạnh, tưởng chừng không còn sức đợi chờ được nữa, đúng lúc này Hạ Quân Vỹ từ trong nhà đi ra xe, đưa anh về cũng là người con gái đấy, vẻ mặt cô ta quyến luyến như không muốn xa rời...Tần Lam nép người vào , khi xe anh chạy ngang qua...Đúng ra lúc này cô phải nháo nhào lên, đứng trước mặt hai người họ ầm ĩ một trận, cô tự nhận mình là người hèn nhát, cô sợ một khi chuyện đó xảy ra, sẽ nghe anh nói người anh lựa chọn là cô ta...Nhìn bóng xe khuất xa, lúc này Tần Lam mới lê cái chân tê cứng, bước từng bước trong cơn lạnh của gió tuyết...

Cả cơ thể mệt đến lã người, đầu óc choáng váng, tay chân đều lạnh đến mức như đông cứng lại...Tần Lam lấy tay chống lên trụ đèn, hít thở thật sâu,lắc lắc cái đầu đang nặng trĩu, gắng gượng vẫy tay bắt xe.

Hạ Quân Vỹ chưa kịp vào nhà đã thấy những người giúp việc vẻ mặt lo lắng đứng trước cửa chờ anh...Anh cau mày cảm giác có chuyện không lành..Ana vừa thấy Hạ Quân Vỹ xuống xe nhanh chân chạy đến vẻ mặt lo lắng.

-" Cậu chủ..Cô chủ không biết đi đâu ra ngoài từ lúc giờ chưa về..."

-" Bà nói gì?...Lam đi đâu..cô ấy đi khi nào..Tại sao không ai gọi điện cho tôi? "

Tiếng nói Hạ Quân Vỹ giận dữ, vẻ mặt ầm trầm đến đáng sợ..Ana rụt vai, vẻ mặt xanh mét..

-" Lúc cậu vừa đi Cô chủ cũng đi theo...

Tôi..tôi có gọi nhưng điện thoại của cậu không liên lạc được "

Hạ Quân Vỹ lấy điện thoại ra xem, điện thoại đã hết pin tắt đen từ lúc nào...

Cô đi đâu? Ngoài kia gió tuyết, làm sao cơ thể yếu ớt không bao giờ chịu lạnh được của cô chịu nổi....Đã vậy đường xá nơi đây cô lại không biết....Anh nhớ rõ lúc tối sắc mặt cô không được tốt..Bỗng anh sững người lại, chẳng lẽ cô đi theo anh....Trái tim Hạ Quân Vỹ cảm thấy đau nhói...Chết tiệt vì tâm trạng mấy ngày nay không tốt, anh đã lơ là cô, anh cứ nghĩ để mọi việc giải quyết hoàn tất sẽ nói cô nghe...

Hạ Quân Vỹ xoay người ngồi vào xe, vừa chạy chưa ra đến cổng, đã thấy chiếc taxi ngừng trước cửa..Tần Lam thẩn thờ bước vào...Hạ Quân nhanh chóng xuống xe, chỉ mấy bước chân, tay anh đã bắt được tay cô, anh vừa tức giận lại xót xa, nhưng khi tay chạm vào cơ thể và nhìn sắc mặt cô khiến anh thật sự sợ hãi....

-" Lam em đi đâu...Tại sao cơ thể em lạnh như vậy...?"

Tần Lam ngước khuôn mặt nhỏ nhắn xanh xao nhìn người đàn ông trước mặt...im lặng không trả lời....một giọt nước mắt lặng lẽ rơi, chảy dài xuống má...trước mắt trở nên mông lung, mọi thứ ngày càng mờ ảo..cô nghe anh gọi nhưng mí mắt nặng trĩu cố gắng như thế nào cũng không mở mắt lên được..Hạ Quân Vỹ hốt hoảng khi thấy Tần Lam ngất lịm trong vòng tay , sắc mặt cô trắng bệt không còn chút máu....

-" Gọi bác sĩ..nhanh lên "

Tiếng anh hét trong đêm gió rét làm người giúp việc cũng quýnh quán cả lên...Hạ Quân Vỹ mắt cũng đỏ hoe bế cô ôm chặt vào lòng, chân dài tiến lên phòng không chậm một giây....

-" Bác sĩ cô ấy thế nào?"

Hạ Quân Vỹ sốt ruột, hướng bác sĩ hỏi rõ...lòng anh giờ như lửa đốt...Lúc đem cô về phòng, thay quần áo...làm mọi cách cho cơ thể ấm dần lên, nhưng cô vẫn mê man như vậy...mỗi phút chờ đợi bác sĩ đến đối với anh như cực hình không lối thoát...

