Không để em rời xa

Chương 23: Chấp nhận buông bỏ


Nghe Hạ Quân Vỹ nói như vậy,lòng Tần Lam run lên, nếu ngày đó ông bắt ép chẳng phải anh sẽ tìm đến con đường chết thật sao..Nghĩ vậy mắt lại bắt đầu đỏ lên...Hạ Quân Vỹ sợ cô sẽ khóc nữa...anh liền xoa lưng cô an ủi..

-" Mọi chuyện đã qua hết rồi...với lại em đang có thai khóc nhiều sẽ không tốt cho con "

Tần Lam nghĩ mình nghe lầm..cố nháy mắt mấy lần, nhỏ giọng hỏi lại anh, xác định mình không nghe sai..

-" Anh nói em có thai sao? "

Thấy Hạ Quân Vỹ gật đầu nhìn cô mỉm cười..Mắt Tần Lam rưng rưng, hai tay đặt ngay bụng xoa nhè nhè...miệng cười tủm tỉm...giọng nói không giấu nổi vui mừng hạnh phúc...nghẹn ngào...

-" Con...em có con...là con của chúng ta "

Cô ngốc thật hôm qua giờ buồn nôn mà có cứ nghĩ mình bị đau dạ dày..Lại còn dầm gió tuyết cả mấy tiếng...

-" Quân Vỹ,hôm qua em bị ngất...con chúng ta không sao chứ "

Cô bất an lo lắng, bé con mà có vấn đề gì cô sẽ không tha thứ cho mình...

-" Con không sao? Nhưng lần sao không cho phép được hành hạ bản thân mình như vậy...Anh bị em hù dọa đến muốn điên rồi "

Tần Lam gật đầu cam đoan..

-" Sẽ không...Vì cứ nghĩ anh bỏ rơi em đi tìm Angela nên...em...mới đau lòng như vậy "

-" Đồ ngốc...đến bây giờ em còn nghi ngờ tình cảm của anh đối với em "

Hạ Quân Vỹ vừa bực mình lại vừa thương, biết là cô ghen là vì yêu anh...nhưng hôm nay cô làm anh thật sự sợ hãi..một lần là quá đủ rồi..

-" Tuy anh nói hai người không có một chút quan hệ..nhưng chỉ cần nhìn cử chỉ, ánh mắt của Angela, em cảm nhận được cô ta rất thích anh "

-" Đó là chuyện của cô ta...Lam!em phải hiểu...trước khi gặp em..anh chưa bao giờ đặt tâm tư hay tình cảm cho một người con gái nào...Với anh lúc đó chỉ có thù hận và công việc..Em là người đầu tiên khiến anh nghĩ cần bảo vệ, yêu thương rồi bất giác yêu em từ lúc nào không hay...Thời gian bên cạnh nhau anh càng hiểu rõ, không thể nào buông tay em được nữa..Nên mới muốn kết hôn với em, cột chặt em bên cạnh, dù sao này em có nhớ lại ký ức hay không em vẫn là vợ của anh.. Em phải biết...em với con bây giờ còn quan trọng hơn cả sinh mạng của anh..Nên từ nay trở về sau có chuyện gì em phải hỏi qua anh, tuyệt đối tin tưởng anh...Không được như ngày hôm nay anh sẽ rất lo lắng..em biết không?"

Đây là lần đầu nghe anh nói nhiều như vậy hình như hôm nay anh bị cô hù dọa anh không ít...Lòng ngọt hơn kẹo,Tần Lam ngoan ngoãn gật đầu..sau đó cô nhẹ nhàng nắm chặt tay anh...

-" Quân Vỹ anh sắp làm ba rồi..còn em sắp làm mẹ...Quân Vỹ...chẳng cha mẹ nào không mong muốn tốt cho con cái mình cả...Ông cũng thế...mẹ anh mất đi em nghĩ ông là người đau lòng nhất, em nghĩ bao năm qua sự hối hận dày vò hành hạ ông từng ngày...Quân Vỹ,ông cũng không sống được bao lâu nữa...hãy gặp ông lần cuối đi anh...Em nghĩ ba mẹ và cả em cũng không muốn anh sống trong hận thù...và xem như vì em vì cục cưng có được không anh...?"

