Không muốn cưới trạch nữ

Chương 19



Ngồi trên xe Nguyên Khả Vân về đến nhà, Trạm Tâm Luân vừa bước vào cửa, vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy nhà cửa hỗn loạn, một đống hộp giấy vứt lung tung.

Mẹ cô đang nói chuyện điện thoại, nhìn thấy cô về nhà, cười tít mắt rồi vẫy tay với cô phất.

"Đúng vậy, con bé vừa mới về. . . . . ." Mẹ nháy mắt ra hiệu với cô, còn cười rất tươi: "Hai ngày nay con bé thật sự rất bận, cả ngày nhốt mình ở trong phòng, cơm cũng tùy tiện chỉ ăn vài miếng mà thôi. . . . . . Đúng vậy, con bé chính là như vậy đó, nói mà nó cũng không nghe. Con thật có lòng, còn đặc biệt gọi đến hỏi, haizz, Tâm Luân có thể ở chung với con, thật sự là phúc phận của nó. . . . . . Được được được, con qua đây đi, chúng ta đều ở nhà."

Mẹ Trạm bỏ điện thoại xuống, cười nói: "Con đã về rồi, tối nay con muốn ăn gì? Mẹ đi nấu."

"Những thứ này là cái gì?" Cô không chú ý đến sự vui vẻ khác thường của mẹ, nhìn kỹ nhãn hiệu của mấy cái hộp đang bày ra đầy đất, ổ cứng, quạt máy tính, card đồ họa, CPU, còn có đủ loại dây nối (bus), đủ để lắp ráp thành một chiếc máy tính hoàn chỉnh.

"Kiến Vũ mua máy tính mới rồi, bạn thằng bé giúp nó lắp ráp ."

Trạm Tâm Luân tiện tay cầm lấy hộp card đồ họa, giá 9000 đồng, góc tường còn có một thùng giấy lớn có vẻ như là màn hình tinh thể lỏng, màn hình rộng 22 inch, còn có một thùng giấy lớn hơn nữa, là máy tính bàn, cô nheo mắt. "Những thứ này chắc không chỉ có hai vạn (20.000)?"

"Đúng là hơi nhiều hơn một chút, mẹ bỏ tiền ra giúp nó. . . . . ."

"Hơn bao nhiêu?"

"Không nhiều lắm . . . . ." Mẹ Trạm nói quanh co: "Chỉ dùng nhiều hơn hai vạn mà thôi."

Cái này mà gọi là "một chút" ? Trạm Tâm Luân vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Không phải đã nói chỉ cho nó hai vạn thôi sao?"

"Mẹ thấy Kiến Vũ hiếm khi nghiêm túc như vậy, nó nói muốn có một chiếc máy tính tốt hơn một chút, chơi game mới tiện, mẹ liền bảo nó cần gì thì cứ mua, mẹ giúp nó bỏ tiền ra trước. . . . . ."

"Nếu nó than không có tiền, có phải mẹ sẽ dứt khoát lấy ra mấy trăm vạn tiền gửi tiết kiệm để giúp nó luôn không?"

"Sao con lại nói như vậy? Các con đều là con của mẹ, mẹ có khả năng, giúp các con cũng là việc nên làm mà!"

"Vậy cũng nên có chừng mực, không phải tụi con mở miệng đòi cái gì thì đều cho cái đó chứ? !"

"Người ta nói cho anh ta cá không bằng dạy cho anh ta cách câu cá, mẹ cũng không phải trực tiếp cho thằng bé cá, chỉ mua cần câu cho nó. . . . . ."

"Cần câu cũng không cần xa xỉ như vậy! Bản kế hoạch gây dựng sự nghiệp của nó thậm chí còn không có!" Trạm Tâm Luân rất tức giận: "Mẹ, mẹ nghĩ cho mình một chút được không? Tụi con còn trẻ, cần tiền thì có thể tự kiếm, tiền của mẹ giữ lại để dưỡng già, đừng tự nguyện làm máy rút tiền cho tụi con, có được không?"

Mẹ Trạm lẩm bẩm: "Người một nhà hà cớ gì phải phân chia rõ ràng như vậy. . . . . ."

Trạm Kiến Vũ đúng lúc xuống lầu, vừa nhìn thấy chị mình, liền quay đầu muốn chạy lên lầu.

"Đợi một chút." Trạm Tâm Luân gọi em trai lại: "Bản kế hoạch gây dựng sự nghiệp của em khi nào thì viết xong?"

"Sắp xong rồi . . . . ."

"Sắp là bao lâu?"

"Cái đó rất khó viết, em không biết phải viết cái gì. . . . . ."

