Không muốn cưới trạch nữ

Chương 15



Trạm Tâm Luân hồn nhiên không biết ý nghĩ đen tối của người đàn ông bên cạnh, tình cờ ngẩng đầu, phát hiện Quản Mục Đông đang ngơ ngẩn nhìn mình, cô mỉm cười hỏi: "Sao anh không ăn?"

"Tôi đang suy nghĩ và tiêu hóa việc cô có hình xăm như thế." Anh ho nhẹ một tiếng, đuổi ý nghĩ tươi đẹp đó ra khỏi đầu: "Cho nên sở thích của cô là hình xăm, rất đặc biệt."

Trạm Tâm Luân nở nụ cười: "Cũng chỉ xăm hai lần mà thôi, chưa thể tính là sở thích được."

"Cho nên sở thích của em thật sự chỉ có ngủ?" Vẻ mặt anh buồn rầu: "Tôi muốn tham gia vào sở thích của em, nhưng ngủ hình như không thể. . . . . . Ặc, cùng nhau làm. Bình thường em hay làm gì để giải trí?"

"Đọc sách, xem phim và album nước ngoài, chỉ có điều tôi rất ít khi có thể chỉ đơn thuần hưởng thụ nội dung của phim, bình thường tôi sẽ vừa xem vừa suy nghĩ sắp xếp biên kịch, trợ giúp kĩ xảo viết tiểu thuyết rất nhiều."

"Như vậy quá vất vả, xem những thứ này không phải để thư giãn sao? Tôi có một dàn âm thanh rạp hát tại nhà, lúc rảnh cô có thể tới nhà tôi, chúng ta cùng nhau xem DVD."

Bọn họ thảo luận về phim ảnh, anh thích phim hành động, cô đặc biệt thích thể loại phim viễn tưởng đặc sắc chặt chẽ súc tích, bọn họ đều đã xem bộ phim CSI hấp dẫn gần đây, cô thích CSI Las Vegas, còn anh thích CSI Mi¬ami, bọn họ nói đủ thứ chuyện nói đến những bộ phim thịnh hành lúc nhỏ, thảo luận nhân vật yêu thích, trò chuyện hết sức vui vẻ.

(CSI Las Vegas, CSI Mi¬ami: là các phần khác nhau của CSI)

Quản Mục Đông cảm thán: "Có thể tâm sự với người bằng tuổi mình thật tốt. Tôi có đứa em họ nhỏ hơn tôi 10 tuổi, con bé thích xem phim hoạt hình, tôi chỉ xem có Doremon và phim hoạt hình của Miyazaki Hayao, con bé nói đến quân đội ếch gì đó, tôi hoàn toàn không biết, chỉ có thể cười ngây ngô, sự khác biệt lớn đến mức khiến tôi không biết phải làm sao."

Miyazaki Hayao là đạo diễn phim hoạt hình và là người đồng sáng lập hãng phim hoạt hình Ghibli, là tác giả của rất nhiều phim hoạt hình Nhật Bản (anime) và truyện tranh Nhật Bản (manga) nổi tiếng

Cô cười lớn: "Quân đội keroro ư? Tôi cũng có xem, phim đó thật thú vị!."

"Tóm lại tôi xem không hiểu, quân đội ếch ngoài hành tinh tổ chức xâm lược Địa Cầu thì có cái gì phải sợ? Không phải chỉ là ếch thôi sao, chúng nó dám đến, tôi liền chộp lấy từng con từng con mà mổ xẻ."

Cô cười lớn: "Ừm, anh còn nhớ『MacGyver 』* không?"

*MacGyver là một bộ phim truyền hình hành động của Mỹ (1985-1992) – chủ yếu nói về nhân vật MacGyver dùng kiến thức khoa học và các đồ dùng thông thường để giải quyết tình huống khó một cách thông minh.

"Đương nhiên! Thời gian trước lúc diễn viên đóng vai Peter Thornton *qua đời, lúc tôi nhìn thấy tin đó cũng hơi buồn."

* Peter Thornton là một nhân vật hư cấu trong bộ phim truyền hình MacGyver. Pete là người bạn tốt nhất của Angus MacGyver.

"Diễn viên bây giờ cũng đã già rồi, thời gian trước diễn viên đóng phim cổ trang đột nhiên xuất hiện trong CSI với tư cách khách mời, lúc tôi nhận ra hướng về phía TV mà la hét, mẹ tôi còn bị tôi làm cho giật mình."