Cô dịu dàng như nước, ngoan ngoãn hiểu chuyện..Anh may mắn bao nhiêu mới có được cô..Từng câu từng chữ như đánh mạnh vào lồng ngực Hạ Quân Vỹ...Cô đang khuyên anh cũng như nói với chính mình, cô cũng sẽ buông bỏ oán hận với Lâm Hướng Châu..Không cần mệt mỏi thù hận, giờ anh có cô còn có con của bọn họ...như vậy quá đủ rồi...Chuyện của Lâm Hướng Châu, Hạ Quân Vỹ luôn được Đỗ An thông báo..Nhưng anh chưa có ý định nói cô nghe, vì anh biết bảo bối của anh rất mềm lòng, tuy dù oán hận Lâm Hướng Châu nhưng dù sao đi nữa ông ấy cũng là ba cô một sự thật không bao giờ thay đổi cũng như người anh luôn hận chính là ông của anh..Ôm chặt cô vào lòng, trán kề trán, môi kề môi...sâu sắc nhìn vào mắt nhau...

-" Được...tất cả nghe em "

Anh sẽ vì cô và vì cục cưng chấp nhận buông bỏ tất cả...Tần Lam nhoẻn miệng cười tươi..Ôm nhau một lúc, cô ngẩng khuôn mặt ửng hồng có phần xấu hổ..

-" Ông xã...em..đói "

Giọng nũng nịu..cưng không tả xiết...

Hạ Quân Vỹ bật cười, nhéo nhéo cái mũi xinh xắn, bế vợ xuống lầu...

-" Anh cũng đói chúng ta xuống ăn nào"

Hình như tâm trạng trở nên thoải mái, có anh bên cạnh nên cơn buồn nôn cũng không xuất hiện...Vì nhịn đói quá lâu nên Tần Lam ăn rất ngon lành..nhưng có lẽ cô vui mừng quá sớm..sau khi ăn no..Hạ Quân Vỹ đưa cô ly sữa uống thêm..Để lên miệng uống được một hớp..cơn ợ chua dội lên cuồn cuộn..Tần Lam vội vàng lao vào nhà vệ sinh, nôn một trận dữ dội...Hạ Quân Vỹ hốt hoảng không rời cô một tất, cô nôn mà chảy cả nước mắt, làm anh đau lòng gần chết...tay vuốt lưng cho cô dễ chịu...đưa nước cho cô xúc miệng...Ăn bao nhiêu điều nôn ra hết..cả người Tần lam không cần sức..mặc để anh ôm, anh bế,Hạ Quân vỹ kêu Ana nấu cháo thịt bí đỏ cho cô...Anh nhẫn nại ngồi đút cô từng muỗng, từng muỗng một...Cháo mới nấu, làm ấm dạ dày nên Tần Lam thấy dạ dày dễ chịu không còn buồn nôn nữa..Ăn hết chén cháo, anh vắt khăn lau mặt cho cô..Rồi mới ôm cô yên vị nằm xuống giường...

-" Lam...mang thai thì ra cực khổ như vậy "

Bàn tay ôn nhu thoa nhè nhẹ lên bụng cô...

-" Vì anh..vì con..em thấy rất đáng giá "

Hạ Quân Vỹ im lặng không nói một lời, chỉ là môi anh tìm kiếm môi cô, yêu thương da diết cho cô cảm nhận anh yêu cô..yêu gia đình của họ biết bao nhiêu....

Sáng sớm hôm sau Hạ Quân Vỹ đưa Tần Lam đến bệnh viện khám tổng quát một loạt...Khi bác sĩ nói thai nhi rất khỏe...bồi bổ cho người mẹ thêm là được, lúc này Hạ Quân Vỹ mới thả lỏng tinh thần...Nắm chặt tay cô ra xe, Tần Lam cảm thấy mình mang thai mà giống như anh vậy..Anh tỉ mỉ, nhẹ nhàng chăm sóc lo lắng cho cô, nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình..Tần Lam hạnh phúc mỉm cười, tình yêu là thế đấy hôm qua còn đau khổ đến xé lòng hôm nay lại ngọt ngào, hạnh phúc bên nhau...Nhìn dòng người vội vã trên phố, ai ai cũng mặc áo ấm, khi lòng người vui vẻ thì nhìn cảnh vật xung quanh nhìn cái gì cũng thấy thích thú..