"Thì viết dự định tính toán vốn đầu tư của em trước, dự tính mỗi tháng thu vào bao nhiêu, thời gian làm việc trong bao lâu."

"Đã nói rồi mà không thể xác định chính xác là bao lâu kiếm được bảo vật thì đi bán ngay, vậy phải viết như thế nào?"

"Vậy chẳng lẽ em không kiếm được thì vĩnh viễn sẽ không viết?"

"Em trực tiếp kiếm được bảo vật, bán lấy tiền cho chị và mẹ xem, không phải là nhanh hơn sao?"

"Nếu em vẫn không kiếm được thì sao?"

Mẹ Trạm xuất hiện hoà giải: "Được rồi, em con cũng mới vừa bắt đầu làm, từ từ sẽ được, chờ nó hiểu rõ việc buôn bán cái bảo vật hư ảo gì đó, tự nhiên sẽ đưa bản kế hoạch cho con."

Trạm Tâm Luân nghiêm mặt: "Không được, hôm nay nhất định phải nói chuyện này cho rõ ràng --"

Bỗng nhiên, tiếng chuông cửa vang lên ngắt lời cô.

Mẹ Trạm đi mở cửa, là Quản Mục Đông dẫn em trai đến chơi.

"Chào bác gái." Quản Mục Đông lễ phép chào hỏi, nhạy bén nhận ra không khí trong nhà không bình thường, vẻ mặt của bác gái và cậu em trai lúng túng, Trạm Tâm Luân cau mày, mím chặt môi. Là người nhà cãi nhau ư?

"Sao anh lại đến đây?" Trạm Tâm Luân kinh ngạc.

Mẹ Trạm kéo con gái một cái: "Sao con lại nói như vậy? Bạn trai tới thăm con thì có cái gì không đúng?" Bà mỉm cười quay sang Quản Mục Đông: "Đúng lúc bác sắp nấu cơm tối, ở lại ăn cơm nhé?"

Quản Mục Đông mỉm cười: "Con đến tìm Tâm Luân, xem cô ấy có đồng ý ra ngoài ăn tối với con không."

"Không phải em nói em phải làm việc sao?" Hơn nữa chuyện của em trai còn chưa xử lý xong, bây giờ lại thêm hai người bọn họ, Trạm Tâm Luân càng phiền lòng. Tại sao tất cả mọi chuyện lại chen chúc xảy ra cùng một lúc?

Mẹ Trạm trách mắng con gái: "Con như vậy là thái độ gì, người ta tìm con ăn cơm thì có cái gì không đúng? Vừa rồi thằng bé mới gọi điện cho mẹ, nó không định tới đây, nói sợ quấy rầy con, là mẹ liên tục khuyên nhủ nó tới. Con viết bản thảo là ngọc hoàng thượng đế sao, ngay cả việc ăn với người ta một bữa cơm cũng không được?" Con gái rất vất vả mới quen được bạn trai, điều kiện lại tốt như vậy, ngộ nhỡ chạy mất thì phải làm sao? Bà đương nhiên phải giúp con gái giám sát chặt chẽ.

Trạm Tâm Luân rất kinh ngạc. Anh gọi điện cho mẹ của cô? Nói những gì? Cô nhìn về phía Quản Mục Đông, anh chỉ mỉm cười, nhìn cô rất dịu dàng. Hai người vừa mới cãi nhau không lâu, sao anh giống như không thèm để ý vậy?

"Các con từ từ nói chuyện, bác vào trong nấu cơm. Hai anh em con ở lại ăn cơm nhé!" Mẹ Trạm cực kỳ hứng thú đi vào nhà bếp.

Quản Trình Hoằng bỗng nhặt lên cái hộp card đồ họa: "Woa, em luôn muốn mua cái card đồ họa này, chỉ số CP cực kỳ cao, được xem là cái card đồ họa đáng mua nhất năm nay."

"Khá đấy, cậu cũng biết phân biệt hàng tốt hàng xấu, card đồ họa này bán rất chạy luôn thiếu hàng, bạn tôi rất vất vả mới mua dùm được." Trạm Kiến Vũ rất đắc ý, liếc thấy chị gái đang trừng mình, anh quay đầu giả vờ như không thấy.

"Cậu chơi game gì mà cần card đồ họa tốt như vậy?"

"『 Địa Ngục Chi Vương 』." (Tên game online)

Quản Trình Hoằng nhíu mày."Game đó hả? Tớ cũng có chơi, không cần card đồ họa tốt như vậy chứ?"

"Thật ngại quá," Trạm Tâm Luân ngắt lời: "Em có chút việc cần nói với em trai, hai người ngồi trong phòng khách đợi một chút được không?"