"Vậy sao? Tôi không chú ý. Lúc tôi còn nhỏ cực kỳ sùng bái MacGyver, còn vì thế mà muốn học ngành hóa, kết quả sau này lại chọn bác sĩ thú y. Tôi nhớ lúc đó còn có『 The A-Team 』--"

"Ồ, The A-Team!" Cô khẽ kêu lên.

Những lời Quản Mục Đông vừa nói ra bị cắt ngang. Trạm tiểu thư bỗng nhiên thay đổi, gò má cô ửng hồng, đôi mắt sáng rực như những vì sao, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, kích động lại hưng phấn, ừhm. . . . . . Rất dễ nhận thấy, đây là bộ phim mà cô thích nhất.

"Tôi rất muốn xem lại bộ phim đó! Tôi mua không được DVD, còn viết thư đến Đài Truyền Hình xin bọn họ chiếu lại, kết quả đương nhiên là không có kết quả."

"Bộ phim này quá cũ rồi, chắc Đài Truyền Hình sợ tỉ lệ người xem không cao. Lúc tôi còn nhỏ cũng rất mê bộ này, mỗi tuần đều ghi lại, mở ra xem đi xem lại."

"Tôi còn nhớ, đội trưởng là Smith*rất tinh thông thuật dịch dung (thuật thay đổi dung mạo của bản thân), đã biến thành『 Tiểu Bạch 』**từ lúc theo tụi bọ chét đến tàu sân bay,『 Sói xám 』*** là siêu phi công, cái gì có cánh là có thể bay được, tiếc là bị bệnh tâm thần, mỗi lần trước khi bọn họ làm nhiệm vụ, đều phải nghĩ cách để cướp cậu ta ra khỏi bệnh viện tâm thần."

*: Đại tá John "Hannibal" Smith, tiếng trung là「泥巴」(tên dịch qua tiếng trung không hay nên mình để tiếng anh)

**: Vai diễn Templeton Peck, biệt danh là "Faceman", hoặc đơn giản hơn gọi là "Face", dịch sang tiếng trung thì là biệt danh「小白」

***: Murdock, biệt danh "Howling Mad" dịch sang tiếng Trung là「哮狼」

"Woa, trí nhớ của em thật tốt." Anh ca ngợi. Thật thú vị, cứ tưởng cô lý trí điềm tĩnh, thì ra đối với cái mà cô yêu thích thì sẽ hứng thú và nhiệt tình như vậy, hai mắt tỏa sáng lấp lánh, giống như đứa trẻ đang nói về món đồ chơi mà nó yêu thích, haizz phải như thế nào mới có thể khiến cô đối xử với anh cũng cuồng nhiệt như vậy đây?

Gò má cô ửng đỏ: "Lúc tôi còn nhỏ rất muốn -- thôi, nói ra anh sẽ cười tôi."

"Em nói đi, tôi sẽ không cười." Cô thẹn thùng ư? Đôi mắt cô lấp lánh, ngón tay vô thức vuốt mép bàn, vẻ mặt muốn nói lại ngại, thật đáng yêu.

"Không được, anh nhất định sẽ cười."

"Tôi thề sẽ không cười, nếu không thì phạt tôi phải mời em đi xem phim 10 lần."

Cô cắn môi: "Lúc tôi còn nhỏ luôn muốn-- sau này lớn lên, phải gả cho Tiểu Bạch*."

Phụt! Quản Mục Đông mới vừa uống một hớp sữa đậu nành, thiếu chút nữa phun luôn ra ngoài, bị sặc phải ho khan, vẻ mặt nhăn nhó.

Mặt Trạm Tâm Luân trong nháy mắt đỏ bừng, cúi đầu trách móc: "Anh nói anh sẽ không cười!"

"Tôi đâu có cười." Chỉ là nhịn cười đến mức cơ bụng gần như chuột rút co giật, anh rất vất vả mới có thể kìm lại khóe miệng, chế nhạo nói: "Tôi tưởng em không hề hứng thú với hôn nhân chứ, Trạm tiểu thư."

"Cái này không giống nhau mà,『 Tiểu Bạch 』 thật sự rất tuấn tú, lại là siêu sao, khi đó tôi mới hơn mười tuổi, con gái tuổi đó ai chẳng mê thần tượng là người tình trong mộng chứ?"