-" Cô ấy không sao? Chỉ vì nhiễm lạnh và cơ thể mệt mỏi mới ngất đi...Mà người nhà nên chăm sóc cô ấy cho tốt vào...đứa bé mới hơn hai tuần chưa ổn định, để người mẹ nhiễm lạnh sẽ không tốt cho đứa nhỏ "

Nghe cô không sao, dây thần kinh căng thẳng của Hạ Quân Vỹ như được thả lỏng, khi nghe bác sĩ nói câu sau..Đôi mắt sâu thẳm nhìn vị bác sĩ trung niên..

-" Ông nói gì?..Cô ấy mang thai?"

-" Đúng vậy...Đứa bé hơn hai tuần rồi...cậu không biết sao?"

Tiễn bác sĩ đi rồi...Hạ Quân Vỹ không thể nào tả nỗi tâm trạng mình lúc này...Niềm hạnh phúc quá lớn, cô đã mang thai con anh...nhìn người con gái mắt nhắm nghiền nằm trên giường mà khiến anh xót xa, tức giận chính mình...Xém chút nữa chính anh đã hại vợ con mình... Thông minh như anh làm sao không biết vì sao cô đi theo anh chứ...chắc chắn cô đã đọc được tin nhắn, và bắt gặp anh đi vào ngôi biệt thự đó....Nên khi cô trở về mới có cử chỉ đau lòng như thế....Khi gặp Angela lần đầu thái độ của cô đã khác thường, nhưng vì anh bận suy nghĩ nhiều thứ, buổi sáng lại có việc đi sớm, không giải thích rõ ràng mọi thứ khiến cô hiểu lầm và suy nghĩ lung tung như vậy..Hạ Quân Vỹ nằm xuống bên cạnh, ôm vợ vào lòng, hôn lên khuôn mặt nhợt nhạt, bàn tay to xoa nhẹ cái bụng bằng phẳng của cô..ánh mắt hiện lên vè dịu dàng, thương yêu sâu sắc...Tần Lam từ trong cơn mệt mỏi tỉnh dậy....hàng mi dài run rẩy, cảm thấy xung quanh thật ấm áp cả cơ thể lọt thỏm trong vòng ôm của ai đó...

-" Lam...em tỉnh rồi...em có thấy khó chịu ở đâu không?...Lam nói anh nghe đi "

Hạ Quân Vỹ nghiêng người cẩn thận nhẹ nhàng lo lắng...

Tần Lam nằm đó lẳng lặng quan sát người đàn ông, hàng chân mày đang nhíu chặt, vẻ mặt sốt ruột lo lắng...Bao hình ảnh hôm qua hiện ra trong đầu...

-"Lam...em nói chuyện với anh đi...đừng im lặng với anh được không? "

Hạ Quân Vỹ thấy cô im lặng, nhìn anh chằm chằm làm một người lúc nào cũng bình tĩnh như anh trở nên nóng ruột...

-" Lam đừng khóc...đừng khóc mà em..."

Anh dịu dàng, anh ấm áp nhưng mọi thứ này anh cũng đã từng dành cho người con gái khác..Cô khóc vì tủi hờn cho số phận trêu đùa, khóc vì đau lòng vì lo sợ,cảm giác ngổn ngang không biết làm sao cho phải...có lẽ cả cuộc đời này ông trời không bao giờ muốn cô hạnh phúc...Những giọt nước mắt ấm ức, đau khổ rơi nhòe trên khuôn mặt nhỏ nhắn...giọng cô nghẹn ngào, đứt quảng nhưng Hạ Quân Vỹ nghe rất rõ...khiến tim anh hoảng hốt thắt lại...

-" Quân Vỹ nếu bên cạnh em.....anh không có hạnh phúc...em..em bằng lòng buông tay.."

Cô mệt rồi...thật sự rất mệt..yêu một người không nhất thiết phải để người ấy bên cạnh mà là nhìn người ấy tìm được hạnh phúc của chính mình...Dù cô biết một khi rời xa anh, cũng là cô đang tự giết chết chính mình...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Bạn đang gặp vấn đề về tiếng Anh hay bạn đang muốn cải thiện vốn tiếng Anh của mình một cách nhanh chóng? Từ điển thuật ngữ, ngữ pháp kèm ví dụ trực quan, sinh động từ trang findzon.com ví dụ như articular la gi nghia cua tu articular la thuoc khop, brutify la gi nghia cua tu brutify la lam cho dan don lam cho u me chắc chắn kỹ năng tiếng Anh của bạn sẽ được cải thiện mỗi ngày, đặc biệt là phần từ vựng và ngữ pháp