-" Em nhìn gì thế"

Hạ Quân Vỹ đưa tay nhéo má vợ...

-" Không có gì..."

Tần Lam cười cười, ánh mắt cong cong, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc.. Anh cũng cười, chỉ cần cô vui anh cảm thấy vui lây..

Reng...reng...reng...

Hạ Quân Vỹ nhìn số nhấp nháy trên màn hình...anh tấp xe vào lề...nhận cuộc gọi...

-" Tôi biết rồi...tôi đến ngay "

Giọng anh rất bình tĩnh.. Sau khi tắt máy, anh quay sang Tần Lam...

-" Ông đang hấp hối...Angela gọi báo anh biết..."

-" Quân Vỹ...nghe em..đến gặp ông đi anh.."

Anh nhìn cô sâu sắc...nắm chặt tay cô..

-" Em đi cùng anh nhé "

Tần Lam mỉm cười gật đầu...Hạ Quân Vỹ quay đầu xe, anh cần cô bên cạnh, để bỏ qua mọi chuyện xem như không có gì..Anh thật sự làm không được nhưng để gặp ông lần cuối, anh sẽ làm để ông ra đi trong thanh thản..nhưng anh muốn cô cùng anh trở về gặp ông cũng muốn nói với ông rằng, anh đã trưởng thành, tìm được người con gái mình yêu đang rất hạnh phúc..Ông có thể yên lòng...nhưng để nói lời tha thứ, xin lỗi anh thật sự không làm được...

Angela chờ đợi vừa thấy xe Hạ Quân Vỹ, hai mắt sáng lên, khuôn mặt không giấu nỗi niềm vui..nở nụ cười ra chào đón anh...Nhưng nụ cười ấy liền tắt đi, khi thấy Hạ Quân Vỹ mở cửa ôm Tần Lam xuống xe, cử chỉ ân cần cưng chiều hiện rõ..Còn với cô lúc nào cũng lạnh lùng xa cách...Từ nhỏ cô đã thích anh, dù anh luôn chán ghét cô....Lúc nghe tin anh lấy vợ, cô biết tình cảm đơn phương của mình bao năm qua nên dừng lại..nhưng khi gặp lại,trái tim vẫn vì anh đập nhanh...Angela lấy lại cảm xúc, nhìn hai người gật đầu..

-" Hai người vào đi "

-" Bác sĩ nói ông rất yếu không gắng gượng được bao lâu..Quân Vỹ anh hãy vào gặp ông lần cuối đi..Xem như tôi cầu xin anh "

Dọc theo đường đi Angela cố gắng nói cho Hạ Quân Vỹ nghe mong anh thay đổi quyết định dù cô biết rất khó...

Hạ Quân Vỹ không trả lời đứng nhìn cửa phòng ngủ chằm chằm đến khi có bàn tay nhỏ nhắn kéo nhẹ tay anh, Hạ Quân Vỹ nhìn sang khuôn mặt cô vợ nhỏ...

-" Quân Vỹ chúng ta vào đi anh "

Giọng cô nhỏ nhẹ, như tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Hạ Quân Vỹ gật đầu nắm tay cô mở cửa đi vào mặc khuôn mặt khó tin của Angela.

Hận thù bao nhiêu năm,Hạ Quân Vỹ lòng dạ sắt đá, hôm qua ông lên cơn nguy kịch ai cũng van nài anh vào thăm nhưng anh chỉ đứng bên ngoài nhìn vào rồi bỏ đi...Hôm nay chỉ một câu nói, nhỏ nhẹ của cô gái đó đã xoay chuyển được anh...Angela nở nụ cười chua chát, thì ra anh không phải lạnh lùng vô cảm với tất cả mọi người,mà vì tất cả bọn họ không phải cô gái đó...Angela cảm thấy người con gái xinh đẹp đó thật may mắn khi được anh yêu...Cô nên chết tâm ngay từ bây giờ..

