Không muốn cưới trạch nữ

Chương 9



Trạm Tâm Luân đem đồ ăn đã mua để lại trong bếp, xách theo bữa sáng trở về phòng. Mẹ và em trai đều đi ra ngoài, trong nhà yên tĩnh, tiếng vang mà một người tạo ra, cực kỳ rõ ràng.

Cô ngồi vào bàn, mở máy tính ra, lướt đến mấy trang web tin tức. Thói quen của cô là vừa ăn vừa đọc tin tức, hoặc là đọc để tìm thông tin sáng tác, dùng thời gian rảnh rỗi bổ sung kiến thức, lúc sáng tác sẽ không vì không hiểu gì đó mà dừng lại tra cứu.

Mèo yêu đang ngáy khò khò ngay cạnh chân cô, ngủ đến mức cô lấy chân đạp nhẹ vào bụng nó, nó vẫn không tỉnh.

Cô cắn bánh nướng, thiếu ngủ khiến cho miệng cô đắng chát, hầu như không nếm được hương vị của bánh nướng. Cô di chuyển chuột, click vào liên kết tin tức, thỉnh thoảng liếc về góc phải dưới màn hình MSN không có động tĩnh gì, sau đó bật cười vì hành động của mình.

Cô về đến nhà mới được mấy phút, tám phần là anh vẫn còn đang lái xe, đâu thể nào nhanh như vậy đã thêm cô vào danh sách bạn tốt? Nói không chừng anh căn bản sẽ không thêm, hỏi tài khoản của cô chỉ vì nhất thời hứng thú.

Anh ta chỉ hỏi nick của cô mà cô đã chờ mong.

Một mình đã lâu, gặp phải khó khăn, theo thói quen sẽ tự mình giải quyết. Lúc tranh cãi với hai tên lưu manh, cô đang nghĩ tới việc chạy trốn như thế nào, nhưng anh đột nhiên xuất hiện, thay cô giải vây; thức khuya nên không thoải mái, công việc mà, không thể không như vậy, tự mình có thể chăm sóc mình, nhưng anh đưa cô về nhà, dặn dò cô nên nghỉ ngơi nhiều, giống như cô rất cần sự chăm sóc của anh.

Lúc có một mình thì cái gì cũng có thể kiềm chế nhẫn nại, dù sao cũng không có ai để kể khổ, nhưng khi anh nhẹ giọng muốn cô đi ngủ sớm một chút, cô bỗng nghiên nổi lên ý muốn làm nũng, muốn giống như con mèo yếu đuối ỷ lại vào anh, đem sự tin tưởng của mình giao cho anh, cô đã mềm lòng, trở nên không giống chính mình.

Có lẽ, độc thân đã lâu, khó tránh khỏi sự cô đơn lạnh lẽo, cô đơn thì dễ dàng bị xúc động, đều trách bọn họ ở chung với nhau quá vui vẻ, trách những lời nói quá thẳng thắn của anh, trách ánh mắt quá nghiêm túc của anh, hại tim cô đập thình thịch, quên mất thứ tình yêu đã từng gây tổn thương, nếu như qua lại với anh, có lẽ không phải là ý định tồi. . . . .

Mí mắt càng ngày càng nặng, cô đứng dậy thay áo ngủ, ngồi ở trên giường mơ mơ màng màng lại liếc nhìn màn hình máy tính lần nữa, MSN vẫn im ắng như cũ.

Thôi, trước tiên cô nên ngủ một giấc, còn phải đuổi theo bản thảo nữa, ngay cả xe tăng cũng không thể trì hoãn ngăn chặn kỳ hạn của bản thảo, công việc đầu tiên. . . . . .

Cô nằm xuống, chỉnh đồng hồ báo thức, vẫn đang suy nghĩ nên rời giường lúc mấy giờ, nhẹ buông tay, đồng hồ báo thức rơi xuống giường, cô đã ngủ thật say.

Cô ngủ rất ngon, nằm mơ, mơ thấy cô và Quản Mục Đông đang ngồi trong hoa viên, ánh mặt trời ấm áp rực rỡ, hương hoa thơm ngát bao phủ, cô đang ngồi trên xích đu, anh ngồi trên cỏ bên cạnh chân cô.

Anh nói chuyện với cô, một câu cô cũng không nghe thấy, nhưng lại cảm thấy yên tĩnh vui vẻ, anh giống như ánh mặt trời hòa quyện với hương hoa đồng cỏ xanh biếc, cô cảm thấy bản thân mình hòa tan trong sự ấm áp, hòa tan vào con người đen láy sâu thẳm của anh. . . . . .