"E hèm, thì ra em thích『 Tiểu Bạch 』loại người phóng khoáng lỗi lạc, có tài ăn nói lưu loát."

"Biết ngay anh sẽ cười tôi." Cô có chút cáu thẹn, quay đầu.

"Làm ơn đi, tôi đâu có cười em" Anh than thở: "Tôi cố gắng nhịn như thế mà, chỉ cười ở trong bụng, như vậy mà em cũng muốn so đo sao?"

Cô trừng anh: "Quả nhiên anh đang cười tôi. . . . . ."

Bỗng dưng, môi cô ấm áp, bị anh hôn.

Trạm Tâm Luân ngây người, trong nháy mắt tim đập cuồng loạn, cảm thấy môi anh dịu dàng nhấm nháp môi cô, cô cảm nhận được mùi thơm của sữa đậu nành và mè thơm, còn có hơi thở nam tính nhẹ nhàng khoan khoái. Tay anh vòng qua sau thắt lưng cô, ôm cô vào lòng, cô cứng người, thân thể cường tráng của anh khiến cô vừa kích động vừa thẹn thùng, dòng điện tê dại chạy khắp làn da, cô thích anh, ngay cả nụ hôn vô lễ như thế của anh cô cũng rất thích. . . . . .

Anh lưu luyến không muốn buông cô ra: "Xin lỗi, anh nhịn không được. . . . . . Em đáng yêu lắm. Anh rất thích em." Anh khẽ vuốt gò má ửng hồng mềm mại của cô, dịu dàng nói: "Qua lại với anh được không, Tâm Luân?"

Đây là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên cô, cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy tên mình nghe rất hay. Anh chăm chú nhìn cô, con ngươi đen nhánh tràn đầy sự dịu dàng say mê, khiến tim cô đập nhanh, rất vui vẻ. Cô có chút xấu hổ, chỉ khẽ gật đầu, nói không nên lời -- cô cũng rất thích anh!

Anh mỉm cười, đang định mở miệng, điện thoại bỗng nhiên đổ chuông, anh vốn định tắt điện thoại không nhận, nhưng thấy dãy số gọi tới, sắc mặt khẽ thay đổi-- là anh Quang.

"Thậy xin lỗi, anh nghe điện thoại một chút."

Cô gật đầu, không hỏi nhiều, nhưng lại buồn bực người nào mà lại gọi cho anh lúc hai giờ sáng?

Quản Mục Đông đi đến trước cửa nghe điện thoại, hạ thấp giọng: "anh Quang, có chuyện gì?"

"Chuyện chỉ có cậu mới có thể làm được. Có thể ra ngoài không?"

Quả nhiên lại là chuyện đó: "Người đó không muốn đi bệnh viện sao?"

"Ừ, không biết nó nghe người anh em nào nói, chúng ta có bác sĩ chuyên xử lý việc này, nên không chịu đi. Tiểu tử này sợ trong nhà biết, nói ông già nó sẽ cắt đứt nguồn kinh tế của nó. Anh không ép cậu, cậu không muốn làm thì thôi."

". . . . . . Các anh đang ở đâu?" Nếu không phải nợ ân tình với anh Quang, anh thật sự không muốn lại nhúng tay vào những chuyện như vậy.

"Đang ở bên ngoài phòng khám của cậu."

"Các anh vào trước đi, đợi em 20 phút, em đang ở bên ngoài với bạn, đưa cô ấy về nhà trước."

"Được." Anh Quang ý vị sâu xa nói: "Thật ra người này, cậu cũng đã gặp rồi, đến đây thì biết."

Quản Mục Đông cúp máy, quay lại chỗ ngồi, áy náy nói với Trạm Tâm Luân: "Anh phải đi rồi, có một chú chó ngã bệnh, nửa đêm nôn mửa suốt, anh đến bệnh viện xem thử."

"Ờ? Vậy anh mau đi đi, những món chưa ăn xong thì gói mang về."

Đôi mắt trong veo của cô nhìn anh, không có một chút sự hoài nghi, khiến anh có cảm giác tội lỗi, trong nháy mắt muốn nói cho cô biết nguyên nhân thực sự. Anh chưa từng nói việc này với bất kỳ người bạn gái nào, họ chỉ biết trên người anh đầy hình xăm thì đã sợ rồi, cô thì sao? Cô không thèm để ý đến hình xăm, cũng có thể sẽ không thèm để ý đến việc anh có dính dáng đến bạn bè trong băng nhóm xã hội đen ư? Anh không dám nói với cô, cũng hối hận, cần gì phải đồng ý chứ? Anh Quang cũng đã nói anh có thể từ chối, hay là lúc đến đó anh nên từ chối. . . . . .