Nằm trên giường là một ông lão tóc bạc phới phới, gầy yếu..khắp nơi cắm dây chằng chịt..trên miệng còn đang thở oxy, hơi thở vô cùng yếu ớt, ánh mắt khép hờ....Tuy không phải bệnh viện nhưng được trang bị các máy điều trị đầy đủ khắp phòng... Nghe tiếng bước chân...Mi mắt nhấp nháy, từ từ mở ra...khi thấy người đang đứng trước mặt...Ánh mắt ông lão gắng gượng mở to hơn, hơi nước hiện lên, đỏ hoe...một giọt nước mắt không báo trước lẵng lặng rơi xuống...Hạ Quân Vỹ đứng đó thu tất cả vào mắt nhưng vẫn im lặng không nói gì....Ông lão giơ cánh tay yếu ớt lên...Angela hiểu ý đi nhanh về phía giường...đem ống thở gỡ xuống..Không có máy hỗ trợ, hơi thở ông càng yếu ớt...

-" Quân Vỹ....Quân Vỹ "

Ông mấp máy môi,thì thào trong vô vọng, gọi tên đứa cháu trai mà mình mong chờ từng ngày...

-" Xin...xin lỗi.."

Hơi thở như thiếu hụt..giọng ông rất nhỏ..nhưng hai người họ nghe rất rõ..Tần Lam cảm nhận được cả cơ thể anh cứng ngắt...Cô nắm tay anh kéo anh đến gần chiếc giường, mỉm cười ngọt ngào..

-" Ông ngoại...xin chào...cháu tên là Tần Lam là vợ của Quân Vỹ "

Lúc này ông lão mới dời mắt sang người con gái đứng kế cháu trai mình...ánh mắt hiện lên vẻ vui mừng, đầu gật nhẹ... Cánh tay gấy guộc gắng gượng đưa lên hướng về phía Hạ Quân Vỹ muốn được chạm vào anh lần cuối....Cứ ngỡ anh sẽ đứng im không nhúc nhích..Nhưng anh lại giơ tay nắm lấy bàn tay nhăn nheo..trước sự kinh ngạc mừng rỡ của mọi người, dù anh không nói gì nhưng cũng làm ông lão mãng nguyện trước khi ra đi....Nước mắt ông lão lại lăn dài, cơ thể nhẹ nhàng buông lỏng, mắt nhắm nghiền, ra đi trong trong nụ cười nhạt còn vươn lại trên môi...

Ba ngày sau khi dự đám tan của ông..Hai người họ cũng rời Mỹ trở về nước..Tần Lam vẫn còn chưa biết nhiều việc sóng gió đã thay đổi khi cô không ở đây...Từ ngày cô mang thai Hạ Quân Vỹ một tất không rời khỏi..Cả khi đi làm anh cũng dẫn cô theo..Giờ cô mới cảm nhận hai người thật sự là của nhau...Chứng kiến Tập đoàn hoành tráng của Hạ Quân Vỹ..Tần Lam phải cảm thán, thì ra bao năm qua cô quá ngu ngơ không hề biết gì về anh..Chồng cô thật không hề đơn giản như trong tưởng tượng của cô...
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Bạn chấm truyện được mấy điểm!
loading...
Following us on: twitter diigo medium scoop reddit flickr pinterest tumblr plurk soundcloud dribbble instagram 500px list
DMCA.com Protection Status

Công nghệ máy tính, điện thoại và internet đã trở thành một phần không thể thiếu trong công việc & đời sống. Những thủ thuật máy tính, tin học, thiết kế web cơ bản và nâng cao từ trang thủ thuật máy tính chẳng hạn như gỡ bỏ phần mềm ẩn trong win 7, monokaitoolkit 3 0 0 chắc chắn sẽ hỗ trợ rất nhiều trong học tập, công việc và cuộc sống của bạn từ những bài viết mang tính trãi nghiệm và ứng dụng thực tế.