Giấc ngủ này kéo dài đến chạng vạng, cho đến khi tiếng người ầm ỹ đánh thức cô.

Trạm Tâm Luân lao tới đồng hồ báo thức, đúng sáu giờ, cô không khỏi rên rỉ: "Không xong rồi, ngủ quá lâu. . . . . ."

Cô nhảy dựng lên thay áo ngủ ra, mở máy tính dùng để ghi lại linh cảm và viết nháp, hồi tưởng đến đâu thì viết đến đó, nhưng ngủ quá nhiều, đầu óc cô choáng váng, âm thanh bên ngoài lại càng ra sức quấy nhiễu suy nghĩ của cô.

Cô ra khỏi phòng, chỉ thấy cửa phòng em trai mở, trong phòng có tiếng nhạc và tiếng nói chuyện.

Cô đi đến, nhìn thấy em trai và 2 tên con trai xa lạ đang ở trong phòng: "Kiến Vũ, là bạn của em hả?"

"Đúng vậy, bọn họ là bạn quen trên mạng của em." Trạm Kiến Vũ hướng về bạn mình mà giới thiệu: "Người này là chị tôi, là tác giả, cả ngày ở trong nhà viết bản thảo không hề đi ra ngoài, siêu -- trạch đấy!" Hai tên nam sinh cười.

Đây mà gọi là giới thiệu? Lại có cái gì buồn cười? Trạm Tâm Luân đè xuống sự khó chịu: "Kiến Vũ, chị có chuyện muốn nói với em."

Đợi em trai ra khỏi phòng, cô kéo nó đến góc: "Em rủ bạn tới nhà để làm cái gì?"

"Ah, mấy hôm trước không phải em đã nói muốn rủ bạn về nhà mà? Bọn họ là bạn trên mạng cùng chơi với em trong một trò chơi, bọn em mốn họp nhóm để làm việc, cùng nhau đánh quái bán bảo vật kiếm tiền." Trạm Kiến Vũ hưng trí bừng bừng: "Hai người bọn họ là top 10 trong server của bọn em, em vốn muốn mời『 Tiêu Tương Tử --"

"Tiêu Tương Tử? Đó không phải là nhân vật trong tiểu thuyết của Kim Dung ư?"

"Là ID trên internet đó! Cậu ta được công nhận là người mạnh nhất trong nhóm, bản thân cậu ta cũng đánh quái kiếm tiền, trước đây em muốn lập nhóm cùng cậu ta, nhưng cậu không muốn, nói một mình cậu ta là đủ rồi, hừ, kiêu ngạo cái rắm? Bọn em có ba người, cũng không tin không thắng được cậu ta. Nhưng bọn em vẫn đang thiếu hụt tài chính, chị có muốn đầu tư không?"

"Việc làm của bọn em có kế hoạch và chế độ gì? Tiền vốn cần bao nhiêu? Lợi nhuận bao nhiêu? Dự tính bao lâu thì thu lại vốn?" Thấy em trai cứng họng, hiển nhiên vẫn chưa suy tính đến những thứ này, Trạm Tâm Luân lắc đầu: "Chị thấy em vẫn nên đi tìm một công việc tương đối ổn định, dựa vào trò chơi để kiếm tiền không phải là cách hay."

"Chị đừng suy nghĩ chết tiệt như vậy, được không? Chị không chơi Game Online, không biết cơ hội kiếm tiền của nó bao lớn! Hàn Quốc người ta cũng có tuyển thủ chuyên biệt tham gia trò chơi--"

"Nơi này không phải là Hàn Quốc."

"Mỗi ngày chị đều cằn nhằn em không chịu làm việc, bây giờ em tích cực như vậy, chị vẫn cứ đả kích em để làm chi vậy?"

"Ngồi trước màn hình máy tính chơi cả ngày, mà coi là công việc sao?"

"Không phải chị cũng ngồi trước màn hình máy tính cả ngày sao?"

Mẹ Trạm bưng trái cây và điểm tâm lên lầu, chỉ thấy chị em đang gây gổ: "Tâm Luân, thật không dễ để em trai con thật sự nghiêm túc muốn làm một chuyện gì đó, con ít nhiều cũng nên ủng hộ, bớt đả kích nó, được không?"

"Hướng đi của nó thật sự không đúng, chẳng lẽ con không thể nói?"