Anh nhíu mày, không muốn đi, vô thức để lộ ra vẻ mặt không vui.

Trạm Tâm Luân lại cho rằng anh không muốn làm gián đoạn cuộc hẹn mà đi làm việc, vì vậy khuyến khích anh."Đi đi, người chủ của con chó đó, nhất định rất lo lắng, chỉ có thể dựa vào anh. Đổi lại là Cẩu Kỷ nửa đêm bị bệnh, anh có thể chữa bệnh cho nó, em cũng sẽ rất cảm kích."

"Anh nghĩ Cẩu Kỷ chỉ cần cắn anh một cái thật mạnh, ngay lập tức bệnh gì cũng sẽ hết."

Cô cười: "Có em ở đây, nó sẽ không thể cắn anh."

Quản Mục Đông nhờ chủ quán đem thức ăn còn lại gói về, vợ chồng chủ quán nở nụ cười rực rỡ tạm biệt hai người họ, sau đó anh lái xe đưa Trạm Tâm Luân về.

Cô ngồi ở trong xe, nhìn đèn đường thưa thớt bên ngoài cửa sổ, cảnh đường phố thụt lùi lại phía sau. Cứ như vậy mà tách ra sao? Mới vừa xác nhận tâm ý của nhau, cô muốn nán lại bên cạnh anh lâu hơn một chút, nói chuyện với anh nhiều hơn một chút.

Cô hỏi: "Chú chó kia bị bệnh gì thế?"

"Ặc, nghe thấy chủ nó mô tả trong điện thoại, anh cũng không thể đoán được, có thể chỉ là bệnh vặt." Quản Mục Đông cẩn thận trả lời.

"Chữa bệnh cho nó sẽ lâu lắm ư?"

"Chắc sẽ không lâu, nếu không nghiêm trọng, tiêm một mũi là được."

"Ừm. Vậy. . . . . ." Nói đi, cũng không phải yêu cầu quái gở gì: "Hay là em có thể qua đó với anh?"

Anh liếc nhìn cô một cái, đã đoán được ý định của cô: "Em muốn đi theo anh?"

Mặt cô nóng lên, giả vờ cân nhắc: "Chỉ là đề nghị mà thôi, dù sao em vẫn chưa buồn ngủ lắm."

"Không được, em nên ngủ." Anh cũng không nỡ đưa cô trở về, nhưng không thể để cô đi theo đến phòng khám, bởi vì cái mà anh phải chữa trị không phải là chó: "Không muốn ngủ cũng phải ngủ, như thế mới không tiều tụy như sáng hồi hôm qua, sắc mặt rất tệ."

"Rất xấu đúng không?" Cô vô thức sờ sờ hai má.

"Không phải, là anh nhìn thấy mà đau lòng." Anh một tay lái xe, một tay ôm cô vào lòng: "Em nên ngủ, hồi phục lại tinh thần, cuộc hẹn sau --" cô chợt quát to một tiếng, dọa anh giật mình: "Sao thế?"

"Chúng ta vừa rồi....trong tiệm. . . . . . vợ chồng chủ quán đều đã nhìn thấy. . . . . ." Tai cô đỏ bừng.

Anh cười to: "Bây giờ em mới nghĩ đến sao? Em đó, có lúc phản ứng rất nhanh khiến anh chống đỡ không kịp, có lúc lại cực kỳ chậm chạp . . . . . ." Anh nói nhỏ bên tai cô: "Đáng yêu đến mức khiến anh muốn cắn một cái."

Cô nghe xong, xấu hổ, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, thân thể mềm nhũn nóng bừng hồi lâu.

Anh đưa cô đến trước cửa nhà: "Ngủ ngoan nhé, nhớ phải mơ thấy anh."

Giọng điệu của anh giống như đang nói chuyện với con nít, cô không thích bị xem là con nít, nhưng những lời anh nói, chỉ làm cô cảm thấy ngọt ngào được che chở.