Trạm Kiến Vũ biết chị mình muốn nói gì, khẩn trương bám lấy Quản Trình Hoằng không rời, như vậy mới không bị chị mình càm ràm: "Cậu nói cậu cũng có chơi, vậy cậu có biết rất nhiều người đang tìm bảo vật bán lấy tiền không? Có vài thứ rất khó lấy, có người thậm chí công khai mua bảo vật với giá 1 vạn, đúng không?"

Quản Trình Hoằng gật đầu: "Tôi biết chứ, tôi thường đánh quái rồi lấy bảo vật đi bán."

"Đúng vậy, bán mấy cái này so với đi làm cũng kiếm được cũng không ít--" Ồ?『Thường』? Xem ra là tiền bối, Trạm Kiến Vũ rất hào hứng phấn, nhanh chóng chạy tới thỉnh giáo: "Cậu là người của server nào? ID gì?"

"Server『 Thiên sứ giáng trần 』, Tiêu Tương Tử --"

"Hả?!" Trạm Kiến Vũ kêu to, ngón trỏ run run chỉ vào đối phương: "Cậu cậu cậu cậu chính là『 Tiêu Tương Tử 』?" Thần tượng của mình, trời ạ, trời ạ, thần tượng của mình vậy mà đang đứng sờ sờ ngay trước mắt!

"Cậu là ai?" Quản Trình Hoằng hỏi.

Cái gì vậy? Quản Mục Đông ngơ ngác không hiểu gì cả, không ngờ em trai chơi game giỏi đến mức tiếng tăm vang dội như vậy, Trạm Tâm Luân cũng không hiểu Game Online, hai người đưa mắt nhìn nhau, cùng bị gạt sang một bên.

"Tôi là cái người lúc trước có rủ cậu đi đánh quái để kiếm bảo vật đó, kết quả bị cậu từ chối. . . . . ."

"À, thì ra là cậu!" Quản Trình Hoằng bỗng nhiên hiểu ra: "Cậu chính là『Lão bà vô địch』ư!"

Đây là cái ID gì? ! Quản Mục Đông há hốc mồm, rất lúng túng, Trạm Tâm Luân xấu hổ dùm em trai, trừng nó: "Em làm sao có thể lấy cái loại. . . . . . cái loại biệt hiệu này?" Thật là khó nghe! Thật là bất lịch sự!

Mặt Trạm Kiến Vũ đỏ như gan heo: "Em chỉ là lấy bừa . . . . . ."

Quản Trình Hoằng phũ phàng nói: "Một người thiếu cái gì, thì sẽ muốn tăng cường về phương diện đó."

Phụt! Quản Mục Đông nén cười, Trạm Tâm Luân cúi đầu che miệng, chừa chút mặt mũi cho em trai.

"Đừng thảo luận về ID của em nữa! Cái đó không phải là trọng điểm!" Trạm Kiến Vũ cáu thẹn: "Chị, cậu ta chính là ví dụ về sự thành công, dựa vào việc bán bảo vật mà kiếm nhiều tiền, rất nổi tiếng trong server của bọn em! Chị không tin có thể hỏi cậu ta!"

"Khoan đã, tôi không kiếm được nhiều tiền." Quản Trình Hoằng trịnh trọng tuyên bố: "Tôi chỉ kiếm được một khoản thu nhập chút ít be bé."

"Cậu nói dối, tất cả mọi người đều biết cậu đã bán đi vài thứ, mỗi lần kiếm được không phải mấy ngàn thì chính là một vạn. . . . . ."

"À, cậu thấy bán được một vạn, thì cảm thấy rất lời sao? Cậu có biết tôi bỏ ra bao nhiêu thời gian mới có thể lấy được một cái không? Tôi đã từng chơi trong hai tháng nhưng không lấy được một món bảo vật nào để bán, nếu không phải thường ngày tôi còn có công việc, tháng tiếp theo sẽ không thể mua điểm để tiếp tục chơi."

Quản Trình Hoằng nhìn thấy mấy hộp rỗng linh kiện máy tính bày ra đầy đất, đã đoán được suy nghĩ của đối phương: "Cậu muốn kiếm tiền dựa vào việc bán các bảo vật trong game, nhưng cậu có biết trò chơi này có bao nhiêu người chơi không? Cậu có từng thống kê xem có bao nhiêu người sẵn sàng bỏ tiền ra để mua thứ đồ hư cấu này không?"

"Tôi chưa tính, dù sao bọn họ cũng đồng ý trao đổi với cậu, cũng sẽ mua bán với tôi."