Trạm Kiến Vũ buông lời nói: "Em vốn nghĩ sau này nếu như kiếm được tiền, tiền em mượn chị em sẽ trả lại gấp đôi, bây giờ. . . . . . Hừ, em không thèm mượn tiền chị!"

Trạm Tâm Luân lạnh lùng nói: "Chỉ sợ em tiêu xài quá nhiều, sau này nợ nần tăng gấp bội, lại muốn chị giúp em trả nợ."

"Mẹ đã đồng ý cho em mượn hai vạn để làm vốn, không cần chị đâu!"

"Cái gì? !" Trạm Tâm Luân kinh ngạc: "Mẹ, sao mẹ có thể. . . . . ."

"Được rồi được rồi, Kiến Vũ, đến chơi với bạn con đi, mẹ nói chuyện với chị con: " Mẹ Trạm đưa điểm tâm con trai, lôi kéo con gái về phòng Trạm Tâm Luân.

"Mẹ, sao mẹ có thể đồng ý cho nó mượn tiền? Ngộ nhỡ làm hư nó, tiền không lấy về được thì làm thế nào?"

"Lần đầu tiên nó muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, chúng ta nên ủng hộ nó, không phải sao?"

Trạm Tâm Luân suýt ói ra máu: "Đây là đang hại nó chứ? ! Lúc trước công việc của nó cũng bỏ dở nửa chừng, hơn nữa lý do từ chức cũng rất vô lý, đủ thấy tư tưởng làm việc của nó không đúng, bây giờ nó mê chơi game, muốn lập nhóm làm việc, nhưng hứng thú biến thành công việc là tình huống hoàn toàn không giống nhau, nó có thể một ngày 10 tiếng thậm chí nhiều hơn nữa, đều chơi cùng một trò chơi sao? Nó có loại nghị lực này với 『 công việc 』sao?"

"Con quá bi quan rồi, mẹ thấy được, lần này Kiến Vũ không như thế, nó rất nghiêm túc. Nó đã trưởng thành, có chính kiến của riêng nó, nếu nó muốn làm, chúng ta cứ cho nó cơ hội, trước tiên hãy quan sát thử xem sao, nói không chừng thật sự kiếm được nhiều tiền, mẹ cũng yên lòng."

"Tốt nhất là có thể kiếm nhiều tiền đơn giản như vậy, vậy tất cả người chơi đều là người giàu có rồi." Một đôi mẹ con thiên tài, ngây thơ đến mức khiến cô mệt mỏi.

"Haizz, cái con nha đầu này, ngay cả em trai mình cũng không ủng hộ, một chút tình cảm chị em cũng không có." Mẹ Trạm không vui: "Mẹ đi nấu cơm trước, đúng rồi, buổi chiều có người gọi điện tìm con."

"Ai?" Là Quản Mục Đông ư? "Là biên tập của con, cô ấy hỏi bản thảo của con viết sao rồi, mẹ nói con đang ngủ."

". . . . . . Sao mẹ có thể nói con đang ngủ? !" Cô khiếp sợ: "Người ta sẽ cho rằng kỳ hạn của bản thảo sắp đến rồi mà con còn đần độn, thiếu nhận thức! Mẹ nên đánh thức con!"

"Là biên tập của con nói đừng gọi con, con đó, không làm tốt công việc của mình, khiến biên tập gọi điện đến thúc giục, như vậy đã không nên rồi, vậy mà còn lớn tiếng chất vấn mẹ, chẳng lẽ trách mẹ không giúp con che giấu ư?"

Đúng, bản thảo chưa viết được và mất ngủ là đáng đời, ngay cả đứa em trai thất nghiệp mơ mộng hão huyền cũng tiến bộ hơn cô! Trạm Tâm Luân không còn tâm trạng để giải thích nữa: "Con phải đi viết bản thảo, nhờ mẹ nói với bọn Kiến Vũ một tiếng, đừng nói chuyện quá lớn, con cần yên tĩnh suy nghĩ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.5 /10 từ 2 lượt.

Cuộc sống vật chất luôn cần có yếu tố tâm linh. Tuyển chọn một số bài thuyết pháp hay của các giảng sư và các câu chuyện về nhân quả từ trang tâm đại bi chẳng hạn như thich phuoc tien, tam rong bao nhieu niem vui bay nhieu bao dung cang nhieu dac duoc cang nhieu những bài này chắc chắn rất hữu ích cho cuộc sống và sự tu tập của bạn.

loading...
DMCA.com Protection Status