Cô trở về phòng, thay áo ngủ, ngồi trên giường, ánh trăng xuyên qua cửa sổ, cả phòng sáng ngời tĩnh lặng. Cô đã từng thích trước khi đi ngủ sẽ hưởng thụ sự yên tĩnh một thân một mình, nhưng tối nay, yên tĩnh biến thành cô đơn, nhắc cô, anh không ở bên cạnh.

Cô tự xưng là người phụ nữ độc lập kiên cường, công việc và cuộc sống đều có kế hoạch, cuộc sống bận rộn phong phú, chỉ riêng công việc là có thể lấp đầy cuộc sống, thỏa mãn trong lòng, viết bằng cả trái tim, thổ lộ tâm tình.

Anh là dòng nước, tưới mát đáy lòng tĩnh lặng của cô, đánh thức ký ức tình yêu, những điều tốt đẹp và vui vẻ, cười đùa với anh, trong nháy mắt liền bị nghiện, rơi vào tình yêu.

Cô có chút sợ hãi, có phải rơi vào tình yêu quá nhanh rồi không? Có phải cô đơn quá lâu, nên dễ dàng bị cảm động? Thời niên thiếu, vì tình yêu phấn đấu quên mình, cô đã từng đau lòng, đã từng khóc cũng đã từng vô cùng hối hận, không nên tiếp tục ngây thơ nữa, cô phải cẩn thận, phải cẩn thận suy xét, phải hiểu rõ anh hơn, không thể kích động. . . . . .

Cẩu Kỷ đang nằm ở trên gối đột nhiên tỉnh dậy, bò đến làm nũng, đột nhiên kêu to một tiếng "Meo meo", tiếng kêu rất tức giận.

"Làm sao vậy?" Cô ôm lấy mèo yêu, mèo yêu giãy giụa khác thường, không chịu để cho cô ôm.

Có mùi của kẻ địch! Cẩu Kỷ cảnh giác. Có mùi của tên bác sĩ thối!

"Cưng ngửi thấy mùi của bác sĩ Quản phải không?" Tám phần là vậy, cô buồn cười: "Sau này cưng sẽ thường xuyên gặp anh ấy, bởi vì. . . . . . chị đang qua lại với anh ấy."

Cái gì? ! Đừng! Cẩu Kỷ kêu la thảm thiết. Không muốn không muốn không muốn "meo meo meo meo….eo " --

"Nhỏ tiếng một chút, cưng sẽ đánh thức tất cả mọi người mất." Cô ôm mèo yêu, nằm xuống. Cô cần phải ngủ, nhưng mắt mở thật to, nhìn ánh trăng chiếu rọi trên sàn nhà, chẳng hề buồn ngủ.

Anh đến bệnh viện chưa? Hi vọng chú chó kia sẽ không gây nhiều phiền toái cho anh, anh muốn cô đừng thức khuya, cô cũng hi vọng anh đừng thức khuya, thức khuya sẽ có hại cho sức khỏe. . . . . . Không biết hình xăm của anh tệ đến mức nào? Cô sẽ đi thăm dò thử xem, biết đâu có cách phá hình xăm mà không gây đau đớn. . . . . .

Nghĩ đến anh, cô dần dần ngẩn ngơ, ngủ thiếp đi.

--- ------ ------ ------ ------

Quản Mục Đông lái xe đến phòng khám, ba giờ sáng có mặt ở trước cửa phòng khám.

Bốn bề vắng lặng, anh vẫn chú ý một chút, xem gần đây có cảnh sát hay không rồi mới đi vào phòng khám.

Trong phòng có 7, 8 người, ai cũng im lặng, anh Quang ngồi cạnh cửa sổ, nhìn thấy anh đi vào, khẽ gật đầu, chỉ về góc phòng, khẽ nói: "Chính là nó."

Quản Mục Đông nhìn theo, đối phương cũng đang ngẩng đầu lên, ánh mắt giao nhau, anh cười: "Là cậu à!" Thật là trùng hợp, lại là tên côn đồ gây rắc rối cho Trạm Tâm Luân vào sáng qua.

"Anh cười cái rắm à? !" Người trẻ tuổi gầm thét, khiến mọi người trừng hắn, hắn lập tức giống như lá cây thiếu nước rũ xuống, hết cách rồi, trong tất cả mọi người ở đây hắn là người có cấp bậc nhỏ nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thay chan hieu niem phat, phim phat giao cuoc doi duc phat 2010 full hd những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status