"Loại người ngu ngốc có tiền không có chỗ tiêu nhất định là thiểu số, tôi giao dịch với bọn họ nhiều lần, bọn họ cũng đã lấy được vật cần tìm, lần tới hẳn sẽ không tiêu số tiền lớn như vậy nữa, cậu định đi theo sau tôi, mãi mãi chỉ có thể nhặt lấy đồ ăn thừa của tôi."

Trạm Kiến Vũ vẫn không phục: "Tôi đây sẽ lấy bảo vật nhanh hơn cậu không phải được rồi sao?"

"Thôi đi, tôi và các cậu đã từng đánh quái chung mấy lần, cậu đánh quái cũng không có gì quá đặc biệt. Kỹ thuật của cậu không đủ, cũng không quá tinh tường, nếu bảo vật của cậu vẫn bán được, vậy nhất định là vì tôi không muốn bán, lúc này số tiền cậu kiếm được cũng không được bao nhiêu."

Quản Trình Hoằng khoanh tay, dáng vẻ giống như chuyên gia: "Tôi còn không dám xưng là người mạnh nhất, còn rất nhiều cao thủ và game thủ chuyên nghiệp, ngay cả dân nghiệp dư như tôi cậu cũng chưa loại được, hay là từ bỏ đi, tìm một công việc thực tế hơn!"

Thần tượng chỉ nói một lúc, còn hơn chị gái nói rách cả cổ họng, Trạm Kiến Vũ liền vỡ mộng: "Nhưng tôi không tìm được việc làm, công việc bên ngoài rất khó, ông chủ cũng rất nghiêm khắc. . . . . ."

"Tự mình nghĩ cách đi! Chẳng lẽ không đi làm để trong nhà nuôi sao? Bây giờ kinh tế khó khăn, chỗ nào cũng rất khắc nghiệt, người nhà cũng như thế, tôi đang làm ở phòng khám của anh trai, thứ hai đến thứ bảy đều phải làm việc, hại tôi không có thời gian chơi --" Gáy bị anh trai "sờ" một cái.

Quản Mục Đông cười tít mắt, khẩu phật tâm xà: "Không hài lòng, có thể từ chức, thứ bảy anh cũng phải làm việc, cũng không phải chỉ có em."

Thấy em trai dao động, Trạm Tâm Luân thừa cơ khuyên bảo: "Đúng đó, bây giờ kinh tế rất khó khăn, sinh viên mới tốt nghiệp phân nửa không tìm được việc làm, không phải chỉ có mình em là công việc không thuận lợi, mọi người đều như vậy."

Trạm Kiến Vũ ủ rũ: "Em muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, không cần nhìn sắc mặt ông chủ, lại có thể kiếm tiền. . . . . ."

"Vậy cậu cũng phải kiếm được tiền rồi mới nói. Hơn nữa game là hư ảo, cho dù chơi tốt đến cỡ nào cũng không thể lấy ra đưa cho người ta xem, nhưng kết quả công việc thì có thể, đàn ông phải nổi bật trong công việc thì mới xuất sắc ưu tú!" Quản Trình Hoằng nháy nháy mắt với Trạm Kiến Vũ: "Nếu không cậu cho rằng『 Hồng Thiên sứ』 làm sao có thể kết hôn với tôi?"

『 Hồng Thiên sứ』: nick người chơi trong game.

Trạm Kiến Vũ trợn mắt: "Không phải bởi vì cậu là người mạnh nhất trong server của chúng tôi sao?" "Hồng Thiên Sứ" là người đẹp nổi tiếng trong số những người chơi, thậm chí còn có fans hâm mộ. Nam nữ mạnh nhất trong game kết hôn, tất cả mọi người đều cho rằng là chuyện đương nhiên, chẳng lẽ có ẩn tình gì?

"Mới không phải đấy!" Quản Trình Hoằng cười ha ha: "Là bởi vì cô ấy muốn nhận nuôi mèo, biết tôi đang làm việc trong phòng khám thú y, liền đến hỏi tôi, tôi giới thiệu cô ấy đến nhận nuôi mèo, mới từ từ trở nên thân thiết với cô ấy, cô ấy cảm thấy tôi rất giàu tình yêu, đẹp trai xuất sắc hơn những người suốt ngày mê muội đắm chìm trong game. . . . . ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.

Ngày nay người ta quan tâm nhiều đến nông nghiệp hơn vì những vấn đề bất ổn toàn cầu trong thực phẩm và môi trường. Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn kỹ thuật là nông nghiệp hiện đại cho năng suất cao, nhiều bài hay trên trang Hạt giống gia đình chẳng hạn như nhan giong su, atiso do chắc chắn những kiến thức và kỹ thuật trên sẽ giúp bạn rất nhiều trong việc làm vườn và chăm sóc cây cảnh.

loading...
DMCA.com Protection Status